Hôm nay,  
Việt Báo Online

Đọc Tạp Ghi Huy Phương: Sóng Vỗ Bèo Trôi

04/07/201900:00:00(Xem: 836)
Đọc Tạp Ghi Huy Phương: Sóng Vỗ Bèo Trôi
HUY PHUONG_song vo beo troi
Nhà văn Huy Phương (hình hồ sơ) và bìa tuyển tập Sóng Vỗ Bèo Trôi.

Một hình ảnh rất đẹp, và cũng rất buồn: sóng vỗ bèo trôi. Hình ảnh này là trang bìa tuyển tập các bái viết mới của nhà văn Huy Phương, và cũng là nhan đề sách. Những phận đời được kể trong các bài tạp ghi là xã hội chung quanh, là những người đi lại trên phố Bolsa, là những người bạn và không phải bạn của tác giả, là những người lưu vong và trong quê nhà… Tất cả hiện lên một bức tranh đa sắc cả buồn lẫn vui,  cả lạc quan khi nhìn về tương lai thế hệ trẻ hải ngoại bên cạnh cảm xúc bi quan khi đọc các bản tin giới trẻ quê nhà thờ ơ với vận nước. Đây là tuyển tập tạp ghi thứ 12 của Huy Phương tại hải ngoại, và bao gồm các bài viết trong ba năm vừa qua, với nhịp điệu từng tuần lễ hay từng tháng, từng năm, những dòng chữ của tác giả trôi nổi theo các diễn biến liên hệ tới đồng bào của ông.

Bài viết đầu tiên trong tập là Sóng Vỗ Bèo Trôi, với những chữ khởi đầu là lời nói bi quan của một ông thầy tử vi khi phải nói về một gia đình sắp phải lưu lạc giang hồ, không chừng phải sống bằng nghề gian nan xa nhà. Đoạn văn đầu bài, cũng là đầu tuyển tập viết, trích:

“Ông Thầy Tử Vi không vui, nói với tôi: "Cứ như lá số này của gia đình ông, thì trong vận hạn 10 năm sắp tới của ông xem như là một vận xấu kéo khá dài. Số ông có Thái Dương hãm ư di cung, nan chiêu tổ nghiệp, ly tổ vi hung. Số ai có sao Thái Dương cư cung Thiên Di, khó bảo toàn tổ nghiệp ở quê hương, vận này rất xấu! Số cháu trai thì Vũ Phá Tỵ Hợi Di cung - Tha phương cầu thực lao tâm phất lực. Hai sao Vũ Khúc, Phá Quân ở cung Di, phải vất vả lắm mới có miếng ăn, không chừng phải bỏ xứ ra đi!"…”(SVBT, trang 5)

Đọc xong tuyển tập, chúng ta có thể nghĩ rằng, hình như ông thầy tử vi nói đúng một phần. Phải chăng nhà văn phải lìa tổ nghiệp ở quê hương, phải bỏ xứ ra đi, phải đưa cả gia đình lưu lạc sang tận nửa vòng trái đất định cư? Thực tế là phải ra đi, khi đất nước không còn là đất nước của hạnh phúc nữa, khi Việt Nam trở thành một nhà tù khổng lồ. Nhà văn Huy Phương giải thích về lựa chọn của nhiều triệu người phải lưu vong qua bài “Tường cao, sông rộng, biển mênh mông!” sau khi VN bị bao vây giữa bức màn sắt chủ nghĩa cộng sản, trích:

“Chế độ Cộng Sản nếu tốt đẹp, no ấm, tự do, hạnh phúc thì con người không ai liều chết để ra đi như vậy. Rõ ràng bên kia và bên này khác nhau như đêm và ngày, tự do và tù đày, mà con người phải có một lựa chọn cho bản thân mình và con cháu đời sau. Dù tường cao, sông rộng, biển mênh mông cũng không ngăn được bước chân những người ra đi, chọn cuộc sống tốt đẹp hơn cho mình và tương lai cho con cái!” (SVBT, trang 18)

Ra đi với lòng không vui như thế, nhưng vẫn luôn luôn nhìn lại quê nhà. Nhín về núi, về biển, về lãnh thổ và lãnh hải, quan sát xem chế độ sẽ đem bán đi những mảng nào của quê hương…

Và rồi ngòi bút Huy Phương không giấu được phẫn nộ, khi thấy nhà nước Hà Nội liên tục lùi bước ở Biển Đông. Bài viết “Tháng Giêng, nhớ Đảo!” ghi lời ông bày tỏ quan ngại cho thế hệ trẻ Việt Nam sẽ không còn thấy đảo nào trên bản đồ VN, trích:

“...Việt Nam vẫn coi thường máu thịt của mình, đất biển của cha ông, một mặt tuyên bố khẳng định chủ quyền tại hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa, nhưng một mặt lại “duy trì hòa bình, ổn định, an ninh, an toàn hàng hải và hàng không ở khu vực…”

Trong khi đó, Thủ tướng Trung Cộng Lý Khắc Cường kêu gọi Việt Nam “trân trọng sự phát triển quan hệ song phương đạt được bằng các nỗ lực lớn lao và cùng với Trung Quốc đảm bảo hòa bình và ổn định ở Biển Đông.”

Một bên bị lấn chiếm thì tuyên bố cứ “duy trì hòa bình,” bên xâm lược thì kêu gọi “trân trọng sự phát triển quan hệ song phương,” rồi cũng “bảo đảm hòa bình và ổn định…” trong khi biển đã thành đảo, máy bay, chiến hạm, vũ khí đã đem đến sát bên mình.

“Tiền nhân” mà khiếp nhược kiểu này thì con cháu đời sau nhận những hậu quả khó lường, khó lòng cất đầu lên nổi!” (SVBT, trang 82-93)

Quan tâm tới Biển Đông như thế, nhưng Huy Phương có cái nhìn rành mạch về người dân Trung Quốc. Ông tự hỏi vì sao bây giờ có khuynh hướng ghét người Tàu trong nhiều cộng đồng dân Việt, trong khi trước 1975, người dân Miền Nam vẫn hòa hài chung sống và yêu thương với người gốc Hoa tại VN. Những suy nghĩ như thế được ông đưa vào bài Xu Thế ‘Ghét Tàu’ để phân tích, trong đó, Huy Phương ghi nhận:

"...Trước năm 1975, chúng ta có phiền hà chuyện người Tàu thao túng kinh tế miền Nam và mua chuộc nhiều quan chức trong chính phủ, nhưng thực tế không ai thù ghét người Tàu và sau năm 1975, người Tàu cùng người Việt miền Nam đã là nạn nhân của Cộng sản Bắc Việt, họ cùng bị tù đày, phân biệt đối xử, cùng nhau xuống tàu vượt biển, nên cũng chẳng ai ghét người Tàu. Ở trong nhà tù CS, chúng tôi đã gặp nhiều người gốc Hoa thuộc diện “phục quốc,” cũng không thiếu anh em người Hoa trong quân đội, đảng phái phải chịu cảnh tù đày...

...Nhưng 40 năm qua, tình hình đã thay đổi rất nhiều, Trung Cộng, một kẻ đàn anh từng ra ơn cho Việt Cộng, từ xe tăng, súng đạn đến đôi dép râu, bánh lương khô, không thể nào để cho đất nước này thoát khỏi vòng tay của chúng, thường xách mé, miệt thị Việt Nam Cộng sản là kẻ vô ơn, cần cho một bài học. Đảng Cộng sản ngày nay không đủ sức mạnh, không có sự liên kết nào có thể đương đầu, không có trí tuệ, tỏ ra hèn nhát, quỵ luỵ, để mất đảo, cho thuê đất thuê rừng với giá rẻ như cho không. Đảng Cộng Sản bị Tàu Cộng lấn lướt, ngư dân bị đốt tàu, làm nhục, giới quân sự cũng bị đe doạ tránh xa vùng đất Trung Cộng chiếm cứ. Ngay cả trong hải phận của Việt Nam, người Tàu vẫn chủ động lấn lướt coi như đó là sân sau của chúng, coi dân Việt như đứa con hư, một loại “nghịch tử” đòi phải “hồi đầu!”

Mặt khác, hàng hoá, thực phẩm Trung Cộng đầu độc cả thế giới, và đám nông dân Trung Quốc có tiền, thời mở cửa, đã gây ra một làn sóng du lịch vô văn hoá, từ cái ăn, đến cái ỉa, đã làm cho thế giới khinh miệt, coi rẻ. Người Việt trong nước và cả hải ngoại, trước tình thế này không làm sao tránh khỏi xu thế “ghét Tàu.”..."(SVBT, trang 69)

Lưu vong như thế… với ngày tháng dần trôi đi, với tuổi chồng chất theo vầng tóc trắng. Huy Phương có một lúc suy nghĩ về chữ “quê hương” và về những định nghĩa một thời quá khứ. Và bây giờ, ông thấy cận kề với quê hương hằng ngày là qua mùi nước mắm. Bài viết “Quê Hương Là Mùi Nước Mắm” của Huy Phương kể về một quê hương không rời của ông, đặc biệt là khi thấy rằng nước mắm cũng là một thành trì chống Tàu của ông bà mình, trích:

“Đối với tôi, nước mắm là món quà của Trời Đất dành cho người Việt Nam! Những quốc gia có bờ biển dài, nơi nào cũng có kỹ nghệ đánh cá, như Canada, Indonesia, Nga, Philippinnes, Nhật Bản, kể cả Hoa Kỳ… nhưng không nơi nào có sáng kiến làm được nước mắm và biết ăn nước mắm như Việt Nam. Trong khi đó chiều dài của bờ biển, chúng ta chỉ được xếp hạng thứ 33 trên thế giới.

Một nước gần gũi với chúng ta nhất về văn hóa và địa lý là Trung Quốc, có bờ biển 14,500 km, dài gấp 4 lần Việt Nam mà cũng không biết làm một chất nước chấm từ con cá mà phải ăn… xì dầu! Thế mới biết không phải người ta giàu vì rừng vàng biển bạc, mà có trí tuệ biết khai thác tài nguyên của thiên nhiên.

Xa quê hương, không cần phải thấy “khói sóng trên sông,” chỉ nghe mùi nước mắm là cũng đủ nhớ nhà. Bạn đi Pháp, sang Ý, lên Bắc Âu hay Bắc Á, qua Úc hay Tân Tây lan, cũng không tìm đâu ra mùi nước mắm, nhưng khi nghe được mùi nước mắm là “cầm được tay, day được cánh” thấy quê nhà bên cạnh rồi.” (SVBT, trang 266)

Không chỉ buồn chuyện quê nhà, có những lúc Huy Phương bực dọc khi thấy hai người bạn thân, một thời cũng từng trải qua nhiều năm tù dưới chế độ CS, rồi sang Hoa Kỳ định cư, khi có chút đỉnh tiền thì lại say đắm theo các bóng hồng ở VN…. Thế rồi, hai người bạn thân này, một người ở Miền Đông Hoa Kỳ, một người ở Miền Tây, lần lượt rời bỏ gia đình trên đất nước đã cưu mang gia đình họ, đã cho những đứa con của họ tương lai tươi sáng, về lại Việt Nam theo “tình yêu” khi đã vào tuổi lão niên. Hai ông bạn ở hai đầu Hoa Kỳ, xa nhau nhiều ngàn dặm, nhưng cùng một đam mê mới: về VN tìm tình yêu mới.

Huy Phương bực dọc vì hai người bạn thân kia về VN theo tình nhân mới của họ, trong khi “Những người bạn tôi đang có một mái ấm gia đình, đời sống cao hơn no đủ là dư dả, vợ không ngoại tình, con không hư hỏng…” Huy Phương trong bài viết “Câu chuyện buồn ngày Tạ Ơn” kể lại chuyện hai bạn già kia, trích:

“Năm rồi, tôi mất hai người bạn. Không phải họ chết thành ma chôn trong nghĩa địa hay thiêu ra tro gửi cho gió ngàn bay. Những người này còn sống, nhưng đối với tôi cũng như gia đình họ, xem như họ đã đi qua một thế giới khác...

Phải nói đây là hai người bạn khá thân của tôi, đều sang Mỹ khoảng năm 1990 hay trễ hơn, qua một thời gian tù đày dưới chế độ Cộng Sản khá lâu, thời gian đủ để bù đắp cho họ một cái visa để họ và cả gia đình vào định cư tại Mỹ...

Hai người bạn tôi không thể đem một người đàn bà khác không là vợ mình từ Việt Nam sang định cư tại Mỹ, trước sự chê trách của dư luận và sự quay mặt của gia đình, vậy tốt hơn là trở lại Việt Nam.

Tôi hy vọng rằng, một ngày kia, dù thế nào, hai người bạn tôi cũng không trở lại Mỹ, với một tấm thân tàn tạ để kiếm một chỗ trong bệnh viện hay đủ thuốc men dùng cho một giai đoạn hấp hối.

Đã hai năm, rồi tôi nghĩ đến ngày Lễ Tạ Ơn hôm nay trên đất Mỹ, có hai gia đình quạnh quẽ, buồn phiền và chắc bạn bè, thân thuộc cũng không ai nỡ nhắc lại tên của người bạn tôi đang ở xa. Tôi biết họ cũng như tôi, đã có những ngày tù đày nơi rừng thiêng nước độc, đã có một người vợ khốn khổ, tảo tần xuôi ngược, đã có những đứa con bất hạnh bơ vơ. Chúng ta tin tưởng gì ở một người lính thất trận, một người đã ngồi trong nhà tù tập trung, đã được thoát ra, còn bất cố liêm sỉ trở lại chốn xưa, vì một thứ gì đó dưới cái eo của đàn bà. Hai người bạn tôi đã quên rất nhiều thứ, trong đó có giá trị của gia đình, đạo lý và những điều ân nghĩa.” (SVBT, trang 106-108)

Nói chuyện phải ra đi, rồi nói chuyện chế độ, nói chuyện biển đảo, nói chuyện người Hoa, chuyện mất hai ông bạn già… và rồi Huy Phương bày tỏ lòng biết ơn người vợ một đời gắn bó bên ông. Qua bài “Thiên Bẩm của Người Đàn Bà” nhà văn Huy Phương trân trọng viết về quý bà, kể từ những ngày ở quê nhà nửa thế kỷ trước:

“Ngay hoàn cảnh của người viết bài này cũng là một công chức ra ngoài làm lụng, trong khi bà nội trợ ở nhà một tay ba đứa con, loay hoay lo hết mọi việc từ chuyện đưa con đi học, lo cho con ăn uống, chợ búa, giặt gịa, nấu ăn, lo quét dọn nhà cửa kể cả chuyện may vá áo quần cho con. Ông chồng, “đấng trượng phu,” thì ngày hai buổi đến sở, về đến nhà là than mệt, cơm bưng nước rót, nằm thẳng chân đọc báo hay xem TV. Đến bữa ăn, cơm dọn lên, còn chê món này, chọn món kia mà trong thâm tâm, vẫn so sánh xem công việc của người đàn bà là nhàn hạ, còn mình đi làm là vất vả.

Nhưng liệu chúng ta có thể hoán đổi công việc với vợ, để cho người phụ nữ đi ra ngoài một ngày, còn mình ở nhà đảm đang tất cả công việc của người vợ vẫn làm thường ngày. Chắc chắn cái công việc “nội trợ nhàn hạ” đó, người đàn ông chúng ta không thể nào kham nổi.” (SVBT, trang 125-126)

Huy Phương viết nhiều đề tài nữa. Ông viết như dường bất tận, vì lòng ông không bình yên khi nghĩ về quê nhà, nghĩ về đồng bào… Các nhà phê bình văn học quan sát Huy Phương, theo dõi ngòi bút Huy Phương, đọc những cảm xúc của Huy Phương, nơi đó là tình yêu quê hương nồng nàn, là tấm lòng trân trọng với những phẩm chất cao quý của con người. Có lúc ông viết như một công dân, khiển trách chế độ Hà Nội về cách điều hành đất nước và đàn áp người dân. Có lúc ông viết như một nhà giáo, dạy cho thế hệ trẻ biết trân trọng với các giá trị dân tộc. Có lúc ông viết rất mực thiết tha trong cương vị như người chồng, người tình, người anh khi viết về những phận đời phụ nữ.

Tìm một ngòi bút như Huy Phương thật là hy hữu.

Nơi trang bìa sau của sách Sóng Vỗ Bèo Trôi, có ghi lời Giáo Sư Sử Học Phạm Cao Dương nhận xét về nhà văn Huy Phương: “Đây là một cây viết rất hiếm hoi ở một thời người ta thường có khuynh hương né tránh, cầu an, không muốn gây phiền phúc cho mình. Nó chứng tỏ sự can đảm phi thường của một người cầm viết dù cho là viết nhầm một mục tiêu xây dựng tích cực, hướng về các thế hệ tương lai và đặt nền tảng trên sự công bằng và lòng ngay thẳng.”

Tuyển tập Sóng Vỗ Bèo Trôi dày 350 trang, gồm 78 bài viết, và bài nào cũng thiết tha, ngậm ngùi.

Độc giả muốn mua sách xin liên lạc: (949) 241-0488 hoặc xbnamviet@gmail.com.

Chi phiếu xin đề: Namviet Publisher, gởi về: P.O. Box 6246 Anaheim, CA 92816.

Mỗi cuốn $25, với cước phí một cuốn $3, nếu mua từ một đến ba cuốn cước phí là $5.

15/07/2019(Xem: 198)
Buổi sáng, Ty vừa thức dậy, đứng phía sau cửa sổ nhìn ra sân trước nhà, ông ngoại đang tỉa những lá cúc khô héo trong chậu cúc đầy nụ phơn-phớt vàng.
15/07/2019(Xem: 556)
Báo chí và các hãng thông tấn trong nước đã ghi nhận môt diễn biến bất thường trong việc bố trí nhân sự cấp cao của chính phủ VN khi thấy Chủ Tich Quốc Hội Nguyễn thị Kim Ngân tiếp đại sứ TQ, Hùng Ba hôm 4-7 chứ không phải Phó Chủ Tich nước Đặng Thị Ngọc Thịnh.
15/07/2019(Xem: 189)
Lễ kỳ yên tức là lễ cầu an, là lễ tế Thành hoàng lớn nhất của một ngôi đình ở Nam Bộ.
15/07/2019(Xem: 322)
Thành phố Hamburg là thủ đô Phật giáo của nước Đức.
15/07/2019(Xem: 366)
Hầu hết chúng ta đã tham dự các cuộc bầu cử tự do tại Việt Nam trước 1975 và tại các quốc gia tự do mà chúng ta đang cư ngụ sau năm 1975.
14/07/2019(Xem: 1589)
cô Nguyễn Quang Hồng Ân được phép ở lại Đức quốc vì lý do học vấn. Thân phụ cô Hồng Ân là ông Nguyễn Quang Hồng Nhân, từng bị tù 20 năm vì hoạt động đòi nhân quyền, cùng với vợ (thân mẫu cô Hồng Ân) đã bị Sở Di Trú Đức Quốc từ chối đơn xin tỵ nạn chính trị và đã trục xuất về Việt Nam.
14/07/2019(Xem: 908)
Khi nói đến chênh lệch giàu nghèo ở Mỹ ngày nay không thể giải thích bằng chủ nghĩa Mác của giai cấp chủ nhân bóc lột thợ thuyền, mà chính yếu bắt nguồn từ cấu trúc xã hội không thay đổi kịp theo đà phát triển của hai trào lưu toàn cầu hóa và điện toán hóa.
14/07/2019(Xem: 900)
Kính mời quý Phật tử vùng Nam California đến tham dự khóa tu hằng tuần với sự hướng dẫn của Sư Bà Như Hương tại Trung Tâm Sunshine - 13071 Brookhurst Str. Suite 197, Garden Grove, CA 92843.
14/07/2019(Xem: 647)
Anh ở Trung Đông về nghỉ phép Nét vui rạng rỡ áo hoa rừng Đẹp đôi cô bạn…dài đuôi tóc Có nụ cười tươi mặt sáng trưng / Nầy anh lính chiến đồng hương trẻ! Vào cash tiền xong nhớ lẹ ra Kể chuyện hai năm …miền đất lạ Buồn vui đời lính chiến trường xa
14/07/2019(Xem: 794)
Đây là tựa đề tập sách mới trên 700 trang vừa được phát hành trên toàn cầu theo dạng eBook của người viết. Đây cũng là kết quả nghiên cứu sau nhiều năm về chính sách gọi là “đổi mới” của chế độ toàn trị trải qua trên 30 năm
13/07/2019(Xem: 2514)
Iran là một nước nhỏ, thua kém Hoa Kỳ về mọi mặt, thế nhưng vì sao lại dám ngang nhiên thách thức Hoa Kỳ trong tình trạng căng thẳng có thể đưa tới chiến tranh giữa hai nước. .. Đã bắn hạ máy bay do thám không người lái loại hạng nhất của Mỹ.
13/07/2019(Xem: 792)
Với vc văn hóa là vô cùng quan trọng bởi nó định hướng cho mọi sanh hoạt của chế độ và của nhơn dân. Không thấy sao ở Việt nam nhan nhản những tấm bảng lớn kẻ chữ đỏ lòm «Nếp sống văn hóa, Khu phố văn hóa, … ». Nghĩa là Việt nam dưới chế độ ta là nước đầy văn hóa. Không có ở đâu bằng!
12/07/2019(Xem: 617)
Nói đến cái đẹp, triết gia Kant cho rằng "Cái đẹp là cái làm người ta thích". Phạm Quỳnh thì bảo "Cái đẹp là phải có thể cảm ngay người ta được".
12/07/2019(Xem: 922)
Đảng cộng sản Việt Nam (CSVN) đang lo tối mặt vì “mạng xã hội” và “xã hội dân sự” đã thúc đẩy tình trạng “suy thoái tư tưởng, “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong đảng đến hố chôn vùi chế độ.
11/07/2019(Xem: 1022)
Nằm trên địa bàn phường 1, cách trung tâm thành phố Cà Mau vế phía Tây là Vườn chim Cà Mau.
Tin công nghệ
Trong kỷ nguyên mạng 5G, Mỹ đang tụt hậu trước Trung Quốc. Để phần nào khỏa lấp sự thua thiệt, Mỹ dự định sẽ dồn nguồn lực phát triển thế hệ mạng 6G với hy vọng việc đón đầu mạng 6G sẽ giúp họ trở thành quốc gia dẫn đầu về công nghệ mạng tương lai.
Người ta thường so sánh ngành công nghiệp trí tuệ nhân tạo với ngành dầu mỏ: một khi ta khai thác được dữ liệu, ta có thể tinh lọc để biến nó thành một thứ hàng trao đổi quý giá. Phép so sánh còn chỉ ra một điểm chung khác, khi xét tới những ảnh hưởng môi trường của quá trình xử lý deep learning.
Không thể phủ nhận, vaccine là một trong những phát minh y tế vĩ đại nhất lịch sử nhân loại. Từ sự ra đời của loại vaccine đầu tiên phòng bệnh đậu ở thế kỷ 19, cho tới hàng loạt vaccine phòng cúm thường liên tục được cập nhật mỗi năm, các mũi tiêm đã giúp cho hàng triệu người phát triển khả năng miễn dịch với những căn bệnh, một thời từng là công cụ của thần chết trong quá khứ.
Khi sử dụng điện thoại Android, người dùng có quyền quyết định rằng không cho phép một phần mềm theo dõi thông tin từ điện thoại, và có lẽ sẽ cảm thấy yên tâm rằng ứng dụng đó sẽ không thể truy cập thông tin từ điện thoại của mình. Tuy nhiên, khoảng giữa tháng 07/2019, các nhà nghiên cứu lại chỉ ra rằng hàng nghìn ứng dụng đã tìm ra cách qua mặt hệ thống cấp quyền truy cập của Android, truy cập thông tin trên điện thoại hay thậm chí có thể theo dõi được vị trí của người dùng
Khoảng giữa tháng 07/2019, các quan chức y tế cộng đồng ở Mỹ đang kêu gọi mọi người đề phòng và bảo vệ bản thân trước một loại ký sinh trùng siêu nhỏ, có thể sống nhiều ngày trong bể bơi và các khu vực vui chơi dưới nước.
Khoảng giữa tháng 07/2019, IBM và Red Hat công bố đã hoàn tất thương vụ sáp nhập, theo đó IBM đã mua lại tất cả các cổ phiếu phổ thông đã phát hành và đang lưu hành trên thị trường của Red Hat với giá 190 USD mỗi cổ phiếu bằng tiền mặt, tương đương tổng giá trị vốn chủ sở hữu khoảng 34 tỷ USD.
Những hình ảnh cận cảnh của NGC 3242 cho thấy sự lột xác của một ngôi sao giống Mặt trời đang hấp hối một cách lạ thường, được gọi là Tinh vân Bóng ma của Sao Mộc.
Khoảng giữa tháng 07/2019, theo công ty bảo mật Check Point của Israel, một malware có tên Agent Smith đang khiến 25 triệu chiếc smartphone chạy Android bị ảnh hưởng. Mã độc lợi dụng một lỗ hổng bảo mật của Android, vốn là tính năng giúp cho việc cập nhật phiên bản mới nhất của hệ điều hành Android trên những chiếc điện thoại trở thành ưu tiên hàng đầu. Sau khi nhiễm vào chiếc điện thoại, Agent Smith sẽ tự động cài những phiên bản giả mạo của những ứng dụng như WhatsApp, và hiện quảng cáo tới mức gây phiền toái cho người dùng.
Khoảng đầu tháng 07/2019, dịch vụ xe tự lái Waymo của Google đang tìm cách trở nên khác biệt trên thị trường taxi trong bối cảnh đang phải cạnh tranh với cả taxi truyền thống, phương tiện công cộng, các ứng dụng gọi xe và dịch vụ tự lái khác. Phương thức Waymo sử dụng là tập trung vào việc cung cấp những tiện nghi nhằm thu hút khách hàng.
Dù là chiếc máy với nhiều công nghệ đột phá giúp đặt nền móng cho các sản phẩm về sau, MacBook 12 inch đã bị Apple khai tử để nhường chỗ cho MacBook Air
Thời gian qua, Samsung đã dần dần đóng cửa các cơ sở sản xuất smartphone của hãng tại Trung Quốc và chỉ để lại duy nhất một nhà máy ở Huệ Châu. Hồi tháng 06/2019, Samsung cũng bắt đầu sa thải công nhân viên ở Huệ Châu
Khoảng đầu tháng 07/2019, các nhà khoa học phát hiện ở vùng núi Pyrenees không có người sinh sống ở miền nam nước Pháp, những trận mưa đã đem các hạt vi nhựa từ biển khơi, tích tụ trên những đám mây và rơi xuống vùng đất. Đây chính là hậu quả trực tiếp của việc con người lạm dụng việc sử dụng đồ nhựa trong cuộc sống hàng ngày và thải chúng ra ngoài môi trường. Họ đã phát hiện ra, cứ mỗi ngày một mét vuông ở vùng Pyrenees đo được 365 phân tử vi nhựa được nước mưa “rơi” xuống.
Khoảng đầu tháng 07/2019, theo nguồn tin từ chuỗi cung ứng, iPad mới (tạm gọi là iPad 7) sẽ bắt đầu được sản xuất hàng loạt trong cùng tháng. Bên cạnh đó, MacBook Pro mới với màn hình 16 inch sẽ được sản xuất hàng loạt trong Q4 2019. Đối tác Radiant Opto-Electronics sẽ là hãng cung cấp module đèn nền độc quyền cho iPad mới và MacBook Pro 16 inch.
Khoảng đầu tháng 07/2019, trong khuôn khổ hội nghị hàng không vũ trụ diễn ra ở Atlanta (Mỹ), Boeing đã tiết lộ hình ảnh render của mẫu máy bay siêu thanh do hãng đang phát triển
Khoảng đầu tháng 07/2019, một nghiên cứu mới phân tích những sơ yếu lý lịch của các nhân viên làm việc cho tập đoàn Huawei đã chỉ ra những mối liên quan giữa tập đoàn công nghệ khổng lồ với quân đội, chính phủ và cơ quan tình báo Trung Quốc. Những nghi vấn đã tồn tại từ lâu nhưng sau cuộc nghiên cứu mới, có lẽ mối liên quan mà phương Tây lo ngại thậm chí còn sâu sắc và gắn kết hơn so với tưởng tượng.