Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Torkwase Dyson Triển Lãm Tranh Về Di Sản Chế Độ Nô Lệ

13/12/201900:00:00(Xem: 1051)
Torkwase Dyson 01
Torkwase Dyson: Plantationocene, 2019, acrylic, graphite, brass, wood, and ink on canvas, 98 inch diameter; at Arthur Ross Architecture Gallery. (www.artnews.com)


Torkwase Dyson 02
Torkwase Dyson: Pilot, 2019, acrylic, graphite, string, wood, and ink on canvas, 96 by 72 inches; at Arthur Ross Architecture Gallery. (www.artnews.com )


Tác phẩm của Torkwase Dyson thường dùng hình thức trừu tượng để diễn tả các di sản của chế độ nô lệ xuyên Đại Tây Dương và cộng đồng người di cư Châu Phi. Cuộc triển lãm của cô có tên “1919: Black Water,” tại Phòng Trưng Bày Arthur Ross Architecture Gallery của Đại Học Columbia, mang những tác phẩm điêu khắc, bản vẽ và tranh hỗn hợp lại nhau phản ảnh vụ giết một thiếu niên da đen tên là Eugene Williams tại Chicago vào ngày 27 tháng 7 năm 1919, theo Nicole Miller đăng trên trang mạng www.artnews.com hôm 1 tháng 12 năm 2019.

Trong khi bơi một chiếc bè tự ráp trên hồ Lake Michigan, Williams và những người bạn vô tình vượt qua biên giới giữa khu vực da đen và da trắng của bờ hồ. Một người đàn ông da trắng đã tấn công họ với đá, và giết chết Williams. Sự kiện này đã gây ra 5 ngày biểu tình của người da đen và khủng bố da trắng khắp thành phố, một phần làn sóng bạo động chủng tộc lan rộng khắp Hoa Kỳ vào lúc đó, được biết như là Mùa Hè Đỏ.

Đối với tác phẩm này, Dyson lấy điểm xuất phát là hình thức của chiếc bè, một biểu tượng của cái mà cô gọi là “ý tưởng sáng tác màu đen”: phương cách các đối tượng màu đen đi thuyền - và làm như vậy, thay thế - không gian được định hình bởi xã hội trắng. Đối với Dyson, chiếc bè có chức năng như một nơi tự giải thoát, tượng trưng khả năng của các thiếu niên để sáng tạo những hình thức năng động và chơi ngay cả khi có mối nguy hiểm của sự phân biệt và ô nhiễm từ dòng thác công nghiệp trong hồ.

Ở trung tâm của phòng trưng bày, 3 tác phẩm điêu khắc bằng mi ca đen trong hình dạng của lăng kính hình thang được gắn vào như một chuỗi quần đảo (Black Shoreline, 2019). Những cấu trúc thì rỗng -- các ống hình học có phần trong tối khiến không gian có thể sờ thấy thông qua các phẩm chất của độ mờ, tắc và khoảng cách. Trên các bức tường xung quanh treo nhiều bức tranh lớn trong đó các ứng dụng khí quyển của acrylic gợi ra vùng nước tối.

Các phần bổ sung như hình tam giác giống như cánh buồm và các đường trắng góc cạnh xuất hiện như công cụ để điều hướng bóng tối. Dyson ám chỉ tới chân trời qua các bức tranh. Thí dụ, trong tác phẩm Pilot (2019), một thanh than chì nằm ngang cắt ngang một tấm vải ngập trong màu xanh biển. Treo từ thanh than, một khối dây đen dày được phủ lên bằng sơn đen bóng gợi lên, cùng một lúc, những lọn tóc cuốn dài và nước ô nhiễm chảy qua một đập tràn.

Bức tranh Plantationocene (2019) chuyển tải cùng một cảm giác mạnh mẽ về không gian phân biệt chủng tộc. Tới gần, các hình dạng trung tâm màu đen gợi ý một chiếc bè được nhìn ở một góc từ trên cao, trong khi các vệt trắng sáng xung quanh gợi lên làn nước lấp lánh. Tuy nhiên, từ xa, hình dạng trung tâm trở thành mũi của chiếc thuyền lờ mờ được thấy từ phía trước; và các dấu trắng, chùm đèn pha. Bức tranh có tiêu đề sau một thuật ngữ về thời đại địa chất của chúng ta rằng một số học giả, như Donna Haraway, thích sử dụng rộng rãi hơn “Anthropocene,” vì nó nhấn mạnh vai trò của lao động cưỡng bức trong các nền kinh tế khai thác ảnh hưởng đáng kể đến hệ sinh thái toàn cầu.

Trong chương trình này, Dyson cho thấy các liên kết giữa các vùng nước từng tách biệt của Hồ Michigan, hiện tại các tình huống khó khăn như di cư khí hậu và hành trình trên biển được thực hiện bởi các tàu nô lệ từ Tây Phi đến Tây Ấn (Middle Passage).

Phát biểu trong một cuộc phỏng vấn được công bố trong danh mục triển lãm, cô liên kết các hình thức nhìn thấy trong các tác phẩm với vòng tròn của cổ áo sắt, hình thang được tìm thấy trên sơ đồ tàu nô lệ, và hình tam giác của một gác mái nơi một nô lệ trốn thoát từng ẩn náu. “Hình dạng tạo người da đen,” theo Dyson nói trong một cuộc nói chuyện năm ngoái, đưa ra một bản tóm tắt sâu sắc về sự thực hành dành cho việc khám phá các hình dạng ép buộc hoặc cho phép chuyển động của các đối tượng màu đen.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Sven Ouzman thuộc Đại Học Tây Úc, một trong những nhà nghiên cứu chính của dự án, cho biết bức tranh vẽ trên đá sẽ giúp mở rộng hiểu biết về lịch sử văn hóa bản địa: “Hình ảnh con kangaroo mang tính biểu tượng này trông giống với những bức tranh vẽ trên đá từ các hòn đảo ở Đông Nam Á có niên đại hơn 40,000 năm trước, gợi ý về mối liên kết văn hóa - và gợi ý về nghệ thuật đá vẫn còn lâu đời ở Úc,” theo Ouzman cho biết trong một tuyên bố.
Xuân Tân Sửu với nắng trong buổi sớm đang trải nhẹ bao nhiêu sắc màu tươi thắm lên khuôn mặt còn đượm nét kinh hoàng của mẹ đất. Một năm cũ với nhiều thiên tai khủng khiếp của cháy rừng, hạn hán, lụt lội, tuyết lở, đất truồi và đại dịch đang lùi dần vào quá khứ. Niềm tin về một bộ mặt mới toàn cầu đang sống lại khắp nơi.
Nghệ thuật gốm là một thứ văn hóa dân gian, được hình thành và phát triển từ xa xưa, đã qua nhiều thiên niên kỷ. Sản phẩm của người thợ gốm, trước tiên là vì nhu cầu thực dụng, rồi dần dà, ngày càng được nâng cấp mà thành nghệ thuật.
Trong bức ảnh này, tôi đã sử dụng trí tưởng tượng của mình với sự sáng tạo thông qua máy ảnh số, gương, ánh sáng và một số công cụ xử lý hậu kỳ để tạo ra một bức ảnh có đường nét, màu sắc, kết cấu, hình dạng vừa thực, vừa siêu thực với nội dung trừu tượng về tình yêu.
Có thể nào một cái quần đùi giúp mang chúng ta lại gần nhau hơn? Đó là một câu hỏi mà họa sĩ Jonathan Lyndon Chase suy nghĩ hoài khi họ sáng tạo ra cuộc triển lãm gần đây nhất của họ, “Big Wash,” tại Fabric Workshop và Bảo Tàng Viện Philadelphia, từ nay tới ngày 6 tháng 6. Những cái quần đùi tạo thành chủ đề xuyên suốt lập đi lập lại trong các bức tranh canvases của cuộc triển lãm, tác phẩm điêu khắc mềm mại, và các yếu tố cài đặt vào, cũng như chương trình trao đổi chiếc quần đùi đang diễn ra mà có nghĩa là để giúp tạo ra cộng đồng và sự thân thiện vào thời điểm mà trong đó các nghệ sĩ đã phải thiết kế nhiều cách mới của việc ở bên nhau trong khi đang bị xa cách về mặt xã hội. Cuộc triển lãm, mà Chase cho biết trong một cuộc phỏng vấn video gần đây, là “làm chứng cho sự biến đổi và chữa lành: nước, bị nhận chìm, một làn sóng tắm gội bạn.” Nó cũng dựa nhiều vào thời trang và các videos nhạc của đầu thập niên 2000s – Mariah Carey vào lúc đó đã ở trên đỉnh cao của cô,” theo họ cho biết
Trong một năm mà khiến cho nhiều cơ chế trên khắp thế giới bị đóng cửa vào nhiều tháng cuối năm, nghệ thuật công cộng trên sự cộng hưởng mới tại nhiều thành phố và đã mang đến nhiều kinh nghiệm an toàn cho những ai tìm kiếm sự giải trí qua mạng trong lúc cách ly. Nhiều tác phẩm nghệ thuật công cộng được tạo ra trong năm 2020 thường đề cập đến những vấn đề chính trị và xã hội cấp bách, và khái niệm về các tượng đài – về các con số đã được leo thang và cách chúng được thể hiện – được tìm thấy trong các phong trào biểu tình, các trang quan điểm, và nhiều hơn nữa. Hướng dẫn dưới đây trình bày một cuộc thăm dò của một số dự án, các đụng độ, và các sự kiện đáng chú ý nhất trong năm liên quan đến nghệ thuật công cộng, phần nhiều trong số đó đã thay đổi cách chúng ta nhìn và suy nghĩ về lịch sử và môi trường của chúng ta.Các bức tranh tường nổi lên giữa bối cảnh các cuộc biểu tình chống kỳ thị chủng tộc có hệ thống và sự bạo hành của cảnh sát. Các cuộc biểu tình theo sau việc giết George Floyd
Họa sĩ Ann Phong được giám đốc điều hành ban nghệ thuật tạo hình trong chương trình Community Focus Space tại John Wayne Airport tuyển chọn và mời triển lãm trong phi trường. Các tác phẩm nghệ thuật của Ann Phong được đặt tại: Departure (trên lầu) gần nơi trước khi vào cổng kiểm soát tại Terminal A, B và C. Và tại Arrival (dưới lầu) gần Baggage Carousel 1 và 4. Cuộc triển lãm dành cho tất cả mọi người, không cần có vé đi máy bay.
Juszkiewicz: Tôi đã thích thú chân dung từ lúc bắt đầu con đường nghệ thuật của mình. Và bởi vì điều này, trở lại lịch sử và khám phá cách vẽ chân dung đã tiến triển qua nhiều thế kỷ là điều tôi cảm thấy hoàn toàn tự nhiên và quan trọng. Trong khi tìm hiểu các điển hình cổ điển về chân dung từ quá khứ, tôi cảm thấy sự lạc điệu trong cách mà tôi đã nhận thức về chúng. Nói cách khác, những bức họa đó lôi cuốn tôi và quyến rũ tôi bởi vì tính nghệ thuật và kỹ thuật của chúng. Mặt khác, tôi cho rằng nhiều bức họa trong số đó đại biểu người phụ nữ theo một công thức hay quy ước đặc biệt. Thí dụ, trong tranh vẽ tại Âu Châu cùa thế kỷ thứ 18 và 19, những người phụ nữ thường được vẽ chân dung trong cách giống nhau. Những biểu lộ tư thế, cử chỉ và khuôn mặt của họ thì rất giống và cho thấy không cảm xúc hay cá tính sâu sắc. Kết quả, tôi đã phát triển nhu cầu mạnh mẽ để tham khảo những bức chân dung đó, và thiết lập đối thoại với chúng. Tôi được thúc đẩy bởi ước muốn làm sống lại lịch sử,
Đây được mô tả là một trong những vụ tấn công lớn nhất vào nghệ thuật và cổ vật trong lịch sử Đức hậu chiến tranh, nhưng nó chỉ cần hơn 2 tuần để bùng lên, theo bản tin của BBC tiếng Anh cho biết hôm Thứ Tư, 21 tháng 10 năm 2020.
Một nghiên cứu mới về bức tranh ‘Mona Lisa’ đã đưa ra chứng cứ về việc vẽ đường phác thảo trước bằng than và rồi sau đó phủ sơn lên, cho thấy lần đầu tiên rằng họa sĩ Leonardo da Vinci đã vẽ phác thảo chuẩn bị trước để tạo ra bức tranh nổi tiếng này, theo bản tin của trang mạng www.artnews.com cho biết hôm 29 tháng 9 năm 2020.