Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Ý Kiến Gia Đình: Hãy Tận Hưởng Tuổi Già

29/12/201800:00:00(Xem: 3412)
Giao Thanh Phạm

 
Các ông, khi bước vào cái tuổi lục tuần, thì thường đã thấy khá “oải chè đậu”. Ở tuổi đó, sau 40 năm chiến đấu để tranh giành đạt được cái miếng ăn cho ngon, cái nhà cho to, cái xe cho đẹp và nhất là ít vốn liếng để dưỡng già, thì người ta hoặc xoay ra vui chơi với con cháu, mà nếu hiếm muộn không có con cháu, thì cũng tìm vui với … chó với mèo, bằng không thì người ta cũng tìm đến cái thú điền viên vườn tược an dưỡng cái tuổi già xế bóng. Bởi sau 60 năm dài, cái thân thể đã rão, cái bộ óc đã mỏi mệt và nhất là cái ý chí tranh đấu nó đã rệu rạo lắm rồi. Sớm muộn gì, thì cũng phải nghỉ ngơi thôi.

Bất kể người đàn ông nào, khi đã qua cái tuổi này, mà vẫn còn tí hơi sức, cho dù phải gắng gượng để tranh đấu, thì chỉ có thể vì 2 thứ, đồng tiền và quyền lực. Đồng tiền nó giúp cho những người lớn tuổi nhưng vẫn còn lòng tham, cái nguồn lực thứ hai như ngọn đèn sắp cạn dầu phực sáng thêm được một thời gian nữa. Quyền lực cũng vậy, nó như một ngọn gió chợt thổi đến cho cánh diều đang lơ lửng chợt bốc lên, bay bổng thêm được một tí, nhưng rồi sớm hay muộn gì, thì những sự tiếp sức giả tạo đó cũng không giúp cho người đó mãi được. Trước sau gì, thì cũng phải ngưng nghĩ thôi.

Thượng đế tạo ra thân xác con người, chỉ cho nó “chạy tốt” được nhiều lắm là khoảng 60 năm đầu, đó là người đó phải biết gìn giữ và bảo trì cái sức khỏe của mình thường xuyên, không chơi bời trác táng quá độ. Rồi độ chừng 10-15 năm kế tiếp, những bộ phận trong cơ thể đã bắt đầu có triệu chứng “hỏng” dần vì đã quá tuổi hoạt động. Ít có người 70 -75 tuổi mà không nay bịnh mai đau, hoặc mỗi ngày cũng ít ra phải có dăm viên thuốc trợ đủ thứ, cao máu, cao mỡ, cao cholesterol, cao đường, cao “tá lả” là chuyện bình thường.


Rồi có nhiều lắm, thì chục năm tới sẽ là thời gian sống cho qua ngày, chờ cho qua đời chứ có còn mấy để hưởng thụ nữa đâu? Chắc chắn rồi thì, cũng sẽ đi theo ông bà ông vải. Ít người sống được đến 90, mà có được đến 90 thì phần đông các cụ sống trong nhà thương nhiều hơn sống ở nhà mình. Ngày thì chỉ ăn được 2 bữa nhưng thuốc thì lại phải uống đến dăm bận. Mấy cái chuyện đi cầu đi tiểu kia, ngày còn trẻ chạy đều đặn như máy, thì nay cái “ống bô” có khi khẹt khẹt toàn ra khói y như xăng có pha dầu hôi vậy.

Con người ta trên đời, người khôn ngoan và biết tự lượng sức mình thì biết 60 năm là đủ. Nếu có phải cố gắng lắm, thì cũng chỉ 65 là nhiều. Đã đến lúc phải biết rút lui. Nếu đã phải “đi cày như con bò” sau mấy chục năm mà chưa giàu, thì cho dù có cố gắng tiếp tục “cày như con trâu” vài năm nữa thì bảo đảm cũng chẳng giàu được. Bởi bao nhiêu mới là đủ.

Cái đại nạn còn lại đó là Quyền Lực. Cũng may, người thường như số đông chúng ta không mấy khi có cơ hội để “phải cố gắng hi sinh” cái giai đoạn chót của cuộc đời cho niềm đam mê Quyền Lực. Cụ nào cũng vậy, nắm trong tay ít quyền lực, thì cũng phải thấp thỏm trông ngang ngó dọc, ăn không ngon, ngủ chẳng yên, chỉ sợ kẻ thù nó tìm cách hãm hại. Càng nắm nhiều chức quyền, càng nhiều kẻ thù. Thế nào rồi cũng chết chẳng yên thân.

Thôi thì:

Ta dại, ta vui với vườn tược.

Người khôn, người kiếm chốn binh đao.

Nhà tôi chỉ mong được an hưởng tuổi già, ngồi nhà “chém gió”, rung đùi ngó đời.

Chúc cho quý vị cao niên an hưởng năm mới tuổi mới yên vui.

Giao Thanh Phạm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.