Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Lá Thư Gởi Con Nhân Ngày Lễ Cha

21/06/201910:00:00(Xem: 2037)

LỜI PHI LỘ:  Đây là câu chuyện có thật, vô cùng cảm động của một người cha gốc Việt sống tại California, đã trải qua thời oan khiên của đất nước. Là một sĩ quan trong QLVNCH, ông đi tù cộng sản, và ra tù để chỉ kịp nhìn thấy con trước khi chúng vượt biên. Ông sống lây lất,làm đủ mọi nghề để mưu sinh. Đến năm  1988 mới có chương trình nộp đơn đi HO, nhưng mãi tới nắm 1994 ông mới được kêu đi định cư ở Cali, Hoa Kỳ, vì ông không nộp tiền “mãi lộ” cho bọn làm giấy tờ.

Khi sang Mỹ, vợ con ông đã ở tiểu bang khác. Vài năm sau ông bị chứng thoái hóa võng mạc. Ông được xếp loại “legally blind”, sống nhờ An Sinh Xã Hội. Mãi đến năm 2007, nhờ một người bạn qua mục Tìm Người trên mạng, ông được biết vợ con ông đã dọn về Cali. Ông gửi nhiều thư cho con, nhưng không thấy hồi âm. Đến năm 2018, có một người bạn mới, cám cảnh thân già cô độc của ông, mới tìm giúp con cho ông qua một công ty khác, và có được địa chỉ mới. Người bạn này mới thảo dùm ông một lá thư bằng tiếng Anh, vì nghĩ rằng những đứa bé lớn lên ở Mỹ sẽ không rành tiếng Việt. Lá thư được gửi đi trước ngày Father’s Day 2 tuần, với hy vọng đã sắp thành tuyệt vong.

Một tuần sau, ông nhận được một cuộc gọi điện thoại đầu tiên của con. Từ giờ phút đó cuộc đời ông rẽ sang một hướng khác, sáng sủa hơn, ấm áp hơn với mái gia đình mà ông tưởng chỉ có trong mơ.

Sau đây là nội dung lá thư đã dịch tiếng Việt, giúp cha con đoàn tụ sau 30 năm chia cách.

Anh Phan


LÁ THƯ NGÀY LỄ CỦA CHA GỬI CAO& ĐỊNH

Các con thương yêu,

Ba  không  nghĩ là  các con hiểu  lý do có lá thư  này. Trước hết Ba phải  nói rõ rằng, Ba, người cha  của các con, không cần tiền  bạc, vật chất hay bất cứ thứ  gì, qua những dòng chữ này xuất  phát từ đáy lòng của Ba.

Kể  từ khi  Ba cho các  con đi vượt biên  với Mẹ, không ngày  nào Ba không lo nghĩ  tới các con. Tim Ba thắt  lại mỗi khi Ba nghe tin dữ  về những thuyền nhân. Cảm tạ thượng  đế nhân lành, các con đã đến được bến  bờ bình an! Ngay lúc này Ba nghĩ là các  con ít nhất cũng đã có gia đình riêng, hay  cũng đã làm cha. Các con đều đã qua tuổi 40,  ít nhiều cuộc sống cũng đã cho các con hiểu giá  trị của 2 chữ gia đình. Có thể là định mệnh của Ba  tàn khốc, giống như đất nước của chúng ta dưới sự cai  trị của cộng sản. Nhưng Ba chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có  ngày Ba không còn có thể gặp lại các con. Trong đời Ba, chưa  làm việc gì để được hãnh diện, trừ chuyện Ba là một quân nhân của  VNCH. Ba đã phục vụ tổ quốc. 5 năm trong trại tù cộng sản, lý do duy  nhất để Ba sống sót đói rét, khổ sai, và ngược đãi, đó là nghĩ tới gia đình.  Ba tự nhủ: “ Ta phải sống còn để còn có thể về chăm lo cho vợ con”. Như các con  đã biết, đời không bao giờ công bằng. Nhưng ít nhất, Ba đã vui khi ra tù gặp lại các  con, Cao 9 tuổi, và Định 7 tuổi, khỏe mạnh. Phải cảm ơn Mẹ con, dù có thế nào đi nữa !

Ý  tưởng  không còn  được gặp lại  con cái đã làm  héo lòng các bậc  Mẹ Cha. Giống như một  người hấp hối mà không được  thấy những người thân, không được  nói lời cuối cùng với những đứa con  yêu dấu. Tiếng Việt mình có câu ngạn ngữ: “ Nước  mắt chảy xuôi”, có nghĩa là ông bà cha mẹ chỉ có  thương xuống con cháu cho đến khi lìa đời, còn tình  của con cái đối với cha mẹ thì rất là giới hạn. Nhưng  đó là lẽ tự nhiên. Cha mẹ luôn giữ sự khổ đau trong lòng  và luôn tha thứ khi con cái làm mình tổn thương. Có một câu  nói trong truyện 1001 đêm làm Ba nhớ mãi :” Nỗi khổ về con cái là  nỗi khổ mà cha mẹ phải mang theo xuống tận đáy mồ! “ Và chu kỳ đó  của cuộc đời cứ tiếp tục . . .

Các  con có  thể hình  dung một ông  lão mù, ngồi trong  bóng tối cô độc hàng  đêm, khóc trong lặng lẽ  vì mong con. Nhưng bóng tối  là định mệnh của ông, vì ông  đã mù từ hơn 10 năm. Võng mạc  trong 2 mắt ông đã bị thoái hóa  đến 95%, nên bây giờ ông chỉ còn cảm  nhận được ánh sáng mặt trời mà thôi. Ba  không kể chuyện này để gợi lòng thương hại,  nhưng để cho các con hiểu được sự đau khổ của  kiếp người là vô giới hạn, nhất là tuổi già. Rồi  sẽ tới lúc các con trãi nghiệm điều này, nhưng mình  học bài học của người đi trước tốt hơn là phải trả giá  bằng chính kinh nghiệm đau thương của chính mình phải không?

Điều  an ủi  cho Ba là  các con đã trưởng  thành và có nghề nghiệp.  Là một BS y khoa Cao phải  luôn nhớ lời thề Hippocrates!

Ba  biết  một lúc  nào đó, các  con sẽ thắc mắc :”Cha  của mình ra sao rồi? Ông  có bị bệnh không? Có phải  ông sống cô đơn? Bây giờ ông  đang ở đâu? Có ai giúp đỡ ông  không? Ba hiểu rằng bất cứ đứa con  nào cũng sẽ hỏi những câu đó, nhất là  khi ba chúng mất biệt đã 36 năm. Không có  ngày nào Ba không nhớ tới 2 con. Bởi vì các  con là máu, là thịt của Ba, làm sao Ba có thể quên  máu thịt của mình! Còn các con có quên được không?

Ngày  lễ của  Cha hằng  năm sắp đến,  Ba nghĩ ít nhất  một trong các con  cũng đã làm cha. Vậy  Ba có lời chúc tự đáy  lòng của một người cha, chúc  2 con có một ngày Lễ của Cha  thật hạnh phúc, đầm ấm và gia đình  đoàn tụ!

Một  lần nữa,  hãy nhớ rằng  Ba không cần bất  cứ thứ gì từ các con,  không phải là tiền, không  phải sự giúp đỡ, mà chỉ là một  góc nhỏ thật khiêm nhường trong trái  tim của các con. Lão già mù này chỉ  ước một điều duy nhất, là được nghe giọng  nói của các con qua điện thoại, hỏi rằng ;” Ba, Ba  có khỏe không Ba?” Là để cho tất cả nước mắt trong  tâm hồn ông có dịp tuôn trào, làm nhẹ bớt cơn xuất huyết  trong lòng, và sẽ vơi đi cả ngàn cân gánh nặng ưu phiền trong  những ngày còn lại của cuộc đời ông.

Ba  gửi tình  thương vô điều  kiện và vô tận cho  2 con.

Ký  tên:  người- cha- bị- lãng- quên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Người hạnh phúc và vui vẻ thì sống lâu, sức khỏe dồi dào, không đau bệnh. Người lạc quan, cười nhiều sống lâu hơn người hay than thở, chán nản. Ai cũng thích sống với người lạc quan hơn người bi quan. Hàng ngày, chúng tôi gặp nhiều người tươi cười như ngày hội Tết, lúc nào cũng cười, khuôn mặt tươi như hoa, tiếng nói như chim hót mùa Xuân. Những người này làm việc gì cũng thành công. Người thành công là người hạnh phúc, vì hạnh phúc nên thành công. Người lạc quan thì trẻ mãi không già. Sống vui, sống khỏe, sống hạnh phúc, ai cũng mong có đời sống như thế. Nhưng có bao nhiêu người trong chúng ta được đời sống hanh thông như thế?
Trong khi còn đang đối diện sự phẫn nộ của công luận trong vụ cúp điện nước với hàng loạt quan chức điện lực từ nhiệm hay bị sa thải, thống đốc bang Texas là Greg Abbott tuần này đã ra thông báo mở cửa hoàn toàn cả tiểu bang và không bắt buộc phải mang khẩu trang.
Nhưng hiện tại, hôn là bị phạt 135 euros tại chỗ. Tuần rồi, ở Paris, hai người bạn từ lúc trẻ tình cờ gặp nhau sau hơn mười năm không có dịp gặp lại. Họ đều vui mừng khôn xiết, liền lao vào nhau, ôm nhau, hôn nhau. Vừa buông nhau ra, hai chú cảnh sát tiến tới, lễ phép chào cô cậu, chìa sổ phạt, hạ bút biên ngay 135 euros, xé ra, chìa cho hai người. Cái hôn có đắt lắm không?
Trong cuộc khảo sát và thăm dò dư luận của PEW (Pew Research Center) năm 2020 thì tuổi trẻ (từ khoảng 5 đến 10 tuổi) ở Mỹ, có đến 60% đi theo phụ huynh đến các chùa viện tôn giáo, nhưng đến tuổi “teen” (teenager: 13-19… thirteen – nineteen) thì con số giới trẻ giảm dần còn 30%.
Việt Nam Cộng sản biết rõ ý đồ của Trung Cộng muốn ăn sống nuốt tươi mình ở Biển Đông, nhưng lãnh đạo đảng duy nhất cầm quyền tại Hà Nội chỉ biết tùy cơ ứng biến và cầu may được qúy nhân phù trợ khi bị Bắc Kinh tấn công quân sự. Lập trường này không mới, nhưng không bảo đảm giữ được chủ quyền, quyền chủ quyền và khối lượng tài nguyên khổng lồ và biển đảo của Việt Nam ở Biển Đông.
Nhắc lại chuyện xưa, vào năm 1971 TS Kissinger đến Trung quốc, và một năm sau 1972, TT Nixon cũng đến nơi đây để gặp gỡ với các nhà lãnh đạo Trung Cộng tại Bắc Kinh. Phần trình bày sau là trích đoạn các văn bản ghi lại cuộc đối thoại của hai nhà lãnh đạo Mỹ-Trung liên quan đến cuộc chiến tại Việt Nam, được giải mật và được công bố trên trang The Foreign Relations of the United States (FRUS) và trên Văn khố của Bộ Ngoại Giao (US Depart. Of States Archive).
Người ta không thể hiểu được. Có nhiều cặp vừa yêu nhau nay bị ngăn cách, bị xa nhau. Thật chưa bao giờ có trong lịch sử tình yêu nhơn loại: « từ ít lắm 35 000 năm qua người ta biết sống thành vợ chồng, chúng tôi chưa bao giờ sống như hoàn cảnh hiện nay!», theo lời của nhà nhơn chủng học Philippe Brenot.
Khác với quan điểm của tác giả, dịch giả cho rằng bài diễn văn của Tập Cận Bình tại Davos là một sự sĩ nhục nặng nề cho chính giới các nước phương Tây tham dự, vì không ai can đảm lên tiếng cáo buộc Trung Quốc vi phạm luật thương mại quốc tế và các tham vọng lãnh thổ. Tập cũng không có tư cách để thuyết giảng các kinh nghiệm về giá trị cao đẹp của nền kinh tế thị trường, tinh thần trọng pháp và hợp tác quốc tế.
Phong trào bài Lenin, Stalin không phải dễ dàng, nó kéo dài qua nhiều thập niên tại Liên Xô hay nước Nga sau này. Hiện tượng Donald Trump chắc chắn sẽ còn là một đề tài phân tích sâu hơn cho những nhà lịch sử và xã hội học trong tương lai.
Thương người, đây là giá trị tinh thần quan trọng lắm. Thương người không phải chỉ cho họ thức ăn. Ở đây thức ăn nhiều quá, ai cũng sợ ăn nhiều rồi mập. Mập thì dễ sinh bệnh, cao mỡ, cao máu, cao đường. Thương người nên cho họ những gì thuộc về tinh thần: một lời cầu nguyện chân thành, những nụ cười hiền lành, tiếng cười giòn tan.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.