Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Vui Buồn Thẩm Mỹ: Se Hay Wax?

03/01/202000:00:00(Xem: 435)

Trong tiệm.

Mấy cô thợ đang bàn vụ mua thêm tóc giả bán, chị Ngà nói:
-Trời trời, nghề của mình là chuyên môn cắt nhuộm uốn tẩy tóc mà mấy người tính chuyện bán tóc giả, thiệt là “Kèn thổi ngược”!. Nếu khách đội đầu tóc giả thì mình thất nghiệp cả đám.
Thanh cười to, lắc đầu:
-Hổng phải đâu chị ơi, ý của tui là mình bán mấy nhánh tóc để kẹp lên để quấn vô những mái tóc quá thưa đó mà. Nghĩa là khách cũng vẫn cần cắt chải uốn nhuộm tẩy, xong rồi mình kẹp thêm một nhánh tóc lên chỗ tóc thưa, có đủ tóc thì mình chải thành kiểu đẹp hơn nhiều. Ý tui là vậy đó. Nhiều bà khách than là: “Dù tóc ngưng rụng nhưng thưa quá, ra tiệm mấy cô mấy cậu chải đẹp, về nhà gội đầu xong thì hết đẹp. Phải chi trên đỉnh đầu có thêm một chùm tóc thì tôi cũng đánh rối, cũng kiểu cọ được chút đỉnh”. Vì vậy em thấy là mình bán thêm mấy nhánh tóc giả rồi chỉ cho khách biết chải kiểu sơ sơ, khi nào cần mái tóc đẹp hay đi tiệc tùng thì khách cũng cần ra tiệm mà, phải hông chị?
Sương thêm:
-Mà ngộ thiệt. Trên cơ thể con người, chỗ cần có tóc thì tóc mọc lưa thưa, rụng đầy lược, chỗ hổng cần thì mọc dư thừa. Như trong hai cái nách, như trên làn da mặt ai mà muốn có lông? Vậy mà lông măng cũng mọc đầy, có khi đánh phấn hổng ăn gì hết, với lại lông măng làm cho làn da mặt bị tối nữa.
Thu cười khì:
-Nhờ vậy mấy nường mới có thêm việc làm, waxing nầy nọ đó.
Nghe tới đây, Thanh đổi đề tài:
-Nói tới đây mới nhớ. Chị Ngà nè, bữa trước chị về sớm, có mấy cô khách tới hỏi tiệm mình có se lông mặt hay không. Chị có tính lấy khách hông?
Chị Ngà lắc đầu:
-Thôi, lúc trước, đợi khách tới tiệm kêu rồi mình mới gọi thợ ra làm. Cô thợ “tiểu thư” mới điệu đà tà tà ra tiệm, mắc công khách chờ đợi, với lại khách hay chê nàng se đau quá.
Thanh trề môi:
-Ừ, thì tại làm thợ mà diện quá xài bộ móng tay dài thòn, ấn sợi chỉ hổng sát da mặt thì sao hổng đau?. Vậy để tui lãnh phần này cho, dợt lại mấy hồi. Mua loại chỉ sợi to hơn rồi lúc nào rảnh mấy cô chịu khó đưa mặt cho tui dợt lại rút lấy kinh nghiệm luôn. Có thêm khách se lông mặt cho vui.
Sương hỏi:
-Ủa, em nhớ hồi đó chị Thanh có làm vụ này mà sao lại bỏ?.
Thanh nói:
-Tại lúc đó làm wax thì mau hơn se, khách khoái hơn, nên tui dẹp luôn vụ se lông.
Chị Ngà nói:
-Ờ có lý. Vậy đi, nhớ quảng cáo với khách nhen mấy đứa.
Thu nói:
-Tui cũng lấy khách se lông luôn.
Thanh nói:
-Ủa mà sao lạ vậy? Thu chuyên về làm nails còn tui mới là chuyên viên dưỡng da mờ.
Chị Ngà cười:
-Vậy mới nói, Thu cũng có văn bằng dưỡng da mà, Thanh hổng biết người biết ta chút nào, đừng cà nanh. Nhớ hồi tui còn học trường thẩm mỹ chưa có dạy môn này. Về sau khi người Việt mình ào qua, đông học sinh, xây qua xây lại toàn là nói tiếng Việt, hiệu trưởng mới đào tạo, tìm cho được thầy dạy song ngữ, rồi bữa đó có một cô học trò tạo nên nghề này.
Kể tới đây chị ngưng, lấy hơi. Thấy chị ngưng hơi lâu, Sương nóng ruột hỏi:
-Rồi sao nữa chị?
Chị Ngà nói:
-Thì… lúc rảnh rỗi, cô đó mới rút cuộn chỉ trong túi xách ra, rủ mấy đứa bạn xúm lại đưa cái mặt lên cho cổ se.Thấy cảnh đó tự dưng nhắc tui nhớ. Có lần, trước khi làm cô dâu, chị hai của tui rủ tui đi chợ. Vô chợ Bến Thành bằng cửa Bắc, vô cửa đi ngang qua góc chợ, ờ, mà mấy người còn nhớ hông, chợ Sài Gòn mình có bốn cửa, Đông Tây Nam Bắc đó, khu cửa Bắc nằm trên đường Lê Thánh Tôn, có một phố toàn tiệm vàng, có một hàng quầy chuyên bán trái cây đi ngang thơm nức mũi, có dãy quầy bán chè ba màu rất ngon rất đắt, xề xuống ngồi chồm hổm ăn gỏi cuốn bánh cuốn, ý cha nhắc tới phát thèm. Ở đây món gì cũng có mà sao tui cứ nhớ mấy món ăn hồi đó quá chừng hà. Còn nếu đi ngược lại, góc đường Lê Thánh Tôn và Nguyễn Trung Trực thì có dãy tiệm làm kính thuốc, dãy tiệm đóng giày dép da, có thời thịnh hành nữ sinh bận áo dài trắng mang guốc Đa Kao, ra tiệm họ đóng cho tui một đôi…
Láng hỏi:
-Trời trời, đang kể chuyện gì mà bà chị xẹt ngang qua vụ đồ ăn rồi guốc rồi kính thuốc… thiệt tình. Hai người đi ngang qua góc chợ rồi sao nữa?
Chị Ngà cười khà, tiếp:
-Tại nhớ Sài Gòn của mình quá mà. Hì hì, ờ ờ, ngang góc chợ thấy có mấy chị ngồi dưới đất bu quanh một người, tò mò ghé coi. Hồi đó còn nhỏ xíu nhưng còn nhớ mang máng, thấy bà này cầm sợi chỉ, một đầu cắn vô miệng, rà rà sợi chỉ lên mặt một cô. Ngộ quá đi. Nghe nói là se lông mặt. Xong người này tới người khác nhảy vô thế chỗ. Thế là chị Hai tui mới nói: “Thôi, tiền nè, cưng qua quán chị Gái nấu bún ốc ngon nổi tiếng đó, xong rồi qua ăn chè đi, chị ở đây đợi một chút để se lông mặt đặng đánh phấn trang điểm cô dâu mới đẹp, nghe em. Đươc chị cho tiền khoái quá tui qua góc đàng kia leo lên ngồi trên cái băng cây, kêu tô bún ốc. Tui còn nhớ bà bán bún ốc bận áo bà ba trắng tinh, tóc vấn quấn khăn nhung tròn quanh đầu kiểu người Bắc, lúc đó có người Bắc di cư rồi, họ bán nhiều món đồ ăn lạ miệng ngon lắm. Ăn xong tô bún cay chảy mồ hôi, sẵn thấy nồi sương sa hột lựu ngon quá kêu luôn chén chè. Trời ơi nhắc tới tui vẫn còn như nghe tô bún cay hít hà, con ốc bự lắm, mùi vị ngọt béo thơm của chén chè. Trời ơi nhớ Sài Gòn quá. Nhờ lần đó mà tôi đã từng thấy người ta kiếm sống bằng ống chỉ và hai bàn tay, ngay tại góc chợ, đâu cần tiệm quán gì như ở đây đâu. Nhưng coi rồi thôi chớ có biết gì đâu. Sau này mới biết người ta se lông có nhiều cách, có người cắn đầu mối chỉ, có người se bằng hai tay… tui coi tivi thấy người xứ Trung Đông hay Ấn Độ làm nghề này nhiều.
Dõi theo chuyện chị Ngà kể, nhớ về quê hương, ai nấy có vẻ bùi ngùi.
Thanh cất tiếng, cắt đứt giòng tư tưởng của mọi người:
-Nè, môn này có trường dạy trường không, một việc làm không phải thi cử gì hết nên cũng dễ cho người ta kiếm sống. Tui nhớ hồi còn đi học có nhỏ bạn mới qua nó đi se lông mặt kiếm tiền đi học đó nha. Còn có thêm nghề lấy ráy tai nữa…
Thanh chưa dứt lời chị Ngà nói:
-Thôi thôi đừng bày ra lắm chuyện. Có nhiều việc làm nguy hiểm, hổng rành thì đừng nên làm. Ở đây hở hở là bị thưa gởi, tui thấy Thanh với Thu nên dợt lại lãnh thêm phần se lông mặt là đủ rồi nha. Ờ, hồi sáng đi ngang đường kế bên thấy tiệm phở đã tưng bừng khai trương rồi. Bữa nay tụi mình thay nhau qua ăn thử, cũng như ủng hộ người mình với nhau đó.
Vinh góp chuyện:
-Dạ, lúc nào thấy người mình mở tiệm trong khu này em cũng mừng. Vừa có chợ, nhà hàng, tiệm tóc, tiệm bán computer, sửa quần áo giày dép… người ta ghé vô hớt tóc làm nails xong qua tiệm ăn uống no nê rồi đi chợ, thiệt là một công nhiều việc.
Chị Ngà gật đầu:
-Đúng! Bởi vậy hồi nhỏ tui hay nghe Ba Má tui nói: “Buôn có bạn, bán có phường” nghe hổng hiểu, nay rõ rồi, phải tụ lại thì mới dễ mần ăn. Vậy thì, bữa nay có chú kia tới vẽ hình mừng lễ mừng năm mới, nhớ mượn chú viết luôn tấm bảng: “Nhận Se Lông Mặt nhe, mấy đứa. Như vậy khách nào muốn tóc thưa thành dầy thì độn thêm nhánh tóc giả, muốn wax có wax mà muốn se cũng có thợ se.
Mấy cô vui vẻ dạ dạ, chị.
Nhìn ra đường, thêm một ngày có nắng có mưa./.
Trương Ngọc Bảo Xuân

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nhiều khách hàng thích có bộ lông mi đậm dài và cong vút suốt cả cuộc đời. Người ta không nhớ là, cứ mỗi 60 ngày, sợi lông mi cũ sẽ rụng và mọc ra sợi lông mới. Chẳng có cách gì làm cho ta có thể giữ vĩnh viễn một bộ lông mi dài và dầy.
Chị ơi, mắt của em chỉ có một mí. Vì muốn có hai mí để trang điểm dễ dàng hơn nên em thường xuyên dán miếng kích mí mắt để tạo mí. Em dùng thử mới có một tháng mà cảm thấy mí mắt rất nặng nề. Có phải đó là tác dụng phụ hay không???
Xin lưu ý: The Department of Consumer Affairs (DCA) đã biết về một kế hoạch lừa gạt nhằm vào những người được cấp bằng hành nghề Thẩm Mỹ của các tiểu bang và có liên quan tới văn phòng DCA.
Đôi mắt của người Á Đông nói chung là mắt một mí, mí lót, hay mí rất nhỏ, và có bọng mắt hơi sưng ở mí mắt dưới, vì vậy nét trang điểm cho đôi mắt cũng phải tùy thuộc vào hình dáng của đôi mắt.
-Ở đâu cũng có mối lo, ở California thì sợ động đất, qua Hawaii sợ núi lửa phun, dọn xuống North Carolina sợ giông bão sấm sét, dời qua Florida thì sợ cuồng phong sóng thần… Tránh sao khỏi? Thôi thì trời kêu ai nấy dạ, chúng ta nên “Quẳng gánh lo đi để mà sống”. Sống vui sống khỏe ngày nào hay ngày ấy nha, bà con./.
Lão chồng làm tớ tức điên ngưòi luôn, tớ hỏi xin 5 ngàn đồng để đi thẩm mỹ viện…
Hội đồng Thẩm mỹ (HĐTM) California muốn nhắc nhở đến những người được cấp bằng hành nghề các thông tin sau đây liên quan đến các dịch vụ làm đẹp lông mi và lông mày.
Những mẫu móng tay đẹp tuyệt vời, từ ngắn tới dài. Đẹp nhất kiểu móng hình mũi viết sang trọng quí phái, dáng cổ xưa vẫn đẹp cho tới ngày nay, giúp ngón tay nhìn thêm thon dài. Cám ơn tiệm Bella Nails, Baldwin Park CA. đã cho phép chọn hình mẫu.
Hôm nay nhằm ngày nghỉ, sáng vẫn thức sớm vì thói quen hằng ngày, cơ thể điều khiển chị giờ đó phải ngồi dậy, có muốn nướng thêm chút xíu cho chín đều cái lưng ngày xưa thon thon như cá lòng tong bây giờ bự bự như cá voi, cũng không xong.
Boot cao ống chỉ thích hợp ở những vùng mùa đông rất lạnh, hay có tuyết mà thôi. Nếu ở xứ nóng, không có tuyết mà diện giày boots có hơi khác thường. Có thể chọn loại boots cao tới mắc cá thì thích hợp hơn cho thời tiết lạnh hay mưa.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
XEM NHIỀU
(Xem: 8050)
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
(Xem: 6435)
WASHINGTON (VB) -- Sở Hàng Không Liên Bang (FAA) nói rằng ngành hàng không rất là may mắn vì suýt nữa là có thể rớt thêm 15 chuyến bay trên phi cơ Boeing 737 MAX.
(Xem: 6391)
Vợ chồng ai cũng vậy, sau một thời gian dài sống chung thì thế nào tâm tánh cũng phải thay đổi chút chút…Chịu đựng nhau được hay không là chuyện riêng rẽ của từng gia đình và từng cá nhân mỗi người.
(Xem: 6059)
Lời tòa soạn: Gần đây, nhiều ý kiến, tranh cãi gay gắt về vai trò và công trạng sáng lập chữ quốc ngữ, đặc biệt xung quanh nhà truyền giáo người Bồ Đào Nha Alexandre de Rhodes. Việt Báo xin trích đăng lại bài viết của tác giả Mai Kim Ngọc trong mục VVNM năm 2013, bài viết là một tham khảo kỹ lưỡng về chữ quốc ngữ và vai trò của Alexandre de Rhodes, và tác giả đề cập đến sự “vô phép” trong Phép Giảng Ngày khi người tu sĩ Đắc Lộ này nói về Tam Giáo của nước chủ nhà.
(Xem: 5193)
Mỹ đánh thuế lên thép nhập cảng từ Việt Nam lên tới 456% đối với các sản phẩm thép mà VN sử dụng nguyên vật liệu được nhập cảng từ Nam Hàn và Đài Loan, theo bản tin của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) cho biết hôm 17 tháng 12. Bản tin VOA cho biết thêm thông tin như sau.