Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Nói với đứa cháu nhỏ mới sanh

12/06/201909:55:00(Xem: 1577)

Cháu sanh ra trên đất nước nầy

Hưởng đầy đủ mọi thứ Tự Do, tiện nghi thừa mứa

Đừng tưởng rằng khi không mà có

Ông bà và các đấng sanh thành ra cháu trãi bao gian khổ

mới đến được bến bờ hôm nay

nhờ sự mở rộng vòng tay của những người ở đây, thân ái

khi đồng chủng bên kia thù hằn rẻ rúng

mọi phương tiện sinh tồn bị giới hạn, bao vây,

đuổi khỏi nơi làm việc, bắt thảy lên rừng

tự đào giếng tìm nước bằng cái xuổng cùn,

thuốc men cậy nhờ mấy thứ lá cây cỏ dại

những bữa ăn chỉ toàn khoai sắn

bên dĩa muối xả hay chút nước muối

mằn mặn chế pha

đánh lừa khẩu vị đưa cay bằng vài ba trái ớt

Rừng chiều năm sáu giờ mặt trời cũng biến mất

Cả thành phố cúp điện dài dài

Nơi nơi tối tăm ngự trị

Công an khu vực hằng bữa kêu lên ậm oẹ xử lý

Chuyện nầy chuyện kia cố ý hành dân

Vải tính từng tấc, gạo đong từng cân

Phải đi

Phải đi

Phải đi

“Cột đèn biết di chuyển chắc nó cũng ra biển từ lâu”

Dãi dầu sóng nước nhiều phen.

Ngục tù đòn bọng hai ba lượt.

Vẫn phải quyết ra khơi, dù biết chắc hiểm nguy đói khát

Thèm từ củ khoai đèo, đọt rau úa tới ly nước chín để nguội qua đêm.

Vét chút đường cặn còn lại dưới đáy thùng lóc lăn trong xó lườn ghe ngập nước

Đứa bé - người sanh thành ra con sau nầy- mê sảng trong hầm tàu hôi dầu nồng nặc

Qua mấy ngày ói tới mật xanh

Giựt mình thức dậy khóc bù loa:

Cây cà-rem của con sao ba giựt mất?

Cả nhà cầu mong trong mặt trỏm lơ đầy nước mắt:

Đừng ai để nước trùng dương làm thủy mộ

và cá ngàn khơi theo hộ tang!

Đến được bến bờ Tự do

Thỉnh thoảng cả nhà vẫn còn nửa đêm thức dậy bàng hoàng

Tưởng như vẫn đương ở tại quê nhà, trong vòng rào trại láng

Âu lo, hồi hộp ngại ngày mai hừng sáng,

Lại những cú đá đạp thù hằn dành cho người bỏ nước vượt biên.

Con ơi, quê hương rối loạn triền miên, kẻ thua người thắng

Người thắng điều hành theo cách thế vô tâm thì kẻ thua ở lại chỉ thêm lòng đau xót!

Những đứa bé vô tư phải đi ăn cắp, ăn xin, đánh giày, moi đống rác

Thập thò đứng chờ người lớp mới ăn thừa để húp một chút nước còn sót lạị trong tô trôi

nổi mấy cọng tăm.

Bác sĩ kỹ sư ngồi sửa xe đạp lề đường, bơm gas xó chợ, đạp ba bánh, chạy xích lô

thân ngọc ngà đứng chào khách trong công viên, thập thò gốc cây cuối phố ,

đàn bà bó thịt, nịt gạo trong quần lấm lét mỗi lần xe qua trạm,

những thằng nhóc cở con mình rờ rẫm xét tra quát tháo..

muôn nhà bửa đói bửa no.

cột trụ gia đình biền biệt tù giam cải tạo

hơn ba mươi năm rồi nhắc lại vẫn thấy mắt cay xè,

trái tim quặn thắt.

Ông tâm niệm đặt sinh mạng gia đình trên may rủi chuyến đi.

Điểm đến phải là nơi vô cùng trân quí,

Không chỉ cầu thực tha phương

lăn lóc xứ người năm này tháng nọ làm tên tỵ nạn

Như chùm gởi, như thiêu thân, như ốc mượn hồn

cho rong rêu bám đời vô định

loanh quanh trong ích kỷ tỵ hiềm

Mà sống phải làm những gì có ích cho đời không vụ lợi bản thân.

ước vọng phai lần theo tháng năm,

thời gian trôi và thời cuộc xoay vần.

ông thất vọng về chính mình quá đổi

tự an ủi chưa làm chuyện gì để lương tâm hối lỗi

Trong suốt cuộc đời phải ray rức mình hơn

Khi con thành nhơn,

Chắc ông không còn nữa!

Chỉ để lại lời dặn dò

Sống xứng đáng cho ra người mang hai dòng lịch sử.

Quê hương là nơi con sinh trưởng học hành

Là nơi con lớn lên thành người thời đại

Hòa đồng với dân bản xứ

Ngước mặt tự hào rằng mình và họ chẳng khác gì nhau..

Nhưng máu dòng giống vẫn tiềm tàng mãi mãi

trong huyết quản,trong màu da khác loại.

Dầu con ở đâu trên thế giới này

cũng vẫn là người Việt Nam

Hãy nhớ điều đó con ơi, đừng phủi tay chối bỏ

Đừng lạnh lùng xa lạ với người cùng dân tộc, sống xa quê

Hãy thương dân mình lưu lạc khắp muôn nơi

không bóp chẹt bủn xỉn kiếm chút lời từ công lao vất vả

của đồng hương mưu sinh trên xứ lạ

Hãy thông cảm với những tính toán chi li của đồng bào trong nước.

Khi vòi vỉnh, xin chút bạc tiền đề phòng ốm đau bệnh tật thiên tai.

Hãy kết nối bạn bè với người Việt tha hương tứ xứ hôm nay

họ cũng héo ruột như ông cha con khi nhớ về đất xưa quê cũ

Về kỹ niệm tuổi thơ một thời chiến tranh, bão lũ

nay đà xa cách ngàn trùng

Về bạn bè hàng xóm, bà Bảy, ông Tư..

Hãy biết đau buồn vì đất đảo, núi rừng, vùng biển, tài nguyên

của tiền nhân bao ngàn năm để lại.

bị mất dần vào tay quân phương Bắc tham lam

Nỗi nhục của người không còn Tổ Quốc

Đau đớn lắm con ơi!

Sống trên đất Mỹ

Phải biết tự do nầy ôi sao là quí

Bao xương máu xưa xây dựng tạo nên.

sống lương thiện, xứng đáng công dân, ông cho rằng chưa đủ,

Khi cần thiết,

Phải biết xã thân bão vệ.

Vì con ơi!

Nhờ đất nước nầy cưu mang ưu đãi

Bao triệu người gốc Việt như con

mới có được hôm nay:

Cơm no, áo ấm, suy nghĩ Tự do và tấm lòng nhân ái.

Phải yêu quí nơi mình sanh ra và yêu cả đồng bào ở bên kia nửa vòng trái đất

Ông sẽ đau buồn nếu suối vàng nhìn thấy:

lũ cháu nhỏ lớn lên bê tha, không thành đạt

đánh mất tấm lòng và không thông thạo tiếng Việt Nam...


Nguyễn Văn Sâm

Sinh nhật lần thứ 70/2010

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Bắt đầu từ đây thì xu hướng nịnh nọt nở rộ và tràn lan ra khỏi lãnh vực thơ văn, vào đến tận nhà vệ sinh công cộng – theo ghi nhận của nhà báo Bút Bi : Thấy tóc sếp đen thì nịnh: “Anh lo nghĩ nhiều mà giữ được tóc đen vậy thì tài tình quá!”, tóc sếp bạc thì âu lo: “Anh suy tư công việc nhiều quá nên để lại dấu ấn trên mái tóc anh”. Sếp ốm: “Quanh năm suốt tháng lo cho người khác nên anh chẳng nghĩ đến tấm thân gầy guộc của mình”. Sếp mập: “Anh quả là khổ, làm việc nhiều quá đến không có thời gian tập thể dục...”
Mau quá anh nhỉ! Mới đó đã hai mươi chín năm. Không ngờ đi ăn cưới người cháu vợ ở Cali, gặp lại anh ở phố Bolsa sau gần ba mươi năm. Nhớ ngày nào bốn anh em: Ngọc, Nhất, Tâm, Thể, coi như tứ trụ vây quanh người anh đầu đàn, anh Lê Văn.
Sáng 30 tháng 4, khoảng 6 giờ 30, lệnh gọi tất cả sĩ quan và nhân viên chiến hạm đang sửa chữa tại Hải-Quân Công-Xưởng tập họp tại Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội. Một sĩ quan cao cấp Hải-Quân tuyên bố rã ngũ. Từ Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội trở lại HQ 402, với tư cách sĩ quan thâm niên hiện diện, Trung-Úy Cao Thế Hùng ra lệnh Thiếu-Úy Ninh – sĩ quan an ninh – bắn vỡ ổ khóa phòng Hạm-Trưởng, lấy tiền trong tủ sắt phát cho nhân viên để họ tùy nghi. Nhân viên ngậm ngùi rời chiến hạm, chỉ còn một hạ sĩ, một hạ sĩ nhất, một hạ sĩ quan tiếp liệu, vì nhà xa không về được.
Vấn đề, chả qua, là cả ba nhân vật thượng dẫn đều không thích cái thói xu nịnh và đã thẳng thắn nói lên những lời trung thực khiến ông Nguyễn Phú Trọng (và cả giới cầm quyền nghịch nhĩ) nên họ đành phải chịu họa – họa trung ngôn – giữa thời buổi nhiễu nhương. Trong một xã hội mà không có nhân cách người ta vẫn sống (thậm chí còn sống béo tốt hơn) thì những người chính trực bị giam trong Viện Tâm Thần … là phải!
Nay chánh phủ các nước nạn nhơn dịch vũ hán như Huê kỳ, Úc, Gia-nã-đại, Cộng hòa Séc, Đan-mạch, Estonie, Do-thái, Nhật-bổn, Lettonie, Lithuanie, Na-Uy, Nam Hàn, Slovènie, và Anh Quốc đã cùng nhau bày tỏ mối quan tâm và nghi ngờ về kết quả nghiên cứu tìm nguồn gốc Covid-19 của Tổ chức Y tế Thế giới vừa qua tại Trung Quốc và kêu gọi nên có nhận xét độc lập và hoàn toàn khoa học
Những con người bằng xương bằng thịt đang nằm trong nhà giam là những Nhá báo tự do. Họ đòi Đảng và nhà nước tôn trọng quyền làm người và các quyền tự do căn bản của họ. Do đó, trong báo cáo phổ biến ngày 13/01/2021, ông John Sifton, giám đốc vận động châu Á của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch) đã tố cáo: “Trong suốt năm 2020, ngoài một số nhà bất đồng chính kiến trực ngôn, công an cũng bắt giam nhiều người khác vì đã nói lên chính kiến của mình và thực hành các quyền tự do ngôn luận cơ bản.”
Về địa dư, Ngã ba Ông Tạ là ngã ba đường Phạm Hồng Thái, nối dài Lê Văn Duyệt (nay là Cách mạng Tháng 8) và đường Thoại Ngọc Hầu (nay là Phạm Văn Hai), với tiệm chụp ảnh Á Đông cao sừng sững, một thời là dấu mốc để nhận ra từ xa.
Tài sản của 26 người giàu nhất thế giới hiện ngang bằng 50% phần còn lại của nhân loại . Riêng ở Mỹ vào năm 2017 của cải của 3 nhà giàu nhất nước nhiều hơn 50% dân chúng còn lại . Những tỷ phú như Jeff Bezos hay Mark Zuckerberg quả tình mang đến tiện ích cho hàng tỷ con người qua các dịch vụ trên Amazon và Facebook, nhưng khó lòng giải thích tài sản hàng trăm tỷ của họ 100% là đến từ giá trị tiện ích mà không phải nhờ các công ty này bẻ cong luật pháp và bóp méo thị trường nhằm tránh thuế và giết chết cạnh tranh. Ở Mỹ hay nhiều nước khác ngày nay tuy không bóc lột lao động (mất việc hay không chịu đi làm thì lãnh trợ cấp nhà nước) nhưng vô cùng chênh lệch: nhiều gia đình làm việc quần quật nhưng vẫn sống chật vật với đồng lương thấp trong khi một số khác hưởng lợi to nhờ giá nhà và chứng khoán tăng vọt. Một khi quần chúng phẩn nộ cho là bất công thì mô hình kinh tế phải thay đổi, bởi vì mô hình kinh tế phải phục vụ con người chớ xã hội không thể bị bẻ cong vì lý thuyết kinh tế (tr
Từ trên không trung tiếng của Quỷ Vương Phiền Não cất lên: -Tôi vốn không có hình tướng, không hề hiện hữu trên thế gian này. Thế nhưng do chúng sinh tham-ái mê luyến vào cuộc sống này cho nên tôi mới có mặt. Tôi thống trị thế gian này từ khi có con người. Do đó muốn đoạn trừ phiền não thì phải hiểu tôi là ai.
Tuy nhiên đầu năm nay việc kiểm soát đại dịch tương đối có chiều hướng tốt, Vaccine đã được nhiều người dân ủng hộ, chính quyền địa phương các cấp đã ban hành lệnh cho phép tụ tập không quá đông người trở lại tùy theo mỗi hoàn cảnh. Do đó Ban Chấp Hành, với sự khuyến khích của ông Hội Trưởng Phan Ứng Thời, Hội AH CHS PCT ĐN đã tổ chức một buổi họp mặt nhỏ để tưởng nhớ về Chí Sĩ Phan Châu Trinh vào trưa ngày Thứ Bảy 27/3/2021 tại một nhà hàng ở vùng Little Saigon, Nam California.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.