Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Ba Chuyện Vui Trong Đêm Nhạc Còn Nóng Hổi

09/11/201807:31:00(Xem: 2551)

BA CHUYỆN VUI TRONG ĐÊM NHẠC CÒN NÓNG HỔI

Nhạc sĩ Nguyễn Ngọc Phúc
 

(Lời giới thiệu của Việt Báo: Sau đây là cảm xúc của nhạc sĩ Nguyễn Ngọc Phúc viết vào sáng ngày 5/11/2018, sau thành công của Đêm Nhạc Bâng Khuâng hôm 3/11/2018 tại Hội Trường Việt Báo, thành phố Westminster, California).

 blank

MC Mai Phương và Vũ Mạnh Tưởng
blankNguyễn Ngọc Phúc

 

Bây giờ là 10pm đêm chủ nhật.

Một đêm lần đầu tiên trong mấy tháng qua, tôi ngồi trước laptop lừ đừ nhưng không lo lắng và suy nghĩ lang bang như trong 3.4 tháng qua.
Sáng nay bật thức dậy ở Hotel vì có tiếng chuông cell phone kêu lúc 8am. Tôi càu nhàu không trả lời vì trong cơn thiêm thiếp ngủ mệt mỏi bởi mãi 2 giờ sáng mới dỗ được giấc ngủ trên giường sau khi rời Việt Báo lúc nửa đêm.

Nằm ì ạch tới 9am, tôi mới check và trả lời phone người gọi.
Cô cháu kêu phone để chúc mừng cậu đã thành công trong đêm nhạc Bâng Khuâng qua số lượng khách đến ngoài sức chứa của phòng nhạc 170 ghế và đầy người ngoài hành lang qua chương trình biểu diễn rất có giá trị của tất cả chúng ta.
 
Một chương trình trước khi đến đã có người nghĩ rằng sẽ không đông và sẽ về sớm vì họ cho rằng miễn phí vô cửa tự do thường là ca hát cho vui.

Chuyện thứ nhất là có một vị khách kêu cell phone tôi hỏi rằng có bán vé không? Tôi nói không, vào cửa miễn phí, họ nói rằng đọc tin trên báo và được bạn bè rủ đi trước đó mấy ngày, họ không biết NNP là ai? Nhạc như thế nào? Họ bàn với nhau, không cần phải tới sớm. Nếu đến nghe mà nhạc sến thì về thôi.

 blank

Bích Thủy
blankThanh Nguyên
blankHồng Tước
blankKim Huệ



Tôi đã giới thiệu cho họ lên youtube nghe 2,3 bài demo posted trên đó như Bâng Khuâng, Dạ Khúc Trăng Buồn, Lời Mẹ Khẽ Ru của Nguyễn Ngọc Phúc.

Sau đó, phone cúp máy với lời lịch sự cám ơn và mời đến.
Nửa tiếng sau, ông ta gọi đến, cho biết tên là Nguyễn Ngọc Bội, cựu giảng viên trường Võ Bị QG Đalat VN, đã nghe các bài nhạc demo. Ông ta nói tuyệt vời , cám ơn tôi và nói sẽ đến dự với các bà bạn.

Tôi rất vui và tiếp chuyện ông ta rồi lan qua các đề tài khác vv và vv. Tôi lịch sự nói với ông ta liên lạc thường xuyên với tôi nhé. Ông nhận lời.
Đấy là hôm thứ tư tuần qua. Tới hôm thứ sáu, ông ta phone lại xin lỗi không thể đến dự đêm nhạc được vì phải đón người nhà tới thăm tối thứ bẩy nhưng xin tôi để dành cho ông ta 1 CD tại cửa phòng nhạc khi bạn bè ông đến dự và nói tên là Nguyễn Ngọc Bội. Tôi hứa sẽ giữ cho ông 1 CD.

Tôi có dặn Minh Châu ở bàn tiếp tân là có ai nói tên Nguyễn Ngọc Bội thì nhớ cho thêm 1 CD. Không biết giờ này, ông ta đã có hay chưa? Chờ xem tin tức mới như thế nào.

Câu chuyện thứ hai là trong buổi trưa chủ nhật hôm nay, vợ chồng tôi đi viếng đám tang anh Bùi Bỉnh Bân, cựu hội trưởng hội BCVA, tôi đã gặp nhiều bạn bè CVA của tôi, những người có mặt tối hôm qua.

 blank

Nhóm Cát Trắng
blankVũ Đan
blankKim Khuê
blankXuân Vũ



Tất cả mọi người đểu bắt tay và chúc mừng tôi. Sau đám tang, họ đã đãi tôi cùng tất cả một bữa trưa để congratulations tôi với đêm nhạc, họ nói rằng:
- Tất cả chúng ta đều hát hay vững vàng và chương trình bài vở chọn lọc có giá trị.


- Không có một ai làm họ thất vọng trừ 1 bài ông nhạc sĩ chơi đàn đã chơi lộn nhưng đã sửa lại đúng sau ½ bài. Người hát đã bình tĩnh theo cái sai mà hát như thường và đã trở lại cái đúng sau khi nhạc sĩ sửa để hát tiếp. Không cần phải cắt ngang hay xin lỗi ngưng nhạc. Đó là một chuyện đáng lẽ phải xin lỗi khán giả nhưng nhạc sĩ và ca sĩ đã tài tình hóa giải để nó trở thành bình thường.

Xin cám ơn Kim Khuê rất nhiều. Em đừng buồn nhé vì em thật bình tĩnh và đã làm một công việc khác thường mà anh không bao giờ nghĩ nó có thể xẩy ra được.
- Đề nghị chương trình lần tới nếu làm, nên làm ở một chỗ rộng hơn Việt Báo.

blank                                    Hợp Ca Ngàn Năm Biển Hát

Câu chuyện thứ ba là trên đường về nhà chủ nhật chiều nay, có một cú phone khác của một người lạ nghe tin về Đêm nhạc BK do một người bạn thân của tôi giới thiệu.
Lời nói mở đầu này của người lạ làm tôi tưởng anh ta đã đi nghe và kêu phone lại để chia sẻ ý kiến có thể tốt hay có thể xấu và tôi tay thì lái xe, miệng thì chuẩn bị cám ơn hay xin lỗi.
Nhưng không phải thế. Anh ta không đi nghe nhạc nhưng muốn phone lại cho biết đã nghe dư âm đêm nhạc rất hay và ân hận không đi được do chuyện gia đình. Anh ta tiếc quá đi thôi.
Nghe thế là mình phải tiếp lời …..Tiếc Quá và Tiếc Qua, Cám Ơn Anh rối rít về một người dù không đi nhưng vẫn phone lại chia sẻ ý kiến với mình.
Thế mới là lạ và hay.
 blank

Thanh Tài
blankTừ trái sang: Thùy Dung - Bích Thủy - Vũ Đan - Kim Khuê
blankBài hát BẠN ƠI! chia tay cuối cùng - ban văn nghệ cầm bài hát với khán giả trên sân khấu.
blank

Khán giả cầm bài hát dưới sân khấu
blank
Poster Bâng Khuâng ở cửa phòng Vietbao



Qua ba câu chuyện dư âm mới tinh nóng hổi để lại dù chỉ mới xẩy ra chưa được 24 hrs, không biết đã đủ để đem lại sung sướng cho tất cả mọi người chưa?
Với tôi, quá nhiều hơn sự ước mơ của mình.

Đêm qua, bao nhiêu cái bắt tay chúc mừng và chào mừng trong giờ breaktime rồi cuối cùng chia tay bịn rịn của bạn bè và khách lạ đã làm tôi không ngủ được cho tới 2am sáng chủ nhật.

Sáng nay chưa check out hotel mà bị cơn hốt hoảng đau tim vì đồng hồ chỉ 11am mà mình chưa ra khỏi hotel, còn ngồi ăn continental breakfast sáng ở lobby, vội vàng nuốt cho nhanh để về phòng kịp check out đã trễ lúc 10.00am. Khi nhìn đồng hồ hotel, Ủa, sao nó chỉ mới có 10am, nhìn lại đồng hồ đeo tay của mình, rõ ràng là 11am, tôi tưởng tôi đang mơ ngủ đi ăn sáng.
Chuyện gì lạ xẩy ra vậy?
Tôi hỏi front desk “ Is your clock right? I have 11 am now”.
Nó nói : “Yes, It is Fall back”.

Thế cho nên, định viết bài nhạc thứ hai tên là : NỖI NHỚ TRONG MƠ tiếp bài MƠ TRONG NỖI NHỚ.

Cuối thư, bây giờ, đón chờ nhiều hình đẹp chụp do các phó nhòm chuyên nghiệp và không chuyên nghiệp chụp sẽ gửi đến cho chúng ta nay mai.

Viết vội xong lúc 12.05am sáng thứ hai còn nóng hổi để gửi cho mọi người khi còn bốc khói.

Thank you.
Phil Nguyen

.

GHI CHÚ của VB: Có thể nghe các ca khúc:

-- VIỆT NAM NGÀN NĂM BIỂN HÁT (Nhạc & Lời : Nguyễn Ngọc Phúc; Ca sĩ: Khánh Ngọc) qua bản ghi âm 2015:
https://vietbao.com/a239707/viet-nam-ngan-nam-bien-hat 

-- LỜI MẸ KHẼ RU (của Nguyễn Ngọc Phúc - Tiếng hát: Hồng Tước) ghi âm năm 2015:
https://www.youtube.com/watch?v=d_0twiyxCJg 

-- HỒN TÔI ĐỂ NGỎ CHỜ EM (nhạc Nguyễn Ngọc Phúc, thơ Phan Tấn Hải, ca sĩ Vũ Đan) ghi âm 3/11/2018:
https://youtu.be/inuz9BxRNqE 


 .

 .

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Công bằng mà nói, ngày càng có nhiều sự đồng thuận là chúng ta cần phải làm nhiều hơn nữa để ngăn chặn các hành động của Trung Quốc trong khu vực. Sự răn đe đòi hỏi những khả năng đáng tin cậy. Liên minh mới này phù hợp với lý luận đó.
Liên quan đến cuộc bầu cử Quốc Hội Đức 2021 trước đây tôi đã giới thiệu lần lượt ba ứng cử viên: Scholz của SPD, Laschet (CDU) và Baerbock (Xanh). Nhưng trong những tháng qua có khá nhiều tin giật gân nên để rộng đường dư luận tôi lại mạn phép ghi ra vài điểm chính bằng Việt ngữ từ vài tin tức liên quan đến cuộc bầu cử 2021 được truyền thông và báo chí Đức loan tải.
Năm 17 tuổi, đang khi học thi tú tài, tôi bỗng nhiên bị suyễn. Căn bệnh này – vào cuối thế kỷ trước, ở miền Nam – vẫn bị coi là loại nan y, vô phương chữa trị. Từ đó, thỉnh thoảng, tôi lại phải trải qua vài ba cơn suyễn thập tử nhất sinh. Những lúc ngồi (hay nằm) thoi thóp tôi mới ý thức được rằng sinh mệnh của chúng ta mong manh lắm, và chỉ cần được hít thở bình thường thôi cũng đã là một điều hạnh phúc lắm rồi. If you can't breathe, nothing else matters!
Một người không có trí nhớ, hoặc mất trí nhớ, cuộc đời người ấy sẽ ra sao? Giả thiết người ấy là ta, cuộc đời ta sẽ như thế nào? Ai cũng có thể tự đặt câu hỏi như vậy và tự cảm nghiệm về ý nghĩa của câu hỏi ấy. Sinh hoạt của một người, trong từng giây phút, không thể không có trí nhớ. Cho đến một sinh vật hạ đẳng mà chúng ta có thể biết, cũng không thể tồn tại nếu nó không có trí nhớ. Trí nhớ, Sanskrit nói là smṛti, Pāli nói là sati, và từ Hán tương đương là niệm, cũng gọi là ức niệm, tùy niệm. Nói theo ngôn ngữ thường dùng hiện đại, niệm là ký ức. Đó là khả năng ghi nhớ những gì đã xảy ra, thậm chí trong thời gian ngắn nhất, một sát-na, mà ý thức thô phù của ta không thể đo được.
Ba mươi năm trước tôi là thành viên hội đồng quản trị của một cơ quan xã hội giúp người tị nạn trong khu vực phía đông Vịnh San Francisco (East Bay) nên khi đó đã có dịp tiếp xúc với người tị nạn Afghan. Nhiều người Afghan đã đến Mỹ theo diện tị nạn cộng sản sau khi Hồng quân Liên Xô xâm chiếm đất nước của họ và cũng có người tị nạn vì bị chính quyền Taliban đàn áp. Người Afghan là nạn nhân của hai chế độ khác nhau trên quê hương, chế độ cộng sản và chế độ Hồi giáo cực đoan.
Bà Merkel là một người đàn bà giản dị và khiêm tốn, nhưng nhiều đối thủ chính trị lại rất nể trọng bà, họ đã truyền cho nhau một kinh nghiệm quý báu là “Không bao giờ được đánh giá thấp bà Merkel”.
Hai cụm từ trọng cung (supply-side) và trọng cầu (demand-side) thường dùng cho chính sách kinh tế trong nước Mỹ (đảng Cộng Hòa trọng cung, Dân Chủ trọng cầu) nhưng đồng thời cũng thể hiện hai mô hình phát triển của Hoa Kỳ (trọng cầu) và Trung Quốc (trọng cung). Bài viết này sẽ tìm hiểu cả hai trường hợp. Trọng cung là chủ trương kinh tế của đảng Cộng Hoà từ thời Tổng Thống Ronald Reagan nhằm cắt giảm thuế má để khuyến khích người có tiền tăng gia đầu tư sản xuất. Mức cung tăng (sản xuất tăng) vừa hạ thấp giá cả hàng hóa và dịch vụ lại tạo thêm công ăn việc làm mới. Nhờ vậy mức cầu theo đó cũng tăng giúp cho kinh tế phát triển để mang lại lợi ích cho mọi thành phần trong xã hội. Giảm thuế lại thêm đồng nghĩa với hạn chế vai trò của nhà nước, tức là thu nhỏ khu vực công mà phát huy khu vực tư.
Gần đây, chỉ một tấm ảnh của nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ – Nicole Gee – ôm em bé người Afghan với thái độ đầy thương cảm thì nhiều cơ quan truyền thông quốc tế đều phổ biến và ca ngợi! Nhân loại chỉ tôn trọng sự thật, trân quý những tâm hồn cao thượng và những trái tim biết rung động vì tình người – như nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ, Nicole Gee – chứ nhân loại không bao giờ thán phục hoặc ca ngợi sự tàn ác, dã man, như những gì người csVN đã và đang áp đặt lên thân phận người Việt Nam!
Tôi vừa mới nghe ông Trần Văn Chánh phàn nàn: “Cũng như các hội nghề nghiệp khác, chưa từng thấy Hội nhà giáo Việt Nam, giới giáo chức đại học có một lời tuyên bố hay kiến nghị tập thể gì liên quan những vấn đề quốc kế dân sinh hệ trọng; thậm chí nhiều lần Trung Quốc lấn hiếp Việt Nam ở Biển Đông trong khoảng chục năm gần đây cũng thấy họ im phăng phắc, thủ khẩu như bình…”
Thế giới chưa an toàn và sẽ không an toàn chừng nào các lực lượng khủng bố trên thế giới vẫn còn tồn tại, một nhà báo, cựu phóng viên đài VOA từ Washington D.C. nói với BBC News Tiếng Việt hôm thứ Năm. Sự kiện nước Mỹ bị tấn công vào ngày 11 tháng 09 năm 2001 đã thức tỉnh thế giới về một chủ nghĩa khủng bố Hồi giáo cực đoan đang tồn tại trong lòng các nước Trung Đông. Giờ đây, sau 20 năm, liệu người Mỹ có cảm thấy an toàn hơn hay họ vẫn lo sợ về một cuộc tấn công khủng bố khác trên đất nước Hoa Kỳ hay nhằm vào công dân Mỹ ở nước ngoài.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.