Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Đồng Tâm & Liên Hiệp Quốc

27/02/202010:28:00(Xem: 1914)

blank

Cuộc đời tôi có nhiều lầm lẫn
Lầm nơi, lầm lúc, lầm người
Nhưng cái lầm to uổng phí cả đời
Là đã ngốc nghe và tin Cộng sản!

Nguyễn Chí Thiện  


Tuần qua, tôi đến Songkhla (địa danh cực Nam của Thái, giáp giới với Mã Lai) để tìm lại cố nhân. Khi phi cơ chao cánh, chuẩn bị đáp xuống phi trường Hat Yai, tôi chợt thấy Vịnh Thái Lan. Tự trời cao, nhìn những con tầu bé li ti bên dưới khiến tôi không khỏi trạnh lòng nhớ đến chiếc thuyền vượt biên mỏng mảnh của mình (vào mấy mươi năm trước) khi đang hoang mang giữa vùng biển lạ xa này.

Sau nhiều lần bị cướp – cuối cùng – chúng tôi cũng tắp vô được một xóm chài, vào giữa đêm khuya. Dân làng túa ra lục xoát, nặn bóp, cướp (cạn) thêm lần nữa dù chả ai còn gì ngoài cái thân xác không hồn – tơi tả và mệt lả. 

Hai mươi bốn mạng được cho ở tạm trong một đồn cảnh sát địa phương (thuộc quận Hua Sai) trong khi chờ Cao Ủy Tị Nạn đến tiếp nhận. Trong thời gian này, cả ghe được chia sẻ mọi thứ (cơm nước, áo quần, mùng mền…) bởi dân chúng quanh vùng và chính những nhân viên đang làm việc ở nơi đây.

Riêng tôi, kẻ duy nhất nói được dăm ba câu tiếng Anh ngọng nghịu, có dịp tiếp chuyện với viên sỹ quan trưởng đồn vài bận. Tôi không nhớ tên ông nhưng không quên những ly cà phê, và mấy điếu thuốc lá mà mình đã được mời với tất cả chân tình, cùng những câu an ủi cứ lập đi lập lại rất nhiều lần cũng chân thành không kém: “D’ont worry. D’ont worry … Everything will be fine, Everything will be fine...”

Sau vài hôm ở Hua Sai, chúng tôi được đưa vào trại tị nạn Songkhla. Nơi này, nếu nói hơi quá ra một chút, diện tích chỉ bằng độ chừng vài ba cái sân đá banh nối dài thôi. Tuy thế, suốt những năm tháng hồi đầu thập niên 1980 luôn chứa lúc nhúc hàng chục ngàn người Việt Nam tị nạn Cộng Sản. Hết đợt này đi thì đợt kia đến. Những làn sóng người bất kể gian nguy, cứ ùn ùn đâm xầm ra biển, lao vào cái chết, và vô số đã chìm lỉm dưới lòng đại dương hay làm mồi cho cá. Những kẻ may mắn sống sót thì tràn ngập khắp các trại tị nạn ở Đông Nam Á. 

Nhân loại kinh ngạc rồi chau mày. Tình huống thật bất ngờ, ngoài sự dự liệu của bất cứ ai. Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc (United Nations High Commissioner for Refugees – UNHCR) hốt hoảng trước một cuộc bỏ phiếu bằng thuyền chưa từng thấy trong lịch sử. Bằng cách nào mà cơ quan này có thể cung cấp cho cả triệu thuyền nhân nước sạch để uống, áo quần cũ để thay, và mỗi ngày hai bữa ăn (dù vô cùng đạm bạc) không phải là một nỗ lực tầm thường. Tôi sẽ nhớ mãi những chén cơm ăn với muối ở trại tị nạn Songkhla, cũng như nhớ mấy ly cà phê cùng mấy điếu thuốc Samit ở đồn cảnh sát Hua Sai, cho đến khi nhắm mắt. 

Tôi lặn lội trở lại chốn xưa nhưng không có dịp để nói lên một lời cảm tạ vì người cũ chả còn ai nữa. Thưở ấy, tôi chưa bước vào tuổi ba mươi. Bây giờ thì sắp sửa thất tuần. Bốn mươi năm đã qua rồi. Cố nhân, có lẽ, đều đã hoá ra người thiên cổ.

blank


Lẽ ra tôi cũng không viết những dòng chữ vừa rồi, nếu không tình cờ đọc được một cái
stt ngắn của FB Lê Xuân Hoàng, viết về nghĩa cử cao đẹp của nhà tỷ phú Bill Gates trước thảm họa coronavirus:

“Mĩ thịnh vượng nhờ có nhiều tỉ phú phát minh đồ mới và khi giàu rồi thì nghiên cứu giáo dục, y tế, tổ chức xã hội. Họ tự chủ về y tế hệt như độc lập về quân sự. Đa số nhà lãnh đạo của họ đều đề cao tinh thần độc lập, tính thực tế; và vì thế họ coi UN hay WHO chỉ là miếng xốp khô khát tiền chứ chưa bao giờ làm được việc chi cho nhân loại.”

Ai cũng có thể nói như thế (nếu thích) nhưng riêng thôi thì không. Lý do, giản dị, chỉ vì tôi đã được nuôi sống gần cả năm trời, qua hai ba cái trại tị nạn ở Songkhla, và ở Galang (Nam Dương) rồi được lo lắng chu đáo bởi Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc mãi cho đến khi đặt chân đến Hoa Kỳ. 

Rõ ràng, tôi là một trong số những người kẻ cực kỳ may mắn. Vô số người khác đã không có được sự trợ giúp tận tình tương tự, dù cũng rất cần. Hơn mười năm trước, từ Hà Nội, một công dân VN đã gửi đơn tố cáo (“V/v Bắt giữ người và xe máy trái pháp luật, lập hồ sơ giả, biên bản giả ép mẹ tôi đi tù”) đến UB Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc, cùng đôi lời khẩn khoản: Kính mong các quý cơ quan, ân nhân… hết sức lên tiếng cứu giúp mẹ tôi đang tuyệt thực trong nhà tù cộng sản, lên tiếng cứu giúp một người dân khiếu kiện lâu năm bị đàn áp và bắt bớ vô tội vạ. 

Hà Nội, 17/6/2009  Nguyễn Thị Hương

Ông Phạm Đỉnh, chủ nhiệm trang Thông Luận – một trong những cơ quan thông tin ngoài nước đã đăng lại toàn văn tờ đơn trên – đã viết vài dòng “phụ chú” về tờ đơn thượng dẫn như sau: “Đơn tố cáo này của cô Hương … chắc chắn nó sẽ không đến được người nhận, Cao Uỷ Nhân Quyền LHQ có những quan tâm lớn khác, nhưng đây chính là điều bi đát trong hoàn cảnh đất nước hiện nay: người dân oan ức không còn biết cầu mong ở ai khi mà chính nhà cầm quyền là kẻ cướp! Họ chỉ còn hy vọng mỏng manh ở một công lý rất xa xôi.”

blank


Cô Hương không phải là người Việt đầu tiên, cũng chả phải là kẻ cuối cùng, “chỉ còn hy vọng mỏng manh ở một công lý rất xa xôi” như thế. Mới đây – sau vụ thảm sát ở Đồng Tâm – một nhóm nhân sỹ cũng đã
gửi thư đến U.N, yêu cầu “cử ngay một phái đoàn điều tra của LHQ đến Việt Nam càng sớm càng tốt để tìm hiểu cụ thể, nhằm đưa ra nhận định khách quan và trung thực về sự kiện đẫm máu mà chúng tôi vừa tố cáo.”

Một trong những vị soạn thảo thư gửi đến Tổng Thư Ký LHQ là G.S Tương Lai. Ông là một tên tuổi quen thuộc trong giới đối lập VN hiện nay, và là người đã dự đoán trước (từ năm 2017) rằng “sẽ còn nhiều lươn lẹo, mưu mẹo ở Đồng Tâm.” Cũng chính nhân vật này, khi còn đảm nhiệm chức vụ Viện Trưởng Viện Xã Hội Học Việt Nam, đã viết bản báo cáo (“Về Vụ Nổi Dậy Ở Thái Bình”) với những nhận định rất khách quan, cùng những lời lẽ hết sức chí tình: “Sự kiện Thái Bình, nếu với cái nhìn tỉnh táo, sẽ là một cơ hội để chúng ta có thể nhìn rõ thực trạng chính trị, xã hội, kinh tế, văn hóa của nông thôn nước ta, do vậy mà có những chủ trương đúng sách lược đúng, đưa nông nghiệp và nông thôn đi vào sự nghiệp công nghiệp hóa và hiện đại hóa.”

Sau Thái Bình đến Cống Rộc, Văn Giang, Dương Nội, Cồn Dầu, Thủ Thiêm, Lộc Hưng, rồi kế tiếp là Đồng Tâm …  Và đến đây thì G.S tương Lai (cùng qúi bạn đồng hành) thôi không “báo cáo” với Đảng và Nhà Nước nữa. Họ viết thư gửi LHQ với những dòng chữ đượm nhiều cay đắng: “Sự kiện bạo lực thảm khốc mà chúng tôi vừa tố cáo đang huỷ hoại nền tảng văn hoá của đất nước chúng tôi, làm băng hoại đạo lý truyền thống của dân tộc chúng tôi.”

Dân tộc này còn có vô số những “sự kiện bạo lực thảm khốc” hơn rất nhiều (Cải Cách Ruộng Đất, Quỳnh Lưu Nổi Dậy, Vụ Án Ôn Như Hầu, Thảm Sát Mậu Thân …) nhưng chưa bao giờ có một điều tra nào cả – từ LHQ. Bởi thế, tôi e rằng bức thư thượng dẫn của nhóm nhân sỹ VN khó có hy vọng nhận được phản hồi tích cực từ vị Tổng Thư Ký của tổ chức này – như nhận xét của nhà báo Phạm Đỉnh, từ năm 2009: “Cao Uỷ Nhân Quyền LHQ có những quan tâm lớn khác, nhưng đây chính là điều bi đát trong hoàn cảnh đất nước hiện nay: người dân oan ức không còn biết cầu mong ở ai khi mà chính nhà cầm quyền là kẻ cướp!”

Tuy nhiên, vấn đề – theo tôi – không liên hệ chi nhiều đến vai trò của LHQ.  Điều quan trọng, và đáng mừng, là dù muộn nhưng cuối cùng thì mọi người dân Việt – từ một cô nông dân chân lấm tay bùn đến những vị nhân sỹ hay trí thức khoa bảng – đã nhận diện được … bọn cướp nước hiện nay. Khi mọi người đều đã “nhất trí” thế rồi thì vấn đề còn lại chỉ là sự đồng tâm, và quyết tâm thôi. Khi dân tộc Việt đã có được cả ba thì ngoại lực (đến từ bất cứ đâu) chỉ còn là vấn đề thứ yếu.

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nền âm nhạc Việt Nam đã mất đi những khuôn mặt tài hoa, nhân cách… nhưng, rất may đã gởi lại những ca khúc bất tử. Nhạc sĩ tài hoa của nhân loại Johann Sebastian Bach (1865-1750) cho rằng “Âm nhạc có thể giúp tinh thần rũ sạch mọi bụi trần của cuộc sống thường ngày” nên khi “đầu óc vẩn đục” hãy lắng nghe ca khúc của tác giả đã quý mến để rũ sạch bụi trần.
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
Nước Úc đã bước vào tiết Thu, khí trời lạnh, những chiếc lá đang đổi sang màu, cơn mưa đầu mùa làm lòng người se lại. Nhận tin báo từ quê nhà Thầy đã viên tịch, lòng con đau nhói vì không về được để đảnh lễ Kim Quan nhục thân Thầy, thọ tang Ân Sư Giáo Dưỡng. Nơi phương trời viễn xứ, con hướng về ngôi Chùa Bình An, Giác Linh Đài tâm tang thọ phục.
Tôi tin vào những điều không thể. Tưởng tượng bạn đang rất căm ghét một con người hay một con vật nào đó. Rồi bỗng dưng một ngày bạn thấy họ là chính mình. Bạn có cảm giác mình biết về họ rõ như biết về những đường chỉ trên bàn tay của mình. Thậm chí, bạn cảm được cái khát khao và thương nó như thương nỗi khát khao của mình ngày nào - đó là cái tình cảm lạ lùng mà tôi dành cho con chuột của con trai tôi.
Nước tìm chỗ trũng thì tiền cũng biết chạy vòng quanh thế giới kiếm lời. Thị trường nhà đất ở Nhật bị sụp vào đầu thập niên 1990 nên tiền chạy sang Đông Nam Á và Đông Âu tìm các con rồng sắp cất cánh. Khi Đông Á và Đông Âu bị khủng hoảng vào cuối thập niên 1990 tiền lại đổ vào Mỹ và Nam Âu bơm thành hai bong bóng địa ốc rồi vỡ tung năm 2007 (Mỹ) và 2010 (Nam Âu).
Tôi tình cờ tìm được ấn bản Lá Thư Về Làng của nhạc sỹ Thanh Bình, do nxb Lúa Mới phát hành, năm 1956. Vào thời điểm đó, tuy chưa đủ tuổi để cắp sách đến trường nhưng tôi cũng đã thuộc lời của nhạc phẩm này rồi vì nghe mấy bà chị và radio hay hát
Thới gian vẫn không ngừng trôi, hết xuân lại hạ, ngày tháng dần qua như nước chảy mây bay, sóng sau đè sóng trước, từng thế hệ lần lượt nối tiếp nhau. Ba chẳng mấy chốc giờ đã lên nội, ngoại. Tóc ba đã bạc trắng mái đầu, mỏi gối chồn chân… Thương ba nhưng đành chịu thôi, quy luật sinh – lão – bệnh – tử có chừa ai đâu!
Khi vừa nhận chức, Tổng thống Joe Biden đã phát biểu rằng dân chúng Mỹ sẽ có thể tụ họp ăn mừng Lễ Độc lập 4/7 trong hè sắp tới. Điều đó chắc sẽ xảy ra vì còn một tháng nữa là đến ngày 4/7, trong khi tiểu bang California là nơi đã có những giới hạn khắc khe nhất nước trong việc phòng chống Covid thì cũng đang mở cửa ra. Nhiều trường phổ thông và đại học đang tổ chức lễ tốt nghiệp, trong giãn cách xã hội và giới hạn khách tham dự là dấu hiệu đáng mừng cho sinh viên học sinh. Giờ N sắp điểm với Covid-19 ở California. Chiến thắng cơn đại dịch trên nước Mỹ cũng đã thật gần.
Nhưng ngặt nổi, cả 3 Văn kiện Cương lĩnh, Điều lệ đảng và Hiến pháp đều tập trung vào một mục tiêu là bảo vệ tuyệt đối quyền cai trị độc tôn và độc tài cho đảng. Cho nên, khi tình trạng “tự diễn biến, tự chuyển hóa” của cán bộ đảng vẫn “tưng bừng hoa lá cành” đe dọa vị trí cầm quyền của đảng và sự sống còn của chế độ thì “bảo vệ nội bộ” cũng chính là giữ cho đảng khỏi vỡ từ trong lòng Chế độ.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.