Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Parasite Thắng Lớn Trong Lễ Phát Giải Oscars Lần Thứ 92 - 4 Giải Xuất Sắc Gồm Phim Truyện Hay Nhất & Đạo Diễn Xuất Sắc Nhất

10/02/202011:22:00(Xem: 3168)

AFP_Parasite-Oscars
Nhà sản xuất phim “Parasite” Kwak Sin-ae (trái) và Bong Joon-ho (phải) nhận giải Phim Truyện Hay Nhất cho phim “Parasite” trong thời gian Lễ Phát Giải Oscars lần thư 92 tại Hý Viện Dolby Theatre tại Hollywood, California hôm 9 tháng 2 năm 2020.(Photo AFP/Getty Images)

Đại diện cho Nam Hàn tranh giải Oscars 2020 là phim truyện Parasite (Ký sinh) với sáu đề cử, do đạo diễn nổi tiếng Bong Joon Ho thực hiện và nữ diễn viên Cho Yeo Jeong thủ vai chính.

Nội dung phim nói về cậu trai trong một gia đình nghèo túng được nhận vào làm gia sư dạy học cô gái trong một gia đình giàu có. Cậu ta ngửi thấy cơ hội bèn khiến em gái mình giả dạng làm y tá trị liệu vào chăm sóc cậu trai bị bệnh tự kỷ trong gia đình nhà giàu, rồi người cha thì vào làm tài xế, bà mẹ vào làm quản gia. Từ một căn nhà xập xệ trong khu xóm tồi tàn thường xuyên bị nước ngập, gia đình cậu trai nghiễm nhiên dọn cả vào sinh sống trong ngôi biệt thự hoành tráng trên đồi khu nhà giàu.

Cuốn phim không đề cao một giá trị luân lý nào cả, thậm chí, không có “good guy” hay “bad guy.” Giữa hai gia đình Kim (nghèo) và Park (giàu), người xem không biết đặt lòng thương cảm của mình vào bên nào. “Một phim hài không có kẻ đóng hài, một phim bi không có bi kịch, thậm chí không có kẻ xấu người tốt.” Đạo diễn Bong nói như thế về cuốn phim của mình.

Cuốn phim được trao giải Palme d’Or, giải thưởng cao quý nhất tại Liên hoan Phim Cannes (Pháp quốc) hôm tháng Năm 2019, sau đó tiền bán vé thu về là 150 triệu đô-la, và được đề cử giải Oscars với sáu bộ môn, kể cả bộ môn phim truyện hay nhất trong năm – một thành tựu hiếm có cho một phim nước ngoài không do Hollywood thực hiện. 

Đạo diễn Bong năm nay vừa tròn 50 tuổi. Thuở đi học, anh chọn ngành Xã hội học, nhưng từ năm thứ ba Đại học anh đã bắt đầu thực hiện những cuốn phim ngắn. Anh có lối làm việc kỹ lưỡng, chăm chút từng chi tiết nhỏ. Anh thú nhận chính đạo diễn Alfred Hitchcock là “bậc thầy” cho anh học cách làm phim. Trước khi bắt tay vào làm phim Parasite, anh đã xem đi xem lại cuốn Psycho của Hitchcock nhiều lần.

Sau khi sân khấu trao giải Oscars 2020 hạ màn tối hôm 2/9/2020, phim Parasite đem về bốn tượng vàng: phim hay nhất, đạo diễn xuất sắc nhất, phim nước ngoài hay nhất và kịch bản hay nhất.

Đây là một vinh dự không nhỏ cho cộng đồng châu Á, mà nghệ thuật thứ bẩy xưa nay ít được giới thưởng ngoạn Tây phương đánh giá cao.




Ý kiến bạn đọc
11/02/202014:37:05
Khách
Nhìn Nam Hàn tân tiến ngang hàng với Mỹ trong mọi lãnh vực: thế vận hội, Samsung, Hyundai, Kia, âm nhạc KPOP, nay diện ảnh ma VN vẫn chìm trong lạc hậu chậm tiến với Cuba, Triều Tiên, Tàu, và các nuớc Ðông Âu chỉ vì cộng sản thật tủi nhục. Năm 2004, O 'Reilly cuả Fox News ph?ong vấn TT GW Bush, ông Bush chê nguời VN hai miền Nam Bắc không chịu chiến dấu cho tự dọ Dây là cái giá VN phải trả .
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Một năm vừa qua đánh dấu một năm lịch sử đen tối cho Hoa Kỳ và cả thế giới. Chú Chuột Canh Tý, kẻ gieo đại dịch Covid, đã cuốn gói ra đi mang theo bao tai ương khốn khó, nhường chỗ cho chàng Trâu Tân Sửu siêng năng, cần mẫn bước về. Gió xuân hơi gây lạnh bắt đầu thổi vào miền Nam Cali, làm se hồng đôi má người con gái xuân thì đang rảo bước qua đường.
Sven Ouzman thuộc Đại Học Tây Úc, một trong những nhà nghiên cứu chính của dự án, cho biết bức tranh vẽ trên đá sẽ giúp mở rộng hiểu biết về lịch sử văn hóa bản địa: “Hình ảnh con kangaroo mang tính biểu tượng này trông giống với những bức tranh vẽ trên đá từ các hòn đảo ở Đông Nam Á có niên đại hơn 40,000 năm trước, gợi ý về mối liên kết văn hóa - và gợi ý về nghệ thuật đá vẫn còn lâu đời ở Úc,” theo Ouzman cho biết trong một tuyên bố.
Xuân Tân Sửu với nắng trong buổi sớm đang trải nhẹ bao nhiêu sắc màu tươi thắm lên khuôn mặt còn đượm nét kinh hoàng của mẹ đất. Một năm cũ với nhiều thiên tai khủng khiếp của cháy rừng, hạn hán, lụt lội, tuyết lở, đất truồi và đại dịch đang lùi dần vào quá khứ. Niềm tin về một bộ mặt mới toàn cầu đang sống lại khắp nơi.
Nghệ thuật gốm là một thứ văn hóa dân gian, được hình thành và phát triển từ xa xưa, đã qua nhiều thiên niên kỷ. Sản phẩm của người thợ gốm, trước tiên là vì nhu cầu thực dụng, rồi dần dà, ngày càng được nâng cấp mà thành nghệ thuật.
Trong bức ảnh này, tôi đã sử dụng trí tưởng tượng của mình với sự sáng tạo thông qua máy ảnh số, gương, ánh sáng và một số công cụ xử lý hậu kỳ để tạo ra một bức ảnh có đường nét, màu sắc, kết cấu, hình dạng vừa thực, vừa siêu thực với nội dung trừu tượng về tình yêu.
Có thể nào một cái quần đùi giúp mang chúng ta lại gần nhau hơn? Đó là một câu hỏi mà họa sĩ Jonathan Lyndon Chase suy nghĩ hoài khi họ sáng tạo ra cuộc triển lãm gần đây nhất của họ, “Big Wash,” tại Fabric Workshop và Bảo Tàng Viện Philadelphia, từ nay tới ngày 6 tháng 6. Những cái quần đùi tạo thành chủ đề xuyên suốt lập đi lập lại trong các bức tranh canvases của cuộc triển lãm, tác phẩm điêu khắc mềm mại, và các yếu tố cài đặt vào, cũng như chương trình trao đổi chiếc quần đùi đang diễn ra mà có nghĩa là để giúp tạo ra cộng đồng và sự thân thiện vào thời điểm mà trong đó các nghệ sĩ đã phải thiết kế nhiều cách mới của việc ở bên nhau trong khi đang bị xa cách về mặt xã hội. Cuộc triển lãm, mà Chase cho biết trong một cuộc phỏng vấn video gần đây, là “làm chứng cho sự biến đổi và chữa lành: nước, bị nhận chìm, một làn sóng tắm gội bạn.” Nó cũng dựa nhiều vào thời trang và các videos nhạc của đầu thập niên 2000s – Mariah Carey vào lúc đó đã ở trên đỉnh cao của cô,” theo họ cho biết
Trong một năm mà khiến cho nhiều cơ chế trên khắp thế giới bị đóng cửa vào nhiều tháng cuối năm, nghệ thuật công cộng trên sự cộng hưởng mới tại nhiều thành phố và đã mang đến nhiều kinh nghiệm an toàn cho những ai tìm kiếm sự giải trí qua mạng trong lúc cách ly. Nhiều tác phẩm nghệ thuật công cộng được tạo ra trong năm 2020 thường đề cập đến những vấn đề chính trị và xã hội cấp bách, và khái niệm về các tượng đài – về các con số đã được leo thang và cách chúng được thể hiện – được tìm thấy trong các phong trào biểu tình, các trang quan điểm, và nhiều hơn nữa. Hướng dẫn dưới đây trình bày một cuộc thăm dò của một số dự án, các đụng độ, và các sự kiện đáng chú ý nhất trong năm liên quan đến nghệ thuật công cộng, phần nhiều trong số đó đã thay đổi cách chúng ta nhìn và suy nghĩ về lịch sử và môi trường của chúng ta.Các bức tranh tường nổi lên giữa bối cảnh các cuộc biểu tình chống kỳ thị chủng tộc có hệ thống và sự bạo hành của cảnh sát. Các cuộc biểu tình theo sau việc giết George Floyd
Họa sĩ Ann Phong được giám đốc điều hành ban nghệ thuật tạo hình trong chương trình Community Focus Space tại John Wayne Airport tuyển chọn và mời triển lãm trong phi trường. Các tác phẩm nghệ thuật của Ann Phong được đặt tại: Departure (trên lầu) gần nơi trước khi vào cổng kiểm soát tại Terminal A, B và C. Và tại Arrival (dưới lầu) gần Baggage Carousel 1 và 4. Cuộc triển lãm dành cho tất cả mọi người, không cần có vé đi máy bay.
Juszkiewicz: Tôi đã thích thú chân dung từ lúc bắt đầu con đường nghệ thuật của mình. Và bởi vì điều này, trở lại lịch sử và khám phá cách vẽ chân dung đã tiến triển qua nhiều thế kỷ là điều tôi cảm thấy hoàn toàn tự nhiên và quan trọng. Trong khi tìm hiểu các điển hình cổ điển về chân dung từ quá khứ, tôi cảm thấy sự lạc điệu trong cách mà tôi đã nhận thức về chúng. Nói cách khác, những bức họa đó lôi cuốn tôi và quyến rũ tôi bởi vì tính nghệ thuật và kỹ thuật của chúng. Mặt khác, tôi cho rằng nhiều bức họa trong số đó đại biểu người phụ nữ theo một công thức hay quy ước đặc biệt. Thí dụ, trong tranh vẽ tại Âu Châu cùa thế kỷ thứ 18 và 19, những người phụ nữ thường được vẽ chân dung trong cách giống nhau. Những biểu lộ tư thế, cử chỉ và khuôn mặt của họ thì rất giống và cho thấy không cảm xúc hay cá tính sâu sắc. Kết quả, tôi đã phát triển nhu cầu mạnh mẽ để tham khảo những bức chân dung đó, và thiết lập đối thoại với chúng. Tôi được thúc đẩy bởi ước muốn làm sống lại lịch sử,
Đây được mô tả là một trong những vụ tấn công lớn nhất vào nghệ thuật và cổ vật trong lịch sử Đức hậu chiến tranh, nhưng nó chỉ cần hơn 2 tuần để bùng lên, theo bản tin của BBC tiếng Anh cho biết hôm Thứ Tư, 21 tháng 10 năm 2020.