Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Ước muốn cuối cùng

17/09/201907:38:00(Xem: 1996)

Hồ Thanh Nhã

 

                              Ước muốn cuối cùng .

 

Ba dắt về

Một thanh niên Mỹ tóc vàng hoe

Giới thiệu cả nhà

Là người bạn mới sang

Làm cùng phòng trong tòa lãnh sự

Anh cúi chào lí nhí

Ánh mắt anh chạm vào mắt chị

Chị  mỉm cười tinh nghịch nói : Hello!

Anh bất ngờ cất tiếng : Chào cô !

Bằng tiếng Việt phát âm lơ lớ

Bài học vở lòng ở bộ ngoại giao

 Trước khi sang nhiệm sở

Anh xin ba cho ở trọ

Mướn một phòng nhỏ trên lầu

Buổi chiều ăn cơm chung mẹ nấu

Hai người từ đó quen nhau

Chị dạy cho anh biết thêm tiếng Việt

Anh trả công bằng giờ học Anh văn

Tuy cũng có khoảng cách ngăn

Là chiếc cầu thang lên gác

Anh đi làm về

Lên lầu ngó chừng xuống bếp

Thấp thoáng bóng hồng mỗi bữa cũng vui

Tiệc Giáng sinh chị giúp mẹ nấu bún riêu

Đãi bạn mới

Cho quên nỗi buồn xa xứ

Tô bún riêu gạch cua đậm đỏ

Dĩa rau thơm kinh giới ngò gai

Muỗng mắm tôm trộn lẫn ớt bầm cay

Anh húp cạn tô

Luôn miệng khen ngon

Cay xé miệng ..còn xin thêm tô nữa

Sinh nhật chị

Đám choai choai trang lứa

Đàn hát om sòm phòng khách vui ghê

Anh đi làm về

Mừng chị một bó hoa hồng

Đêm đến tiệc tan chị trở về phòng

Mân mê từng nụ hoa hồng hàm tiếu

Lật qua lật lại tấm thiệp mừng

Như trân quí tình yêu vừa chớm

Những ngày đầu tháng Tư bi thảm

Miền Trung chìm trong hoảng loạn

Từng tỉnh mất dần

Anh bay về Sài Gòn và không lần trở lại

Gọi cho ba điện thoại

Xin giúp cả nhà di tản

Ba chẳng bằng lòng

Anh hỏi xin cưới chị

Ba cũng trả lời không

Chiến cuộc lan dần mất cả miền Nam

Ba đi vào tù

Căn nhà bị tịch thu

Mẹ và chị trắng tay về quê nương náu

Sống lây lất qua ngày không có ngày mai

Anh thì như cánh chim trời

Một lần bay đi không lần trở lại

Vài năm sau chị lấy chồng

Vài tháng sau mẹ mất

Ba thì tù đày miền Bắc xa xôi

Chị sinh một đứa con trai

Và mang thai thêm đứa nữa

Vợ chồng chị vượt biên

Trên con tàu nhỏ

Tàu chết máy cả tuần lênh đênh trên biển cả

Thức ăn cạn dần nước uống cầm hơi

Cái thai hành chị ngất xĩu mê man

Nằm co quắp trong khoang

Khi tỉnh dậy

Biết mình ở trong trạm xá

Một đảo nhỏ Mã lai

Chị cố sức tàn

Nhờ người  y tá gọi điện thoại cho anh

Theo địa chỉ ngày xưa anh dặn

Rồi ngất đi vì cái thai hành

Khi tỉnh dậy

Thấy anh đứng ở đầu giường

Mặt phờ phạc mấy ngày đêm không ngủ

Anh của ngày xưa bây giờ ủ rủ

Anh chào chồng chị

Xin phép được hỏi han người bạn cũ

Không ngờ chị đã có chồng

Bây giờ sức khỏe đang cơn trầm trọng

Anh can thiệp với văn phòng Cao ủy

Xin chuyển chị về bịnh viện thủ đô

Mổ khẩn cấp đứa con sinh thiếu tháng

Con bé ra đời yếu như sợi bún

Anh xin phép chồng chị

Cho anh giúp đỡ người bạn cũ trong lúc ngặt nghèo

Một số tiền nho nhỏ

Giúp bước đầu khi sắp định cư

Rồi  anh bay về Mỹ

Gia đình chị được định cư tiểu bang Cali

Thường liên lạc gọi thăm người bạn cũ

Vài năm sau họ trả xong món nợ

Mà ân tình trọn kiếp cũng không quên

Mẹ anh vẫn thường gọi thăm chị

Vì bức hình chị treo đầu giường phòng anh

Đã hai mươi năm ảnh cũng phai màu

Cũng hai mươi năm anh chưa hề lấy vợ

Vài năm sau anh bị ung thư gan

Mẹ gọi chị ..anh đang hấp hối

Chị xin phép chồng bay thăm anh lần cuối

Anh yếu rồi nhìn chị thiết tha

Cái đầu trọc lóc xác xơ

Qua nhiều lần hóa trị

Anh thều thào : Thèm một bát bún riêu

Có giá sống rau muống bào kinh giới

Và muỗng mắm tôm ớt bầm cay xé miệng

Chị cầm tay anh nói không thành tiếng

Nước mắt chảy dài rớt xuống áo anh

Ừ phải rồi ! Nếu đừng có chiến tranh !

Bây giờ đã trể rồi.. ngàn năm vĩnh biệt

Anh ra đi với cái nhìn tha thiết

Bốn mươi sáu tuổi đời ..tình đến thác còn vương

                        Hồ Thanh Nhã .

 

Cách nấu bún riêu đúng điệu miền Nam .


Món bún riêu kiểu miền Nam , ngoài các nguyên liệu thông thường còn bổ sung thêm huyết heo và bò viên , khiến tô bún riêu vừa đẹp , vừa đậm đà lạ miệng .Cũng là bún riêu , tưởng đâu cũng vậy , nhưng tìm hiểu kỹ bạn thấy rằng mỗi vùng đều có cách nấu và nêm nếm khác nhau .

Trong những ngày trời se lạnh thì món bún riêu cua đồng vẫn làm ấm bụng mọi người khiến họ nhớ hoài , mặc dù họ là người ngoại quốc . Bún riêu cua là món ăn truyền thống Việt Nam . Nghe tên thì dân dã nhưng ăn rồi thì nhớ hoài . Bởi bún riêu có vị ngọt đậm , nước dùng hơi chua phảng phất mùi cua đồng. Bún riêu thường thêm một muổng cà phê mắm tôm để tăng thêm vị đậm đà . Phải ăn kèm với rau ghém , giá sống , rau muống chẻ , rau thơm và nhất là phải có rau kinh giới ,tía tô thì mới đúng điệu . Thêm một chút ớt bầm cay , vừa húp muổng nước bún , vừa hít hà mới ngon .

Cách nấu cũng đơn giản thôi . Cua đồng mang về rửa qua với nước muối , xong gở mai cua lấy gạch  , xong đâm nhỏ . Ở Mỹ thì các siêu thị Việt có bán gạch cua đóng hộp của Thái Lan nên khỏi phải tốn công như cách nấu trong nước . Khui hộp gạch cua màu đỏ sâm , đổ vào nồi , lớp riêu cua nổi trên mặt , rất bắt mắt . Đậu hủ cắt miếng vuông nhỏ vừa ăn , xong cho vào chảo dầu chiên vàng . Huyết heo xắt từng cục vừa miệng , cở 2 lóng tay . Bò viên cắt đôi , bún thì dùng loại bún sợi nhỏ , tránh dùng bún sợi to không ngon . Nhìn một tô bún riêu , thấy lớp riêu cua nổi trên mặt tô cũng thèm rồi , chưa cần đến lúc vừa húp vừa hít hà vì ớt bầm cay ./.

  

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nghệ An vừa bắn pháo hoa, vừa tổ chức đủ thứ lễ lạc/tiệc tùng, vừa lái những chiếc “ô tô xịn ngoại quốc bóng nhoáng,” và vừa xin cứu đói. Nghệ An ngày nay, nói nào ngay, chỉ là hình ảnh của một Việt Nam thu nhỏ. Em ơi, từ phương xa, làm sao chúng ta biết được “bi chừ bên nớ ra răng!”.
Giới khoa học QT, cũng như nhà cầm quyền TQ, đều ngầm biết rằng, tìm thấy nguồn gốc vi rút SARS-CoV-2 cũng là cơ hội để tìm ra manh mối có bàn tay người nhúng vào nguồn gốc thảm trạng hay không.
Bình trà cạn rồi mà chưa nghĩ ra được điều gì đáng đồng tiền bát gạo về hạnh phúc nhưng mình cảm thấy một điều rằng: Hạnh phúc là suối nguồn chung hưởng. Hạnh phúc đâu phải chỉ là khi đạt được điều mong muốn một mình.
Tiêu biểu cho chính sách đàn áp không chối cãi được là Đảng đã bức tử Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (Phật giáo Ấn Quang), từ sau ngày 30/4/1975, cho đến ngày Đức Đệ ngũ Tăng thống Thích Quảng Độ qua đời ngày 22/2/2020. Lý do Giáo hội này bị cho vào sổ đen, bị kiểm soát và bị ngăn cấm hoạt động vì các Tu sỹ Lãnh đạo nhất quyết không giải thể để gia nhập Tổ chức Giáo hội Phật giáo Việt Nam của nhà nước.
Thời Pháp thuộc, ở Nam kỳ nhiều người đều nghe danh Đơn Hùng Tính. Người cho là anh hùng hảo hớn, kẻ nguyền rủa đó là tên cướp tàn bạo, ác ôn. Những người biết chuyện lại liệt anh ta vào hàng “Đại ca” của giới giang hồ. Mà thật vì Đơn Hùng Tính là tay Anh Chị có dưới tay một số đàn em trung thành, chết sống có nhau, cùng nhau đi đánh người cướp của.
Như trong cuộc Hội luận sáng hôm nay, Thầy Thích Như Điển cũng như các diễn giả cùng phân tích và thảo luận rằng, khi tham khảo và phân tích những nhận định của Thầy Tuệ Sỹ trong Thư Chúc Tết, đường bay của Phật giáo là phương trời cao rộng của con chim đại bàng có đôi cánh: Cánh xuất gia và cánh tại gia. Nên dẫu bay tới phương trời nào và trong hoàn cảnh ra sao cũng không lo cánh mềm, lạc hướng.
Không tính đại dịch Covid-19, bão tuyết tại Texas là thiên tai đầu tiên trong nhiệm kỳ tổng thống của TT Joe Biden, người cần chứng tỏ là một cấp lãnh đạo quốc gia như thế nào trong tình trạng khẩn cấp quốc gia. Đây là cơ hội và một phép thử để người dân thấy được ông quan tâm đến họ ra sao, cũng như khả năng đối phó của ông và nội các thế nào.
Một cách tổng quát, mục đích của nền giáo dục là đào tạo con người tương lai cho đất nước. Khi đã xác định được mục đích đào tạo con người như thế nào, thì tất cả những phương tiện liên hệ cần thiết được xử dụng để đạt được mục đích đã nêu ra. Cụ thể là nội dung giáo dục, phương pháp giảng dạy, sách giáo khoa, thành phần giáo chức, học cụ, thời khóa biểu ghi số ngày, giờ cho những môn học. Chế độ chính trị nào thì có triết lý giáo dục của nó.
Dư luận, trong cũng như ngoài nước, cứ tha hồ mà dậy sóng. Sóng gió trong những tách nước trà nào có ảnh hưởng chi nhiều. Giới lãnh đạo CSVN (chắc chắn) sẽ còn tạo ra nhiều thách thức ngang ngược và bạo ngược khác nữa, trong những ngày tháng tới, như họ đã từng làm từ hơn hai phần ba thế kỷ qua. Câu hỏi đặt ra là dân tộc này sẽ còn cam chịu để cứ bị tiếp tục “thách thức” thêm bao lâu nữa?
Thiên tai là vấn đề khoa học chứ không phải câu chuyện chính trị nên cần giải quyết bằng khoa học cùng các chính sách mang tính khoa học và chiến lược. Nó không thể biến mất nhờ những lời nói dối hay đổ lỗi cho nhau. Nếu Texas không học bài học này thì đợt lạnh dài ngày hơn trong lần tới sẽ là một đại họa cho chính những người dân tiểu bang này.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.