Hôm nay,  

Cuộc Hành Trình Bí Ẩn Của Bức Tranh Vẽ Nhà Văn Dickens Bị Mất

07/02/202000:00:00(Xem: 2610)

Buc Tranh ve Dickens bi mat 01
Bức chân dung vẽ nhà văn Dickens lúc còn trẻ, khác xa với nhiều tấm sau này, là những tác phẩm nổi tiếng hơn.(Nguồn: Charles Dickens Museum)

 

Trong thập niên 1880s, không lâu trước khi qua đời, họa sĩ người Tô Cách Lan Margaret Gillies đã được nhà văn Grederick George Kitton tìm đến để tìm hiểu về điều gì đã xảy ra đối với các bức tranh đầu tiên của Gillies, theo bản tin trong mục văn hóa của trang mạng www.bbc.com hôm 24 tháng 12 năm 2019.

Kitton đã viết tiểu sử của Charles Dickens và ông ấy biết rằng Gillies đã có vẽ hình nhà văn vào năm 1843, nhưng bức tranh đó bây giờ ở đâu?

Gillies trả lời rằng bà không biết, nói rằng bà đã “không còn thấy nó.” Lời bình luận này có thể được áp dụng cho chính di sản của bà. Giống như nhiều nữ nghệ sĩ khác, nó như lời tiên tri định mệnh rằng trong tương lai “sẽ mất” Margaret Gillies.

Sinh ra tại London vào năm 1803, Gillies là người con thứ tư trong gia đình 5 người con. Mẹ bà đã qua đời khi bà mới lên 8, và cha bà đã gửi Margaret và người chị Mary tới miền quê Tô Cách Lan, nơi họ sống tại Edinburgh với người thím và chú. Chú của họ, Adam Gillies, Lord Gillies, là chánh án, và đã trả tiền cho chị em đi học. Tài năng nghệ sĩ của Margaret được nhận ra và, vào thập niên 1820s, cô bé đã được dạy bởi tiểu họa sĩ người Tô Cách Lan Frederick Cruickshank. Thời gian sau trong nghề nghiệp bà đã bắt đầu thử nghiệm với các bức tranh chính thức lớn hơn, và vào đầu thập niên 1850s bà đã ở Paris một thời gian với các anh em Ary và Henri Scheffer. Những họa sĩ sinh tại Hòa Lan đã điều hành một trong những phòng nghệ thuật thời thượng nhất tại Paris, và láng giềng của họ là nhà văn George Sand (bút hiệu là Amantine Lucile Aurore Dupin), một phụ nữ, như Margaret Gillies, sống cuộc đời độc đáo.

Có dạo nào đó vào đầu thập niên 1820s, Gillies gặp Tiến sĩ Thomas Southwood Smith, người đã kết hôn, nhưng đã ly thân với vợ. Gillies, người quyết tâm tự kiếm tiền và làm việc chăm chỉ trong sự nghiệp, là người ủng hộ sớm cho quyền bầu cử của phụ nữ; cô không muốn kết hôn và mất đi những quyền lợi mà cô có khi là một người phụ nữ độc lập. Vì vậy, khi yêu Southwood Smith, cô hạnh phúc khi sống cùng anh mà không kết hôn.

Cả Southwood Smith và Gillies đều có chung mong muốn mang lại những thay đổi trong xã hội. Họ là những nhà vô địch của người nghèo, và tích cực làm việc để giảm bớt đau khổ. Southwood Smith, hơn Gillies 15 tuổi, làm việc trong Ủy Ban Luật Người Nghèo, đã viết báo cáo cho chính phủ về vệ sinh và nghèo đói và tìm cách gặp những người có cùng sở thích có thể giúp đỡ với các chiến dịch của mình. Một trong số đó là Charles Dickens, và có lẽ nhờ tình bạn này mà Gillies đã đến để vẽ Dickens vào mùa thu năm 1843. Đây là khi Dickens đang viết cuốn sách nổi tiếng nhất của ông, A Christmas Carol.

Đó là cuốn sách đầu tiên trong năm cuốn sách Christmas và phát triển từ mong muốn của Dickens để chấm dứt nghèo đói ở trẻ em. Thông qua công việc của mình với Southwood Smith, Dickens đã được yêu cầu viết một cuốn sách nhỏ của chính phủ, một lời kêu gọi thay mặt cho người con của người đàn ông nghèo. Dickens đã sớm biến ý tưởng này thành A Christmas Carol, trong đó nhấn mạnh sự cần thiết của những người giàu để giúp đỡ người nghèo. Ông cũng tập trung vào hai nhân vật trẻ tuyệt vọng là Ignorance and Want, xuất hiện cùng với Ghost of Christmas Present. Dickens đã viết cuốn sách chỉ trong 6 tuần, trong thời gian đó ông có khoảng sáu hoặc bảy lần ngồi với Gillies. Nhìn vào biểu cảm mãnh liệt trong đôi mắt của ông ấy trong bức ảnh thu nhỏ của Gillies, người xem có thể tưởng tượng nghệ sĩ và người ngồi để được vẽ chia sẻ những cuộc trò chuyện vô tư. Gillies đã minh họa một báo cáo của chính phủ về điều kiện làm việc của phụ nữ và trẻ em trong các hầm mỏ. Vì mọi người sẽ sốc khi biết đó là một người phụ nữ đã chứng kiến ​​cảnh tượng khủng khiếp như vậy, danh tính của họa sĩ minh họa đã được giữ bí mật, mặc dù rất có thể bạn bè của cô, bao gồm cả Dickens, đã biết. Trong A Christmas Carol, Scrooge được đưa đến gặp những người khai thác mỏ ở Cornwall. Có phải tập phim đó được lấy cảm hứng từ những câu chuyện của Gillies?

Vào lúc ông đang được vẽ, nhà văn đang phải vật lộn với chứng trầm cảm về tài chính và cảm xúc. Ông đã rất buồn vì sự đón nhận thờ ơ của tác phẩm American Notes, và một lần nữa bởi một câu trả lời mờ nhạt cho cuốn tiểu thuyết hiện tại của ông, Martin Chu Muffwit. Các nhà xuất bản sách của Dickens đã mất niềm tin vào ông ấy; ông đã đấu tranh để khiến họ quan tâm đến ý tưởng của ông cho một câu chuyện Christmas, và họ chỉ đồng ý xuất bản nó nếu ông trả một số tiền lớn chi phí. Trong khi Gillies vẽ, Dickens không biết gì về thành công bất ngờ và to lớn mà A Christmas Carol sẽ có, cũng như cuộc sống của ông sẽ thay đổi mãi mãi. Khi ông ngồi cho Gillies vẽ, ông là một người cha trẻ bị căng thẳng, bị ám ảnh bởi tuổi thơ nghèo khó của chính mình và kinh hoàng vì không thể nuôi sống gia đình đang lớn.

Buc Tranh ve Dickens bi mat 02
Họa sĩ Margaret Gillies là người ủng hộ đầu tiên về quyền bầu cử của phụ nữ, và đã làm việc để giảm bớt nỗi khổ của người nghèo trong Thế Kỷ 19.(nguồn: Alamy)



Bức chân dung được vẽ cho một cuốn sách có tựa đề A New Spirit of the Age, được viết bởi một nhóm các nhà văn ẩn danh - một trong số đó là chị của Margaret Margaret, Mary. Cuốn sách nhằm truyền cảm hứng cho độc giả của mình hành động tích cực.

Tranh chân dung của Charles Dickens cũng đã được triển lãm tại Viện Hoàng Gia tại London vào năm 1844. Nhà thơ Elizabeth Barrett Browning đã viết rằng chủ đề của bức tranh chân dung  “có bụi và bùn của loài người về ông ấy, bất chấp đôi mắt đại bàng đó.” Mặc dù Học Viện Hoàng Gia không chấp nhận các thành viên nữ vào lúc này, danh mục triển lãm năm 1844 chứng minh một số nghệ sĩ nữ được trưng bày năm đó. Tất cả những người phụ nữ có tên trong danh mục đã biến mất trong mơ hồ, trong khi nhiều nghệ sĩ nam vẫn nổi tiếng cho đến ngày nay, bao gồm J M W Turner, Sir Edwin Landseer, Abraham Solomon, Daniel Maclise và William Etty. Trong số 1,410 tác phẩm được trưng bày, có 4 tác phẩm của Margaret Gillies.

Cuộc triển lãm đó là lần cuối cùng bức chân dung Dickens của Gillies được nhìn thấy trước công chúng trong nhiều thập niên, và các thế hệ tương lai chỉ biết về nó vì hình khắc được làm từ nó. Qua nhiều thập niên, bức tranh của Gillies vẽ tác giả trẻ tuổi đẹp trai đầy ấn tượng - khác hẳn với những hình ảnh nổi tiếng hơn về ông ấy ở tuổi già râu rậm - đã được các nhà sử về nghệ thuật và những người của trường phái Dickens biết đến như một bức chân dung bị mất. Mất, được giả định là bị thủ tiêu.

Cuộc hành trình tiếp theo của bức tranh vẫn bị che giấu trong bí ẩn. Điều được biết là bằng cách nào đó cuối cùng nó đã đến Nam Phi từ nơi mà vào năm 2018, Phòng trưng bày Philip Mold ở London đã nhận được một email xin cho lời khuyên về một bức tranh nhỏ, phủ đầy nấm và bụi bẩn mà hình ảnh hầu như không thể nhận thấy. Người sưu tầm đã mua nó trong một hộp rác, và ông ấy đã trả, cho cả hộp, tương đương với £27, tương đương $35.14 đô la Mỹ.

Một giả thuyết về cách bức chân dung bị mất kết thúc ở Châu Phi là mối liên hệ với George Henry Lewes, được biết đến như là người yêu của nhà văn George Eliot (Mary Ann Evans). Lewes đã lập gia đình có nhiều con khi ông gặp Eliot (và vợ anh có mối quan hệ với Thornton Leigh Hunt). Năm 1865, con trai cả của Lewes là Charles kết hôn với Gertrude Hill, con gái nuôi của Margaret Gillies và Thomas Southwood Smith.

Hai anh em của Charles Lewes, Herbert và Thornton, đều chuyển đến Nam Phi, định cư ở nơi được gọi là Natal. Có lẽ, một trong những anh em đã mang bức tranh theo? Hoặc có lẽ có một vài lời giải thích chưa biết khác về cách bức chân dung nhỏ, đẹp này, đã đi rất xa so với nơi Margaret Gillies đã vẽ nó.

Bức chân dung hiện đã quay trở lại London. Vào tháng 10 năm 2019, nó đã được trưng bày tại ngôi nhà mới của nó là Bảo Tàng Charles Dickens. Bức chân dung trông như đang nhìn qua bàn nghiên cứu của Dickens, một lời nhắc nhở của một chàng trai lý tưởng, người rất muốn biến thế giới thành một nơi tốt đẹp hơn, từ thiện hơn.

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
VĂN HÓA được hiểu một cách đơn giản là NHỮNG GÌ CÒN LẠI. Còn lại ở đây không có nghĩa là còn lại trong phút chốc, trong một giai đoạn ngắn mà là còn lại với ý nghĩa là tồn tại qua nhiều biến động, qua nhiều giai đoạn lich sử rất lâu dài cả trăm năm, cả ngàn năm mặc cho vật đổi sao dời...
Người viết xin nêu ra một số chữ và nghĩa trong tiếng Việt mà khi dùng đã gây ra biết bao lỗi lầm:
Mấy ngày nay hình ảnh vị sư tên Minh Tuệ lan tràn trên các kênh Youtube. Vào các trang mạng gõ chữ Minh Tuệ thì hiện ra nhiều Video cho thấy đông đảo người dân cùng đi bộ trên đường với Sư; khi Sư ngồi nghỉ chân trong nghĩa trang hay gốc cây thì hàng trăm người bao quanh; có người lễ bái Sư bày tỏ lòng kính trọng đối với một vị tăng tu theo Hạnh Đầu Đà của Phật Giáo...
Ở cõi đời có nhiều điều khiến mình phải dừng và chậm lại để mà lắng nghe. Như nghe tiếng chim hót ngoài vườn rực nắng, nghe tiếng mưa đêm rả rích quện với tiếng gió chẳng hạn. Nhưng đó chỉ là yếu tố ngoại cảnh làm chạnh lòng những ai đang có nỗi niềm bên trong. Chúng chẳng sánh được với những cảm xúc phát xuất từ đáy lòng thi sĩ biến thành thơ, để rồi thơ chạm vào tim người nhạc sĩ phát ra nốt nhạc, tiếng nhạc làm thổn thức giọng hát và ngân vang trong lòng người
Ngày Chủ Nhật 5 tháng 5 là ngày lễ độc lập Cinco de Mayo của người Mễ. Tại khuôn viên ngoài trời Viện Bảo Tàng Bowers trung tâm thành phố Santa Ana, cộng đồng gốc Mễ tổ chức một lễ hội truyền thống rộn ràng, đầy màu sắc văn hóa. Cũng trong ngày này, tại địa điểm này, đi vào bên trong sảnh đường của viện bảo tàng, khách thăm viếng nhận thấy có một lễ hội văn hóa khác không hề thua kém về mức độ thu hút. Không phải của người Mễ, mà là của người Việt. Hội Chợ Sách “Viet Book Fest” lần thứ 3 do Hội Văn Học và Nghệ Thuật Việt Mỹ (VAALA) thực sự là một ngày hội văn hóa của nhiều thế hệ trong cộng đồng gốc Việt ở Mỹ. Nhận xét đầu tiên về Viet Book Fest năm nay là những người tham dự thuộc nhiều thành phần, nhiều lứa tuổi. Từ những em bé ở độ tuổi mẫu giáo cho đến những mái đầu bạc. Từ những thiện nguyện viên ở độ tuổi học trò cho đến những tác giả thuộc nhiều thế hệ.
Được bảo trợ của Khoa Sử và Trung tâm Nghiên cứu Đông Nam Á, hội nghị chủ đề “Vietnam Centric Approaches to Vietnam’s Twentieth Century History” (Lịch sử Việt Nam Thế kỷ 20 từ các phương pháp tiếp cận lấy Việt Nam làm Trung tâm) đã diễn ra trong hai ngày 19 và 20 tháng Tư vừa qua tại 370 Dwinelle Hall trong khuôn viên Đại học Berkeley với sự tham dự của nhiều giáo sư, các nhà nghiên cứu và sinh viên ban tiến sĩ, thạc sĩ đến từ Hoa Kỳ, Canada, Việt Nam, Anh, Pháp, Singapore.
Mới gần đây lúc chạy xe ở thành phố Los Angeles, Kiều Chinh thấy một điều mà bà chưa từng thấy trước đây: một biển quảng cáo khổng lồ trên đại lộ Sunset với hình ảnh một diễn viên người Việt, cùng tên của một tác giả cũng người Việt. Diễn viên đó là Hoa Xuande, một tài tử quốc tịch Úc thủ diễn vai chính trong bộ phim mới do kênh truyền hình HBO thực hiện, The Sympathizer / Cảm tình viên, là một phiên bản chuyển thể từ tiểu thuyết đoạt giải Pulitzer của nhà văn Nguyễn Thanh Việt.
Loạt phim "The Sympathizer" bắt đầu chiếu trên HBO hôm 14/4, mỗi tuần một tập. VIệt Báo sẽ trích đăng một số ý kiến, bình phẩm của một số người viết từ khắp nơi về loạt phim này, từ nay cho đến khi chiếu hết 7 tập. Loạt bài viết này là quan điểm của các tác giả, không nhất thiết phản ảnh quan điểm của ban biên tập Việt Báo.
Đã lâu lắm, cũng trên hai mươi năm tôi hầu như quên mất việc vào rạp hát coi ciné như hồi xưa ở bên nhà. Cho đến tuần rồi, người bạn trẻ Tôn Thất Hùng gọi phone nói chị Kiều Chinh có nhã ý mời tôi đi coi phim chị đóng: The Sympathizer. Tết Nguyên Đán năm Kỷ Hợi, chị Kiều Chinh và tôi gặp nhau tại tòa soạn Việt Báo ở Quận Cam đến nay vẫn chưa có dịp găp lại; thiết nghĩ đi xem phim Kiều Chinh đóng cũng là một cách tái ngộ nữ tài tử gạo cội này. Cuốn phim The Sympathizer được trình chiếu tại rạp hát TIFF Bell Lightbox nằm trên một đoạn đường King Street còn gọi là Phố Festival tức Phố Lễ Hội TIFF thường niên vào tháng 9 qui tụ nhiều ngôi sao trên thế giới.
Ai chết? Chị Chung đã qua đời, chị không chết, không hết, vẫn còn lan man đâu đó, ở đâu đó, khi chị đi qua cuộc đời này. Không có ý định trở về tìm chị nhưng bỗng nhiên đang đứng nơi đây, hứng những trái trứng cá ngọt ngào mà chị thả xuống. Làm sao để phân biệt khi mút trái trứng cá chín và những đầu ngón tay của chị, mềm mềm, êm êm, ướt đẫm.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.