CÁI GIÁ PHẢI TRẢ ĐỂ ĐẾN ĐƯỢC BẾN BỜ TỰ DO …sự hắt hủi

17/01/201909:28:00(Xem: 3427)
CÁI GIÁ PHẢI TRẢ ĐỂ ĐẾN ĐƯỢC
BẾN BỜ TỰ DO… sự hắt hủi.
 
Phạm Thanh Giao
  

Tôi nhập trại Songkla ở miền Nam Thái Lan được hơn một tháng thì một ngày kia, cảnh sát Thái và một nhân viên Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc từ Bangkok chở đến trại một cô gái có dáng người nhỏ nhắn trên một chiếc xe Jeep, một mình. Đoàn người trong trại kéo nhau ra đứng đông nghẹt, nhìn cô với những cặp mắt hết sức ái ngại và thương cảm, mặc dù đây không phải là lần đầu họ được mục kích cái cảnh thương tâm, chứa ẩn phía sau là cả một Bi Tình Sử của Người Tỵ Nạn.

Tôi lên đảo nhờ có chút ít vốn tiếng Anh, được vào giúp việc cho những phái đoàn của các quốc gia thường đến phỏng vấn người tỵ nạn ở đây. Cô gái mang cái tên khá lạ … Đông Sương, kèm theo trong hồ sơ là “đi trên chiếc ghe không số” vì cô ta không biết gì khác, chỉ biết chiếc ghe đón trên dưới độ 100 người và khởi hành từ Rạch Giá. Cô là người duy nhất sống sót, vì chuyến tàu đó đã rời bến cảng ở Rạch Giá cách đây hơn nửa năm. Chẳng còn ai. Không còn ai đi chung chuyến tàu của cô, có tên trong danh sách ở các trại tỵ nạn.

Trong hồ sơ, cô ấy đi vượt biên với một cô chị và 2 đứa em trai trong chuyến tàu định mệnh kinh hoàng đó. Sau 6 lần bị cướp, mhiều lần bị hãm hiếp, nhiều người bị giết, số còn sống sót không ai biết ra sao trên cái xác tàu đã bị húc tơi tả sau 5-7 bận.

Riêng cô, bị bắt và giữ lại ở một tàu hải tặc. Cô bị giam giữ trên tàu gần một tháng để chúng chia nhau hành hạ, để rồi sau đó lại bị bán vào một động đĩ ở Bangkok.

Hơn 4 tháng sau, theo lời cô kể lại, thì có một ông khách nói được 3 thứ tiếng, Thái, Hoa và Việt Nam thường xuyên đến đó, cứu thoát. Ông ta chở cô tới một trạm cảnh sát Thái với một tờ giấy viết tay rồi biến mất.

Sương không bao giờ mở miệng nếu không bắt buộc. Từ sáng đến chập choạng tối, cô chỉ lặng lẽ ngồi ngoài bờ biển, ánh mắt nhìn xa xôi về một cõi bất tận hư vô nào đó. Chẳng ai lân la làm bạn với một tảng đá lạnh lùng được lâu, nhất là họ chỉ đến với cô bằng những tấm lòng thương hại. Miết rồi, cái bóng nhỏ bé ấy cũng vẫn chỉ một mình lặng lẽ dưới gốc cây dừa ngày này sang ngày khác.

Cứ đến bữa, tôi bưng ra cho cô một dĩa cơm nhỏ mà ít khi cô ăn hết, từ một gia đình ở cùng dãy nhà trong trại. Khi có thời giờ, tôi luôn ghé lại ngồi bên cạnh cô cho bớt đơn độc. Chúng tôi thường cũng chỉ ngồi với nhau trong lặng lẽ.

Cái im lặng giữa những tiếng sóng biển rì rào, đôi khi tạo cho tôi cái cảm giác có thể đưa tay ra chạm vào nó được. Cái khuôn mặt của người con gái không xấu, không đẹp với cặp mắt buồn muôn thuở ấy, nhiều khi mang đến cho tôi cái cảm giác ướt và ấm như những giọt nước mắt long lanh chùi vội. Dường như Sương chỉ còn lại như một cái bóng của một sự hiện hữu bất hạnh và vô cảm xúc nhất trên trái đất vô tình. Tôi không biết gì mấy về cô ngoài những lời khai trên Cao Ủy. Cô chẳng biết gì về tôi vì chẳng bao giờ cô hỏi.

Còn một tuần nữa thì tôi được chuyển lên trại Panatnikhom trên Bangkok, để qua Galang hoàn tất thủ tục trước khi qua Mỹ. Trong hồ sơ, Sương được một ông chú họ xa ở Mỹ bảo lãnh.

Buổi trưa hôm ấy, cũng như mọi khi, tôi mang ra cho nàng một dĩa cơm Cao Ủy.

Tôi hỏi: “Cô có muốn anh chuyển gì cho chú Hoài không?”

Sương chẳng trả lời, chỉ quay qua nắm lấy tay tôi, rồi vội vàng giựt ra, miệng mở ra như muốn nói điều gì nhưng lại thôi.

Tôi cũng nín lặng theo. Cái nắng giữa trưa của mùa hè đã bắt đầu chói chang, buồn ngủ tôi chào nàng rồi đi về barrack. Sương cũng chẳng trả lời. Cũng vẫn một tư thế ngồi như suốt hơn một tháng qua.

Chẳng hiểu sao, tôi cứ ngoảnh lại nhìn cái bóng dáng ấy mấy lần trước khi đến con đường dẫn về barrack mình ở. Buổi chiều hôm ấy lu bu với cả đống hồ sơ của một chiếc ghe mới đến với hơn trăm người mới nhập trại, tôi không có dịp gặp lại Sương. Tối đến, lại cà phê cà pháo tán dóc với bạn bè tôi quên bẵng.

Chưa tới 5 giờ sáng mà những tiếng la thất thanh, tiếng người ồn ào nhốn nháo vọng lại từ khu vực nhà tắm, nhà vệ sinh ở giữa trại vang đi khắp nơi. Mọi người từ tứ phía đổ dồn cả về khu vực ấy. Tôi lổm nhổm nghe dường như có người treo cổ tự tử trong đêm qua.

Tôi nằm lăn ra đất, cổ như bị ai bóp nghẹt không thở nổi. Sương đã thắt cổ tự tử trong khu nhà tắm đêm qua.

Năm bữa sau, trước khi lên đường chuyển trại, tôi mới dám mò ra gốc cây dừa mà Sương vẫn thường ngồi nhìn ra biển. Dường như đâu đây vẫn còn lại mùi hương của người con gái bạc số. Tôi nhớ lại mái tóc đen tuyền ấy, mà ước ao phải chi tôi đã có can đảm vuốt nó một lần. Tôi nhớ lại cái bàn tay gầy guộc nhỏ nhắn, lúc nào cũng lạnh như đá ấy, mà mong muốn hết sức, là có được cơ hội nắm lấy nó một lần nữa để chuyền sang đấy cái hơi ấm từ bàn tay mình.

Sương muốn nói gì với tôi sao lại không mở miệng?

Sao tôi lại quá ngu ngơ không nhìn ra được dấu hiệu muốn từ biệt của Sương?

Tôi vẫn cứ muôn đời thắc mắc, tại sao em đã qua được bằng đó nỗi khổ ải, đọa đày, thì còn thứ đọa đày nào trên quả đất này lại khiến em phải khiếp sợ đến phải trốn chạy như thế?

Từ đó, tôi vẫn tiếp tục trên cuộc hành trình của đời mình mà không mấy khi quên được cái tên Đông Sương ấy.

Chẳng biết ở cõi hư vô đó, em đã hết buồn? Hay cái nỗi buồn ấy vẫn kéo dài đến thiên thu?

Tiếng sóng biển Songkhla. Cái ánh mắt buồn hun hút. Cái mái tóc dài đen mượt ấy, là những gánh nặng oằn vai mà tôi phải đeo theo suốt cuộc đời còn lại ...

Trong trái tim tôi, muôn đời vẫn còn sót lại một vết thẹo ...

***

Cô Assistant Manager mang đến giới thiệu với tôi một người để xin việc làm, con bé có cái tên khá dễ thương, Marcella, nó nhìn còn trẻ lắm, không thể quá 16 tuổi, nước da trắng trẻo nhìn Rất Mỹ nhưng vẫn có cái nét của người Hispanic. Ngạc nhiên một điều là, nó nói tiếng Anh khá trôi chảy, không như những người Hispanics nhập cư lậu đến xin việc ở đây, mặc dù vẫn có khá nặng cái accent của người đến từ các quốc gia Trung Mỹ. Nó đến từ El Salvador.

Sau vài phút nói chuyện, tôi nói với 2 người là hãy để nó về và cho tôi suy nghĩ lại trước khi trả lời.

***

Cuộc vượt biên giới bằng đường bộ từ El Salvador của Marcella đến Mỹ, nó không đơn giản như chỉ phải đối mặt với cái sống chết khi vượt qua dòng sông Rio Grande chảy xiết và vượt qua 40 dặm trên sa mạc để vào Mỹ, nhưng bản thân con gái của nó lại còn là miếng mồi ngon cho đủ loại thú dữ rình rập, sẵn sàng nhảy vào cắn xé, từ bọn dẫn đường đến bọn buôn người, từ bọn thổ phỉ đến những Nhân Viên Kiểm Tra Biên Giới của cả hai quốc gia Mễ và Mỹ. Cuộc hành trình dài hơn 4 ngàn cây số đường bộ (hơn 2500 dặm) của một đứa con gái 17 tuổi đơn độc, KHÔNG KHÁC GÌ CUỘC HÀNH TRÌNH ĐI VÀO CÕI CHẾT.

Nó chẳng có sự chọn lựa.

Nó là đứa con thứ hai sinh ra trong một gia đình khá giả ở El Salvador mà bố nó là bác sĩ và mẹ nó là giáo sư ở một trường Trung Học. Cuộc sống đó, có mấy ai có được. Thế nhưng cuộc đời nó không êm ả như của chúng ta, những người sống trong chăn ấm nệm êm và sự yên bình của một thành phố trong một đất nước như ở Hoa Kỳ. El Salvador loạn lạc với đủ thứ bất an kéo dài từ thâp niên 1970s mãi cho tới đầu thập niên 2000s khi có sự nhúng tay của Hội Đồng Bảo An LHQ, tưởng là sẽ được yên.

Thời gian gần 30 năm đó, là thời kỳ kéo dài của cuộc nội chiến xảy ra giữa 2 phe: Phe chính phủ độc tài, bóc lột và tham nhũng được Hoa Kỳ bảo trợ, và phe cánh Tả chống đối. Tưởng rằng cái quốc gia nhỏ nhất khu vực này với chỉ trên 6 triệu dân, sẽ được yên ổn sau nghị quyết bãi bỏ quân đội của Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc được mang tới đây để giải quyết vấn nạn vào năm 1992, nhưng nó lại càng làm cho xã hội ở đây loạn lạc hơn lên.

Họa vô đơn chí, bên cạnh những phe nhóm chính trị, băng đảng, tội ác hoành hành thì trận Bão Mitch vào năm 1998 tàn phá gần như toàn bộ đất nước này. Chưa kịp phục hồi, thì năm 2001 El Salvador lại phải đương đầu với một trận động đất khủng khiếp. Kinh tế tàn lụi, tội ác gia tăng, cướp bóc, băng đảng giết người nhảy vọt. Sự đối lập của nhiều nhóm người khác chính kiến, khác màu da, và khác chủng tộc (có 2 giống người ở El Salvador, đa số là thổ dân thuần chủng thuộc giống dân Aztec và thiểu số là giống dân lai giữa người bản xứ và người nhập cư đến từ Âu Châu sau thời Kha Luân Bố) đã dẫn đến cuộc sống vô cùng bất ổn mà người dân El Salvador bằng mọi giá muốn thoát ra.

 

Bố của Marcella bị giết trong một cuộc chiến khi ông ta đang làm nhiệm vụ ở một nhà thương. Chỉ 2 năm sau, anh trai của nó bị băng đảng bắn chết vất xác lại trên đường. Mẹ nó đứt ruột làm một cái quyết định sống chết cho đứa con gái duy nhất còn sót lại của mình. Bà gởi nó cho người Mối Lái Dẫn Đường Vượt Biên với cái giá 6 ngàn đô, trả trước 2 ngàn, với lời cam kết là nó qua Mỹ sẽ làm để trả nốt số nợ còn lại, cộng với tiền lời trong vòng 1 năm, mạng sống của mẹ nó, là con tin cho đến khi trả hết nợ.

Tôi chẳng có sự chọn lựa.

Câu chuyện vượt biên giới của Marcella tuy nó không có cái kết thê thảm như câu chuyện của cô gái Việt Nam tôi gặp trong trại tỵ nạn Songkhla nhưng những hãi hùng, những khốn nạn, những đớn đau không thể thiếu. Sau này nó tâm sự với tôi rằng, cái tính mạng của mẹ nó chính là sự thúc đẩy để nó tìm con đường sống bằng mọi giá. Tôi không bao giờ hỏi chi tiết về chuyến đi của nó, và nó chẳng bao giờ kể cho chúng tôi nghe. Nó làm cho chúng tôi được hơn 10 năm trời, nhìn nó lớn lên và thương nó như một đứa con của chính mình tuy không nuôi dưỡng và sanh ra, thì chúng tôi bán tiệm và không còn công việc gì để giữ nó. Nó quyết định từ giã North Carolina lên đường sang tiểu bang khác.

***

Tôi có cái cơ may ông Trời gởi đến để được gặp những người cùng khổ và gần như tuyệt vọng trong cuộc sống ở nhiều giai đoạn khác nhau. Có lẽ những mối tương duyên đau buồn đó, nó đã khiến trái tim tôi yếu mềm hơn của người khác. Nó khiến tôi dễ dàng thông cảm và chia sẻ được những đau khổ của người khác ở đời, mà không bao giờ tôi Nhanh Nhẩu Lên Án Họ. Có lẽ những thứ tương quan đó giữa tôi và những con người cùng khổ này đã khiến tôi dễ mềm lòng hơn để bằng mọi giá tôi phải bênh vực họ.

Tôi nghiệm thấy một điều, tình yêu thương cho đi không đắn đo, người cho sẽ nhận lại gấp trăm lần những gì họ phân phát.

Trái tim nó cũng giống như cái thùng chứa, cần phải cho bớt đi những yêu thương để còn có chỗ nhận lại.

FB Phạm Thanh Giao
(VB: Đăng với sự cho phép của tác giả)
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Làm sao để giữ vững tư tưởng trong Quân đội và Công an là vấn đề sống còn năm 2023 của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN). Lý do vì năm con Mèo (Quý Mão) có Hội nghị Trung ương giữa nhiệm kỳ Khóa đảng XIII, dự trù vào khoảng tháng Sáu, để bỏ phiếu tín nhiệm các cấp Lãnh đạo từ Trung ương xuống địa phương. Cuộc bỏ phiếu này sẽ là cơ hội cho các cấp tranh đua, chạy chức, chiếm quyền lãnh đạo. Và kết quả cuộc bỏ phiếu này sẽ đặt nền tảng cho Đại hội đảng khóa XIV để bầu lên Tổng Bí thư và Bộ Chính trị mới nhiệm kỳ 2026-2031...
Chứ chả lẽ cái chết thảm thiết của bà Cát Hanh Long và của hàng bao nhiêu triệu lương dân khác nữa (ở khắp ba miền đất nước, từ hơn nửa thế kỷ nay) thì đất/trời có thể dung tha được hay sao?
✱ Lê Đức Thọ: Bây giờ về phần thỏa thuận chúng tôi đã đồng ý, chúng ta sẽ tiến hành như thế nào? ✱ Kissinger: Để tránh nhầm lẫn, chúng tôi sẽ đánh máy lại từ tiếng Anh của chúng tôi và ông có một bản sao của bản văn. Chúng tôi sẽ nỗ lực tận tâm nhất để đảm bảo rằng mọi thứ chúng ta đã đồng ý đều được hợp nhất. ✱ TT Thiệu: Nếu chúng tôi không thể ký thỏa hiệp này trước cuộc bầu cử, thời liệu Hoa Kỳ có cần phải công bố cho người dân biết rằng họ vẫn có ý định ký kết thỏa hiệp này không? ✱ TT Nixon: Tôi phải có câu trả lời của ông (TT Thiệu) trước 1200 giờ Washington, ngày 21 tháng 1 năm 1973...
Sau 13 năm, cuối cùng thì Bác sĩ David Sinclair và các đồng nghiệp đã tìm được câu trả lời cho câu hỏi: Điều gì thúc đẩy quá trình lão hóa? Trong một nghiên cứu được công bố trên tạp chí Cell vào ngày 12 tháng 1 năm 2023, Sinclair, giáo sư di truyền học và đồng giám đốc của Paul F. Glenn Center for Biology of Aging Research tại Trường Y Harvard (Harvard Medical School), đã phác họa ra một chiếc đồng hồ lão hóa, khi ta vặn chiều kim là có thể đẩy nhanh hoặc đảo ngược quá trình lão hóa của các tế bào.
Lời báo động muộn màng này cũng đã giúp tôi hiểu ra lý do mà sư Minh Trí – sau khi xuất gia, từ bỏ mọi hoạt động chính trị, đã hết lòng tận tụy chăm lo cho những lớp học Việt Ngữ, ở Kampuchea, cho đến… hơi thở cuối!
Trong bài viết sau đây, Henry Kissinger đã cảnh báo về một cuộc thế chiến mới có thể xảy ra và phương cách tốt nhất là tìm cách tạo cho Nga một cơ hội đàm phán trong danh dự. Ý kiến của Kissinger còn nhiều điểm chưa thuyết phục, cần được thảo luận sâu xa hơn...
Trong hơn ba năm - chính xác là 1,016 ngày - Trung Quốc đã đóng cửa với cả thế giới. Hầu hết sinh viên nước ngoài rời khỏi đất nước khi bắt đầu đại dịch. Khách du lịch đã ngừng đến tham quan. Các nhà khoa học Trung Quốc đã ngừng tham dự các hội nghị nước ngoài. Các giám đốc điều hành người nước ngoài bị cấm quay trở lại công việc kinh doanh của họ ở Trung Quốc. Vì vậy, khi Trung Quốc mở cửa biên giới vào ngày 8 tháng 1, từ bỏ những tàn tích cuối cùng của chính sách “không covid”, việc đổi mới tiếp xúc thương mại, trí tuệ và văn hóa sẽ có những hậu quả to lớn, mà phần nhiều là lành tính.
“Đến hẹn lại lên” là chuyện thông lệ, không có gì đặc biệt, nhưng lãnh đạo mà cũng chỉ biết làm đến thế thì dân lo. Chuyện này xẩy ra ở Việt Nam vào mỗi dịp cuối năm khi các cơ quan đảng và chính phủ tổng kết tình hình năm cũ để đặt kế hoạch cho năm mới. Ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư đảng, người có quyền lực cao nhất nước, cũng đã làm như thế. Nhưng liệu những điều ông Trọng nói có phản ảnh tình hình thực tế của đất nước, hay ông đã nói tốt để đồng hóa mặt xấu?
Người ta có thể thông cảm và thông hiểu thái độ nhẫn nhục của những người phụ nữ bị đè nén xuống tận đáy xã hội. Họ có cha già, mẹ yếu, con thơ phải chăm lo nên làm to chuyện e cũng chả đi đến đâu mà nhỡ “vỡ nồi cơm” thì khốn khổ cả nhà. Còn cả một tập đoàn lãnh đạo chỉ vì quyền lợi của bản thân và gia đình mà bán rẻ danh dự của cả một dân tộc thì thực là chuyện hoàn toàn không dễ hiểu...
Hai năm đã trôi qua kể từ cuộc bạo loạn ở Washington ngày 6 tháng 1, 2021, Donald Trump ngày càng cô đơn, ngày càng bị cô lập - giống như vở kịch King Lear của Shakespeare trong lâu đài của ông ở Florida. Sự giống nhau giữa họ gây ấn tượng với bất kỳ ai đọc bức chân dung dài về lễ Giáng sinh của cựu tổng thống trên Tạp chí New York. Đúng là Donald Trump chưa mất trí hoàn toàn, giống như Lear. Nhưng những điểm tương tự giữa họ không thể không nhìn ra: hai người đàn ông lớn tuổi, trước đây được bao bọc trong quyền lực, giờ không thể hiểu nỗi họ không còn là mặt trời xoay quanh các sự kiện thế giới.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.