Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Khoảng Lặng Cuộc Đời Trong Thời Đại Dịch

10/04/202000:00:00(Xem: 1175)
 
KHOANG LANG CUOC DOI TRONG THOI DAI DICH 03

Thực hành Thiền giúp giải thoát căng thẳng, lo lắng, sợ hãi trong mùa đại dịch.
(nguồn: www.pixabay.com )

Có những khoảng lặng trong cuộc đời làm con người cảm thấy bình yên dễ chịu như những khoảng lặng trong bản hòa âm dìu bước người nghe lắng sâu hơn vào cõi thanh âm mênh mông huyền ảo.

Có những khoảng lặng trong cuộc đời làm con người dừng chân ngắm nhìn thong dong tự tại trước cơn thác lũ tham sân si tràn ngập cõi nhân gian xô đẩy con người vào mê lộ khổ đau.

Có những khoảng lặng trong cuộc đời làm con người cảm thấy bị xô xuống vực sâu với cảm giác hoang mang chới với qua những biện pháp cách ly hay khoảng cách xã hội [social distancing] mà cơn đại dịch COVID-19 mang đến trong những ngày tháng qua!
 
Thế giới chìm sâu vào khoảng lặng
 
Một buổi sáng nọ giữa tháng ba như mọi ngày người đàn ông gốc Việt cư ngụ nơi một thành phố miền Nam California ra khỏi nhà để đi bộ. Ông nhìn thấy một thế giới khác. Con đường không một bóng người qua lại. Xe cộ chỉ vài ba chiếc vụt qua rồi để lại một khoảng không trống rỗng. Thường ngày vào lúc đó con đường này đầy xe cộ và người đi bộ đưa trẻ em đến trường đi học. Hôm đó, ngay sau ngày, 19 tháng 3 năm 2020, Thống Đốc California ra lệnh người dân ở trong nhà và đóng cửa tất cả cơ sở kinh doanh không quan trọng, con đường này vắng hoe, im lặng, trống trải dị thường!

Rồi những ngày sau đó, nhiều thành phố, nhiều tiểu bang tại Hoa Kỳ tuyên bố đóng cửa các cơ sở kinh doanh không quan trọng và những ai không có việc cần đi thì ở trong nhà. Nhiều nước trên thế giới cũng thực hiện cùng những biện pháp để chận đứng đà lây lan nhanh chóng không thể tả của đại dịch COVID-19, vốn phát xuất từ thành phố Vũ Hán thuộc tỉnh Hồ Bắc của Trung Quốc từ tháng 11 năm 2019. Cả thế giới chìm sâu vào khoảng lặng.

Trường học, chợ quán, câu lạc bộ đóng cửa. Các sinh hoạt tụ họp đông người bãi bỏ. Các trận đấu thể thao hủy bỏ. Các chuyến bay thưa thớt dần. Các chuyến xe điện ngưng chạy. Các chuyến xe buýt càng lúc càng ít người đi. Nhà hàng chỉ nhận đơn đặt mua thức ăn rồi tới lấy, không cho ngồi ăn trong tiệm. Các buổi nhạc hội ngưng trình diễn.

Người Mỹ ở trong nhà. Người Ý, Pháp, Đức, Anh, Ấn, Việt Nam, và nhiều nhiều tỉ người dân của khoảng 181 nước khác trên thế giới đều ở trong nhà. Nhà ai nấy ở. Thế giới trống vắng, lặng sâu.

Nếu phải đi ra ngoài, đến sở làm, đi chợ để mua nhu yếu phẩm, hay ở bất cứ đâu thì đứng cách người khác 6 feet, tức khoảng 2 mét, để tránh lây lan cho người khác và khỏi bị người khác lây lan COVID-19 cho mình.

Mọi người phải tập sống cuộc sống xã hội trong khoảng cách 6 feet. Một lối sống mới, hoàn toàn mới, mà nhiều người vẫn chưa quen. Trong đoàn người đứng xếp hàng chờ vào các tiệm bán lẻ như Costco trong những ngày đầu người ta cứ đứng san sát nhau không ai nhớ khoảng cảch 6 feet.

Con người theo lẽ tự nhiên của sinh tồn từ xưa đến nay là sống tập quần trong mối tương quan tương duyên gắn bó nhau giữa cá nhân với gia đình và xã hội, và ngược lại. Nếu trong tình cảnh phải sống độc cư, sống cách ly với xã hội là hiện tượng không bình thường nên dễ làm cho con người bị hụt hẫng, cảm giác cô đơn, buồn chán, v.v… Đã quen với lối sống tập quần gần gũi, thân thiện, gắn bó, bây giờ phải cách ly, phải có khoảng cách 6 feet thì quả thật làm khó cho con người.

Cả tiểu bang, cả nước, phần lớn dân số nhân loại sống cách ly dù là tự nguyện để ngăn chận dịch bệnh cũng là chuyện không bình thường, nhưng chưa phải là đã không từng xảy ra trong lịch sử loài người.

KHOANG LANG CUOC DOI TRONG THOI DAI DICH 01

Dấu hiệu khuyên người dân giữ khoảng cách 6 feet nơi công cộng. (nguồn: www.pixabay.com )


Khoảng lặng 6 feet và cách ly
 
Trong Bách Khoa Từ Điển Mở nói rằng để làm chậm lại sự lây lan của các chứng bệnh lây nhiễm và để tránh đốt cháy các hệ thống chăm sóc sức khỏe vì quá tải, đặc biệt trong thời gian đại dịch, nhiều biện pháp giữ khoảng cách nơi công cộng [social distancing] được sử dụng, gồm việc đóng cửa trường học và nơi làm việc, cô lập, cách ly, hạn chế các hoạt động của con người và bãi bỏ các cuộc tập tập đông người.

Các biện pháp như thế đã được thực thi thành công trong nhiều trận đại dịch trước đây. Tại St. Louis thuộc tiểu bang Missouri của Hoa Kỳ, một thời gian ngắn sau các trường hợp cúm đầu tiên được phát hiện trong thành phố trong trận đại dịch cúm năm 1918, chính quyền đã thực hiện việc đóng cửa trường học, cấm tụ họp đông người và giữ khoảng cách nơi công cộng. Tỉ lệ tử vong tại thành phố St. Louis thấp hơn nhiều so với thành phố Philadelphia, nơi bất kể các trường hợp bị cúm đã cho phép diễn hành đám đông tiếp tục và không đưa ra cách giữ khoảng cách xã hội cho đến hơn 2 tuần sau các trường hợp bị lây lan đầu tiên.

Còn nữa, trong khoảng thời gian đại dịch bại liệt năm 2016 tại Hoa Kỳ có 27,000 trường hợp bị lây nhiễm và hơn 6,000 người thiệt mạng. Chỉ riêng New York có hơn 2,000 người chết. Thành phố đã ra lệnh đóng cửa các rạp chiếu phim, các cuộc họp bị bãi bỏ, các tụ tập đông người cũng không có, và trẻ em được cảnh báo không uốn nước fountains, không bơi các hồ bơi và bãi biển, và tránh các công viên giải trí.

Trong đại dịch cúm phát xuất từ Á Châu năm 1957-1958, có tới 90% trường học bị đóng cửa. Đại dịch cúm tại Mexico năm 2009 đã đóng cửa các trường học và thực thi các biện pháp giữ khoảng cách nơi công cộng đã giảm tỉ lệ lan truyền tới 37%.
Tất nhiên là để cứu mình và người thì con người buộc lòng phải thay đổi nếp sống để sinh tồn. Nhưng thay đổi một tập quán lâu đời là điều không dễ chút nào.
 
Nỗi đau thời đại dịch
 
Những người thuộc thổ dân tại Quần Đảo Hawaii từ lâu đời nay đã quen tập tục chào nhau bằng những vòng tay ôm và những nụ hôn. Bây giờ họ nói rất khó bỏ.

“Tôi đang cố gắng, nhưng không dễ,” theo Sue Lokelani Lee Loy, thành viên của Hội Đồng Quận Hawaii và là thổ dân Hawaii đã lớn lên trong cộng đồng nông thôn nhỏ trên lãnh địa của Thổ Dân Hawaii tại Đảo Big Island.

“Nó quá thách thức. Nó là bản năng trong chúng tôi,” Lee Loy nói về truyền thống chào nhau bằng cách ôm, hôn và honi – đang thực tập để thay thế cách cụng trán nhau trong lúc hít hơi thở của người khác. Đây là trao đổi hơi thở, biểu thị sự tôn trọng sâu xa và cam kết lẫn nhau.

Tương tự như các thổ dân Hawaii, người dân Pháp và nhiều nước Tây Phương vốn có tập tục chào nhau bằng cách hôn má, cọ má, bắt tay, hay ôm nhau thì với đại dịch COVID-19 cũng phải thay đổi để tránh bị lây lan và lây lan bệnh cho người khác. Để thay thế cách chào hỏi theo tập quán lâu nay, nhiều người trên thế giới bắt đầu sử dụng cách chấp hai bàn tay lại mỗi khi chảo hỏi nhau.

Những thân thiết, gần gũi đã thành tập tục đó nơi nhiều dân tộc bây giờ bổng chốc phải thay đổi, phải bỏ đi và phải tập theo lối sống mới – tự cách ly và giữ khoảng cách 2 mét nơi công cộng. Con người bổng nhiên thấy mình bị đẩy vào cái thế xa cách với đồng loại, với xã hội, và nếu bị bệnh thì xa lánh với cả những người thân. Đó là tình cảnh khiến con người có cảm giác giống như mình bị hất ra khỏi xã hội, bị rơi xuống vực thẳm không đáy.

Trong một bài phổ biến trên mạng xã hội hôm Thứ Tư ngày 25 tháng 3, một y tá tại bệnh viện Long Island ở New York đã chia xẻ cảm giác của cô trên mạng xã hội, rằng, “Tôi đã không ngủ được bởi vì tâm trí tôi không lắng xuống.”

Cô y tá này, làm việc trong khu vực Covid-19, kể rằng đêm trước là đêm “tồi tệ nhất mà tôi đã từng chứng kiến từ trước tới đó.”

Các bệnh nhân vô ào ào, cô kể, ho và đồ mồ hôi, với một số người lên cơn sốt và “nỗi sợ hãi hiện ra trong đôi mắt của họ.”
Người y tá này viết rằng cô khóc trong nhà vệ sinh trong lúc nghỉ ngơi, lột dụng cụ bảo vệ cá nhân ra để lại vết lõm trên mặt cô.

“Tôi khóc cho đồng nghiệp của tôi, bởi vì chúng tôi biết nó sẽ trở nên tồi tệ như vậy và tôi đã có cảm giác như điều đó không thể nào và chúng tôi đã sẵn sàng trong từng khoảnh khắc,” cô nói thế. “Tôi khóc những bậc cha mẹ, con cái, anh chị em, người phối ngẫu không thể ở bên cạnh người thân của mình là những người có thể đang hấp hối nhưng không thể có người đến thăm bởi vì không ai được phép đến thăm.”

Dường như hầu hết mọi người đều có cùng một cái nhìn giống nhau rằng cả đời họ chưa bao giờ chứng kiến một tình cảnh nào như thế này. Những người Việt tị nạn tại Mỹ kể rằng trong chiến tranh Việt Nam dù tàn khốc với bom rơi đạn lạc nhưng không có cảnh hoang vắng rợn người khắp nơi như trong đại dịch hiện nay.

Những hình ảnh về các thành phố ma đã trở nên phổ biến trong mùa đại dịch COVID-19. Những con đường nằm ở trung tâm Quận Manhattan của New York, một thành phố có cái tên dễ nhớ là “thành phố không ngủ,” hay ở thành phố du lịch nổi tiếng thế giới là Venice tại Ý đã vắng bóng người đến mức làm người ta dựng tóc gáy.

Nhiều người có cùng suy nghĩ rằng kể cũng thiệt là lạ. Con người cứ tưởng mình là chủ nhân ông của hành tinh này, cứ nghĩ là mình đã kiểm soát được thế giới này. Vậy mà, một thế lực nhỏ đến mức mắt thường của con người không thể nhìn thầy lại có thể buộc cả nhân loại phải bó tay thúc thủ, phải tan tác từng mảnh vụn, phải tốn hao bao nhiêu tiền tài và sinh mạng, phải sống chết không biết lúc nào!

Bởi vậy mới nói, đừng khinh cái nhỏ nhất trên đời này. Con vi khuẩn corona là loại vật thể nhó nhất mà sức mạnh thì vô song. Còn nữa một móng tâm là loại phi vật thể nhỏ nhất mà sức mạnh cũng bất khả tư nghì. Theo nhà Phật, thế giới và vũ trụ này có và tồn tại là do tâm.

“Nhất thiết chư pháp
Giai tùng tâm sinh
Tâm vô sở sinh
Pháp vô sở trú.”

Tất cả các pháp đều do tâm sinh. Tâm không sinh thì các pháp không tồn tại. Bài kệ này tương truyền do Thiền Sư Vô Ngôn Thông khai thị cho Thiền Sư Cảm Thành là người Việt Nam vào thế kỷ thứ 9 sau tây lịch.
 
Vượt qua khoảng lặng

KHOANG LANG CUOC DOI TRONG THIOI DAI DICH 02

Thực hành lệnh ở trong nhà trong mùa đại dịch vi khuẩn corona. (nguồn: www.pixabay.com )


Nhưng có người chưa chắc đã chịu bó tay với những khoảng lặng do con vi khuẩn corona nhỏ bé tạo ra. Họ tìm đủ mọi cách sáng tạo để lấp đầy nó. Hình ảnh trên đài truyền hình Mỹ chiếu cảnh một cặp nghệ sĩ vửa đi vừa trình diễn nhạc trên một con đường vắng để giúp vui cho bà con hàng xóm vắng tanh. Còn nữa, hình ảnh những buổi mừng sinh nhật cho người thân và bạn bè được diễn ra trong cung cách mùa đại dịch hoàn toàn mới, với những người đến chúc mừng ngồi trong xe hơi vừa chạy vừa hát bài “Happy Birthday” vang dội cả góc phố, trong khi birthday girl thì đứng trước cửa nhà miệng cười không khép, tay vẫy không ngừng.

Thực ra có nhiều cách để giải khuây trong lúc thực hành lệnh ở trong nhà hay không may phải tự nguyện cách ly. Trên trang mạng FutureLearn.com có đề nghị 5 cách làm bớt buồn chán khi ở trong nhà.

5 cách đó là nhờ Google tìm cho mình các trang mạng văn hóa, văn học và nghệ thuật cho xem miễn phí để tự mình giải trí qua việc xem tranh ảnh, xem hòa nhạc, thưởng thức hài kịch, xem phim, và tham gia các khóa hướng dẫn hay dạy về văn hóa.

Còn rất nhiều cách để vượt qua thời gian ở trong nhà hay cách ly. Chẳng hạn, bạn có thể xem đây là cơ hội để quay về với gia đình và người thân bằng những việc làm rất đơn giản nhưng đầy ắp tình thân mà trong sinh hoạt bận rộn hàng ngày bạn không có thì giờ để làm, như dạy cho con cháu học hành, vui đùa với con cháu, và chuyện trò thân mật với người thân.

Bạn cũng có thể suy nghĩ nhẹ nhàng và thoải mái hơn khi xem thời gian ở trong nhà và cách ly là cơ hội để mình có thể đọc những cuốn sách lâu nay mình muốn đọc mà chưa được. Hoặc bạn cũng có thể, nếu có cảm hứng, làm thơ, viết văn, nghiên cứu về những vấn đề mà mình thích để phổ biến thông tin, tài liệu và văn chương cho mọi người cùng đọc.

Có người suy nghĩ khác hơn nữa, họ xem khoảng lặng trong mùa đại dịch corona là cơ hội quý giá để con người quay về lại chính mình và cũng để con người dừng lại chốc lát trước cuộc sống cứ mãi đẩy đưa người ta đi tới những mục tiêu có khi chỉ là ảo tưởng, không thực.

Dừng lại là điều khó làm với bản chất của tâm thức mà trong nhà Phật gọi là  “tâm viên ý mã” [tâm vọng động như khỉ, ý chạy rong như ngựa]. Yếu tố quan trọng ở đây là sự dừng lại của thân và tâm. Đặc biệt là tâm. Tâm thức chạy rong theo vật dục ngoài đời làm cho con người càng lúc càng đẩy mình đi xa khỏi chính mình.

Dừng lại cái “tâm viên ý mã” chính là thiền quán để từ đó quán chiếu mọi thứ sâu hơn, rõ hơn và thật hơn. Khi nhìn thấu suốt bản chất của mọi thứ trên đời con người sẽ không ảo tưởng và không sợ hãi. Giống như khi một người đi trong đêm tối thoáng thấy một khúc cây ở giữa đường tưởng là con rắn, nhưng nhờ định tâm nhìn rõ lại nên biết đó là khúc cây chứ không phải con rắn. Do vậy hết sợ. Người thực hành thiền quán là làm cho thân tâm lắng xuống những vọng động và cấu uế. Nhờ thế mà thân tâm được trong sạch. Giống như để ly nước cấu bẩn một chỗ không lay động cho cấu uế lặng xuống và được trong sạch. Khi tâm trong suốt sẽ nhìn thấy mọi thức rõ ràng, chân thực hơn. Đó là lý do tại sao Thiền giúp con người bớt lo lắng, bớt sợ hãi, và bình thản hơn trong mọi tình huống của đời sống, nhất là thời đại dịch hiện nay.

Ký giả Caitlin Welsh trong bài viết “7 meditation and mindfulness apps with free tools for coronavirus anxiety,” được đăng trên trang mạng www.mashable.com hôm 25 tháng 3 năm 2020 cũng đã đề nghị thực tập thiền chánh niệm theo cách hướng dẫn trên các apps để giải thoát lo lắng trong mùa đại dịch vi khuẩn corona. Độc giả có thể vào trang mạng này để tìm hiểu thêm về các apps có hướng dẫn thực tập thiền: https://mashable.com/feature/best-meditation-apps-mindfulness/
Cầu mong nhân loại sớm thoát khỏi cơn đại dịch hiện nay để bình an trở lại cuộc sống bình thường.

Ý kiến bạn đọc
15/04/202021:12:57
Khách
BÀI VIẾT HAY,CÁM ƠN ANH QUANG
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Không phải chỉ cách nay trên 200 năm nước Mỹ mới chìm đắm trong hận thù và kỳ thị chủng tộc, mới hôm 25 tháng 5 năm 2020, một người Mỹ da đen, Goerge Flyod, đã bị các cảnh sát da trắng đè cổ tới chết tại thành phố Minneapolis, kéo theo đó là nhiều cuộc biểu tình khắp nước Mỹ xảy ra nhiểu ngày chống lại sự bạo hành của cảnh sát mà trong đó vẫn còn phản ảnh mầm mống của kỳ thị chủng tộc. Trong phát biểu lên án về sự kỳ thị có hệ thống còn tồn tại ở Mỹ, cựu Phó Tổng Thống Joe Biden, người nắm phần chắc sẽ được Đảng Dân Chủ đề cử đại diện ra tranh chức tổng thống với đương kim TT Donald Trump, hôm 27 tháng 5 nói rằng, “Xem mạng sống của [Floyd] bị cướp đi trong cùng cách, vang dội lại gần như cùng những chữ … là sự nhắc nhở bi kịch rằng điều này không phải là sự kiện đơn độc, nhưng là một phần của vòng lẩn quẩn có hệ thống ăn sâu của bất công mà vẫn còn tồn tại trong đất nước này.”
Cậu chủ sốt vất váng nằm vật vạ ra đấy, đầu nhức như búa bổ, mình mẩy đau như dần, cổ họng khô rát, trong huyết quản dường như máu sôi lửa đốt… Thuốc đã uống mấy liều nhưng thuyên giảm chẳng bao nhiêu, hễ hết thuốc thì sốt trở laị, chườm nước đá, chà chanh làm đủ kiểu ngoại phương cũng không ăn thua gì.
Cuộc hội thảo chấm dứt bằng quyết định đình công tập thể một ngày của toàn thể công nhân giới xe đò để phản đối giới chủ nhân vì nhu cầu cạnh tranh đã hạ thù lao anh chị em công nhân xuống tới một mức mà họ không thể tiếp tục “một mức sống tối thiểu cho gia đình.” Một bản thông cáo chung được soạn thảo tại chỗ và đọc cho mấy phóng viên vài đứa bọn tôi ghi chép. Giữa tình hình chính trị chiến sự sống động như thế này, quyết định đình công của họ quả thất lợi vì khó gây được tiếng vang.
Đôi khi một nụ cười lả lơi, một liếc mắt say đắm, một lần nắm tay bất chợt cũng có thể dẫn tới một tai họa vô cùng lớn lao. Cũng y hệt một tia lửa nhỏ có thể làm phựt cháy cả một khu rừng khổng lồ. Một thí dụ rất cụ thể: nếu ngài Anan sa ngã, số lượng kinh Phật có thể sẽ chỉ còn có phân nửa. Trí nhớ của ngài Anan rất mực siêu đẳng, nhớ hơn 10,000 Kinh Phật trong Tạng Pali. Thống kê là riêng phần kinh (Sutta Pitaka), chưa kể phần Luật và Luận, là hơn 10,000 kinh. Nếu ngài Anan bị cô nàng xinh đẹp Ma Đăng Già chiêu dụ ra đời, các nhà sư khác thay thế không thể nào có trí nhớ như thế -- cũng tương đương như hình ảnh Thư viện Đại tạng kinh bị lửa cháy mất nửa phần hoặc hơn. Nghĩa là, tai họa đối với các Phật tử có thể gọi là kinh hoàng, nếu ngài Anan xả giới, hoàn tục để “kẻ lông mày cho mỹ nhân”… Tuy nhiên, nếu giả sử bạn là một cậu nhóc hay cô nhóc trong làng, trong thời điểm 2,500 năm về trước, nhìn thấy cô nàng Ma Đăng Già níu kéo ngài Anan về đời, có thể rằng trong tâm thức vô minh
Đàn chim bay ngang phố. Xao xác tiếng cánh vỗ. Con quạ già trên nhánh cây hè phố ngước nhìn một lúc, rồi im lặng sà xuống đất, nhảy lò cò vài bước với một chân bị què, tiếp tục kiếm ăn. Phố im lạ thường. Những con đường vắng xe đã vơi mùi khói xăng từ những ngày trước. Lan tỏa đâu đây hương bạch đàn hòa lẫn với mùi nước cống vẫn ngày đêm chảy ngầm dưới lòng đất. Thỉnh thoảng có tiếng còi hụ của xe cứu thương băng ngang góc phố xa. Khách bộ hành mang khẩu trang chỉ chừa lại hai mắt ngầu đục sau gọng kiếng râm, không sao nhìn ra được vẻ đẹp tráng lệ của một bình minh tràn ngập nắng tàn xuân.
Vừa qua, trong facebook của Hoàng Xuân Sơn và Ngy Thanh có nhắc đến ngày giỗ đầu của nhà thơ Tô Thùy Yên. Mới đó mà đã một năm rồi. Nhớ có lần viết một bài về hoa anh đào tôi có nhắc đến thi sĩ Tô Thùy Yên, hôm sau được tin ông mất. Có lẽ trước khi ra đi ông gợi cho bạn bè nhớ về ông không chừng. Người ta nói cái đó là linh cảm hay thần giao cách cảm chi đó. Thật ra tôi có hai lần nhắc đến Tô Thùy Yên trong hai bài viết của tôi. Một bài về con dế và một bài về bông hoa. Con dế gáy và bông hoa nở, cả hai như người, hết lòng mừng thi sĩ đi tù về.
Mélanie, đã ba hôm nay con chong đèn không ngủ, buổi sáng năm giờ không lên nhà nguyện, tám giờ không đi phát thuốc cho các trại, buổi chiều không sang phòng họp công tác, và buổi tối, trong giờ cầu kinh, con lơ đễnh nghĩ ngợi đâu đâu đọc nhầm cả lời lẽ, sai nhịp với các soeur, con làm sao vậy, còn đúng một tuần nữa là lễ phát nguyện của con rồi, con có nhớ như vậy không.
Tại Hoa Kỳ, Ngày Lễ Chiến Sĩ Trận Vong (Memorial Day) năm nay 2020 nhằm vào Thứ Hai, 25 tháng 5. Đây là ngày lễ liên bang tại Hoa Kỳ được tổ chức vào Thứ Hai thuộc tuần lễ cuối của tháng 5 hàng năm. Ngày Lễ Chiến Sĩ Trận Vong để vinh danh và tưởng niệm các quân nhân Hoa Kỳ đã nằm xuống ngoài chiến trận. Các chiến sĩ là những người hy sinh đời trai trẻ của họ để đi theo tiếng gọi lên đường bảo vệ tổ quốc quê hương hay bảo vệ chính nghĩa tự do và hòa bình trên thế giới. Các chiến sĩ có người đã lập gia đình có người còn độc thân. Những quân nhân độc thân khi ra sa trường thì có cha mẹ và anh chị em ở nhà thương tưởng chờ mong ngày về. Còn những chiến sĩ đã có gia đình khi ra chiến trường giết giặc thì có vợ con ở nhà trông ngóng đợi chờ. Những người vợ của các chinh phu được gọi là những chinh phụ. Những chinh phu nơi chiến trận phải đối diện với bao hiểm nguy tai họa của đạn lạc tên rơi và sự sống chết của họ mỏng manh như ‘chỉ mành treo chuông’.
“Con mèo của anh sướng nhất trên đời” là tập thư từ dày gần 400 trang của thi sĩ Wisława Szymborska và Kornel Filipowicz – nhà văn, nhà thơ, người yêu của bà từ năm 1967 cho đến tận khi ông qua đời năm 1990. Họ không cưới nhau, chưa từng sống chung với nhau dưới một mái nhà, không có con với nhau, nhưng tình yêu của họ rất đặc biệt. Những dòng họ viết cho nhau hóm hỉnh, cảm động, tha thiết, chân thật, là những hình thái đẹp nhất của ngôn từ. Và không chỉ là ngôn từ, đó còn là những hình vẽ, những bức cắt dán, những tấm bưu thiếp đầy sáng tạo và u-mua mà họ gửi cho nhau. Xin trích dịch một số bức thư trong khoảng thời gian 1 năm họ mới quen và yêu nhau, trong đó có 5 tháng Wisława Szymborska phải điều trị tại viện điều dưỡng ở Zakopane cách thành phố Kraków của họ hơn 100 km. Thời gian này họ viết thư và gọi điện cho nhau gần như hàng ngày. “Con mèo của anh sướng nhất trên đời”, từ Zakopane, Szymborska đã viết cho Filipowicz đầy nhớ nhung như thế. Hơn 20 năm sau, khi Filipowicz qua đời
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Khung nhìn kính viễn vọng sắc nét của NGC 3628 cho thấy một đĩa thiên hà phồng lên bị chia cách bởi các làn bụi tối.
Tổng thống Mỹ Donald Trump đã cảm ơn Iran phóng thích Michael White, cựu lính hải quân Mỹ bị bắt từ năm 2018, cho rằng hai nước có thể cải thiện quan hệ.
Tổng thống Mỹ Donald Trump, Bộ trưởng Tư pháp William Barr và các quan chức liên bang đã bị đệ đơn kiện với cáo buộc sử dụng vũ lực giải tán người biểu tình ôn hòa ở Washington hôm 01/06/2020.
Hôm thứ Năm (04/06/2020), Thủ tướng Đức Angela Merkel tuyên bố "chắc chắn" không có kế hoạch tái tranh cử nhiệm kỳ 5, dù bà được tín nhiệm cao.
Một thượng nghị sĩ Đảng Cộng hòa Mỹ, người đang vận động thông qua dự luật trừng phạt các ngân hàng có hoạt động làm ăn kinh doanh với quan chức Trung Quốc cho biết dự thảo luật của ông sẽ đưa ra nhiều biện pháp cứng rắn với Hong Kong.