Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Gia Đình Đọc Truyện/Truyện Ma Mùa Lễ Halloween: Countdown Cùng Mai: Happy New Year Anh, Cám Ơn Anh Đã Đến Đây

19/10/201900:00:00(Xem: 1052)

Lái xe khoảng nữa tiếng tôi bất ngờ thấy căn nhà phía trước còn ánh đèn lấp lánh và dòng chữ “Cà Phê Mai – OPEN”

Ôi vậy là quán còn mở cửa. Hên quá!

Phải, hôm nay ngày cuối năm. Tôi từ NewYork nhận một việc mới về San Jose này đúng 2 tuần trước New Year. Đêm cuối năm nằm một mình trong phòng trọ, nhớ nhà, nhớ mẹ...và thèm ly cà phê. Một ly cà phê nóng pha theo lối “cái nồi ngồi trên cái cốc” mà một người bạn chung sở đã đưa tôi đến một quán nào đó không thể nhớ tên. Thèm thì thèm nhưng chỉ còn hơn một tiếng nữa thôi sẽ chuyển sang năm mới, đâu thể gọi anh dẫn đi, tôi bèn lấy xe xuống phố một mình, lái loanh hoanh biết đâu may mắn tìm lại được quán Cà Phê hôm đó.

“Cà Phê MAI” này không phải là quán hôm trước tôi đã tới, nhưng hề chi, miễn là có bán cà phê và...còn mở cửa.

Quán vắng hoe. Tôi đã để ý thấy từ bên ngoài parking không có một chiếc xe nào đậu.

Khi tôi bước vào, người con gái sau quầy đứng lên chào. Cô khá đẹp và có lẽ cũng cỡ tuổi ba mươi như tôi. Thật lạ, cả một quán rộng lớn như vậy mà chỉ có một mình cô ngồi đó, không một người khách hay nhân viên nào. Có lẽ họ đã sắp sửa đóng cửa? Tôi ngần ngại hỏi cho chắc. Cô trả lời không, vẫn còn mở cửa. Các nhân viên khác đã về nhà chuẩn bị đón năm mới cùng gia đình. Cô là chủ quán, nhà cô ở đây, nên vẫn tiếp tục mở để đón tiếp những khách hàng uống cà phê khuya như tôi.

Té ra cô là chủ quán. Mai là tên của cô.

Cô bưng tôi ly cà phê phin bốc khói thơm phưng phức và tự nhiên ngồi xuống đối diện. Bên ngoài trời lạnh lắm, nhưng tôi bỗng cảm thấy ấm áp lạ thường. Mai ngồi đối diện và tôi có đủ thời gian ngắm cô rõ hơn chút nữa. Cô không phải là tuyệt sắc giai nhân, nhưng là một người con gái đẹp, nụ cười đằm thắm và duyên dáng. Cô hỏi han tôi rất nhiều chuyện, và hai chúng tôi nói tự nhiên như hai người bạn lâu ngày gặp gỡ. Ôi tôi thân lữ khách xa nhà trong đêm trừ tịch, bỗng nhiên gặp một người con gái dịu dàng như vầy không biết có nhân duyên đưa đẩy nào không! Cô hỏi tôi nhớ nhà phải không? Tôi đáp phải. Nhớ mẹ hiền nữa phải không? Phải, nhưng mẹ tôi mất mấy năm trước rồi. Cô nói “I know!” Sao cô biết mẹ tôi đã mất? Nhưng chỉ nghĩ thoáng qua trong đầu không cần hỏi.

Cô bỗng dừng câu chuyện và nói “Họ đang countdown đó anh.” Tôi lại ngạc nhiên sao cô biết! Chung quanh quán vắng này chỉ có tôi và cô trò chuyện, còn ngoài ra không có TV hay bất cứ cái gì khả dĩ để biết đã đúng 12 giờ và thiên hạ đang count down để chuyển sang năm mới? Nhưng tôi chưa kịp hỏi, cô nói tiếp “Countdown với Mai nghe anh”...và hai đứa tôi cùng đếm “Ten, nine, eight... two, one.” Cô nhìn tôi tươi cười: “Happy New Year anh. Cám ơn anh đã đến đây!”

Tôi chưa kịp nói lại gì, chợt cảm thấy một cơn buồn ngủ cực độ từ đâu kéo đến, nặng nề trên mí mắt và không thể gượng được.

...

Tôi tỉnh dậy vì tiếng động bên tai và ánh đèn pin rọi vào. Người cảnh sát ra hiệu cho tôi xuống xe, đòi coi giấy tờ, và hỏi tại sao ngủ trong xe tại đây? Tôi nói không biết. Tôi vào quán uống cà phê , gặp cô chủ quán ngồi nói chuyện và bỗng buồn ngủ đến không thể chống chọi được. Bỗng nhớ lại đêm nay count down sang năm mới nên nhìn lại đồng hồ tay: 2 giờ sáng. Vậy là đã sang năm mới, và tôi ngủ trong xe được hai tiếng.

Tôi nói với người cảnh sát tôi tới đây uống cà phê, ông hỏi tôi vậy thấy quán tên gì? Tôi nói thấy bảng hiệu khá lớn ghi quán ”MAI.” Ông rọi đèn pin vào căn nhà và hỏi bảng hiệu ở đâu? Tôi bắt đầu bình tĩnh và nhìn lại vào quán. Nào có bảng hiệu nào đâu? Chỉ là một căn nhà cũ cửa khóa kín, xác xơ như từ lâu không được chăm sóc. Thấy tôi đứng ngẩn ngơ, người cảnh sát nói với tôi: “Đây quả thực là quán Cà phê Mai như ông nói, nhưng là...3 năm về trước lận.”

Ba năm trước, quán Mai khá nổi tiếng vì cà phê ngon và cô chủ tên Mai xinh đẹp. Nhưng một hôm người ta khám phá cô Mai đó đã bỏ quán ra đi biệt tích không một lời từ giã với bất cứ một người nào quen biết cô, kể cả nhân viên của quán. Cô tự ý bỏ đi hay bị ép uổng phải đi, là một điều hòan toàn bí mật cho đến ngày nay bởi vì cô chỉ... biến mất trên cõi đời này như chưa từng hiện hữu. Mai biệt tích, nhưng tất cả những gì của cô từ giấy tờ, tiền bạc, tư trang...đều còn lại đây không xuy xuyển mảy may. Ngày ấy ông là một trong những nhân viên công lực địa phương có nhiệm vụ tìm kiếm cô mấy năm và đành chịu thất bại. Vì lý do đó ông đối với căn nhà bỏ hoang này có một ấn tượng mạnh mẻ và luôn luôn để ý đến nó mỗi khi đi tuần ngang qua đây.

Và hôm nay ông đã gặp tôi ngồi ngủ say sưa trong xe đậu ngay trước quán giữa đêm New Year Eve lạnh lẽo này.

 

ThaiNC

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Theo văn chương vỉa hè thì “thợ lặn” là từ để ám chỉ những tay tổ nào khôn mánh quá Trời. Mỗi khi có người nào cần mượn hay nhờ vả họ làm cái gì đó là họ né liền, trốn biền biệt hoặc phịa ra đủ thứ lý do để khỏi làm…đúng theo câu “ăn cỗ đi trước, lội nước đi sau”. Hình như số nầy hơi nhiều. Mà cũng ngộ, ngày xưa bên nhà, cái bếp là vùng bất khả xâm phạm, một thứ no man’s land đối với đàn ông con trai. Lỡ rũi có láng cháng xuống đó là bị mấy bà, biểu đi lên nhà trên đi, đi chổ khác chơi. Đây là chổ của đàn bà con gái, xuống đây làm gì.
Kính mời quý độc giả góp vào mục Góc Ảnh Gia Đình mọi loại ảnh gia đình hay ảnh của "chàng và nàng" như ảnh sinh hoạt gia đình, cảnh thiên nhiên, ảnh ông bà & cháu, cha, mẹ & con, ảnh bé bi, ảnh các bé dự thi, đám cưới, trăng mật, sinh nhật, họp mặt, du ngoạn, đủ loại...
Mời Tham Dự Kể Chuyện Tình, Chuyện Gia Đình, hay Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Xẻ Kể Chuyện tình, Chuyện Gia Đình, Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Sẻ … là mảnh sân chung dành cho tất cả quí vị độc giả.
1. Tháng Mười Hai, tháng cuối năm, gợi nhớ đến những cơn gió chiều se lạnh và mùa Noel lại về. Người ta hay bảo “Xuân về nhớ Mẹ”, còn Noel về thì nhớ ai, dạ thưa nhớ bạn (khi chưa có…người yêu).
Đây là cách tính những khoản thu chi và để dành để có được “một lối sống cân bằng” theo như kinh nghiệm sống của tác giả Eker sau khi ông đã tạo được hàng triệu đô la và đi diễn thuyết về cách tổ chức tài chánh trong cuộc sống cá nhân cũng như việc quản trị tài chánh trong các xí nghiệp lớn ở khắp nơi như sau:
Vậy là tôi đã sống ở Mỹ mười năm, kể từ mùa Thanksgiving bão tuyết 2009. Tôi vẫn không quên cô chiêu đãi viên hàng không hãng American Airlines, người Mỹ tử tế đầu tiên tôi gặp trong chuyến du lịch từ Mỹ quốc sang Anh quốc, đã để lại một hình ảnh đẹp của người Mỹ.
Nhà nghiên cứu Phật Học Nguyên Giác Phan Tấn Hải đứng bên này biên giới Nam Hàn nhìn qua bên kia Bắc Hàn. Cảm ơn Cư Sĩ Nguyên Giác đã gửi hình.
Mời Tham Dự Kể Chuyện Tình, Chuyện Gia Đình, hay Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Xẻ Kể Chuyện tình, Chuyện Gia Đình, Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Sẻ … là mảnh sân chung dành cho tất cả quí vị độc giả.
Bánh bông lan không những được trẻ con đặc biệt yêu thích mà cả người lớn cũng rất thích.
Trên đời này và hiện nay không có gì thiếu thốn bằng Tình yêu. Người đời chèn ép nhau, dẫm đạp nhau, xô lấn không nương tay.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Chính quyền Trump đã cấm nhập khẩu bông từ Tổ chức Sản xuất và Xây dựng Tân Cương, với lý do tổ chức bị cáo buộc sử dụng lao động cưỡng bức.
Hôm thứ Tư (02/12/2020), các quan chức an ninh hàng đầu của Mỹ cho biết, hơn 1.000 nhà nghiên cứu Trung Quốc đã rời đi trong bối cảnh nước Mỹ bắt đầu xử lý những cáo buộc đánh cắp công nghệ.
Hôm thứ Tư (02/12/2020), tổng thống Nga Vladimir Putin đã ra lệnh cho các cơ quan y tế bắt đầu triển khai tiêm vaccine Covid-19 trên diện rộng từ tuần thứ hai của tháng 12/2020, đồng thời cho biết Nga đã sản xuất khoảng hai triệu liều Sputnik V.
Cựu tổng thống Mỹ Barack Obama cho biết ông có thể tiêm vaccine Covid-19 tương lai ngay trên truyền hình để xây dựng lòng tin của người Mỹ về tiêm chủng.
Hạ viện Mỹ đã thông qua dự luật cấm một số công ty Trung Quốc niêm yết cổ phiếu trên sàn giao dịch Mỹ nếu không tuân thủ kiểm toán.