Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Lần Đầu Món Quà Ra Mắt Sách Được Tác Giả Gởi Về Cho Thương Phế Binh Vườn Rau Lộc Hưng

26/06/201921:46:00(Xem: 1847)

LẦN ĐẦU MÓN QUÀ RA MẮT SÁCH ĐƯỢC TÁC GIẢ GỞI VỀ CHO THƯƠNG PHẾ BINH VƯỜN RAU LỘC HƯNG

 

Thanh Bình

 
blank

 

Chuyện Ra Mắt Sách ở Hải Ngoại dạo sau này được coi là sinh hoạt của buổi chợ chiều. Việc in ấn vẫn quá dễ dàng, cũng như những buổi tổ chức ‘trình làng’ đứa con tinh thần đều mỗi người mỗi tay cũng không có gì là khó nhọc. Có điều dường như không tác giả nào còn cảm thấy cần thiết, để phải vịn cái chân bàn mà chường mặt ra trước công chúng... cho mệt. Sách in ấn xong lắm khi cũng chỉ bạn bè trong giới viết lách ‘đọc nhau’ hoặc chỉ để gởi tặng cho vui mấy hạt bụi trên tủ sách (buồn!)

blank

Hẳn nhiên tác giả cưu mang xong tác phẩm, thảy vào đời sống thì tự khắc chính nó cũng sẽ có đời sống của nó, tuy vậy cùng một lúc có thể ai cũng muốn có dịp thì phát hành, phổ biến sâu rộng để được đến tay độc giả nhiều hơn, bằng hình thức này hay hình thức khác.

Kỳ thực có lẽ càng về sau này, chúng ta càng nên ‘thay đổi không khí’ diện mạo của những buổi RMS, bằng cách thử đơn giản hóa những màn giới thiệu tác giả, giới thiệu tác phẩm, vì trước sau gì nghe cũng rất ư hoặc có vẻ muốn ‘tra tấn’ bà con tham dự viên nhiều quá. Đó là chưa kể những màn áo thụng vái nhau lắm lúc chỉ sợ tác giả đang ngồi chăm chú lắng nghe mà phải mắc cở, thẹn lòng. Thay vào có lẽ nên chỉ là những trò chuyện mạn đàm nghe... lý thú hơn.

Ở đây vẫn có luật trừ cho những tác phẩm đáng đọc.

Chỉ tiếc lâu lắm mới có những cuốn đáng đọc, và như thế thì hầu như những ai thích đọc cũng đã đặt mua qua Amazon, hoặc lúc này thì còn qua Barnes & Nobles...

Những tác giả như vậy thường là những ẩn số, những giấu mặt nên chúng ta khó có được những gặp gỡ bằng xương bằng thịt.

blank

Đến với Nhà Việt Nam ở Tampa, Florida lần này, bao giờ thì cũng từ cơ duyên này dẫn đến cơ duyên khác.

Cô giáo Phương Lan là dân du học Mỹ từ khuya, mà vẫn còn yêu tiếng mẹ đẻ cũng như văn chương VN đủ để vào Amazon mua mấy cuốn sách của tôi vừa in năm ngoái, rồi lại còn đứng ra làm nhịp cầu. Tác phẩm sau đó được lọt vào mắt xanh của một cây viết thích sử dụng Anh Ngữ, và như thế cô Trưởng Ban Tổ Chức Minh Ánh đã đứng ra phối hợp với thư viện Nhà VN, một trung tâm sinh hoạt của người Việt ở Tampa, Florida để ‘mang’ tôi về trong chương trình ‘Đêm Hạ Trắng’ sẽ được mở ra ngoài trời sau đó.

Phải nói đây là một cơ sở vẫn còn khiêm tốn, nhưng đã có chiều dài hoạt động trong vùng những 16 năm, và tên gọi Nhà VN được biết cũng đã thành hình từ người khởi xướng là cô Lê Thị Nga.

blank

Vì vốn yêu thương tên gọi Nhà VN nên khi về tham dự lần này, tôi đã nhờ họa sĩ / nhà thư pháp Vũ Hối, khôi nguyên thư họa quốc tế viết giùm hai câu thơ tặng:

‘Rồi sẽ có ngày dựng lại nóc nhà Việt Nam

Cảm ơn nước Mỹ cưu mang thân phận da vàng’

Tiếc là vì đường sá xa xôi, nên khi đến nơi trao tặng, thì hệt như một điềm báo ám chướng của ‘những mảnh vỡ’ mà tác giả đã mang theo là Nhật Ký Của Những Mảnh Vỡ.

Cái đĩa thư họa bằng sứ... vỡ làm ba làm bốn mảnh, tưởng chừng không dán lại được. Cũng may có sự nhanh chân cứu bồ ngay tại chỗ của một vị tướng sĩ Mỹ thứ thiệt, là đức lang quân của dịch giả/ MC Trương Minh Ánh.

blank

Chưa hết. Lại thêm một kỷ niệm khác cũng đáng ghi nhận không kém. Kỳ này Nhà VN bị đụng hàng nặng, vì đúng ngay chóc ngày này ở ngay trung tâm chính của Florida là Orlando, cũng đang diễn ra buổi lễ trọng thể kỷ niệm ngày QLVNCH, cho cả buổi sáng thì tụ họp dưới một tượng đài chiến sĩ lớn bậc nhất cộng đồng người Việt ở Mỹ, và buổi chiều thì có văn nghệ dạ tiệc dạ vũ ở nhà hàng chào mừng quan khách về tham dự.

Nghe đâu trước tôi chỉ có mỗi nhà văn Sơn Tùng cũng đã có mặt ở phòng họp Nhà VN này,nhưng dấu ấn để lại trong tôi có lẽ là sự tiếp đón nồng hậu không những của BTC, mà là của từng quý vị chọn lọc hiện diện hôm ấy. Đặc biệt là sự có mặt của nhóm Creative Writing Group trong vùng, và chưa gì đã có người muốn đặt mua trước cuốn tiểu thuyết tái bản đang được Arts Abel dịch sang Anh Ngữ: Giọt Lệ Xé Hai (Tear for Two). Tôi cũng đang nhâm nhi cuốn Tuyển Tập ‘OUT OF THE BOX II’ của họ tặng.

Hẳn nhiên cũng có phần phát biểu của một vài khuôn mặt yêu văn học trong vùng như của họa sĩ / thi sĩ Vũ Quang Minh, thi sĩ Nguyên Hà nguyên là chủ tịch văn bút trung tâm miền Đông Bắc Hoa Kỳ ...

blank

Đặc biệt nhà thơ Nguyên Hà còn xuất khẩu thành thơ tặng tác giả mấy câu thơ lấy liền nóng hổi, hệt như ‘độ nóng’ của những tác phẩm RMS hôm ấy.

Điều thú vị là thi sĩ vùng Tampa này lại là người bà con cô cậu rất gần với người anh họ ở bên kia dòng Bến Hải, là nhà văn phản tỉnh nổi tiếng Nguyên Ngọc. Và quà tặng trao tận tay tôi dĩ nhiên là những tập thơ tác giả tự xuất bản. Cũng như những chiếc áo T- shirt với logo của nhà VN Tampa, mấy chiếc áo ấm thêu tay... làm quà lưu niệm.

Vì nghe cô Lê Thị Nga phát biểu chân tình cô là một trong những nạn nhân CS của gia đình, tôi đã nảy ra ý định tặng cô Tuyển Tập Giải Dân Làm Báo của 70 tác giả về ‘C.S & Tôi’ do Tiếng Quê Hương in mà tôi tình cờ mang theo lên máy bay đọc.

blank

Cuối cùng ấn tượng nhất không hẳn là khoản PPS với những bài thơ dịch, hình ảnh... được BTC cho chiếu trên tường, mà phải nói là sự có mặt bất ngờ vào giờ chót của cô phóng viên đài SBTN Phan Thị Thu Thuỷ, đã rất tận tình ở lại đến phút cuối để ‘tra tấn’ cho bằng được một tác giả vốn rất sợ bị phỏng bị vấn(lại) thì quả thật là ‘nóng lắm’.

Vậy là khi không mình đâm ra ‘mắc nợ’ khá nhiều người. Nhất là số sách mang theo đã được quý vị đồng hương Tampa, Florida chiếu cố tận tình khiến tôi tự hỏi không biết có phải họ muốn làm cử chỉ ‘trước mua vui sau làm việc nghĩa’ chăng.

Vì hơn ai hết, tôi biết ‘thơ văn hạ giới rẻ như bèo’, và cùng một lúc tôi cũng thấm thía câu ‘nghề chơi cũng lắm công phu’.

Số sách mang theo đặc biệt lần này tôi không phải tặng ai, đã vậy cuốn ‘Giọt Lệ Xé Hai’ giá bán $17, nhưng ai cũng tặng luôn $20 tì. Chỉ tiếc tôi quên chụp hình lưu niệm với một số khá đông quý vị đã có lòng tham dự, nhưng bảo đảm tôi cũng đã mang theo trong chuyến bay về lại thủ đô những nụ cười ấm áp khích lệ của một khuôn mặt hoạt động cộng đồng như chị Thuỷ, ni sư Diệu Hiền với tô bún (bò) Huế chay quá đậm đà (làm nhớ đến Mụ Rớt ở Huế, xin lỗi ôi chao là sân si), chị Huyền Châu với ly chè đậu xanh mát rượi, chị có vườn rau muống mà tôi lỡ quên tên, chú kiến trúc sư Nguyễn Đình Thi...

blank

Gọi là của ít lòng nhiều quả không sai, nhưng tôi xin mạn phép khởi sự ‘trò chơi RMS’ này bằng cách được làm cử chỉ chia sẻ gởi hết số tiền $750 cho TPB Vườn Rau Lộc Hưng. Trừ phi có một nhà hảo hán nào đó động lòng trắc ẩn muốn ‘in box’ mua thêm sách với giá ủng hộ bà con ‘dân oan Lộc Hưng’ thì càng vui biết mấy (số tiền này giá gì cha Đặng San có thể giúp chuyển hộ?). Hy vọng những tác phẩm mới nhất ấy sẽ không làm quý bạn thất vọng.

Coi như tôi còn học hỏi thêm trong chuyến đi này một điều nữa: Sự gặp gỡ chú Võ Văn Viên, bút hiệu Nguyên Hà này làm tôi bỗng gợi nhớ đến nhà văn có tài có tâm mà tôi rất kính trọng Nguyên Ngọc, khiến tôi đang tự hỏi phải chăng chỉ có văn chương mới có thể đem chúng ta và con người lại gần nhau , cũng như may ra băng bó vết bỏng tâm linh và lịch sử chăng.

 

Thanh Bình



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Bắt đầu từ đây thì xu hướng nịnh nọt nở rộ và tràn lan ra khỏi lãnh vực thơ văn, vào đến tận nhà vệ sinh công cộng – theo ghi nhận của nhà báo Bút Bi : Thấy tóc sếp đen thì nịnh: “Anh lo nghĩ nhiều mà giữ được tóc đen vậy thì tài tình quá!”, tóc sếp bạc thì âu lo: “Anh suy tư công việc nhiều quá nên để lại dấu ấn trên mái tóc anh”. Sếp ốm: “Quanh năm suốt tháng lo cho người khác nên anh chẳng nghĩ đến tấm thân gầy guộc của mình”. Sếp mập: “Anh quả là khổ, làm việc nhiều quá đến không có thời gian tập thể dục...”
Mau quá anh nhỉ! Mới đó đã hai mươi chín năm. Không ngờ đi ăn cưới người cháu vợ ở Cali, gặp lại anh ở phố Bolsa sau gần ba mươi năm. Nhớ ngày nào bốn anh em: Ngọc, Nhất, Tâm, Thể, coi như tứ trụ vây quanh người anh đầu đàn, anh Lê Văn.
Sáng 30 tháng 4, khoảng 6 giờ 30, lệnh gọi tất cả sĩ quan và nhân viên chiến hạm đang sửa chữa tại Hải-Quân Công-Xưởng tập họp tại Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội. Một sĩ quan cao cấp Hải-Quân tuyên bố rã ngũ. Từ Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội trở lại HQ 402, với tư cách sĩ quan thâm niên hiện diện, Trung-Úy Cao Thế Hùng ra lệnh Thiếu-Úy Ninh – sĩ quan an ninh – bắn vỡ ổ khóa phòng Hạm-Trưởng, lấy tiền trong tủ sắt phát cho nhân viên để họ tùy nghi. Nhân viên ngậm ngùi rời chiến hạm, chỉ còn một hạ sĩ, một hạ sĩ nhất, một hạ sĩ quan tiếp liệu, vì nhà xa không về được.
Vấn đề, chả qua, là cả ba nhân vật thượng dẫn đều không thích cái thói xu nịnh và đã thẳng thắn nói lên những lời trung thực khiến ông Nguyễn Phú Trọng (và cả giới cầm quyền nghịch nhĩ) nên họ đành phải chịu họa – họa trung ngôn – giữa thời buổi nhiễu nhương. Trong một xã hội mà không có nhân cách người ta vẫn sống (thậm chí còn sống béo tốt hơn) thì những người chính trực bị giam trong Viện Tâm Thần … là phải!
Nay chánh phủ các nước nạn nhơn dịch vũ hán như Huê kỳ, Úc, Gia-nã-đại, Cộng hòa Séc, Đan-mạch, Estonie, Do-thái, Nhật-bổn, Lettonie, Lithuanie, Na-Uy, Nam Hàn, Slovènie, và Anh Quốc đã cùng nhau bày tỏ mối quan tâm và nghi ngờ về kết quả nghiên cứu tìm nguồn gốc Covid-19 của Tổ chức Y tế Thế giới vừa qua tại Trung Quốc và kêu gọi nên có nhận xét độc lập và hoàn toàn khoa học
Những con người bằng xương bằng thịt đang nằm trong nhà giam là những Nhá báo tự do. Họ đòi Đảng và nhà nước tôn trọng quyền làm người và các quyền tự do căn bản của họ. Do đó, trong báo cáo phổ biến ngày 13/01/2021, ông John Sifton, giám đốc vận động châu Á của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch) đã tố cáo: “Trong suốt năm 2020, ngoài một số nhà bất đồng chính kiến trực ngôn, công an cũng bắt giam nhiều người khác vì đã nói lên chính kiến của mình và thực hành các quyền tự do ngôn luận cơ bản.”
Về địa dư, Ngã ba Ông Tạ là ngã ba đường Phạm Hồng Thái, nối dài Lê Văn Duyệt (nay là Cách mạng Tháng 8) và đường Thoại Ngọc Hầu (nay là Phạm Văn Hai), với tiệm chụp ảnh Á Đông cao sừng sững, một thời là dấu mốc để nhận ra từ xa.
Tài sản của 26 người giàu nhất thế giới hiện ngang bằng 50% phần còn lại của nhân loại . Riêng ở Mỹ vào năm 2017 của cải của 3 nhà giàu nhất nước nhiều hơn 50% dân chúng còn lại . Những tỷ phú như Jeff Bezos hay Mark Zuckerberg quả tình mang đến tiện ích cho hàng tỷ con người qua các dịch vụ trên Amazon và Facebook, nhưng khó lòng giải thích tài sản hàng trăm tỷ của họ 100% là đến từ giá trị tiện ích mà không phải nhờ các công ty này bẻ cong luật pháp và bóp méo thị trường nhằm tránh thuế và giết chết cạnh tranh. Ở Mỹ hay nhiều nước khác ngày nay tuy không bóc lột lao động (mất việc hay không chịu đi làm thì lãnh trợ cấp nhà nước) nhưng vô cùng chênh lệch: nhiều gia đình làm việc quần quật nhưng vẫn sống chật vật với đồng lương thấp trong khi một số khác hưởng lợi to nhờ giá nhà và chứng khoán tăng vọt. Một khi quần chúng phẩn nộ cho là bất công thì mô hình kinh tế phải thay đổi, bởi vì mô hình kinh tế phải phục vụ con người chớ xã hội không thể bị bẻ cong vì lý thuyết kinh tế (tr
Từ trên không trung tiếng của Quỷ Vương Phiền Não cất lên: -Tôi vốn không có hình tướng, không hề hiện hữu trên thế gian này. Thế nhưng do chúng sinh tham-ái mê luyến vào cuộc sống này cho nên tôi mới có mặt. Tôi thống trị thế gian này từ khi có con người. Do đó muốn đoạn trừ phiền não thì phải hiểu tôi là ai.
Tuy nhiên đầu năm nay việc kiểm soát đại dịch tương đối có chiều hướng tốt, Vaccine đã được nhiều người dân ủng hộ, chính quyền địa phương các cấp đã ban hành lệnh cho phép tụ tập không quá đông người trở lại tùy theo mỗi hoàn cảnh. Do đó Ban Chấp Hành, với sự khuyến khích của ông Hội Trưởng Phan Ứng Thời, Hội AH CHS PCT ĐN đã tổ chức một buổi họp mặt nhỏ để tưởng nhớ về Chí Sĩ Phan Châu Trinh vào trưa ngày Thứ Bảy 27/3/2021 tại một nhà hàng ở vùng Little Saigon, Nam California.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.