Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chín Bài Thơ Lục Huyền Âm

27/04/202016:29:00(Xem: 1513)
sương đồng bằng
1.
sương đồng bằng sương chiêm bao
trở về thăm nghe đất chào
nghe ruộng gọi nghe suối hát
nghe gà gáy nghe vịt khào
chớp mắt nhớ gò lau trắng
vòng tay thương bụi mía lau
thằng-bé-ta đang u mọi (*)
vang chiều vang bóng hanh hao…


2.
chiêm bao sương chiêm bao chiều
nhiêu là nhiêu ai biết nhiêu
tự hỏi tự đáp bóng ngả
tự trào tự trách hình xiêu
miếu cũ bình vôi nín bặt
đình xưa hương lửa mất tiêu
thằng-già-ta đang dụi mắt
nhòe chiều nhòe dấu sương treo…


3.
sương đồng bằng sương bình nguyên
hèn chi ta thương dấu huyền
huyền đi huyền về thinh vắng
sắc bay sắc đậu lắng yên
mo cau rụng chiều run khẽ
mái hiên che nắng ngủ hiền
thằng-khách-lạ đang dỗ giấc
chiêm bao ướt hết trăm miền…
quán rường, 09.2011
(*) u mọi: trò chơi trẻ con phổ biến ở thôn quê miền trung việt nam.
bolero
tặng những người bạn cũ ở quán rường


1.
so dây hát bolero
ghi-ta sờn gió giang hồ
rượu cay khà một tiếng rót
mồi nghèo hắng vài cơn ho
mày ngày xưa rớt đi lính
tao năm ấy đậu mồi cô (*)
mồ côi tao vô đại học
mày sém chết cụt một giò…


2.
hơn bốn mươi năm rồi đó
đàn lên lấy nhịp bá vai
bá vai chiều bá vai bạn
hát bóng gầy hát bóng phai
lưu lạc đứa còn đứa mất
trùng phùng thằng tỉnh thằng say
gân cổ tội cho khúc nhạc
tội cho tao tội cho mày…


3.
bolero bolero
nhấm đi này khô cá sặc
lai rai tì tì phá mồi
chẩm rãi từ từ tít mắt
đàn nữa đi cho ấm hơi
hát to lên cho mát mặt
thương mày quá răng rụng rồi
còn tao tào lao thiên tặc…
quán rường, 07.2013
(*) mồi cô: mồ côi, nói lái kiểu quảng nam.


sỏi
1.
sỏi ơi ta nhặt trên đường
đường muôn dặm réo muôn phương
lang bạt bụi mù gió lộng
giang hồ nắng nhớ mưa thương
nhặt lên nghe ngàn thâu xót
soi vào thấy vạn thuở hường
hường lóng lánh âm điền dã
uềnh oang tiếng gọi ểnh ương…


2.
sỏi ơi đâu nỡ vô tình
ngồi lau tiếng khóc vô minh
chữ cũ mèm vang địa phủ
ý lạ lẫm động thiên tinh
khép hờ câu thơ cuối bãi
nhấn sâu khúc nhạc đầu ghềnh
ghềnh gấp gảy trăng mười sáu
nắng khuya đắp đổi nhớ quên…


3.
sỏi ơi thương lắm bạn hiền
cho ta khóc rất hồn nhiên
như sỏi vậy như thơ vậy
như hồn điên như phách điên
rúng động tình thư vạn cổ
u hoài nấm mộ thanh thiên
thơ vắn số đèn dầu lạc
vẫn còn đây bóng sỏi nghiêng…
quán rường, 07.2013


mồ thu cũ
nhớ cha và chú trong mồ
1.
mồ thu cũ chưa phai đâu
trong ta còn nguyên sắc màu
chiều nam ô khô búng huyết
đêm đà nẵng ướt mái đầu
tuổi dại nằm ôm biển ngủ
thân gầy ngồi ngó núi chau
khản cổ một mình gọi mãi
đất trời lạc giọng huyệt sâu…


2.
huyệt sâu mấy tấc ngàn trùng
tóc khét nắng gió bập bùng
mở mắt trừng cho đỡ nhớ
banh miệng la cho bớt khùng
mồ quắt queo như dấu hỏi
thu vắt veo như cánh cung
tên bắn thời gian cái vụt
bốn mươi tám năm còn rung…


3.
còn rung bao nỗi oan khiên
ráng pha giọng hát cỏ biền
cha có hát theo không nhỉ
chú còn nhắn gửi đương nhiên
đất chẳng thấu trời chẳng thấu
người cũng điên ma cũng điên
mồ thu xưa tan búng huyết
ta tan theo trăng thượng huyền…
calif., cuối thu 2013
một mình
1.
mở mắt lại thấy chiêm bao
thấy đêm xanh thẳm rì rào
khuya hoan hỉ nên khuya thức
bóng hàm ơn nên bóng chao
chuyện vãn một mình lúp xúp
tâm tình muôn nẻo lao xao
còn may lắm đêm xanh nhỉ
một vuông trời một chấm sao…


2.
một chớp nháy một niềm trời
hạt bụi bay lang thang chơi
vết hằn xoáy theo trốt gió
niềm thương tít tắp trùng khơi
rạch một âm sâu nhớ bạn
gõ vài phách lạnh đau đời
năm với tháng chìm trong ngực
mở lời thưa một tiếng thôi…


3.
rằng niềm trời thức đã lâu
rằng chiêm bao tự sơ đầu
giọng nói truông ngàn vọng mãi
tiếng tru rừng rú mong nhau
xa xa ngái tình hôm trước
trầm trầm hoài nghĩa bữa sau
gom hết bóng đời trọn gói
tặng đêm xanh mượt vút mau…
calif., 11.2013
chiều tà (*)
tặng nguyễn cao nam trân
1.
nam trân’s serenata
em hát như chiều nuối hoa
âm trầm trầm hương đất trích
nhạc vang vang giọt nước sa
piano xanh búp lửa
violon tím hiên nhà
ta ngồi lặng im và nhớ
lặng im và quên hay là…


2.
hay là tiếng hát bay lên
tựa vai nắng xế bên thềm
mắt ướt long lanh đất lạ
đàn tươi lóng lánh trời quen
vút vút vút nao lòng quá
cao cao cao buốt ngực thêm
chiều tan trong ly rượu đỏ
tan hết chiều tan hết em…


3.
hay là tiếng hát chìm sâu
trong nín thinh của sắc màu
vĩ cầm ngất gió nhớ bạn
dương cầm vỡ nắng tìm nhau
serenata tím lá
serenata bạc đầu
nâng ly tạ tình xứ sở
tan hết chiều tan hết sầu…
Calif. 11.2013
(*) nhạc khúc serenata của enrico toselli – lời việt: chiều tà – phạm duy.
quán thế âm
tặng mi vân
1.
mi vân mi vân mi vân
âm rất xa mà rất gần
quán thế âm vang mấy thuở
lục huyền âm đáp bao lần
đất mẹ trông vời môi mắt
trời cha khắc vợi tim gan
đâu biết được từ lâu lắm
ơn sâu nghĩa nặng trầm trầm…


2.
trầm ngân mấy nẻo đường thu
trời ca-li chớm sương mù
chuyện kể bây giờ có lẽ
câu cười hôm trước hình như
lời đêm tận còn nghe ngóng
ý khuya tan bỗng sặc sừ
mở lòng tay nghe máu hát
vết hằn năm tháng tìm nhau…


3.
mi vân bay về na-uy
bắc âu chín tiếng thầm thì
lục huyền âm rung mộng ảo
quán thế âm sáng diệu kỳ
mộng ảo bóng đời thao thức
diệu kỳ bọt nước sanh ly
khép lòng tay nghe xa khuất
vọng về ẩn dưới câu thi…
calif., chớm đông 2013
tình ca ngựa
1.
ngựa về núi đá đầu thai (*)
trời đất động kinh một hai
ba bốn lần tung cánh vạc
năm sáu bận bủa lưới chài
vớt lên lục bình lục bát
gửi về ngày mốt ngày mai
thở rất nhẹ nghe đêm nhắc
tình ca khắc vợi tên ai...


2.
tình ca khắc vợi tên em
cớ chi đau ngọn bấc lèn
leo lắt ánh trăng vườn cũ
chập chờn vuông mộng ao quen
chuyện kể nao lòng đêm trắng
câu hò ráo lệ ngày đen
máu xương nhé đừng câm lặng
câu thơ đâu nỡ cài then…


3.
câu thơ đâu nỡ úa màu
tím ngát hồng tươm đỏ au
em nằm ngủ khép mi mắt
ta ngồi ru tựa mái đầu
ầu ơ giọng cười trong vắt
ví dầu tiếng khóc trắng phau
trần gian nhé đừng im bặt
dấu huyền dấu sắc nhớ nhau…


4.
dấu huyền dấu sắc hòa thanh
ta ôm em ngợi bài hành
nhịp bàn chân chia hơi ấm
ngửa bàn tay sớt gió hanh
ầu ơ sắc màu lận đận
ví dầu âm nhạc lanh canh
máu xương nhé đừng ưu hận
thì ra sử lịch quá tanh…


5.
thì ra sử lịch quá nồng
ta bồng em giữa triều đông
náo nức bụi hồng phố chợ
nôn nao sương trắng ruộng đồng
phố chợ lạc loài quán xá
ruộng đồng ngơ ngác suối sông
lời ru nhé đừng xanh quá
kẻo không gian sẽ chạnh lòng…


6.
kẻo không gian sẽ xót xa
chùm bông khế rụng hiên nhà
sân gạch chờ ai đấy nhỉ!
tường rêu nhắn bậu đó a!
bướm gáy trên giàn thiên lý
cu gù dưới bóng hoàng hoa
thiết tha đáp lời nguyệt quế
giật mình tơ nhện mới sa…


7.
giật mình ngựa hí đầu non
khúc tình ca đã ngợp hồn
đá rịn mồ hôi xứ sở
núi trào hương huyết làng thôn
bài thơ chép quên và nhớ
nhúm tro bay mất với còn
vẽ chân dung em trong gió
gió ngân dài một vết son…
calif., 09.2013
(*) thơ bùi giáng.
lại nhớ nguyễn trãi
1.
chắc chi thiên hạ đời nay… (*)
thương nhớ ông chiều lá lay
nhẩm hai câu thơ chậc lưỡi
rít một hơi thuốc nhíu mày
đời nhẹ khôn kham hay nhỉ
mộng tràn chưa thỏa lạ thay
vỗ trán thực hư chẳng rõ
trông vời hạt bụi bay bay…


2.
chắc chi… mà sao nhói tim
mà sao cứ mãi kiếm tìm
một âm quen vừa náo động
vài phách lạ chợt lim dim
tìm nhau huyết tanh máu lạt
hỏi nhau mây nổi sương chìm
chiều lá lay xanh với đỏ
trời chao nghiêng một bóng chim…


3.
chắc chi… mà sao cúi đầu
mà sao cứ hỏi về đâu
về đâu thì về thây kệ
đến đâu thì đến chứ sao
non nước đục ngầu thế sự
trần gian tái mét vó câu
nhặt một chữ ơn một chữ
nâng niu gá nghĩa dài lâu…


4.
chắc chi… mà sao vắn dài
mà sao đếm một thành hai
lộn lèo đời sai với đúng
đú đeo mộng ngắn với dài
thương ông đèn chong mắt thức
nhớ ông bông rực nắng phai
chiều cuối thu chiều không hết
lòng đây biết tỏ cùng ai…


5.
chắc chi… mà sao ứa tràn
mà sao xé ruột bầm gan
lạc chợ trôi sông nhớn nhác
nghiêng trời lệch đất rổn ran
thời với thế đốn với mạt
vua với quan bạo với tàn
vẳng tiếng rao buồn xao xác
nón cời rách gió ho khan…


6.
chắc chi… mà sao rùng mình
mà sao ma khóc tận tình
xa xứ chiêm bao lóng ngóng
không nhà mộng mị linh đinh
ma cứ khóc ta gõ mõ
quỷ cứ hờn ta tụng kinh
rít thêm một hơi thuốc nữa
mồ thu hắt bóng đùng đình…


7.
chắc chi thiên hạ đời sau
nhắn giùm ta những sắc màu
khắc vợi hồn cây lá mục
ru hời xác núi sông đau
thôi thì gửi nhạc xanh biếc
vậy nhé trao thơ trắng phau
mút mùa ngồi khâu tâm sự
xự xang xê cống biết đâu…
calif., cuối thu 2013
(*) thơ nguyễn trãi: chắc chi thiên hạ đời nay / mà đem non nước làm rầy chiêm bao (tự thán).
(hiệu đính 09.2019)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tập thơ thứ 11: “Đời Sống Làng Quê” ấn hành năm 2009. Được xem như một khúc quanh trong sự nghiệp thi ca của Louise Gluck. Khác hẳn với tập “Hoa Diên Vĩ Hoang Dại”, 1992, với nội dung siêu hình và siêu nhiên, đã tạo cho bà nhiều danh vọng. 1. “A Village Life” mang đến cho độc giả những cảm xúc thâm trầm về tâm sinh lý của cá nhân và xã hội. Một loại xã hội thực tế, dùng lám ẩn dụ, tuy hiện diện nhưng gần như bị lãng quên bởi đời sống phố thị rộn ràng nhốn nháo. Những mẫu chuyện ngắn thật ngắn, nhỏ thật nhỏ, đôi khi phức tạp, ly kỳ. Đa số bình thường với những nhận xét tinh tế:
Đàn ông biết được phụ nữ bao nhiêu? Tôi dùng chữ “biết”, không phải ý chữ “hiểu”. Tôi không dùng chữ “đàn bà” vì e rằng thiếu kính trọng. Tôi lấy vợ đã gần nửa thế kỷ. Đã bắt tay, chào hỏi vài ngàn phụ nữ và nhìn ngắm họ qua trăm ngàn vóc dáng khi du hành nhiều nơi trên thế giới, nếu tính luôn trên truyền hình, qua video, con số có thể lên hàng triệu. Nói như vậy, bạn đọc có thể lầm tưởng tôi là người có bản lãnh biết về phụ nữ, thực tế, như Louis de Bernières đã nói: “Đường lối phụ nữ chinh phục trái tim đàn ông là khiến cho anh ta tưởng bở đang làm cô thích thú.” (“That's how a woman wins a man heart, by making him think that he amuses her.)
điều nguyên vẹn nhất / vẫn nằm im trong tim / ngày mùa thu nhớ dòng sông / nấm đất buồn tênh bên lở bên bồi / quăng viên sỏi trắng cạnh chiếc cầu run rẩy / bàn tay nào níu giữ / bạn bè và tình nhân / ngẩn ngơ năm ba lời tiếc nuối / con chim non hót mấy tiếng cội nguồn
Thế giới giờ này người né người! / Ngồi trên xe bus gắn máy lạnh, hoặc xe bò cọc cạch lăn bánh, / người ngồi xa người, khoảng cách an toàn, một thước rưỡi. / Anh xa tôi! Tôi xa em! Ta xa nhau! Đúng 2 thước. / Giờ này đôi ta hôn nhau nụ hôn gió qua khẩu trang! / Ai đó lỡ miệng ách-xì một, hoặc hai tiếng, hoặc một tràng; / Hết rồi những ánh mắt ái ngại, / những lời nói cảm thông, “God bless,” hoặc “Trời, Phật, Chúa chữa!”
Mời các bạn đọc một ngụ ngôn tân thời của thi sĩ Nobel Louise Gluck. Bóng tối che đậy tội ác. Che giấu những con mèo từ rừng hoang xuống trà trộn vào thành phố. Ban ngày, chúng hiền lành. Về đêm, mèo lộng hành, bè đảng, lòng dạ hung tợn, ngay cả người cũng sợ. Chúng săn đuổi, tiêu diệt những sinh vật không có sức kháng cự. Thảm thương cho thân phận làm chuột. Ngày không dám nhìn mặt trời. Đêm la hét đau đớn dưới răng mèo sắc bén. Chết, Chuột chết la liệt đầy phố đêm. Ai biết? Biết rồi, ai nói? Trước khi trời sáng, xã hội quét dọn, đường phố sạch sẽ, không dấu vết sát thủ, nạn nhân. Mặt trời lên. Mèo hiều hậu, dễ thương, Chuột trốn nắng. Người vô tư. Nhưng rồi đêm sẽ đến, sẽ tiếp diễn máu me và định mệnh.
Mời nghe Alexandra Huỳnh đọc bài thơ Di Sản (Inheritance) "live" trên đài truyền hình LX News. Nữ sinh gốc Việt Alexandra Huynh, tên Việt là Thụy An, 18 tuổi, trong buổi chung kết đêm Thứ Năm 20/5/2021 vừa qua đã thắng giải: "2021 National Youth Poet Laureate -- Nhà Thơ Khôi Nguyên Giới Trẻ Quốc Gia 2021". Huynh trả lời phỏng vấn AP đêm Thứ Năm qua điện thoại từ nhà, rằng thơ đối với cô là phương tiện để tự bày tỏ và để giúp công lý xã hội. Cô nói “Tiếng Việt tự nó đã là một tiếng nói giàu chất thơ. Trong sinh hoạt văn hóa của người Việt người ta đã nói thành thơ trong cuộc sống hằng ngày.” Cô cho hay là đã tập viết những lời thơ phổ nhạc từ khi mới 7 tuổi; đặc biệt là sau những lần đọc thơ trước công chúng thì lại càng cảm thấy sức mạnh của chữ nghĩa có tác động tích cực lên tâm lý và tinh thần đại chúng. Alexandra Huynh căn bản sáng tác thơ bằng tiếng Anh nhưng luôn nuôi hy vọng là sẽ có tác phẩm thơ ra đời và sẽ được chuyển ngữ sang “tiếng Mẹ đẻ”, ngôn ngữ Việt Nam.
nếu tôi không thể là người hùng / tôi mang tên người di dân gương mẫu / ôi những chiếc thuyền / & những người trên những chiếc thuyền ấy / can đảm biết bao & khác xa / đám tỵ nạn đương thời chúng ta nợ họ / Tôi ngậm chặt lưỡi / nghe âm thanh / thân thuộc gần như nhà mình / khi tên Dương Thu Hương mất đi dòng sông / trong miệng lão thầy / và chẳng ai buồn hỏi vì sao / mặt tôi giàn giụa. & nhớ đến chiếc bàn buồn bã, / trong góc xó lớp học / tôi viết lời nguyện cầu / cho lũ trẻ sắp vào chật lớp này: / hãy để đám trẻ được xưng tên chúng như mẹ chúng đã từng gọi thế. / hãy để điệp khúc được xướng lại hay cố gắng & cố gắng như thế. / hãy để những câu chuyện không pha chất trọ trẹ / & giữ lại thanh âm không phiên dịch. / hãy để lũ trẻ điền vào khoảng trống bằng ký ức.
những bông hoa Diên Vỹ / nở tím chiều tháng Năm / Anh nở tím hồn em / bắt đầu vào tháng mấy
trên đồi gió khoác áo thư sinh tóc bạc / như lữ hành đi qua đồng bằng / thỏa mãn khát khao / sông dài núi rộng / thèm dòng sữa chảy ra từ lồng ngực / que diêm cháy một lần rồi tắt / vẽ vời chi / trăm cảnh lao đao
Trước đây, Thường Thấu Thấm thuộc về giả thuyết thưởng ngoạn và sáng tác. Tuy nhiên, dịch thuật cũng mang cấu trúc cơ bản của ngôn ngữ và ngữ pháp, được xác định minh bạch về bản chất, cá tính và chức năng, có tính toàn cầu trong hệ thống ngôn ngữ, có tính chung để thông đạt, nên giả thuyết này có thể áp dụng vào dịch thuật, song song với giả thuyết thưởng ngoạn và sáng tác.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.