Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tiển đồng chí Lê Đức Anh về với cụ Các Mác, bác Lê Nin

02/05/201922:43:00(Xem: 2513)
Tiển đồng chí Lê Đức Anh về với cụ Các Mác, bác Lê Nin

Song Hoài

Vô cùng thương tiếc đồng chí chủ tịch nước Lê Đức Anh, người đã triệt để thi hành lệnh của đồng chí Tổng bí thư Lê Duẫn vì sự nghiệp “Ta đánh Mỹ là đánh cho Trung Quốc và Liên Sô”, nên đã khẳng khái ra lệnh cho hải quân nhân dân ta không được nổ súng giúp cho hải quân nhân dân thiên triều Trung quốc thực tập tác xạ bằng bia người trên đảo Gạc Ma, việc này chứng minh đồng chí đã thi hành xuất sắc công hàm ngoại giao của thủ tướng Phạm văn Đồng công nhận Hoàng Sa là của Trung quốc, từ đó mới có cơ hội vươn lên hiện diện các đảo khác trong quần đảo Trường Sa, đồng chí đã vận dụng sáng tạo đỉnh cao trí tuệ loài người do đảng ta hun đúc nên đã hiểu ra hai câu lục bát siêu việt của Hồ chủ tịch kính yêu “Bên kia biên giới là nhà – Bên này biên giới cũng là anh em”, giao cho nước bạn tạm thời quản lý các đảo chỉ có cứt chim, và một phần biên giới chỉ có núi đồi khô cằn để trả nợ chiến phí, chỉ có đồng chí mới thấu hiểu nổi lòng người đi của đảng ta lúc nào cũng tin tưởng và tâm nguyện 4 tốt 16 chữ vàng đối với người anh em bên kia biên giới núi liền núi sông liền sông, nếu môi hở thì răng lạnh, nên mới âm thầm giao cho nước bạn khuếch trương ba đặc khu Vân Đồn, Vân Phong và Phú Quốc.
 
Đồng chí đã hoàn thành tâm nguyện của Bác dù đốt cả dãy Trường Sơn cũng phải thống nhất đất nước để chửa cái lỗi lầm tai hại vạn thế lưu xú là chính đảng ta đã ký vào hiệp định Genève 1954 chia đôi đất nước, chứ không phải Việt Nam Cộng Hòa đã ký vào văn kiện bán nước này, và cuối cùng ngày nay đảng ta đã có được tổ quốc xã hội chủ nghĩa quang vinh, muôn năm trường trị thống nhất giang hồ.
Mặc dù đồng chí tổng bí thư chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng có than vãn không biết đến cuối thế kỷ này chủ nghĩa xã hội có hoàn chỉnh được tại nước ta hay không, tội nghiệp đồng chí không sống được đến ngày đó, biết đâu tổ quốc xã hội chủ nghĩa của chúng ta ngày đó đã tiến lên được cộng sản chủ nghĩa, làm theo khả năng hưởng theo nhu cầu, không cần làm thì vào vơ vét về, những gì của bọn tàn dư tư bản giãy chết thì lãnh đạo ta bao năm chiến đấu cực khổ trong rừng, nay có quyền chia chác để bồi dưỡng, đảng ta đã vận dụng trí tuệ siêu việt biết dùng kinh tế quốc doanh giúp cho lãnh đạo có chút thu nhập, lời chia nhau xài, lỗ thì đã có ngân sách quốc gia đài thọ như Vinashin, Vinalines, âu cũng là lẽ thường tình vì kẻ mạnh bao giờ cũng có lý. 
 
Đồng chí cũng đã một đời hy sinh vì đảng, trung với đảng, còn đảng còn mình, nay đồng chí đã nằm xuống để về với với cụ tổ Các Mác, với Lê Nin là đúng theo nguyện vọng của Bác Hồ vĩ đại, là con cháu cộng sản thì về với tổ tiên cộng sản, bọn phản động xuyên tạc phao vu Bác không dám về với Quốc Tổ Hùng Vương, với Đức Trần Hưng Đạo vì sợ các Ngài bóp cổ chết thêm lần nữa vì tội phản quốc, họ không biết Bác đã thực hiện xuất sắc câu “cho tròn chữ hiếu mới là đạo con” theo văn hóa gia đình của nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. 
 

Đồng chí hồi làm chủ tịch nước chỉ muốn cho nhân dân hiểu thế nào là chủ nghĩa xã hội khoa học với nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa, mà bọn phản động lại nói đây chỉ là bước đầu theo kinh tế tư bản, bọn chúng còn viện dẫn, lúc trước lính Đại Hàn mỗi khi về phép còn mua mền Sakymen sản xuất tại Saigon làm quà cho thân nhân, Thủ tướng Lý Quang Diệu của Singapore thì ao ước nước ông được như Saigon, nay hai nước này vượt qua nước ta cả mấy chục lần. Họ không biết đảng ta đã áp dụng nhuần nhuyễn câu “Mất mùa là tại thiên tai- Được mùa là tại thiên tài đảng ta”, giúp dân thấu hiểu thế nào là đỉnh cao trí tuệ loài người, thế nào là chủ nghỉa xã hôi dân chủ gấp vạn lần chế độ tư bản. Sau giải phóng phải cho cho dân ngụy hưởng mùi đói rả họng ngăn sông cấm chợ vì đã không chịu theo đảng ta, rồi mới từ từ bơm vào miệng họ loại thực phẩm siêu việt sáng tạo theo định hướng xã hội chủ nghĩa, từ ăn no mặc ấm tiến lên ăn no mặc đẹp vào cuối thế kỷ này, dân ngụy sẻ sợ bị đói như ngày nào mà không dám chống đối, giúp cho đảng ta rảnh tay tiến lên chủ nghĩa cộng sản như đã nói trên, làm theo khả năng hưởng theo nhu cầu, không làm thì vào vơ vét về như sau ngày giải phóng miền nam chúng ta cùng cất tiếng bước.
 
Đồng chí Nguyễn Phú Trọng hôm nay không đến viếng tang đồng chí như đảng ta thông báo, có lẽ đang bị xuất thêm một tí huyết não, hay uất ức vì bị gọi là tổng tịch thay vì tổng bí thư chủ tịch nước kính mến, hai chữ tổng tịch có nghĩa là ngài tổng sắp tịch, tức là sắp ngõm, và sắp biểu diễn một đường sơ mi Tobia. Đồng chí đừng lo “Tin ta vĩnh quyết trần gian hững hờ” như cái ông Hồ Dzếnh viết trong bài thơ “Tưởng chuyện ngàn sau”, vì nhờ đảng bắt cả nước để tang hai ngày để tôn vinh sự nghiệp hơi vĩ đại của đồng chí, và cũng buồn thay quốc tang giảm xuống chỉ còn có một ngày để tránh dư luận căm phẩn không thấu hiểu “Tâm tình hiến dâng” của đồng chí dựa theo thơ của Tagore để đền ơn đáp nghĩa nước mẹ Trung quốc trong vụ Gạc Ma chấn động địa cầu. Nhờ có đồng chí tiếp tay dẫn quân vào nam chống Mỹ cứu nước, cả nước mới biết thế nào là đảng cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm, từ từ rồi nó cũng nhừ, khó khăn chỉ là tạm thời, thuận lợi mới là cơ bản như đảng ta tuyên bố cách đây 44 năm nay, biết đâu sau này đồng chí được đúc tượng đem vào chùa để thờ như Bác được gọi là Buddhist Hồ, biết đâu sẻ có thêm Buddhist Anh.
 
Nay đồng chí đã từ sống chuyển sang từ trần, giọt lệ ngàn sau đổ xuống cho ngàn xưa, nhân dân ta được đảng kích lên để quốc tang cho đồng chí, trong khi bọn phản động đòi đảng tang chứ không được quốc tang, thực hư thế nào, lịch sử sẻ công bằng phán xét, thông thường sau lời chia buồn tức là phân ưu phải có lời cầu nguyện, đồng chí là gốc cộng sản tức là theo chủ nghĩa tam vô, vô tổ quốc, vô gia đình, vô tôn giáo, không biết cầu nguyện cho đồng chí thế nào đây, chẳng lẽ nguyện cầu cho đồng chí sớm về nước Chúa, hay tiêu diêu nơi miền cực lạc theo đạo Phật thì không đúng tâm nguyện của đồng chí, không thể cầu nguyện theo tôn giáo, cho nên xét rằng nghĩa tử là nghĩa tận, xét rằng theo ngôn ngữ võ hiệp, tội cho đồng chí từ nay rửa tay thau vàng, gác kiếm giang hồ, nên chỉ biết cầu xin Diêm Vương đừng bỏ đồng chí vào vạc dầu, vì nó nóng lắm sợ linh hồn khó siêu thoát, mà chỉ xin cấp cho đồng chí một chiếc tầu nhỏ để vượt biên, rượt theo đám dân ngụy lưu vong mà đảng ta trước đây gọi là tàn dư đế quốc, nay họ gửi nhiều tiền đô về quá, nên đảng ta quyết định chuyển hệ gọi họ là khúc ruột xa ngàn dặm hay giọt máu thân thương không rời xa của tổ quốc, biết đâu kiếp sau của đồng chí sẻ được định cư làm lại cuộc đời, giống như con cháu lãnh đạo đảng ta đang ở đầy tại các nước tư bản giảy chết.
 
Cuối cùng, nghĩa tử là nghĩa tận, thay vì vàng mả nhà lầu xe hơi tiền đô đốt theo để đồng chí tiêu dùng nơi cõi tạm, xin gửi cho đồng chí những bức ảnh dưới đây để đồng chí xài đỡ trong lúc đền tội dưới địa ngục, thương thay mà cũng hận thay.
 blank

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tôi sinh ra ở Sài Gòn, nơi vẫn được mệnh danh là Hòn Ngọc Viễn Đông. Chỉ tiếc có điều là ngay tại chỗ tôi mở mắt chào đời (Xóm Chiếu, Khánh Hội) thì lại không được danh giá hay ngọc ngà gì cho lắm.
Một ngày không có người Mexican có thể sẽ không dẫn đến tình trạng xáo trộn quá mức như cách bộ phim hài "A day without a Mexican" đã thể hiện nhưng quả thật là nước Mỹ sẽ rất khó khăn nếu thiếu vắng họ. Xã hội sẽ bớt phần nhộn nhịp vì sự tươi vui và tràn đầy sức sống của một sắc dân phần lớn là chân thật và chăm chỉ.
Công cuộc chống độc tài vẫn đang tiếp tục và đang trả những cái giá cần phải trả cho một tương lai tốt đẹp hơn. Chị là một trong số những người chấp nhận tự đóng góp vào những phí tổn đó cho toàn dân tộc. Chị là: NGUYỄN THÚY HẠNH.
Dưới thể chế Việt Nam Cộng Hòa người dân không chỉ bình đẳng về chính trị mà còn có cơ hội bình đẳng về kinh tế, nên mặc dù chiến tranh khoảng chênh lệch giàu nghèo giữa nông thôn và thành thị, giữa những người ở thành thị với nhau không mấy khác biệt.
Nếu so sánh với nuôi con thì có 2 việc là cho ăn và dạy dỗ. Ăn uống phải đầy đủ và điều độ (không mặn, ngọt, béo v.v…) để cơ thể khỏe mạnh. Giáo dục không gò bó thì trẻ hoặc hư hay cương cường tự lập, trái lại rầy la đánh đập hay nuông chiều thì trẻ sinh ra nhút nhát, kém tự tin hoặc ỷ lại. NHTƯ ví với bàn tay Midas nuôi dưỡng thức ăn (tiền) cho nền kinh tế, trong khi bàn tay hữu hình (hay thô bạo) của nhà nước (gồm Hành Pháp và Quốc Hội ở Mỹ) có quyền hạn thả lỏng hay siết chặc thị trường.
Bắt đầu từ đây thì xu hướng nịnh nọt nở rộ và tràn lan ra khỏi lãnh vực thơ văn, vào đến tận nhà vệ sinh công cộng – theo ghi nhận của nhà báo Bút Bi : Thấy tóc sếp đen thì nịnh: “Anh lo nghĩ nhiều mà giữ được tóc đen vậy thì tài tình quá!”, tóc sếp bạc thì âu lo: “Anh suy tư công việc nhiều quá nên để lại dấu ấn trên mái tóc anh”. Sếp ốm: “Quanh năm suốt tháng lo cho người khác nên anh chẳng nghĩ đến tấm thân gầy guộc của mình”. Sếp mập: “Anh quả là khổ, làm việc nhiều quá đến không có thời gian tập thể dục...”
Mau quá anh nhỉ! Mới đó đã hai mươi chín năm. Không ngờ đi ăn cưới người cháu vợ ở Cali, gặp lại anh ở phố Bolsa sau gần ba mươi năm. Nhớ ngày nào bốn anh em: Ngọc, Nhất, Tâm, Thể, coi như tứ trụ vây quanh người anh đầu đàn, anh Lê Văn.
Sáng 30 tháng 4, khoảng 6 giờ 30, lệnh gọi tất cả sĩ quan và nhân viên chiến hạm đang sửa chữa tại Hải-Quân Công-Xưởng tập họp tại Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội. Một sĩ quan cao cấp Hải-Quân tuyên bố rã ngũ. Từ Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội trở lại HQ 402, với tư cách sĩ quan thâm niên hiện diện, Trung-Úy Cao Thế Hùng ra lệnh Thiếu-Úy Ninh – sĩ quan an ninh – bắn vỡ ổ khóa phòng Hạm-Trưởng, lấy tiền trong tủ sắt phát cho nhân viên để họ tùy nghi. Nhân viên ngậm ngùi rời chiến hạm, chỉ còn một hạ sĩ, một hạ sĩ nhất, một hạ sĩ quan tiếp liệu, vì nhà xa không về được.
Vấn đề, chả qua, là cả ba nhân vật thượng dẫn đều không thích cái thói xu nịnh và đã thẳng thắn nói lên những lời trung thực khiến ông Nguyễn Phú Trọng (và cả giới cầm quyền nghịch nhĩ) nên họ đành phải chịu họa – họa trung ngôn – giữa thời buổi nhiễu nhương. Trong một xã hội mà không có nhân cách người ta vẫn sống (thậm chí còn sống béo tốt hơn) thì những người chính trực bị giam trong Viện Tâm Thần … là phải!
Nay chánh phủ các nước nạn nhơn dịch vũ hán như Huê kỳ, Úc, Gia-nã-đại, Cộng hòa Séc, Đan-mạch, Estonie, Do-thái, Nhật-bổn, Lettonie, Lithuanie, Na-Uy, Nam Hàn, Slovènie, và Anh Quốc đã cùng nhau bày tỏ mối quan tâm và nghi ngờ về kết quả nghiên cứu tìm nguồn gốc Covid-19 của Tổ chức Y tế Thế giới vừa qua tại Trung Quốc và kêu gọi nên có nhận xét độc lập và hoàn toàn khoa học
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.