Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Ngày Mai Là Một Ngày Khác

04/04/202010:53:00(Xem: 968)

Gương mặt thoáng nụ cười nhẹ nhưng lộ vẻ mãn nguyện, khi một làn sóng đê mê lan toả khắp thân thể. Smith Baron cảm nhận có bàn tay ai đó ve vuốtthân thể mình, bàn tay vô hình áp lên má và ôm ấp lấy ngực… Smith Baron trở mình, mở mắt vì tiếng con puppy sủa ăng ẳng bên giường, thoáng thấy bóng mờ mờ như nhân dạng người đang bước về hướng  cầu thang. Smith tỉnh ngủ hẳn ra, mở to mắt nhìn, tuy mơ hồ sương khói nhưng anh cũng nhìn ra được hình hài đó là ai, con puppy chạy laị chân cầu thang sủa nhặng xị. Smith vỗ vỗ đầu nó nhưng nó vẫn không ngừng sủa, tự nhiên anh thấy nổi da gà toàn thân, cảm giác rờn rợn. Anh mặc bộ đồ ngủ vào rồi nhè nhẹ lên lầu, mắt chăm chú nhìn theo cái bóng dáng lãng đãng như sương kia. Bỗng nhiên cái bóng dáng ấy quay laị miệng hơi nhếch mép cười và lập tức tan biến vào hư không. Smith trở laị giường ngủ, Stephanie vẫn ngủ say không hề hay biết gì. Anh chui vào chăn ôm chặt lấy cô ấy, bất giác hai giọt lệ rơi, mặc dù cố gắng dỗ laị giấc ngủ nhưng không tài nào ngủ được, bao nhiêu ký ức từ đâu chợt hiện về, tâm tư lăn tăn như những đợt sóng biển.

 Mười năm trước, ngày này là ngày cưới của Smith Baron và Stephanie, cũng như bao người khác trên thế gian này, ngày cưới là ngày vui sướng và hạnh phúc lớn nhất của đời người. Smith ngất ngây trong men tình, anh yêu Stephanie nhiều lắm, đêm động phòng là cả một trời hoan lạc, sự thăng hoa tột đỉnh của thể xác lẫn tâm hồn. Ấy vậy ngày hôm sau laị rơi vào một sự đau buồn lớn, bạn bè báo tin Samson J, người bạn thân nhất của hai người bị tai nạn chết sau khi dự tiệc cưới ra về. Hôm tiệc cưới, Samson J trở nên phấn kích lạ thường, anh ta đi chuốc rượu mọi người, uống liên tục rồi hò hát và nhảy nhót. Samson trở nên như một người tăng động, điều này ít thấy xưa nay. Bạn bè nhiều người không hiểu, cứ ngỡ anh ta trở nên hưng phấn vì men rượu. Riêng Smith, Stephanie và một vài người bạn thân thì biết vì sao. Samson J bị kích thích cao độ, anh ta bưng ly rượu đến:

 - Chúc mừng hai bạn, cầu chúc hai bạn trăm năm hạnh phúc, hai chữ S lồng vào nhau đẹp đôi lắm! 

 Giọng rất tỉnh nhưng ánh mắt không giấu được nỗi đau, vừa thiết tha vừa như van lơn điều gì đó, cái ánh mắt lúc ấy ai nhìn chắc cũng phải ghi nhớ khó mà quên được, thoáng chút xót xa laị như ghen tuông và phẫn hận. Smith nói lời cảm ơn chiếu lệ, tâm tư cũng nao núng nhưng giữ vẻ bình thản. Stephanie trông rạng rỡ và hạnh phúc vô cùng, cô ta mỉn cười cảm ơn nhưng ngầm tỏ vẻ đắc tháng và thõa mãn:

 - Cảm ơn lời chúc mừng của cậu, cậu cũng tính đi chứ, bao giờ thì cho bọn mình uống rượu hồng? 

 Samson nhếch mép cười, cái nụ cười cố hữu vừa có chút chua chát nhưng ẩn chứa vẻ khinh bạc, trong lòng Samson oán hận Stephanie giật mất người mà cậu ta thương, giờ còn vờ vịt hỏi thăm bao giờ có rượu hồng. Samson đã yêu Smith từ lâu, từng nuôi hy vọng và dệt nhiều mộng đẹp, nào ngờ Stephanie cũng yêu và quyến rũ được Smith… từ đó bao nhiêu ước vọng tan như bọt nước. Bất thần Samson nhìn thẳng vào mắt Stephanie, ánh mắt vô cùng mãnh liệt và dữ dội khiến Stephanie phải né tránh, chỉ phút chốc ánh mắt ấy trở laị bình thường như cũ. Samson J trả lời:

 - Rượu hồng ư? có thể nay mai nhưng cũng có thể không bao giờ! 

 Nói xong cậu ta quay trở laị bàn tiệc, tiếng cụng ly và cười nói ồn ào khắp sảnh đường. Samson uống và ép mọi người nâng ly không ngừng. Thằng Matthew cụng ly với Samson trêu:

 - Smith và Stephanie đẹp đôi thật! cậu cũng tranh thủ kiếm người yêu và cưới như họ nhé, bọn tớ chờ đợi! 

 Samson cười thật to nhưng Matthew vẫn nhận ra được trong tiếng cười không thật, nó chất chứa nỗi niềm thê lương. Samson trả lời mà giống như tự nói với bản thân:

 - Người yêu ư? người yêu tớ đã bỏ tớ rồi, còn chuyện tìm người yêu mới thì tớ chưa có ý nghĩ đó! 

 - Thôi uống đi, đừng nói chuyện ấy làm gì, việc gì đến nó sẽ đến, Matthew có phần ăn ăn khi vô tình khêu gợi nỗi đau của bạn, anh ta bèn thúc giục uống và cố làm trò vui cho mọi người trong bàn tiệc cười. Tuị thằng Andrew, Joshua, con Angela, Maria…đều đồng thanh hô to:

 - Vô, vô, trăm phần trăm nhé! 

 Cả đám ngửa cổ tu cạn ly của mình. Con Liza xì xầm với Julia:

 - Tớ học chung với thằng Samson từ hồi phổ thông, tớ biết rõ nó thương thằng Smith. Bọn tớ cũng ngỡ hai đứa nó lấy nhau, không ngờ khi con Stephanie mê thằng Smith và chiếm lấy trái tim của anh ta, xem ra thằng Samson chỉ yêu đơn phương. 

 Nhiều tiếng thì thầm thậm chí cười nhạo sau lưng rất nhiều. Samson biết nhưng vẫn giả tảng như câm điếc, Tiệc cưới sôi động và vui quá, mọi người nhảy đến hai giờ sáng mới tan. Bạn bè lần lượt ra về, thằng Samson say khướt, nó lái ngược chiều trên xa lộ và bị tai nạn chết ngay tại chỗ. Smith và Stephanie hay tin thì trong lòng đau buồn và sanh ăn năn. Smith ôm lấy Stephanie thì thào:

 - Samson chết thảm, thật tội cậu ấy! anh cũng có lỗi trong việc này, nếu anh cư xử tế nhị hơn có lẽ sự thể sẽ không đến nỗi như thế! Trước khi gặp và yêu em, anh đã sống với cậu ấy ở ký túc xá của trường Saint University State. Anh xem cậu ấy như một người em, một người bạn tri kỷ, thậm chí như một người tình. Tất nhiên cậu ấy rất yêu anh, cậu ấy nuôi nhiều hy vọng ở anh. Anh cưới em và cậu ấy bị sốc nặng, đêm qua trong tiệc cưới, cậu ấy cố làm ra vẻ vui vẻ, hưng phấn nhưng thực tình cậu ấy rất đau và cố che giấu. Anh yêu em, cậu ấy ghen nhưng không hề trách móc hay làm bất cứ một hành động nào có thể ảnh hưởng đến tình yêu của anh và em. Cậu ấy hiền lành và hành xử rất mã thượng, đôi khi nghĩ laị anh thấy mình có lỗi và ứng xử không bằng cậu ấy. 

 Stephanie mắt hoe hoe đỏ, giục mặt vào ngực Smith thủ thỉ:

 - Em biết cậu ấy thương anh, chính điều này làm cho em bất an và nhiều lúc sôi lên, có nhiều lần không kiềm chế được nỗi ghen tuông. Em đã xỉ vả và xúc phạm cậu ấy, bây giờ nghĩ laị em cũng thấy hối hận. Nhưng anh phải hiểu rằng, không có ai có thể chấp nhận người khác yêu người yêu của mình. Em cũng vậy thôi, em có thể nhường những thứ khác cho cậu ấy, nhưng tình yêu của em thì không thể! em phải chiến đấu để giữa lấy người mà em yêu. Anh là của em, cậu ấy không thể xen vào được. Phải công nhận cậu ấy đẹp trai như một thiên thần, đôi mắt xanh như nước biển Caribean, tóc vàng ươm như bó lúa mì, đôi môi đỏ mọng còn đẹp hơn những đôi môi tô son của các cô gái, duy có điều bên trong thân thể đó laị là tâm hồn của một cô gái, tiếc cho cậu ấy số phận hẩm hiu và đoản mệnh. 

 Smith Baron nói:

 - Em biết không? Có lần cậu ấy rủ anh đi thánh lễ ở nhà thờ Rock Byzantine, nơi mà cậu ta vẫn thường đi lễ. Hôm ấy linh mục John Mannering  giảng:”… Bọn biến thái là cặn bã xã hội, lũ bệnh hoạn gieo rắc tội lỗi, chúng nó làm ô uế đất thánh và thế gian. Chúa trời sẽ đày chúng xuống hoả ngục, bọn chúng phải bị ném đá hoặc lên giàn hoả…”

 Anh nghe rất chối tai, ông cha xứ này bảo thủ, thiếu hiếu biết lẫn bác ác. Samson thì sốc nặng, cậu ta không ngờ cha xứ cực đoan đến thế, cậu ta bỏ về và thề sẽ không đến nhà thờ nữa. Sau đó một thời gian thì truyền thông phanh phui và tung ra hồ sơ cha xứ John Manering là một tay ấu dâm, đã xâm haị hàng trăm trẻ trai của nhóm Boy Scout và những trẻ trai ở nhà thờ trong hàng chục năm ròng. Cha xứ còn dùng tiền nhà thờ để bịt miệng nhân chứng, chi xài cho nhữnh chuyến du lịch và tiêu xài cá nhân…Điều này làm cho niềm tin và tâm tình của Samson bị ảnh hưởng nặng nề, suốt hai năm sau đó cậu ta không bước chân đến nhà thờ. Rồi những lần lên mạng, cậu ta gặp những bài giảng của linh mục Byron Ray: “… hãy thương yêu người anh em của ta, không được làm tổn thương dù là thể xác hay tâm hồn người anh em của ta. Tất cả đều là  con cái chúa, dù là trọn vẹn hay không trọn vẹn, dù là thánh thiện hay không thánh thiện. Con cái chúa dù là đàn ông hay đàn bà hoặc không phải đàn ông lẫn đàn bà cũng đều là sảm phẩm của chúa, đó là ý chúa! Không ai có quyền chê bai sản phẩm của chúa tạo ra, càng không được phép chế nhạo hay phán xét, kết tội!” từ đó niềm tin trở laị với Samson và Samson đi lễ nhà thờ Holy Purified ở vùng Midtown của cha Byront Ray. 

 Ngày đưa tang Samson thật buồn, từng dòng xe dài nối đuôi lặng lẽ chạy qua khu phố, nơi mà Samson sống trước khi bị tai nạn, nhiều người đi bộ hai bên con phố cũng đứng nghiêm bỏ mũ xuống chào người quá cố lần cuối. Ở nghĩa trang, cha Byront Ray đọc kinh lần cuối cho Samson, gia đình và bạn bè đưa tiễn trang nghiêm trong bộ y phục đen. Smith bước đến huyệt mộ đặt lên quan tài một bông hồng đỏ thắm, khi đất được đổ xuống nhiều tiếng nấc nghẹn ngào không sao kiềm chế được nữa. Smith ôm lấy ông bà Jose Tarrest, cha mẹ của Samson:

 - Tôi thành thật chia buồn cùng ông bà, nỗi mất mát này quá lớn, nó không chỉ là niềm đau của ông bà mà là của tất cả mọi người có mặt ở đây. Samson là một chàng trai tốt, một người bạn tuyệt vời. Cậu ấy cũng là một phần tâm hồn và tâm tư của tôi. Cậu ấy về với chúa, mong ông bà đừng quá đau buồn, hãy bảo trọng!

 Ông Jose đáp lời

 - Cảm ơn cậu đã đến dự tang lễ tiễn đưa, cảm ơn sự chia sẻ nỗi đau này của chúng tôi, mong cậu hãy tiếp tục cầu nguyện cho con trai chúng tôi.

  Stephanie đứng bên chồng cũng bước ra ôm nhẹ lấy ông bà Jose chia sẻ nỗi đau mất mát. Bọn thằng Joshua, Jacky, Andrew, con Maria, Lisa, Jenny…lần lượt đến ôm ông bà Jose  nói lời tạm biệt. Nghĩa trang muà này xanh biếc cỏ, trên đầu bầu trời xanh thẳm và nắng vẫn vàng ươm, những bó hoa tươi đặt kín mặt mộ phần của Samson.

 Kể từ sau cái chết của Samson, Smith thỉnh thoảng ngủ mơ thấy cậu ta nhưng đến đêm hôm nay cảm nhận gần như chạm được nhau. Smith thấy cậu ấy hiển hiện trước mặt rất rõ dù chỉ là khói sương ảo ảnh, trước đó còn có cảm giác bàn ta cậu ta vuốt ve và hơi thở cậu ấy phả vào mặt. Smith không ngủ laị được bèn bước ra ban công, bầu trời đêm lung linh muôn vì sao, phố xá im lìm trong giấc ngủ, những ngọn đèn đường vẫn sáng nối dài đến cuối tầm mắt, những tàng lá cây hai bên phố in xuống mặt đường tạo nên những vùng tranh tối tranh sáng. Bất giác  Smith thì thầm:

 - Samson, tớ nhớ cậu, không bao giờ quên cậu, cậu là một phần trong đời sống của tớ. Tớ cầu mong cậu ở nơi ấy bình yên. Tớ trân trọng tình cảm của cậu, tớ biết cậu phải chịu đựng nổi đau quá lớn cả thể xác lẫn tâm hồn, tớ xin lỗi cậu nhưng cậu hãy để cho Stephanie được bình yên nhé! Cô ấy cũng là bạn của cậu cơ mà. Cuộc sống này vốn vô thường và mong manh lắm, biết đâu một ngày nào đó tớ sẽ đến nơi ấy bình yên với cậu. 

 Từ trên tàng lá cây Gingko, một con đom đóm thật to bay xuống đậu trên vai Smith. Smith xoè bàn tay ra thì nó laị bay đến đậu giữa lòng bàn tay, đôi cánh mỏng tang vỗ chấp chới, ánh sáng xanh biêng biếc chớp chớp thật là ảo diệu. Nó đậu vài phút rồi mới nhẹ nhàng bay đi, Smith nhìn theo cho đến khi đóm sánh xanh mất hút trong màn đêm.

 Sáng chủ nhật Smith và Stephanie đến ăn sáng ở quán Intermezzo, một quán đẹp ở vùng Midtown này. Thức ăn ngon, đặc biệt tách cà phê Cappucino rất thơm và beo béo, cà phê được pha đúng phong cách Italyno. Trong quán trang trí những tranh tượng nghệ thuật mang nét đặc trưng của thời phục hưng, vừa có tính khai phá laị vừa một chút hoài cổ. Smith và Stephanie đến đây đã bao nhiêu lần, bao nhiêu tranh trên tường đều nhớ rành rẽ, ấy vậy mà tận hôm nay mới phát hiện ra giữa những bức tranh ấy có treo một câu nói của nàng Scarlet O’Hara: “Tomorrow is another day.” 


TIỂU LỤC THẦN PHONG 

Ất Lăng thành, 4/2020


 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Cũng vì ích kỷ muốn ăn ngon, muốn ăn bổ, nên con người đã tạo cho con virus Corona có cơ hội lây từ thú sang người ở Vũ Hán và chỉ với một thời gian ngắn đại dịch đã bùng phát gần như ở tất cả các quốc gia trên thế giới, hiện nay vẫn còn tiếp diễn chưa chịu dừng lại.
Một trong những cuộc đua Marathon nổi tiếng, và lâu đời nhất thế giới dành cho người tham dự từ nghiệp dư đến chuyên nghiệp từ khắp các quốc gia là Boston Marathon bị hủy bỏ . Cuộc đua truyền thống dài hơn 26 miles (khoảng 42km) hàng năm chạy qua 8 thành phố của Massachusetts bắt đầu từ năm 1897 chỉ có 15 người tham dự, là một trong 6 cuộc đua Marathon quan trọng nhất thế giới hàng năm. Lần đầu tiên trong 124 năm, sự kiện thể thao hàng năm -có lúc quy tụ đến nửa triệu người quan sát và hơn 38 ngàn vận động viên- bị hủy bỏ trong năm 2020 vì đại dịch cúm Tàu. Ngay cả trong hai thế chiến (1914-1918 và 1939-1945), Boston Marathon vẫn được tổ chức , và là một truyền thống văn hóa cả trăm năm của Bostonians.
Đó là một buổi chiều, lớp tôi được nghỉ môn học giữa giờ vì cô giáo bịnh. Chúng tôi, ba đứa bạn thân và tôi, rủ nhau ra ngoài trường, tản bộ trên vỉa hè quen thuộc có hàng cây rợp mát. Đi dọc theo đường Bà Huyện Thanh Quan, ngắm những căn biệt thự nằm khuất bên trong khoảng sân rộng, bốn đứa chúng tôi hỏi nhau căn nhà nào đẹp, và thích căn nào. Đứa thích nhà trồng nhiều hoa. Đứa thích nhà có cửa sổ bốn phía, v..v... Bỗng dưng tôi nghe có tiếng dương cầm văng vẳng trong gió khi vừa đi qua. Tôi dừng chân trước một biệt thự cổ kính. Âm thanh phát ra từ trên lầu. Tôi ngắm kỹ ngôi nhà và thấy bức tường đá của nó được phủ kín bởi một loại dây leo có lá nhỏ tròn, bò ngộ nghĩnh. Bức tường cao quá nên tôi không thấy gì bên trong, chỉ nhìn qua song cửa sân. Lúc đó tôi sợ bị người ta bắt vì tội nhìn lén nên đứng xớ rớ một lát rồi đi.
Xuyên qua từng áng mây chĩu nặng hơi nước, những tia nắng đìu hiu của một buổi chiều như đang ngập ngừng bên ngoài khung kính của chiếc Boeing đồ sộ – đang bay. Bảo-Trân nghiêng một bên má sát vào mặt kính để nhìn lại phía sau. Dalat đã chìm khuất, chỉ còn những đóm sáng ly ty từ những tòa buildings trên triền núi cao. Từ những triền núi, hơi lạnh toát ra, tạo thành những phiến sương buồn, che khuất những khe núi thâm u rồi bay lang thang trong vùng không gian im vắng để đợi chờ ánh hoàng hôn.
Cho đến lúc nào có thuốc chủng ngừa COVID-19, càng ngày người ta càng cẩn thận hơn trong giao tiếp. Những lối đi giữa các aisle trong chợ Mỹ bắt đầu trở thành "đường một chiều" để tránh "mặt đối mặt" giữa khách hàng, tránh tình trạng Coronavirus "bành trướng" qua nạn nhân mới. Còn hơn thế nữa, các chợ đã bắt đầu cấm người không đeo khẩu trang vào chợ. Mỗi chợ còn cử một nhân viên ngồi ở cửa ra, vào để bảo đảm 100% khách hàng vào chợ đều có mang khẩu trang.
Cưu mang lắm việc rồi đến tuổi hưu ta cũng phải tự hỏi, ta làm được những gì cho đời? Lớn lên trong chiến tranh, hư hao đổ nát, mang nhiều ước vọng vào đời, phục vụ đất nước chưa đầy mươi năm, trôi giạt xứ người, cuộc sống lưu vong của ông thật là hẩm. Đến Mỹ tháng 11 năm 79, sau thiên hạ gần 4 năm, ông không thể nào trở lại nghề bác sĩ, mặc dầu ông thi đậu bằng cấp hành nghề bác sĩ tại Mỹ. Ông hài lòng với nghề tư vấn tâm thần vì với nghề này, ông có cơ hội trở lại phục vụ cộng đồng người Việt tại hải ngoại. Ông đã được nhận là Giám đốc chương trình Bịnh Tâm Thần cho người tị nạn Đông Dương tại Chicago. Nhờ vậy, ông lúc nào cũng thấy phấn khởi. Ông chưa bao giờ an phận dừng chân. Năm nay, tuổi thật, ông đã 68, ông vẫn chưa biết đâu là bến đậu, lúc nào là lúc thả neo lần cuối để cho chiếc tàu đời ông được an nghỉ.
Cả ngàn cây im phăng phắc, không một chiếc lá lay, không một cơn gió thoảng. Khu rừng trầm lắng đến độ có thể nghe được âm thanh tăng trưởng của từng thớ gỗ trong thân cây, cái không khí lặng mà căng như dây đàn, nó dồn nén tưởng chừng chỉ cần một tác động nhỏ cũng có thể làm bùng lên, nổ tung ra. Toàn bộ cây rừng đang lo lắng cho số phận của mình, dù biết rằng có lo sợ cũng không giải quyết được gì, nhưng một khi đứng trước cái chết gần kề thì không thể nào không lo. Các loài thú rừng, chim muông, sâu bọ…cũng hoang mang tột độ.
Tôi không hề biết nguyên tên họ của bác Bích, vì từ lâu lắm rồi, bác là: Bà Tô Thùy Yên. Tôi lâu lắm mới gặp Bác Bích, ôm Bác được vài lần, nhưng tôi cảm nhận được hơi ấm rất gần gũi, thân quen, vì đó là hơi ấm của mẹ tôi, của một người đi trọn con đường chông gai, nhọc nhằn bên cạnh một tên tuổi lớn, của thi ca Việt Nam.
quý vị và các bạn đã cùng tôi trở về Mỹ Tho thân yêu qua hình ảnh sinh hoạt của một thời hoa mộng trên những con đường chính của thành phố, những con đường một thời đã in hình gót chân bay nhảy của tuổi thơ và thanh xuân nhưng chắc chắn rằng Mỹ Tho luôn luôn khắc ghi trong tâm tưởng những người đã gắn bó một phần đời hay cả đời với thành phố yêu dấu.
Đêm qua trăng sáng lắm, sáng đến nỗi tỏ cả đường chỉ tay, không gian im ắng lạ thường, tiếng côn trùng vốn nỉ non hàng đêm ấy vậy mà cũng im bặt, sự im lặng đến nghe rõ cả nhịp tim thì thụp. Chừng nửa canh giờ quá khuya thì gió bắt đầu nổi lên ào ào, dân quanh đình nhiều người nghe rõ mồm một tiếng ngựa hí, tiếng quân reo, sau đó thì tất cả bất chợt im bặt, chỉ còn tiếng vó độc mã gõ lộp cộp ở sân đình.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Nhìn qua có thể thấy rằng bầu trời ở phía trên đường chân trời có vẻ như thực sự là một hình ảnh phản chiếu.
chính phủ Anh công bố, người dân Hong Kong có hộ chiếu hải ngoại (BN(O) passport) sẽ có thể được Anh cấp quyền công dân nếu Bắc Kinh nhất quyết thực thi dự luật an ninh, đánh dấu động thái mạnh mẽ từ London.
Cơ quan An ninh Quốc gia Mỹ (National Security Agency – NSA) công khái cáo buộc tình báo quân sự Nga đứng sau các vụ tấn công nhằm vào mạng máy tính trên toàn cầu, động thái diễn ra trong bối cảnh cuộc bầu cử tổng thống Mỹ đang đến gần.
Thống đốc bang Minnesota Tim Walz đã đề nghị Lực lượng Vệ binh Quốc gia tiếp viện khi các cuộc biểu tình đòi công lý cho George Floyd, người bị cảnh sát ghì chết, ngày càng diễn tiến phức tạp.
Bộ Công an Trung Quốc cam kết "hướng dẫn và hỗ trợ" cho lực lượng cảnh sát Hong Kong sau khi Quốc hội Trung Quốc thông qua quyết định áp dụng luật an ninh Hong Kong.