Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
EagleBrand-Vietbao-1230x152-12042022-viet

"Vứt" người rồi, tôi sống với ai?

13/03/201900:18:00(Xem: 3386)

"Vứt" người rồi, tôi sống với ai?
 

Thục-Quyên

 

Khoảng nửa thế kỷ trước, khi Việt Nam từ Bắc tới Nam đang say sưa đánh giết nhau, mỗi bên đưa ra hàng lô lý do chính đáng của mình để phải tận diệt phía bên kia, thì có một ông thầy tu Phật giáo trẻ thống thiết kêu lên " giết con người đi rồi, chúng ta ở với ai?"

Bây giờ, nửa thế kỷ sau, một người trẻ tên Lê Vi lại bật ra câu hỏi không kém thống thiết : Thế hệ của tôi, một thế hệ vứt đi?

https://boxitvn.blogspot.com/2019/03/the-he-cua-toi-mot-he-vut-i.html#more

Và hình như lời kêu gọi vớt vát của Lê Vi "nếu bạn có cùng tâm trạng xin chia sẻ ạ!!!" tới giờ cũng không mấy được đáp ứng.

 

Tôi muốn chia sẻ với Lê Vi bài học có thể rút ra từ lời kêu của ông thầy tu trẻ khi xưa ( hiện nay thế giới biết danh là Thiền Sư Thích Nhất Hạnh). Thầy là thiền sư mà cũng là một thi sĩ nên Thầy mô tả "có bùn mới có sen" hay theo khuynh hướng bảo vệ môi sinh "chuyển hoá rác thành hoa, thành rau quả"...nhưng tôi chỉ là học trò của Thầy, lại không có tài thơ nhạc gì cả, nên chỉ có thể đơn giản nói toạc ra: Việt Nam chỉ có vậy, vứt thế hệ trẻ đi (tuổi Lê Vi) thì còn  thế hệ nào?

 

Thế hệ trên 60t chăng?

Trong nước, đa số những người thế hệ trên 60t  tại miền Bắc thì sợ hãi phải trở lại những ngày tháng bao cấp, người của miền Nam thì sợ hãi trở lại những ngày vừa bị "giải phóng". Họ đang hài lòng với những miếng ăn, vật dụng, "tốt hơn xưa nhiều" mà mình đang có và có cho con cháu mình, nên họ rất sợ rủi ro mất miếng mồi đang trong miệng. Rủi ro đó rất gần nếu nhà nước không bằng lòng họ.

Còn những rủi ro khác thì không nằm trong tầm nhìn của họ:

-Trung Quốc đang nắm trọn Việt Nam về mọi mặt?

-Chủ quyền biển đảo?

-Ngư dân VN bị hải quân TQ đánh, giết?

-Ô nhiễm làm tăng hiểm họa ung thư?

-Tham nhũng làm đất nước kiệt quệ?

-người trẻ Việt Nam đang phải bỏ nước ra đi làm tôi mọi nơi quê người?

-v.v....

Rất khó để nhìn thấy những rủi ro này trong đời sống bận rộn hàng ngày, nhất là khi không được huấn luyện để biết nhìn, biết suy nghĩ.

Nói chi khi lại còn sợ không muốn nhìn và không muốn suy nghĩ.

 

Ở hải ngọai, tôi có những người bạn miền Nam thích nhắc đến những hy sinh hiển hách trong trận chiến khi xưa, đến sự tàn ác của cộng sản trong những trại tù "cải tạo", đến những khổ nhục khi đi tỵ nạn, nhưng các bạn tôi than nhức đầu không đọc những bài viết chi tiết trên các báo quốc tế về tình hình Biển Đông hiện nay, về cán cân lực lượng quốc tế đang ảnh hưởng tới VN.... Dĩ vãng khi được lựa trở thành dĩ vãng để kể, hình như đã mang một loại hào quang con người khó thoát. Có lẽ cũng vì vậy nên biết bao tên tuổi lớn của VN không thể dứt khoát từ bỏ đảng Cộng Sản sau khi biết qúa chắc chắn là cái đảng CS thực tế không phải là giấc mơ của họ năm xưa và bao lâu nay họ đã chỉ nhắm mắt bịt tai không muốn đối diện sự thật?

 

Vài người bạn khác của tôi trước kia đi tỵ nạn chính trị nay thì về thăm VN thường xuyên, khen Đà Nẵng, Nha Trang tối tân và RẺ. Họ nói như tát vào cái bản mặt lo lắng của tôi là làm gì có người TQ xâm chiếm cái gì, ngoại trừ vài người du khách!

Nhưng chẳng kém lạ lùng là một số người tôi quen, xuất thân từ miền Bắc (nay ở Đức), vẫn ngậm ngùi nhắc đến bạn bè anh em  ruột thịt đã mất thây trong những vũng bùn máu Vị Xuyên, nhưng những người này cũng chỉ đi biểu tình (tại Đức) chống TQ xâm lấn Biển Đông khi Toà Tổng lãnh sự VN cho phép họ và may Cờ Đỏ cho họ phất.

 

Tôi lại còn có vài người bạn làm bác sĩ, nha sĩ tại VN . Các bạn tôi có thể viết hàng trang giấy về những ngón đòn chính trị "tuyệt vời" của ông Trump, nhưng yên lặng không cho ý kiến khi báo chí đưa tin về những phòng chữa bệnh/ bác sĩ TQ hành nghề chui tại VN. Còn những người trí thức của những năm 70 xuống đường tại München, Frankfurt, Paris... . chống bom đạn Mỹ, thì nay, máu ngư dân VN có đổ tại Biển Đông, các nhà máy TQ có đang ô nhiễm đất sống của dân, họ cũng Không thấy-Không nghe vì bận ngồi thiền cho tâm an.

Ít nhất không lên tiếng thì thân họ cũng an khi họ về VN trốn mùa đông Mỹ/Úc/Âu châu, tại những ngôi nhà xinh đẹp họ được phép mua.

 

Còn nhiều, nhiều nữa. Những người thuộc thế hệ Lê Vi, thế hệ 50t, 60t, 70t.... tất cả là những thế hệ người Việt Nam đang núp trốn đằng sau bức tường thành kiên cố : TÔI KHÔNG LÀM CHÍNH TRỊ. KHÔNG LÀM GÌ ĐƯỢC ĐÂU, MẤT THÌ GIỜ VÔ ÍCH.

Hàng hàng lớp lớp người đó, nếu vứt đi hết thì còn bao nhiêu để là người Việt Nam? Không có người Việt Nam thì cũng sẽ chẳng có Việt Nam.

 

Bài học đơn giản

Nếu thấy tình trạng ngày hôm nay không tốt thì lấy quyết định thay đổi ngay lập tức.

Hãy bắt đầu thay đổi từ người VN số 1. Đó là người quan trọng nhất. Đó là chính mình.

Thí dụ có thể thay đổi như

-Tiết kiệm thì giờ để làm những việc cần làm, bằng cách đừng qúa chú tâm phê bình người khác sai.

- Chú tâm liên lạc với những người có những suy nghĩ và nhất là hành động mình cảm phục.

- Học hỏi họ, trao đổi với họ, ủng hộ họ. Chính mình sẽ lên tinh thần.

- Học thật vững một tiếng ngoại ngữ

- (những người trẻ) cố gắng học một nghề chuyên môn.

   Nghề gì cũng tốt. Nhưng phải vững. Nên nhớ muốn có qủa thì phải trồng cây.

 

Chỉ có bấy nhiêu thôi. Tương đối đơn giản. Quan trọng là LÀM.

Rất nhiều người VN đang LÀM theo bài học này và đang LIÊN KẾT với nhau.

Một nhóm người rồi nhiều nhóm người , một lúc nào đó mọi người đã thay đổi.

Tất cả những cuộc cách mạng xã hội muốn bền vững phải bắt rễ rồi mới mọc khỏe được.

Liệu có qúa trễ cho Việt Nam không? Có thể.

Điều chắc chắn là nếu hôm nay không bắt đầu, thì lại càng trễ nữa.

 

Nếu gặp khó khăn, hay sau khi thực hành có những điều đề nghị bổ túc, xin liên lạc qua web

đăng bài này.

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Theo Phật Học Từ Điển của Thiện Phúc, “Chánh Niệm (Sammasati/Phạn, Samyaksmrti/ Sankrit, Right mindfulness /Anh Ngữ ) là , ”Nhớ đúng, nghĩ đúng là giai đoạn thứ bảy trong Bát Thánh Đạo. Nhìn vào hay quán vào thân tâm để luôn tỉnh thức.
Người dân Nam Bộ thường phê bình kẻ nói một đường làm một nẻo là “xạo ke”. Sau ngày 30/04/1975, đảng Cộng sản thu đất nước về một mối, nhưng không làm như đã hứa khiến dân Nam Bộ lại phải gọi Nhà nước Xã hội Chủ nghĩa là “xạo hết chỗ nói”...
Một phong trào biểu tình chống chế độ và chống Xi, do dân chúng và phần đông giới trẻ, sinh viên các Đại học, phát động hôm 24/11/22, nhiều người cho là lớn nhứt từ 33 năm nay. Dân chúng các thành phố lớn, sinh viên từ nhiều Đại học xuống đường tố cáo biện pháp ác ôn « Zéro Covid » của Xi chống dịch Vũ Hán là giết người, trong lúc thế giới cũng chống dịch nhưng không ai làm như vậy...
Coi như là hết thuốc! Bây giờ thì tôi hiểu thế nào là một nhà tù lớn. Tuy không có chấn song nhưng kẻ ở bên trong cũng hoàn toàn bị cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài...
Đến hôm nay thứ sáu 2 tháng 12 giải túc cầu thế giới năm 2022 đã đi được nửa đoạn đường. Cũng như bất kỳ một cuộc tranh đua thể thao nào phải có kẻ thắng người thua. Kẻ thắng thì vui mừng hớn hở vì đã đem lại vinh quang cho xứ sở và dân tộc mình. Kẻ thua thì viện lý do nầy hay lý do khác vì mình đã bị xử ép để tránh sự chỉ trích của những người hâm mộ. Nhưng đó là những sự kiện thường tình lúc nào cũng xẩy ra.
Bài này sẽ phân tích về một số ý chỉ trong hai hội đầu trong Cư Trần Lạc Đạo Phú của Vua Trần Nhân Tông (1258-1308), người sáng lập dòng Thiền Trúc Lâm. Bài phú này có 10 phần, chữ xưa gọi là 10 hội, chỉ ra đường lối của Thiền Trúc Lâm.
Một người nghĩ rằng, người kia làm chuyện lầm lỗi, vì muốn chống đối, người này làm chuyện có lỗi để gây tiếng vang, phản đối lại sự lầm lỗi của người kia. Vậy thì ai có lỗi? Và lỗi nào nặng hơn? Có lẽ, bạn đọc nghĩ rằng, tôi đang muốn nói về chuyện luật tử hình. Lý luận này: một kẻ cố ý giết người, hoặc giết nhiều người, cần phải đền tội bằng cái chết. Mắt đền mắt. Răng đền răng. Đúng và hữu lý. Nhưng lý luận kia: Trong xã hội văn minh, trừng phạt là thứ yếu, giáo dục, cải thiện người xấu trở thành tốt mới là mục tiêu nhân bản. Người phạm tội, có quyền được hưởng, ít nhất, một cơ hội để hối lỗi, để trở thành người tốt hơn. Cả hai lý luận đều đúng. Có lý luận thứ ba: Giết người là có tội, dù là lý do gì, ngoại trừ phải tự vệ trong tình trạng khẩn cấp. Như vậy, khi tòa án kết tội tử hình, chính tòa án (luật pháp, thẩm phán, và công tố viên) đã phạm tội giết người.
Dư âm cuộc cách mạng Mùa Xuân Ả Rập năm 2010 ở Trung Đông, Bắc Phi châu và sự tan rã của Thế giới Cộng sản ở Nga năm 1992, đang là mối lo hàng đầu của đảng CSVN, sau hơn 35 năm đổi mới. Dưới lăng kính bảo vệ an ninh quốc gia, nhà nước Cộng sản Việt Nam (CSVN) coi mọi phản ứng của dân trong cuộc sống, kể cả các hoạt động đòi dân chủ, tự do và nhân quyền v.v… đều là “diễn biến hòa bình” nhằm phát triển “cách mạng mầu” để lật đổ đảng CSVN...
Cuộc chiến hiện nay tại Ukraine, chẳng cần nói nhiều, đã là một bài học rất lớn cho Hoa Kỳ, và có lẽ nó sẽ được dùng làm chuẩn mực cho những xung đột trong tương lai giữa Hoa Kỳ và các thế lực thù địch trên thế giới...
Vậy bằng cách nào mà cuốn tạp chí BK, số cuối cùng (phát hành vào ngày 20 tháng 4 năm 1975) đã không bị ném vào mồi lửa, không trở thành giấy gói xôi, không bị thu hồi, tịch thu, tiêu hủy” và vẫn có thể xuất hiện “nguyên con” trên trang web của Tạp Chí Thế Kỷ 21 vào ngày 2 tháng 4 năm 2017? Đây là câu hỏi mà qúi vị lãnh đạo của chính phủ hiện hành ... cần “suy ngẫm” để có thể ban hành những nghị quyết, hay nghị định đỡ ngớ ngẩn (và lạc hậu) hơn chút xíu...
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.