Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Vui Buồn Thẩm Mỹ: Tình Là Dây Oan...

28/09/201900:00:00(Xem: 513)

Hôm nay ngồi trong tiệm, nhìn ra cửa sổ, bầu trời đóng khung màu xám bạc, mưa phùn bay bay, buồn muốn chết, buồn nẫu người ra, ốt dột! Chị Ngà nhớ buổi chiều mưa xa xưa, có lần đi chơi với người anh lính chiến, bước vô ngõ hẻm, nước đọng vũng lớn, ngại ngần chưa dám xoạt chân bước qua thì chàng đã bồng xốc nàng lên, "cho chân em khỏi vướng bùn."

Người yêu xa xưa kia, đã nằm trong lòng đất lạnh.

Chị luôn buồn nhớ quê hương xứ sở, nhứt là những ngày mưa dầm như thế này. Hôm qua mưa hôm nay cũng mưa nghe đài nói thì mưa luôn ngày mai. Hôm Chủ nhựt chị đã rải một mớ hột bông hướng dương ngoài sân trước, một mớ hột dưa hấu ngoài sân sau, mưa suốt ngày như vầy thì quả là quá tốt. Chị thường hay bị lẫn lộn giữa xưa và nay, giữa quê hương thứ nhứt và quê hương thứ hai như vầy lắm. Chị lén nhìn cô Hoa, dò xét coi cô có khá hơn chút nào không, về vụ cô nói là muốn li dị. Cha a a a, đang buồn chuyện nhà mà gặp trời mưa buồn này, chưa li dị cũng muốn cạo da đầu, li dị phứt cái đi cho rồi, như chị, hồi đó. Để tới giờ ăn trưa coi coi.  A a a buồn gì buồn cũng phải làm việc cho tròn buổi sáng.

Giờ ăn trưa, không có khách hẹn.

Chị Ngà rủ cả nhóm ăn ở quán gần gần đó, khi về thì tới giờ trở vô làm việc nên cô Hoa cũng chưa giải bày tâm sự, cái tâm sự lòng thòng từ hôm trước, thế nhưng, sau khi quất vô một dĩa cơm tấm hai ba bốn màu gì đó, ực thêm một ly cà phê sữa đá đặc quánh, no nê, cô Hoa bắt đầu cười. Thấy cô cười, chị Ngà cũng mỉm chi. Chị nghĩ, chắc là nàng ta quên phứt cái chuyện "tính" li dị với chồng rồi. Để coi nàng có nhắc lại không, nếu không thì ta cũng nên lờ đi thì tốt hơn. Nghĩ sao, chị làm vậy. Quả thật, no bụng rồi, cô Hoa cảm thấy yêu đời, lại bận rộn công việc, quên đứt chuyện buồn gì đó của cô. Chuyện mình cô đã quên, nhưng sinh ra chuyện thị phi trong lúc ăn uống. Khi gọi món ăn, chị Minh lên tiếng trước:

-Nầy, tôi nghe nói không nên ăn bì, họ ngâm hoá chất tẩy cho bì trắng ra rất độc hại phải không?. Cô Hoa nói:

-Xời. Tối ngày chị cứ đọc ba cái vụ hù doạ khiến cho riết rồi không dám bỏ món gì vô miệng hết. Em thì cứ ăn tuốt luốt. Cơm tấm không có bì sao gọi là cơm tấm?.

Chị Ngà ung dung nói:

-Bì làm ở đây chắc phải tốt hơn nhập cảng chớ. Tiệm ăn này nổi tiếng, họ không dám xài những vật liệu có hại đâu chị à. Tui nghĩ vậy đó. Thôi, đừng nghĩ tới mấy vụ đó nữa, ăn cho ngon miệng

Thấy mấy người này vừa chỉ chỉ trong thực đơn vừa nói nói, Nancy hỏi:

-Mấy you bàn chuyện gì mà sôi nổi vậy?. Có gì không ổn phải không. Làm ơn giúp tôi gọi món nào ngon ngon.

Chị Ngà chỉ tay vô thực đơn, nói:

-Nancy gọi món này đi, cơm sườn chả giò, vừa ngon vừa an toàn. Uống cà phê sữa đá, ngon lắm.

Trở về tiệm, ai nấy có vẻ uể oải. Ăn no xong hai mắt chỉ muốn híp lại.

Cô Hoa ngồi dựa ngửa trên ghế, móc cái điện thoại cầm tay ra, bấm bấm rồi nhìn chăm chú. Chị Ngà đứng dậy ngó vói, thấy cô đang nhìn hình trong điện thoại, nét mặt giản ra, tươi tươi lên. Không bỏ lỡ cơ hội, chị hỏi:

-Ngắm hình chàng đó hả?. Chà, xem bộ tình tứ quá xá mấu ta ơi, hình như có ai mới tuyên bố là "tôi muốn li dị phứt cho rồi” mới chỉ vài tiếng đồng hồ đã quên đi chuyện đau khổ rồi ư?. Thế mới biết "tình là giây oan, trói buộc vô hình nhưng không thể thoát".

Thanh nói:

-Như vậy thì biết Hoa yêu thương chồng, thấy chưa, suy đi nghĩ lại, chắc chàng cũng hổng đến đổi nào, phải hông cô Hoa?.

Hoa nói:

-Không hiểu mấy chị có chồng lâu năm có kinh nghiệm ra sao chớ sao chồng em hay chọc tức em. Nhiều lúc muốn cuốn gói về nhà Má rồi nghĩ lại, ảnh cũng thương em, hổng đành bỏ.

Chị Minh nói:

-Bỏ uổng. Thế, người ta bảo rằng "bỏ thì thương vương thì tội" là thế. Sao, chuyện gì thế nói nghe nào.

Cô Hoa cười:

-Thì cũng chuyện vợ cũ của ảnh. Giống gì bả cũng réo ảnh hết trơn. Như hồi hôm qua, đáng lý tuần này ảnh hông phải rước con về, hai đứa tính đi xem xine, mua vé rồi, sửa soạn ra khỏi cửa thì bả gọi, ảnh bắt điện thoại, nghe xong, ảnh nói ảnh phải đi, đứa con bị bịnh bất tử, phải đem đi cho bác sĩ khám khẩn cấp. Rồi bỏ em đó, bỏ luôn hai vé hát, anh dông đi tới tối mịt mới về, mệt mỏi, nhào lên giường ngủ. Em cũng hiểu con cái bịnh hoạn cha có trách nhiệm phải lo, nhưng chuyện như vầy xảy ra hà rằm, nhứt là vào những tuần không phải giữ con của ảnh. Giống như là bả ghen, hay bả ghét, hay bả tiếc. Bả không muốn chồng em đi chơi với em hay sao ấy. Hết đứa này tới đứa kia. Bả nữa. Có lần hồi mới cưới nhau, bả quên xin nghỉ để tới phi trường rước mẹ bả, cũng gọi, ảnh cũng chạy ra rước bà già, mẹ của vợ trước, đã vậy, máy bay tới trễ vì kẹt tuyết, giờ cơm để em ngồi đợi, rồi ăn một mình, nghĩ coi có ứa gan không chớ.

Chị Ngà nói:

-Rồi chừng về chàng năn nỉ, đè ra hôn vài cái, vuốt ve âu yếm một hơi, bủn rủn tay chân, cục giận tan ra như cục bơ trong chảo nóng, phải hông. Rồi đâu cũng vô đó phải hông. Đã nói trước, cô cũng đã biết trước, lập gia đình với người có con riêng thì cũng lãnh luôn trách nhiệm đó vì em phải chia sẻ chồng với con chồng, người ta phải nuôi con tới nó lớn, bây giờ than van gì.

Cô Hoa phân bua:

-Em đâu có biết trước. Cưới xong rồi mấy tháng sau mới biết mà, trễ rồi.

Chị Minh nói:

-Thì chịu vậy. Cô yêu chồng phải không?, gật đầu, biết lắm mà. Như hôm nay đấy. Thôi. Giây tơ hồng đã cột, có duyên phận với nhau, tu mấy kiếp mới thành vợ chồng kiếp nầy, đâu mà hở một cái là đòi li dị li dị, dễ vậy. Ghen với chuyện quá khứ là điều không nên, chứ phải chi chồng mình ngoại tình có con riêng cả chục năm rồi mới khai ra thì đáng nói, như chuyện ông cựu Thống Đốc của tiểu bang Cali mình đây, gia đình đang yên ấm, đùng một cái nghe tin có nói báo có đăng, hai vợ chồng ly thân cái rụp. Hôm nay, ông ta mới khai ra sự thật, là ổng đã có đứa con riêng với một nhân viên làm việc trong nhà hai chục năm, hai người tằng tịu lòi ra đứa con nay được mười bốn tuổi. Có con riêng với nhau mà bà ta vẫn còn làm việc cho hai vợ chồng tới bây giờ mới nghỉ, thử hỏi là vợ nào chịu nổi. Thôi, cô hãy an tâm mà "gánh luôn cái giang sơn nhà chồng" cho trọn đạo làm vợ, nghe chưa.

Chị Ngà ngẫm nghĩ, sao chị Minh khuyên những lời khuyên, nghe như mơ hồ đâu đâu, chẳng hiểu cô Hoa có thấu hay không ta. Ối thôi, Hoa còn trẻ, còn khỏe cả tinh thần lẫn thể xác, rồi chuyện gì cũng qua, lo chi cho mệt. Chị ngân nga giọng điệu ba phải:

“Làm chi cũng chẳng làm chi,

Dẩu có bề gì cũng chẳng làm sao.

Làm sao ai biết làm sao,

Dẩu có bề nào cũng chẳng làm chi…” ./.

 

Trương Ngọc Bảo Xuân

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nhiều khách hàng thích có bộ lông mi đậm dài và cong vút suốt cả cuộc đời. Người ta không nhớ là, cứ mỗi 60 ngày, sợi lông mi cũ sẽ rụng và mọc ra sợi lông mới. Chẳng có cách gì làm cho ta có thể giữ vĩnh viễn một bộ lông mi dài và dầy.
Chị ơi, mắt của em chỉ có một mí. Vì muốn có hai mí để trang điểm dễ dàng hơn nên em thường xuyên dán miếng kích mí mắt để tạo mí. Em dùng thử mới có một tháng mà cảm thấy mí mắt rất nặng nề. Có phải đó là tác dụng phụ hay không???
Xin lưu ý: The Department of Consumer Affairs (DCA) đã biết về một kế hoạch lừa gạt nhằm vào những người được cấp bằng hành nghề Thẩm Mỹ của các tiểu bang và có liên quan tới văn phòng DCA.
Đôi mắt của người Á Đông nói chung là mắt một mí, mí lót, hay mí rất nhỏ, và có bọng mắt hơi sưng ở mí mắt dưới, vì vậy nét trang điểm cho đôi mắt cũng phải tùy thuộc vào hình dáng của đôi mắt.
-Ở đâu cũng có mối lo, ở California thì sợ động đất, qua Hawaii sợ núi lửa phun, dọn xuống North Carolina sợ giông bão sấm sét, dời qua Florida thì sợ cuồng phong sóng thần… Tránh sao khỏi? Thôi thì trời kêu ai nấy dạ, chúng ta nên “Quẳng gánh lo đi để mà sống”. Sống vui sống khỏe ngày nào hay ngày ấy nha, bà con./.
Lão chồng làm tớ tức điên ngưòi luôn, tớ hỏi xin 5 ngàn đồng để đi thẩm mỹ viện…
Hội đồng Thẩm mỹ (HĐTM) California muốn nhắc nhở đến những người được cấp bằng hành nghề các thông tin sau đây liên quan đến các dịch vụ làm đẹp lông mi và lông mày.
Những mẫu móng tay đẹp tuyệt vời, từ ngắn tới dài. Đẹp nhất kiểu móng hình mũi viết sang trọng quí phái, dáng cổ xưa vẫn đẹp cho tới ngày nay, giúp ngón tay nhìn thêm thon dài. Cám ơn tiệm Bella Nails, Baldwin Park CA. đã cho phép chọn hình mẫu.
Hôm nay nhằm ngày nghỉ, sáng vẫn thức sớm vì thói quen hằng ngày, cơ thể điều khiển chị giờ đó phải ngồi dậy, có muốn nướng thêm chút xíu cho chín đều cái lưng ngày xưa thon thon như cá lòng tong bây giờ bự bự như cá voi, cũng không xong.
Boot cao ống chỉ thích hợp ở những vùng mùa đông rất lạnh, hay có tuyết mà thôi. Nếu ở xứ nóng, không có tuyết mà diện giày boots có hơi khác thường. Có thể chọn loại boots cao tới mắc cá thì thích hợp hơn cho thời tiết lạnh hay mưa.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
XEM NHIỀU
(Xem: 8050)
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
(Xem: 6435)
WASHINGTON (VB) -- Sở Hàng Không Liên Bang (FAA) nói rằng ngành hàng không rất là may mắn vì suýt nữa là có thể rớt thêm 15 chuyến bay trên phi cơ Boeing 737 MAX.
(Xem: 6391)
Vợ chồng ai cũng vậy, sau một thời gian dài sống chung thì thế nào tâm tánh cũng phải thay đổi chút chút…Chịu đựng nhau được hay không là chuyện riêng rẽ của từng gia đình và từng cá nhân mỗi người.
(Xem: 6059)
Lời tòa soạn: Gần đây, nhiều ý kiến, tranh cãi gay gắt về vai trò và công trạng sáng lập chữ quốc ngữ, đặc biệt xung quanh nhà truyền giáo người Bồ Đào Nha Alexandre de Rhodes. Việt Báo xin trích đăng lại bài viết của tác giả Mai Kim Ngọc trong mục VVNM năm 2013, bài viết là một tham khảo kỹ lưỡng về chữ quốc ngữ và vai trò của Alexandre de Rhodes, và tác giả đề cập đến sự “vô phép” trong Phép Giảng Ngày khi người tu sĩ Đắc Lộ này nói về Tam Giáo của nước chủ nhà.
(Xem: 5193)
Mỹ đánh thuế lên thép nhập cảng từ Việt Nam lên tới 456% đối với các sản phẩm thép mà VN sử dụng nguyên vật liệu được nhập cảng từ Nam Hàn và Đài Loan, theo bản tin của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) cho biết hôm 17 tháng 12. Bản tin VOA cho biết thêm thông tin như sau.