Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Viết Cho Gia Đình Phật Tử: 50 Năm Chung Tình

02/07/200100:00:00(Xem: 3964)
Viết riêng thân tặng Thành, Linh, Khuê, Triết, Huy, Vui.

(Chữ nghiêng trong bài là lời nhạc của Tâm Trí Nguyễn Quang Vui)

Nhân dịp Trưởng Tâm Trí Nguyễn Quang Vui có chuyện xuống miền Nam Cali, chúng tôi có dịp gặp lại anh sau nhiều năm xa cách, vẫn tính tình vui vẻ và ồn ào anh em chúng tôi kéo nhau ra một quán ăn yên tịnh vắng khách để tiện dịp hàn huyên tâm sự vì sáng hôm sau anh phải lên đường trở về San Jose.

Bên ly bia sóng bọt chuyện gia đình, chuyện nhân gian và chuyện về những tháng ngày hoạt động trong tổ chức Gia Đình Phật Tử được anh em khề khà ôn lại với bao niềm xúc động. Kẻ còn người mất, kẻ quay lưng, kẻ vẫn lao vào công tác. Đến 10 giờ đêm cả bọn lại kéo nhau về nhà tôi tiếp tục câu chuyện dở dang vì ai cũng muốn gần kề anh thêm chút nữa.

Trong cơn mê sảng về nỗi thao thức tồn vong và thống nhất của GĐPT. Anh lên tiếng: Này bây giờ tôi hát cho các trưởng nghe một sáng tác của tôi nhé" Và trong cái dáng làm bộ ngà ngà say anh cất giọng :
Năm mươi năm thăng trầm cuộc đời, Tình Lam trong tim ta vẫn còn rạng ngời..... 50 năm không còn khờ dại. Tình Lam trong tim ta vẫn còn đọng lại....
50 năm tóc đã bạc màu. Tình lam trong anh em vẫn như ngày nào....

Giọng anh không hay nhưng nó đâm vào trái tim chúng tôi khiến mọi người trong bàn tiệc không hẹn cùng đưa tay vội vàng lau đôi dòng lệ đang từ từ trôi xuống. Riêng tôi một người khá phong trần trong cuộc sống thì cảm giác như dòng nước mắt chảy ngược lên sống mũi đi vào hai thái dương và rất chậm nó len qua võng mô làm hình ảnh của anh nhèo nhèo dưới ánh đèn yếu ớt hắt lên từ hòn non bộ và cũng rất chậm rãi nó nhẹ nhàng trốn qua khóe mắt và rơi ra lúc nào không hay. Đến khi anh giơ đôi tay ra nắm lấy người bên cạnh và...Qua năm mươi năm bây giờ gặp lại. Về đây anh em ta đó đây một nhà! Cuộc đời dù đen trắng, ngọt bùi rồi cay đắng.

Đường đời nhiều mưa nắng! Như mây lang thang! Lang thang! thì như cơn lốc thổi vào đáy lòng anh em một rồi hai rồi ba tiếng nấc vang lên chúng tôi cúi đầu thật thấp và hình như ai cũng không muốn nhìn người bên cạnh vì anh Tâm Trí Nguyễn Quang Vui ơi! Chúng tôi hơn ai hết đãvà đang có cùng một nhịp đập của trái tim anh, Chúng tôi không ai đã không từng nghĩ đến những lời anh đang hát cho chúng tôi nghe nhưng không một ai trong chúng tôi có thể diễn đạt hay hơn anh ít ra trong lúc này. Ngày mai anh lên đường có những giờ phút thật lòng bên nhau, mở rộng trái tim mình cho người bên cạnh xem thì chỉ có anh mới làm nỗi mà thôi.

Tôi biết anh phải giả làm người say, giả làm người ngây ngô trước những đứa em của anh vì có như thế anh mới đủ sức hát cho hết bài hát, hay nói khác đi anh phải rời bỏ con người Quang Vui để hòa nhập vào nỗi lòng của Tâm Trí mới mong qua khỏi chiếc cầu mật đắng đêm nay.

Anh Vui ơi! Năm mươi năm hơn nữa đời người. Tình lam trong tim ta vẫn còn rạng ngời. Bầu trời còn xanh thắm. Tình người còn vương vấn. Ngày về còn xa lắm! Ôi nơi phương xa! Tha hương. Khi tha hương dầu tình người có trắng đen thay đổi, Chuyện áo cơm làm mây che lối, Sức hấp dẫn của quyền lực có làm Sen Trắng đổi màu, nhưng hễ ngày nào anh còn hát được những lời như thế và ngày nào anh em chúng ta còn đủ xúc động như đêm nay thì tôi nghĩ rằng màu áo Lam vẫn sẽ còn tươi thắm. Tôi có lòng tin khi nhìn thấy các anh em chung quanh lau đôi dòng lệ vì trái tim các anh em vẫn còn thổn thức, vẫn còn oằn đau khi một ai đó (như anh) chạm vào vết thương này. Tôi chỉ sợ ngày nào mọi người đều dửng dưng lạnh lùng trước lời thở than họ chỉ nhìn cái hoa sen nhỏ xíu trên túi áo như là tấm thẻ bài tiến thân vô hồn, Họ đến với nhau không bằng Tình Lam mà bằng Quyền Lam thì ngày đó mới là ngày đáng sợ.

Ngày mai anh lên đường,biết bao giờ gặp lại! Có ai ngờ sợi ïdây thân ái kết vào những ngày tháng 4-75 mãi đến gần một phần tư thế kỷ sau mới lần mò rờ nắm được nhau nhưng cũng không trọn vẹn. Anh Vui ơi! Tôi rất đồng ý với anh toàn lời của bài hát duy chỉ có một chữ tôi vẫn còn muốn sửa lại: "Năm mươi năm không còn khờ dại.Tình lam trong tim ta vẫn còn đọng lại". Xin nói riêng với tôi: "Năm mươi năm VẪN còn khờ dại". Và tôi chỉ muốn biết cho đến bao giờ chúng ta hết dại khờ để cho rõ câu "Vì nghe trong tim ta vẫn còn cuộc tình. Tình là tình Lam màu áo. Xin đừng làm tình áo màu phai.Tình là tình lam còn đó. Xin người gìn giữ ngàn sau.”

Chúc anh lên đường trọn vẹn để hết tha phương.

Anh ơi cánh lá còn đây
Mà hoa trôi nổi lưu đày nơi đâu.
(Thơ N.Kim)

Biết đến bao giờ chúng ta mới tìm cho ra hết những chiếc hoa vô ưu lưu lạc về chắp vào cành lá vẫn mòn mỏi chờ mong.

Tình thân
Nguyên Kim Nguyễn Ngân

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.