Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Ngày Mai Là Một Ngày Khác

04/04/202010:53:00(Xem: 1025)

Gương mặt thoáng nụ cười nhẹ nhưng lộ vẻ mãn nguyện, khi một làn sóng đê mê lan toả khắp thân thể. Smith Baron cảm nhận có bàn tay ai đó ve vuốtthân thể mình, bàn tay vô hình áp lên má và ôm ấp lấy ngực… Smith Baron trở mình, mở mắt vì tiếng con puppy sủa ăng ẳng bên giường, thoáng thấy bóng mờ mờ như nhân dạng người đang bước về hướng  cầu thang. Smith tỉnh ngủ hẳn ra, mở to mắt nhìn, tuy mơ hồ sương khói nhưng anh cũng nhìn ra được hình hài đó là ai, con puppy chạy laị chân cầu thang sủa nhặng xị. Smith vỗ vỗ đầu nó nhưng nó vẫn không ngừng sủa, tự nhiên anh thấy nổi da gà toàn thân, cảm giác rờn rợn. Anh mặc bộ đồ ngủ vào rồi nhè nhẹ lên lầu, mắt chăm chú nhìn theo cái bóng dáng lãng đãng như sương kia. Bỗng nhiên cái bóng dáng ấy quay laị miệng hơi nhếch mép cười và lập tức tan biến vào hư không. Smith trở laị giường ngủ, Stephanie vẫn ngủ say không hề hay biết gì. Anh chui vào chăn ôm chặt lấy cô ấy, bất giác hai giọt lệ rơi, mặc dù cố gắng dỗ laị giấc ngủ nhưng không tài nào ngủ được, bao nhiêu ký ức từ đâu chợt hiện về, tâm tư lăn tăn như những đợt sóng biển.

 Mười năm trước, ngày này là ngày cưới của Smith Baron và Stephanie, cũng như bao người khác trên thế gian này, ngày cưới là ngày vui sướng và hạnh phúc lớn nhất của đời người. Smith ngất ngây trong men tình, anh yêu Stephanie nhiều lắm, đêm động phòng là cả một trời hoan lạc, sự thăng hoa tột đỉnh của thể xác lẫn tâm hồn. Ấy vậy ngày hôm sau laị rơi vào một sự đau buồn lớn, bạn bè báo tin Samson J, người bạn thân nhất của hai người bị tai nạn chết sau khi dự tiệc cưới ra về. Hôm tiệc cưới, Samson J trở nên phấn kích lạ thường, anh ta đi chuốc rượu mọi người, uống liên tục rồi hò hát và nhảy nhót. Samson trở nên như một người tăng động, điều này ít thấy xưa nay. Bạn bè nhiều người không hiểu, cứ ngỡ anh ta trở nên hưng phấn vì men rượu. Riêng Smith, Stephanie và một vài người bạn thân thì biết vì sao. Samson J bị kích thích cao độ, anh ta bưng ly rượu đến:

 - Chúc mừng hai bạn, cầu chúc hai bạn trăm năm hạnh phúc, hai chữ S lồng vào nhau đẹp đôi lắm! 

 Giọng rất tỉnh nhưng ánh mắt không giấu được nỗi đau, vừa thiết tha vừa như van lơn điều gì đó, cái ánh mắt lúc ấy ai nhìn chắc cũng phải ghi nhớ khó mà quên được, thoáng chút xót xa laị như ghen tuông và phẫn hận. Smith nói lời cảm ơn chiếu lệ, tâm tư cũng nao núng nhưng giữ vẻ bình thản. Stephanie trông rạng rỡ và hạnh phúc vô cùng, cô ta mỉn cười cảm ơn nhưng ngầm tỏ vẻ đắc tháng và thõa mãn:

 - Cảm ơn lời chúc mừng của cậu, cậu cũng tính đi chứ, bao giờ thì cho bọn mình uống rượu hồng? 

 Samson nhếch mép cười, cái nụ cười cố hữu vừa có chút chua chát nhưng ẩn chứa vẻ khinh bạc, trong lòng Samson oán hận Stephanie giật mất người mà cậu ta thương, giờ còn vờ vịt hỏi thăm bao giờ có rượu hồng. Samson đã yêu Smith từ lâu, từng nuôi hy vọng và dệt nhiều mộng đẹp, nào ngờ Stephanie cũng yêu và quyến rũ được Smith… từ đó bao nhiêu ước vọng tan như bọt nước. Bất thần Samson nhìn thẳng vào mắt Stephanie, ánh mắt vô cùng mãnh liệt và dữ dội khiến Stephanie phải né tránh, chỉ phút chốc ánh mắt ấy trở laị bình thường như cũ. Samson J trả lời:

 - Rượu hồng ư? có thể nay mai nhưng cũng có thể không bao giờ! 

 Nói xong cậu ta quay trở laị bàn tiệc, tiếng cụng ly và cười nói ồn ào khắp sảnh đường. Samson uống và ép mọi người nâng ly không ngừng. Thằng Matthew cụng ly với Samson trêu:

 - Smith và Stephanie đẹp đôi thật! cậu cũng tranh thủ kiếm người yêu và cưới như họ nhé, bọn tớ chờ đợi! 

 Samson cười thật to nhưng Matthew vẫn nhận ra được trong tiếng cười không thật, nó chất chứa nỗi niềm thê lương. Samson trả lời mà giống như tự nói với bản thân:

 - Người yêu ư? người yêu tớ đã bỏ tớ rồi, còn chuyện tìm người yêu mới thì tớ chưa có ý nghĩ đó! 

 - Thôi uống đi, đừng nói chuyện ấy làm gì, việc gì đến nó sẽ đến, Matthew có phần ăn ăn khi vô tình khêu gợi nỗi đau của bạn, anh ta bèn thúc giục uống và cố làm trò vui cho mọi người trong bàn tiệc cười. Tuị thằng Andrew, Joshua, con Angela, Maria…đều đồng thanh hô to:

 - Vô, vô, trăm phần trăm nhé! 

 Cả đám ngửa cổ tu cạn ly của mình. Con Liza xì xầm với Julia:

 - Tớ học chung với thằng Samson từ hồi phổ thông, tớ biết rõ nó thương thằng Smith. Bọn tớ cũng ngỡ hai đứa nó lấy nhau, không ngờ khi con Stephanie mê thằng Smith và chiếm lấy trái tim của anh ta, xem ra thằng Samson chỉ yêu đơn phương. 

 Nhiều tiếng thì thầm thậm chí cười nhạo sau lưng rất nhiều. Samson biết nhưng vẫn giả tảng như câm điếc, Tiệc cưới sôi động và vui quá, mọi người nhảy đến hai giờ sáng mới tan. Bạn bè lần lượt ra về, thằng Samson say khướt, nó lái ngược chiều trên xa lộ và bị tai nạn chết ngay tại chỗ. Smith và Stephanie hay tin thì trong lòng đau buồn và sanh ăn năn. Smith ôm lấy Stephanie thì thào:

 - Samson chết thảm, thật tội cậu ấy! anh cũng có lỗi trong việc này, nếu anh cư xử tế nhị hơn có lẽ sự thể sẽ không đến nỗi như thế! Trước khi gặp và yêu em, anh đã sống với cậu ấy ở ký túc xá của trường Saint University State. Anh xem cậu ấy như một người em, một người bạn tri kỷ, thậm chí như một người tình. Tất nhiên cậu ấy rất yêu anh, cậu ấy nuôi nhiều hy vọng ở anh. Anh cưới em và cậu ấy bị sốc nặng, đêm qua trong tiệc cưới, cậu ấy cố làm ra vẻ vui vẻ, hưng phấn nhưng thực tình cậu ấy rất đau và cố che giấu. Anh yêu em, cậu ấy ghen nhưng không hề trách móc hay làm bất cứ một hành động nào có thể ảnh hưởng đến tình yêu của anh và em. Cậu ấy hiền lành và hành xử rất mã thượng, đôi khi nghĩ laị anh thấy mình có lỗi và ứng xử không bằng cậu ấy. 

 Stephanie mắt hoe hoe đỏ, giục mặt vào ngực Smith thủ thỉ:

 - Em biết cậu ấy thương anh, chính điều này làm cho em bất an và nhiều lúc sôi lên, có nhiều lần không kiềm chế được nỗi ghen tuông. Em đã xỉ vả và xúc phạm cậu ấy, bây giờ nghĩ laị em cũng thấy hối hận. Nhưng anh phải hiểu rằng, không có ai có thể chấp nhận người khác yêu người yêu của mình. Em cũng vậy thôi, em có thể nhường những thứ khác cho cậu ấy, nhưng tình yêu của em thì không thể! em phải chiến đấu để giữa lấy người mà em yêu. Anh là của em, cậu ấy không thể xen vào được. Phải công nhận cậu ấy đẹp trai như một thiên thần, đôi mắt xanh như nước biển Caribean, tóc vàng ươm như bó lúa mì, đôi môi đỏ mọng còn đẹp hơn những đôi môi tô son của các cô gái, duy có điều bên trong thân thể đó laị là tâm hồn của một cô gái, tiếc cho cậu ấy số phận hẩm hiu và đoản mệnh. 

 Smith Baron nói:

 - Em biết không? Có lần cậu ấy rủ anh đi thánh lễ ở nhà thờ Rock Byzantine, nơi mà cậu ta vẫn thường đi lễ. Hôm ấy linh mục John Mannering  giảng:”… Bọn biến thái là cặn bã xã hội, lũ bệnh hoạn gieo rắc tội lỗi, chúng nó làm ô uế đất thánh và thế gian. Chúa trời sẽ đày chúng xuống hoả ngục, bọn chúng phải bị ném đá hoặc lên giàn hoả…”

 Anh nghe rất chối tai, ông cha xứ này bảo thủ, thiếu hiếu biết lẫn bác ác. Samson thì sốc nặng, cậu ta không ngờ cha xứ cực đoan đến thế, cậu ta bỏ về và thề sẽ không đến nhà thờ nữa. Sau đó một thời gian thì truyền thông phanh phui và tung ra hồ sơ cha xứ John Manering là một tay ấu dâm, đã xâm haị hàng trăm trẻ trai của nhóm Boy Scout và những trẻ trai ở nhà thờ trong hàng chục năm ròng. Cha xứ còn dùng tiền nhà thờ để bịt miệng nhân chứng, chi xài cho nhữnh chuyến du lịch và tiêu xài cá nhân…Điều này làm cho niềm tin và tâm tình của Samson bị ảnh hưởng nặng nề, suốt hai năm sau đó cậu ta không bước chân đến nhà thờ. Rồi những lần lên mạng, cậu ta gặp những bài giảng của linh mục Byron Ray: “… hãy thương yêu người anh em của ta, không được làm tổn thương dù là thể xác hay tâm hồn người anh em của ta. Tất cả đều là  con cái chúa, dù là trọn vẹn hay không trọn vẹn, dù là thánh thiện hay không thánh thiện. Con cái chúa dù là đàn ông hay đàn bà hoặc không phải đàn ông lẫn đàn bà cũng đều là sảm phẩm của chúa, đó là ý chúa! Không ai có quyền chê bai sản phẩm của chúa tạo ra, càng không được phép chế nhạo hay phán xét, kết tội!” từ đó niềm tin trở laị với Samson và Samson đi lễ nhà thờ Holy Purified ở vùng Midtown của cha Byront Ray. 

 Ngày đưa tang Samson thật buồn, từng dòng xe dài nối đuôi lặng lẽ chạy qua khu phố, nơi mà Samson sống trước khi bị tai nạn, nhiều người đi bộ hai bên con phố cũng đứng nghiêm bỏ mũ xuống chào người quá cố lần cuối. Ở nghĩa trang, cha Byront Ray đọc kinh lần cuối cho Samson, gia đình và bạn bè đưa tiễn trang nghiêm trong bộ y phục đen. Smith bước đến huyệt mộ đặt lên quan tài một bông hồng đỏ thắm, khi đất được đổ xuống nhiều tiếng nấc nghẹn ngào không sao kiềm chế được nữa. Smith ôm lấy ông bà Jose Tarrest, cha mẹ của Samson:

 - Tôi thành thật chia buồn cùng ông bà, nỗi mất mát này quá lớn, nó không chỉ là niềm đau của ông bà mà là của tất cả mọi người có mặt ở đây. Samson là một chàng trai tốt, một người bạn tuyệt vời. Cậu ấy cũng là một phần tâm hồn và tâm tư của tôi. Cậu ấy về với chúa, mong ông bà đừng quá đau buồn, hãy bảo trọng!

 Ông Jose đáp lời

 - Cảm ơn cậu đã đến dự tang lễ tiễn đưa, cảm ơn sự chia sẻ nỗi đau này của chúng tôi, mong cậu hãy tiếp tục cầu nguyện cho con trai chúng tôi.

  Stephanie đứng bên chồng cũng bước ra ôm nhẹ lấy ông bà Jose chia sẻ nỗi đau mất mát. Bọn thằng Joshua, Jacky, Andrew, con Maria, Lisa, Jenny…lần lượt đến ôm ông bà Jose  nói lời tạm biệt. Nghĩa trang muà này xanh biếc cỏ, trên đầu bầu trời xanh thẳm và nắng vẫn vàng ươm, những bó hoa tươi đặt kín mặt mộ phần của Samson.

 Kể từ sau cái chết của Samson, Smith thỉnh thoảng ngủ mơ thấy cậu ta nhưng đến đêm hôm nay cảm nhận gần như chạm được nhau. Smith thấy cậu ấy hiển hiện trước mặt rất rõ dù chỉ là khói sương ảo ảnh, trước đó còn có cảm giác bàn ta cậu ta vuốt ve và hơi thở cậu ấy phả vào mặt. Smith không ngủ laị được bèn bước ra ban công, bầu trời đêm lung linh muôn vì sao, phố xá im lìm trong giấc ngủ, những ngọn đèn đường vẫn sáng nối dài đến cuối tầm mắt, những tàng lá cây hai bên phố in xuống mặt đường tạo nên những vùng tranh tối tranh sáng. Bất giác  Smith thì thầm:

 - Samson, tớ nhớ cậu, không bao giờ quên cậu, cậu là một phần trong đời sống của tớ. Tớ cầu mong cậu ở nơi ấy bình yên. Tớ trân trọng tình cảm của cậu, tớ biết cậu phải chịu đựng nổi đau quá lớn cả thể xác lẫn tâm hồn, tớ xin lỗi cậu nhưng cậu hãy để cho Stephanie được bình yên nhé! Cô ấy cũng là bạn của cậu cơ mà. Cuộc sống này vốn vô thường và mong manh lắm, biết đâu một ngày nào đó tớ sẽ đến nơi ấy bình yên với cậu. 

 Từ trên tàng lá cây Gingko, một con đom đóm thật to bay xuống đậu trên vai Smith. Smith xoè bàn tay ra thì nó laị bay đến đậu giữa lòng bàn tay, đôi cánh mỏng tang vỗ chấp chới, ánh sáng xanh biêng biếc chớp chớp thật là ảo diệu. Nó đậu vài phút rồi mới nhẹ nhàng bay đi, Smith nhìn theo cho đến khi đóm sánh xanh mất hút trong màn đêm.

 Sáng chủ nhật Smith và Stephanie đến ăn sáng ở quán Intermezzo, một quán đẹp ở vùng Midtown này. Thức ăn ngon, đặc biệt tách cà phê Cappucino rất thơm và beo béo, cà phê được pha đúng phong cách Italyno. Trong quán trang trí những tranh tượng nghệ thuật mang nét đặc trưng của thời phục hưng, vừa có tính khai phá laị vừa một chút hoài cổ. Smith và Stephanie đến đây đã bao nhiêu lần, bao nhiêu tranh trên tường đều nhớ rành rẽ, ấy vậy mà tận hôm nay mới phát hiện ra giữa những bức tranh ấy có treo một câu nói của nàng Scarlet O’Hara: “Tomorrow is another day.” 


TIỂU LỤC THẦN PHONG 

Ất Lăng thành, 4/2020


 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Có nhiều cách để mừng sinh nhật của nước Mỹ. Năm nay, có lẽ “ở yên trong nhà” là quà mừng sinh nhật lớn nhất mà "nữ thần tự do" và "uncle Sam" mong muốn. "Stay home, save lives, please”. Mất một ngày vui họp mặt gia đình, bạn bè. Hay có thể mất đi một người thân, một người bạn vì tụ tập đông người; và làm chậm đi tiến trình hồi sinh của đất nước. Bạn có lựa chọn nào? Đất nước có thể có những sinh nhật rực rỡ năm sau, và nhiều, nhiều năm sau nữa. Nhưng nếu bạn mất một người thân, một người bạn thì mãi mãi bạn sẽ không tìm lại được. Xin hãy nghĩ đến điều này trước khi quyết định bạn sẽ mừng sinh nhật thứ 244 của Mỹ như thế nào.
Nếu bạn muốn có sự bình an tương đối, không phải nhìn người khác bằng "con mắt mang hình viên đạn" khi họ vô tình đến gần mình trong vòng hai thước, hãy tạm thời về sống ở Connecticut (tiểu bang "lạnh cong xương sống, cóng xương sườn" vào mùa Đông, nhưng tuyệt vời vào mùa hè). Tiểu bang Đông Bắc bảo thủ, êm đềm này đang có một điều mà cả nước Mỹ đang mơ ước: số người bị nhiễm COVID-19 giảm hơn 50% vào trung tuần tháng 6 (theo số liệu thống kê của Johns Hopkins University). Dù vậy, Connecticut vẫn bắt buộc đeo khẩu trang ở nơi công cộng cho tất cả mọi người trên 2 tuổi, nếu không giữ được khoảng cách 6 feet.
Hai hình ảnh tương phản này có thể chẳng bao giờ thấy nhau. Không có người nhà giầu nào lại dùng cái bát đã sứt mẻ; cũng như, cái bát nào trong bếp người nhà giầu mà chẳng may bị mẻ thì số phận nó nhiều phần sẽ nằm trong thùng rác! Nhưng, vốn chẳng có chi tuyệt đối, nên buổi chiều nay, mới khác những buổi chiều từng qua. Nắng đã tắt nhưng cái nóng còn oi ả, lết theo bước chân mệt nhọc của một gã thanh niên nghèo khó. Gã có vẻ là một kẻ ăn xin, với y phục rách rưới, lôi thôi, trên tay lại ôm cái bát bẩn thỉu đã sứt mẻ. Hình như gã đã đói lả, vì bước chân xiêu vẹo, ngả nghiêng, tiến được một, lại lùi hai! Cuối cùng, chịu không nổi nữa, gã dựa vào cánh cổng một dinh thự.
Chiều hôm ấy, một buổi chiều cuối mùa Hè năm 1956, trước cổng trường Võ Tánh Nhatrang, Trọng nhìn theo lọn tóc bỏ sau hai bờ vai và tà áo dài trắng, Trọng gọi lớn tên nàng nhưng Thu Nguyệt vẫn lặng yên tiếp tục đạp xe đạp, nàng không đáp lại lời kêu gọi của Trọng, ngay cả ngoái đầu nhìn lại nhau lần cuối.
Thưa ba, mỗi năm ngày báo hiếu từ phụ, lại cận kề Ngày Quân Lực 19 tháng 6 của Việt Nam Cộng Hòa, rồi ngày lễ Tạ Ơn. Con xin gởi ba tấm lòng thành ghi nhớ ơn tiền nhân, nhớ ơn ba trong ngày báo hiếu từ phụ, ngày lễ Tạ Ơn. Ba đã cho con dáng dấp hình hài lành lặn nầy. Ba cho con tâm hồn tươi vui, khỏe mạnh nầy. Ba đã cho con tất cả, tất cả những gì con hiện có… Con đã làm những việc thiện, và những việc... mà ba đã dặn dò chỉ dạy...
Từ những ngày đầu tiên khi bắt đầu có bệnh nhân COVID-19 ở Mỹ, đầu tháng 3, Nic Brown, 38 tuổi, một chuyên viên IT ở vùng ngoại ô Tuscarawas County, tiểu bang Ohio, đang khỏe mạnh, bỗng dưng thấy khó thở, và sốt cao. Anh tự lái xe đến một urgent care clinic ở gần nhà. Tại đây, Nic được điều trị với phương pháp dành cho một bệnh nhân có tiền sử bệnh suyễn, và thỉnh thoảng tim "đập lỗi nhịp" không bình thường. Chỉ trong vài phút, tình trạng xấu đi, Nic bất tỉnh. Anh được xe cấp cứu đưa đến Cleveland Clinic Union Hospital ở Dover, Ohio. Ở bệnh viện, anh được xác định là đã bị nhiễm Coronavirus.
Sáng nay như những buổi sáng khác, cô gái theo thói quen đi dạo dọc bờ biển, vừa để hít thở không khí trong lành của buổi sớm mai, vừa để tập thể dục. Trên bãi biển lác đác vài người chạy bộ, hoặc đi xe đạp. Quang cảnh bình yên, gió thổi nhè nhẹ, từng con sóng bạc đầu xô vào bờ êm đềm như hát rồi nhẹ nhàng xoá đi những vết chân in hằn trên cát trả về cho cát sự phẳng lì và mịn màng vốn có. Nơi xa xa mặt trời đỏ rực đang nhô lên từ dưới biển, mặt biển và bầu trời được nhuộm một màu đỏ cam đẹp đẽ xen kẽ những đám mây và sắc xanh của nền trời buổi sớm mai tạo thành một bức tranh vô cùng hoàn mỹ. Cô gái bỗng dừng chân, tầm mắt nhìn về hướng cách cô không xa, một người đàn ông cao lớn đang nắm tay một bé gái nhỏ xinh đi ngược về phía cô, bé gái kéo cha đuổi theo con sóng rồi vội vã chạy lên bờ như sợ sóng đuổi kịp, cả hai đều cười đùa vui vẻ. Nhìn cảnh thân thương ấy tự nhiên con bất chợt muốn khóc, có thứ gì dâng nghẹn trong cổ. Có một nỗi nhớ như máu thịt trong con,
Hồi tôi đi lính, sau 9 tuần làm tân binh ở trung tâm huấn luyện Quang Trung, tôi được chuyển lên Đà Lạt. Đà Lạt với tôi chỉ là trong mơ, trong mộng, trong trí tưởng. Tôi không nhớ những năm tháng ấy (1968), tân nhạc Việt Nam đã có những bản nhạc ca tụng Đà Lạt chưa? Như "Ai Lên Xứ Hoa Đào, Đà Lạt Hoàng Hôn, Thương Về Miền Đất Lạnh?"
Chiến tranh qua rồi, nạn phá rừng vẫn tồn tại. Một người bạn tôi được giao một đại đội đào binh làm nhiệm vụ vỡ hoang hai cánh rừng gỗ tếch để trồng sắn. Thu hoạch xong vụ đầu tiên, anh toát mồ hôi: công lao của bấy nhiêu con người cả năm trời chỉ đủ mua ba cây tếch, nhiều nhất là ba cây rưỡi. Tôi hỏi anh đã báo cáo lên cấp trên cách anh tính toán chưa, anh nói anh không dám. Người ta đã báo cáo thành tích khai hoang rồi, nói thế có mà chết. Những cái đầu đất phá rừng để lấy thành tích khai hoang chưa kịp chết thì lũ con buôn đã thế chỗ. Chúng nhân danh phát triển kinh tế, đẩy mạnh xuất khẩu gỗ, đốn bất cứ cây nào bán được.
Hồng Linh đã về tới quê hương trong chuyến đi hoàn toàn bất ngờ. Một chương trình trao đổi kỹ thuật đặc biệt về tin học với các nước Châu Á, khi cô đang ở trong lãnh vực này. Chặng đầu tiên sẽ dừng ở miền Bắc, Việt Nam trong hai tuần lễ. Hai tuần lễ ở Hà Nội, ngoài những buổi hội thảo, Linh lang thang tìm thăm những địa danh mà mẹ cô thường nhắc. Hà Nội là nơi mẹ cô chào đời, nhưng khi mẹ mới mười tuổi thì ông bà ngoại đã phải dắt mẹ, cùng các cậu, các dì của cô vào miền Nam để lánh nạn Cộng Sản. Mới mười tuổi thôi, nhưng mẹ cô đã nhớ nhung, đã ôm ấp, đã cưu mang gìn giữ biết bao nhiêu là hình ảnh, là kỷ niệm thân thương về quê ngoại, với làng Đồng Du thuộc tỉnh Hà Nam và quê nội, với thôn Phương Viên, huyện Đan Phượng thuộc tỉnh Hà Đông.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.
Hôm thứ Năm (02/07/2020), Venezuela đã rút lại quyết định trục xuất đại sứ EU, nhưng yêu cầu khối có hành động thể hiện quan điểm khách quan hơn với quốc gia Nam Mỹ.
Để giải quyết những thách thức an ninh đối với đất nước, chính phủ Úc sẽ chi 186 tỷ USD cho quân đội trong 10 năm tới và sẽ mua tên lửa tầm xa để tăng cường phòng thủ.
Ngày 21/06/2020, hiện tượng Nhật thực hình khuyên diễn ra trên một số nơi tại Châu Á
Các công dân từ 15 quốc gia sẽ được phép vào Liên minh Châu Âu (EU) bắt đầu từ ngày thứ Tư (01/07/2020), nhưng trong danh sách không có tên nước Mỹ.