Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Ngày Mai Là Một Ngày Khác

04/04/202010:53:00(Xem: 1461)

Gương mặt thoáng nụ cười nhẹ nhưng lộ vẻ mãn nguyện, khi một làn sóng đê mê lan toả khắp thân thể. Smith Baron cảm nhận có bàn tay ai đó ve vuốtthân thể mình, bàn tay vô hình áp lên má và ôm ấp lấy ngực… Smith Baron trở mình, mở mắt vì tiếng con puppy sủa ăng ẳng bên giường, thoáng thấy bóng mờ mờ như nhân dạng người đang bước về hướng  cầu thang. Smith tỉnh ngủ hẳn ra, mở to mắt nhìn, tuy mơ hồ sương khói nhưng anh cũng nhìn ra được hình hài đó là ai, con puppy chạy laị chân cầu thang sủa nhặng xị. Smith vỗ vỗ đầu nó nhưng nó vẫn không ngừng sủa, tự nhiên anh thấy nổi da gà toàn thân, cảm giác rờn rợn. Anh mặc bộ đồ ngủ vào rồi nhè nhẹ lên lầu, mắt chăm chú nhìn theo cái bóng dáng lãng đãng như sương kia. Bỗng nhiên cái bóng dáng ấy quay laị miệng hơi nhếch mép cười và lập tức tan biến vào hư không. Smith trở laị giường ngủ, Stephanie vẫn ngủ say không hề hay biết gì. Anh chui vào chăn ôm chặt lấy cô ấy, bất giác hai giọt lệ rơi, mặc dù cố gắng dỗ laị giấc ngủ nhưng không tài nào ngủ được, bao nhiêu ký ức từ đâu chợt hiện về, tâm tư lăn tăn như những đợt sóng biển.

 Mười năm trước, ngày này là ngày cưới của Smith Baron và Stephanie, cũng như bao người khác trên thế gian này, ngày cưới là ngày vui sướng và hạnh phúc lớn nhất của đời người. Smith ngất ngây trong men tình, anh yêu Stephanie nhiều lắm, đêm động phòng là cả một trời hoan lạc, sự thăng hoa tột đỉnh của thể xác lẫn tâm hồn. Ấy vậy ngày hôm sau laị rơi vào một sự đau buồn lớn, bạn bè báo tin Samson J, người bạn thân nhất của hai người bị tai nạn chết sau khi dự tiệc cưới ra về. Hôm tiệc cưới, Samson J trở nên phấn kích lạ thường, anh ta đi chuốc rượu mọi người, uống liên tục rồi hò hát và nhảy nhót. Samson trở nên như một người tăng động, điều này ít thấy xưa nay. Bạn bè nhiều người không hiểu, cứ ngỡ anh ta trở nên hưng phấn vì men rượu. Riêng Smith, Stephanie và một vài người bạn thân thì biết vì sao. Samson J bị kích thích cao độ, anh ta bưng ly rượu đến:

 - Chúc mừng hai bạn, cầu chúc hai bạn trăm năm hạnh phúc, hai chữ S lồng vào nhau đẹp đôi lắm! 

 Giọng rất tỉnh nhưng ánh mắt không giấu được nỗi đau, vừa thiết tha vừa như van lơn điều gì đó, cái ánh mắt lúc ấy ai nhìn chắc cũng phải ghi nhớ khó mà quên được, thoáng chút xót xa laị như ghen tuông và phẫn hận. Smith nói lời cảm ơn chiếu lệ, tâm tư cũng nao núng nhưng giữ vẻ bình thản. Stephanie trông rạng rỡ và hạnh phúc vô cùng, cô ta mỉn cười cảm ơn nhưng ngầm tỏ vẻ đắc tháng và thõa mãn:

 - Cảm ơn lời chúc mừng của cậu, cậu cũng tính đi chứ, bao giờ thì cho bọn mình uống rượu hồng? 

 Samson nhếch mép cười, cái nụ cười cố hữu vừa có chút chua chát nhưng ẩn chứa vẻ khinh bạc, trong lòng Samson oán hận Stephanie giật mất người mà cậu ta thương, giờ còn vờ vịt hỏi thăm bao giờ có rượu hồng. Samson đã yêu Smith từ lâu, từng nuôi hy vọng và dệt nhiều mộng đẹp, nào ngờ Stephanie cũng yêu và quyến rũ được Smith… từ đó bao nhiêu ước vọng tan như bọt nước. Bất thần Samson nhìn thẳng vào mắt Stephanie, ánh mắt vô cùng mãnh liệt và dữ dội khiến Stephanie phải né tránh, chỉ phút chốc ánh mắt ấy trở laị bình thường như cũ. Samson J trả lời:

 - Rượu hồng ư? có thể nay mai nhưng cũng có thể không bao giờ! 

 Nói xong cậu ta quay trở laị bàn tiệc, tiếng cụng ly và cười nói ồn ào khắp sảnh đường. Samson uống và ép mọi người nâng ly không ngừng. Thằng Matthew cụng ly với Samson trêu:

 - Smith và Stephanie đẹp đôi thật! cậu cũng tranh thủ kiếm người yêu và cưới như họ nhé, bọn tớ chờ đợi! 

 Samson cười thật to nhưng Matthew vẫn nhận ra được trong tiếng cười không thật, nó chất chứa nỗi niềm thê lương. Samson trả lời mà giống như tự nói với bản thân:

 - Người yêu ư? người yêu tớ đã bỏ tớ rồi, còn chuyện tìm người yêu mới thì tớ chưa có ý nghĩ đó! 

 - Thôi uống đi, đừng nói chuyện ấy làm gì, việc gì đến nó sẽ đến, Matthew có phần ăn ăn khi vô tình khêu gợi nỗi đau của bạn, anh ta bèn thúc giục uống và cố làm trò vui cho mọi người trong bàn tiệc cười. Tuị thằng Andrew, Joshua, con Angela, Maria…đều đồng thanh hô to:

 - Vô, vô, trăm phần trăm nhé! 

 Cả đám ngửa cổ tu cạn ly của mình. Con Liza xì xầm với Julia:

 - Tớ học chung với thằng Samson từ hồi phổ thông, tớ biết rõ nó thương thằng Smith. Bọn tớ cũng ngỡ hai đứa nó lấy nhau, không ngờ khi con Stephanie mê thằng Smith và chiếm lấy trái tim của anh ta, xem ra thằng Samson chỉ yêu đơn phương. 

 Nhiều tiếng thì thầm thậm chí cười nhạo sau lưng rất nhiều. Samson biết nhưng vẫn giả tảng như câm điếc, Tiệc cưới sôi động và vui quá, mọi người nhảy đến hai giờ sáng mới tan. Bạn bè lần lượt ra về, thằng Samson say khướt, nó lái ngược chiều trên xa lộ và bị tai nạn chết ngay tại chỗ. Smith và Stephanie hay tin thì trong lòng đau buồn và sanh ăn năn. Smith ôm lấy Stephanie thì thào:

 - Samson chết thảm, thật tội cậu ấy! anh cũng có lỗi trong việc này, nếu anh cư xử tế nhị hơn có lẽ sự thể sẽ không đến nỗi như thế! Trước khi gặp và yêu em, anh đã sống với cậu ấy ở ký túc xá của trường Saint University State. Anh xem cậu ấy như một người em, một người bạn tri kỷ, thậm chí như một người tình. Tất nhiên cậu ấy rất yêu anh, cậu ấy nuôi nhiều hy vọng ở anh. Anh cưới em và cậu ấy bị sốc nặng, đêm qua trong tiệc cưới, cậu ấy cố làm ra vẻ vui vẻ, hưng phấn nhưng thực tình cậu ấy rất đau và cố che giấu. Anh yêu em, cậu ấy ghen nhưng không hề trách móc hay làm bất cứ một hành động nào có thể ảnh hưởng đến tình yêu của anh và em. Cậu ấy hiền lành và hành xử rất mã thượng, đôi khi nghĩ laị anh thấy mình có lỗi và ứng xử không bằng cậu ấy. 

 Stephanie mắt hoe hoe đỏ, giục mặt vào ngực Smith thủ thỉ:

 - Em biết cậu ấy thương anh, chính điều này làm cho em bất an và nhiều lúc sôi lên, có nhiều lần không kiềm chế được nỗi ghen tuông. Em đã xỉ vả và xúc phạm cậu ấy, bây giờ nghĩ laị em cũng thấy hối hận. Nhưng anh phải hiểu rằng, không có ai có thể chấp nhận người khác yêu người yêu của mình. Em cũng vậy thôi, em có thể nhường những thứ khác cho cậu ấy, nhưng tình yêu của em thì không thể! em phải chiến đấu để giữa lấy người mà em yêu. Anh là của em, cậu ấy không thể xen vào được. Phải công nhận cậu ấy đẹp trai như một thiên thần, đôi mắt xanh như nước biển Caribean, tóc vàng ươm như bó lúa mì, đôi môi đỏ mọng còn đẹp hơn những đôi môi tô son của các cô gái, duy có điều bên trong thân thể đó laị là tâm hồn của một cô gái, tiếc cho cậu ấy số phận hẩm hiu và đoản mệnh. 

 Smith Baron nói:

 - Em biết không? Có lần cậu ấy rủ anh đi thánh lễ ở nhà thờ Rock Byzantine, nơi mà cậu ta vẫn thường đi lễ. Hôm ấy linh mục John Mannering  giảng:”… Bọn biến thái là cặn bã xã hội, lũ bệnh hoạn gieo rắc tội lỗi, chúng nó làm ô uế đất thánh và thế gian. Chúa trời sẽ đày chúng xuống hoả ngục, bọn chúng phải bị ném đá hoặc lên giàn hoả…”

 Anh nghe rất chối tai, ông cha xứ này bảo thủ, thiếu hiếu biết lẫn bác ác. Samson thì sốc nặng, cậu ta không ngờ cha xứ cực đoan đến thế, cậu ta bỏ về và thề sẽ không đến nhà thờ nữa. Sau đó một thời gian thì truyền thông phanh phui và tung ra hồ sơ cha xứ John Manering là một tay ấu dâm, đã xâm haị hàng trăm trẻ trai của nhóm Boy Scout và những trẻ trai ở nhà thờ trong hàng chục năm ròng. Cha xứ còn dùng tiền nhà thờ để bịt miệng nhân chứng, chi xài cho nhữnh chuyến du lịch và tiêu xài cá nhân…Điều này làm cho niềm tin và tâm tình của Samson bị ảnh hưởng nặng nề, suốt hai năm sau đó cậu ta không bước chân đến nhà thờ. Rồi những lần lên mạng, cậu ta gặp những bài giảng của linh mục Byron Ray: “… hãy thương yêu người anh em của ta, không được làm tổn thương dù là thể xác hay tâm hồn người anh em của ta. Tất cả đều là  con cái chúa, dù là trọn vẹn hay không trọn vẹn, dù là thánh thiện hay không thánh thiện. Con cái chúa dù là đàn ông hay đàn bà hoặc không phải đàn ông lẫn đàn bà cũng đều là sảm phẩm của chúa, đó là ý chúa! Không ai có quyền chê bai sản phẩm của chúa tạo ra, càng không được phép chế nhạo hay phán xét, kết tội!” từ đó niềm tin trở laị với Samson và Samson đi lễ nhà thờ Holy Purified ở vùng Midtown của cha Byront Ray. 

 Ngày đưa tang Samson thật buồn, từng dòng xe dài nối đuôi lặng lẽ chạy qua khu phố, nơi mà Samson sống trước khi bị tai nạn, nhiều người đi bộ hai bên con phố cũng đứng nghiêm bỏ mũ xuống chào người quá cố lần cuối. Ở nghĩa trang, cha Byront Ray đọc kinh lần cuối cho Samson, gia đình và bạn bè đưa tiễn trang nghiêm trong bộ y phục đen. Smith bước đến huyệt mộ đặt lên quan tài một bông hồng đỏ thắm, khi đất được đổ xuống nhiều tiếng nấc nghẹn ngào không sao kiềm chế được nữa. Smith ôm lấy ông bà Jose Tarrest, cha mẹ của Samson:

 - Tôi thành thật chia buồn cùng ông bà, nỗi mất mát này quá lớn, nó không chỉ là niềm đau của ông bà mà là của tất cả mọi người có mặt ở đây. Samson là một chàng trai tốt, một người bạn tuyệt vời. Cậu ấy cũng là một phần tâm hồn và tâm tư của tôi. Cậu ấy về với chúa, mong ông bà đừng quá đau buồn, hãy bảo trọng!

 Ông Jose đáp lời

 - Cảm ơn cậu đã đến dự tang lễ tiễn đưa, cảm ơn sự chia sẻ nỗi đau này của chúng tôi, mong cậu hãy tiếp tục cầu nguyện cho con trai chúng tôi.

  Stephanie đứng bên chồng cũng bước ra ôm nhẹ lấy ông bà Jose chia sẻ nỗi đau mất mát. Bọn thằng Joshua, Jacky, Andrew, con Maria, Lisa, Jenny…lần lượt đến ôm ông bà Jose  nói lời tạm biệt. Nghĩa trang muà này xanh biếc cỏ, trên đầu bầu trời xanh thẳm và nắng vẫn vàng ươm, những bó hoa tươi đặt kín mặt mộ phần của Samson.

 Kể từ sau cái chết của Samson, Smith thỉnh thoảng ngủ mơ thấy cậu ta nhưng đến đêm hôm nay cảm nhận gần như chạm được nhau. Smith thấy cậu ấy hiển hiện trước mặt rất rõ dù chỉ là khói sương ảo ảnh, trước đó còn có cảm giác bàn ta cậu ta vuốt ve và hơi thở cậu ấy phả vào mặt. Smith không ngủ laị được bèn bước ra ban công, bầu trời đêm lung linh muôn vì sao, phố xá im lìm trong giấc ngủ, những ngọn đèn đường vẫn sáng nối dài đến cuối tầm mắt, những tàng lá cây hai bên phố in xuống mặt đường tạo nên những vùng tranh tối tranh sáng. Bất giác  Smith thì thầm:

 - Samson, tớ nhớ cậu, không bao giờ quên cậu, cậu là một phần trong đời sống của tớ. Tớ cầu mong cậu ở nơi ấy bình yên. Tớ trân trọng tình cảm của cậu, tớ biết cậu phải chịu đựng nổi đau quá lớn cả thể xác lẫn tâm hồn, tớ xin lỗi cậu nhưng cậu hãy để cho Stephanie được bình yên nhé! Cô ấy cũng là bạn của cậu cơ mà. Cuộc sống này vốn vô thường và mong manh lắm, biết đâu một ngày nào đó tớ sẽ đến nơi ấy bình yên với cậu. 

 Từ trên tàng lá cây Gingko, một con đom đóm thật to bay xuống đậu trên vai Smith. Smith xoè bàn tay ra thì nó laị bay đến đậu giữa lòng bàn tay, đôi cánh mỏng tang vỗ chấp chới, ánh sáng xanh biêng biếc chớp chớp thật là ảo diệu. Nó đậu vài phút rồi mới nhẹ nhàng bay đi, Smith nhìn theo cho đến khi đóm sánh xanh mất hút trong màn đêm.

 Sáng chủ nhật Smith và Stephanie đến ăn sáng ở quán Intermezzo, một quán đẹp ở vùng Midtown này. Thức ăn ngon, đặc biệt tách cà phê Cappucino rất thơm và beo béo, cà phê được pha đúng phong cách Italyno. Trong quán trang trí những tranh tượng nghệ thuật mang nét đặc trưng của thời phục hưng, vừa có tính khai phá laị vừa một chút hoài cổ. Smith và Stephanie đến đây đã bao nhiêu lần, bao nhiêu tranh trên tường đều nhớ rành rẽ, ấy vậy mà tận hôm nay mới phát hiện ra giữa những bức tranh ấy có treo một câu nói của nàng Scarlet O’Hara: “Tomorrow is another day.” 


TIỂU LỤC THẦN PHONG 

Ất Lăng thành, 4/2020


 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Không lẽ người Việt giờ chỉ mới lên ba sao? Sao cứ phải ạ khan như thế này? Cứ ạ, ạ, ạ vô tội vạ kiểu này chắc chết! Mà đâu chỉ có ạ, còn bao nhiêu từ ngữ khác nữa, hiểu được chết liền! Tâm tư Michael nghĩ mông lung, cũng may buổi diễn vừa đến hồi kết thúc.
Quay ra cửa, thấy Ba tôi, ông y tá chạy thoát bằng cửa sau, bỏ quên bộ đồ tây của Ba tôi. Dòng kỷ niệm buồn của tôi vừa đến đây, tôi chợt nghe tiếng Ba tôi gọi: “Con!” Quay lại, tôi thấy Ba tôi ngồi xuống chiếc ghế cạnh tôi, vừa chỉ theo ba Bố con đang đi trên đường trước nhà tôi vừa nói: -Cậu đó với hai đứa nhỏ làm Ba nhớ thời gian gia đình mình sống ở Sơn Tịnh và Hà Bằng.
- Anh ấy chung tình lắm chị ạ. Em dám cá bây giờ cho một cô gái thật đẹp sống chung trong nhà thì anh ấy vẫn chỉ biết có em thôi. - Thế em đã thử chưa ? - Cần gì phải thử chị ! Lần này thì Nguyệt nghiêm trang nói: - Không thử sao biết người ta thật chung tình với mình ? Dường như hơi bị đuối lý nhưng Nga vẫn chống chế: - Thử thì cũng được nhưng ngộ nhỡ ? - Ngộ nhỡ tức là người ta đâu thực sự chung tình với mình, có phải vậy không ? - Nhưng làm thế nào để thử ?
Tôi thì thầm với hắn chuyện ấy, thêm chút muối, chút mắm rằng tôi có thể nói giùm để mụ chủ thông cảm chuyện viết lách của hắn. Hắn cám ơn tôi và hào hứng nói thêm rằng một giây phút cảm hứng có thể ghi tên nhà văn vào danh sách vĩnh cửu. Rồi hắn lan man qua chuyện ông Gheorghiu nhà văn nào đó ở nước tôi. Hắn say mê nói về những anh nông dân Johan, những mục sư Kuruga, những nhân vật Traian… (không biết tôi viết tên có đúng không) vớ vẩn trong cuốn “Giờ Thứ Hai Mươi Lăm” nào đó mà tôi chưa bao giờ nghe nói đến chứ đừng bàn đến chuyện đã đọc hay chưa. Nhìn hai con mắt rực rỡ tin yêu của hắn, tôi chỉ thấy tội nghiệp, nhưng hắn không hiểu. Hắn hăng hái bảo mỗi lần tạo ra một nhân vật, hắn phải cố sống trọn vẹn tâm trạng nhân vật ấy. Từ kẻ sát nhân, kẻ anh hùng, người thất nghiệp, gã ăn mày, ăn xin, tên sở khanh, người đứng vất vơ đầu đường xó chợ, kẻ trộm, kẻ cướp, tên hãm hiếp phụ nữ… Tất cả những tâm lý nhân vật ấy hắn đều đã tự đọa đày mình để trải qua, để sống thực, để viết cho “sống”
Câu cá là một thú vui tao nhã và nhàn hạ, nhưng chỉ bắt được ít cá chứ không nhiều. Đánh bắt bằng lưới và tàu thuyền thì được nhiều hơn, nhưng phải sắm sửa vật dụng, tàu bè, chắc chắn tốn kém nhiều tiền. Trong cuộc sống, khi đi làm phải chịu nhiều áp lực công việc, nhiều người chọn câu cá như một thú vui xả căng thẳng ở chỗ làm. Tôi chẳng bao giờ sắm cần câu để tự mình đi câu vì tôi không có số “sát cá”. Tôi đã thử mấy lần theo bạn bè đi câu mà chẳng bao giờ câu được con cá nào. Muốn ăn cá, tôi vào chợ “câu” là chắc ăn. Nhưng có 1 lần trong đời tôi chẳng tốn kém gì mà vẫn bắt được rất nhiều cá, cả 5, 6 bao tải cá, ăn không kịp phải phơi khô. Tôi xin kể cho bạn làm thế nào tôi bắt cá được nhiều, nhưng xin bạn đừng bắt chước theo tôi với kiểu nói quen thuộc trên TV bây giờ: “Do not try this at home”. Những ngày còn trong nước, khoảng thời gian năm 1975, 1976, tại ngã ba cây số 67 trên đường đi ra Bà Rịa, Vũng Tàu, có một vùng kinh tế mới tự túc tên là Bầu Cạn. Thời đó cả nước
Mùa Hè đầu thập niên 60, từ Đà Nẵng, chúng tôi mở cuộc “hành phương Nam” vào thành phố Nha Trang. Dũng có người bà con ở dưới Cầu Đá, đã nhiều lần vào Nha Trang, mô tả vùng trời phương xa thật hấp dẫn, ba đứa còn lại được nghe bạn kể nên rất náo nức, được dịp rủ rê nên chớp ngay cơ hội sau vài ngày nghỉ hè. Bốn đứa mang theo hai chiếc xe đạp để tiện việc di chuyển, đáp chuyến xe đò Phi Long từ mờ sáng, đến Nha Trang vào lúc mặt trời lặn.
Những tàng cây ngả nghiêng trong gió. Lá me xanh rải đầy đường. Cơn đói bò lan ra cả ngoài da. Chỉ còn hai tiếng đồng hồ nữa là tới giờ hẹn. Không còn cách nào khác. Hắn đạp xe vòng quanh con phố. Bụng quặn lên ngàn con sóng. Biển động cấp năm trong bao tử và ruột non ruột già. Nhưng cơn đói hùng hổ như thế cũng chẳng thấm thía gì so với nỗi lo âu đầy nanh vuốt của cái việc phải làm. Hắn quẹo gắt vào con hẻm. Tay lái xe vướng vào quang gánh một người đàn bà bán hàng rong. Cú giật ngược làm hắn lao đao và người đàn bà nhùng nhằng sắp ngã. Chén bát xô vào nhau loảng xoảng hai đầu quang gánh. Người đàn bà trợn ngược con mắt.
Sau ngày 30 tháng tư 1975 tôi bị ở tù như mọi người cựu quân nhân Cộng Hòa. Ở tù ra, đói khát, lang thang, tới giai đoạn mà “cái đèn đường có chưn nó cũng muốn kiếm đường mà đi.” Đi khỏi quê hương đất tổ mồ mả ông cha, còn cái gì khổ cho bằng? Vậy mà phải đi. Nhứt định đi. Nếu được tới bến bờ tự do thì nhờ phúc đức ông bà kiếm sống rồi tím cách đem thân nhân còn lại không thì chết cũng lẹ làng hơn là chết đói chết khát tại quê hương. Tù vượt ngục về còn có cái mình không với cái quần xà lỏn. Tiền bạc có đâu???, vàng cây để vượt biên là chuyện ngoài chân mây. May mắn hết sức là tôi liên lạc được thằng bạn đồng ngũ đã qua Mỹ, má nó mua chiếc ghe bầu tính chuyện vượt biên đang cần người lái tàu mà tôi là cựu hải quân ngành Rada truyền tin. Bà cho tôi giữ ghe một năm để chuẩn bị.
Chủ Nhật mùng 9 vừa qua của tháng 5 này là Ngày Hiền Mẫu (Mother’s Day) tại Hoa Kỳ, để cho tất cả con cái có dịp đặc biệt tỏ lòng thành kính tri ân người Mẹ qua nhiều hình thức khác nhau, đã phải cực nhọc hy sinh mọi gian khổ để nuôi dưỡng con khôn lớn, ăn học thành tài và sống tự lập ngoài xã hội. Nói riêng về Đạo Công Giáo, trong suốt tháng 5 này gọi là tháng Dâng Hoa Đức Mẹ của tất cả các tín đồ người Công Giáo Việt Nam trên hoàn vũ, bầy tỏ lòng kính mến và tôn vương Thánh Nữ Đức Mẹ Đồng Trinh Maria là Mẹ Thiên Chúa.
Ông già đứng chờ ở chỗ thiên hạ trả xe đẩy hàng, cạnh cửa ra vào tiệm thực phẩm Á Châu. Ông cụ mong ngóng từ tâm của khách hàng. Và con mắt ông cụ sáng lên khi người thanh niên đẩy chiếc xe lại chỗ trả. Anh ta gài sợi dây từ chiếc xe trước vào xe mình để đồng tiền cắc một đồng lọt ra. Ông già chớp vội hai mắt chờ đợi. Người thanh niên cầm đồng xu và ném về phía ông già. Ông già nhanh miệng cảm ơn và đưa tay đón bắt, nhưng hụt, và đồng tiền lăn tròn trên nền xi măng, phía dưới những chiếc xe đẩy cho khách dùng chất đồ mua trong tiệm.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.