Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Có Một Cái Chết Không Mồ!

13/10/201800:00:00(Xem: 1808)
Nguyễn Thị Cỏ May

 
Dư luận Việt Nam trong mấy ngày nay nói nhiều tới 2 cái chết liền nhau. Ngày 21/9, Chủ tịch nước, Đại tướng Trần Đại Quang chết. Ngày 1/10, Đỗ Mười, cựu Tổng Bí thư, cựu Thủ tướng, cựu nhiều thứ nữa.., chết. Có dư luận cho rằng chết như vậy là một sự mất mát quá lớn cho Việt Nam. Lại cũng có dư luận bày tỏ sự vui mừng: chết con nào đỡ con nấy! ("Chết một con nhòn con muỗi"? - Nhớ chừng câu nói ở nhà quê, mấy bà già trầu hay nói khi có người ở ác, bị xã hội ghét, chết đi nhưng không biết rõ "nhòn" hay chữ gì mới đúng?).

Nhưng "Nói mất mát lớn cho Việt Nam" mà không nói rõ cho Việt Nam nào? Có phải thiệt là mất mát cho người dân bình thường của xứ Việt Nam không? Chắc chắn là không.

Theo nề nếp Việt Nam, một người đã chết, dù người đó là thứ cùng hung cực ác, thứ không ngại đâm cha, chém chú, lắc vú chị dâu, cạo đầu bà thiếm đi nữa, khi chết rồi, thì người ta cũng hoan hỉ bỏ qua, quên đi, thắp cho cây nhang nếu có dịp. Vì chết vẫn là sự mất mát lớn nhứt cho bản thân người chết, cho những người từ đó họ xuất hiện. Vì sự sống của loài sinh vật vẫn là quí báu hơn hết. Nói "mất mát" thì phải hiểu  2 trường hợp chết của Quang và Mười, có mất mát, là mất mát cho cái đảng cộng sản ở Việt Nam mà thôi.

Vậy nếu nhắc tới 2 người vừa chết: Trần Đại Quang và Đỗ Mười, không có nghĩa là nhắc tới 2 người Việt Nam, của dân Việt Nam, được ai cũng thương, chết.

Nay nhơn đám ma rình rang của 2 nhơn vật chốp bu cộng sản,  nhắc qua vài nét về sự nghiệp, tài năng và chức vụ, giá trị về con người của họ.

Vài nét về 2 người cộng sản vĩ đại vừa ra đi

Tiểu sử của Trần Đại Quang và Đỗ Mười đều chói sáng, mỗi người một cách. Quang làm Đại tường Công an, Chủ tịch nước, Giáo sư Tiến sĩ nghành Công an. Bằng cấp của Quang loại tại chức. Gọi Tiến sĩ nhưng không thấy Quang làm Tiến sĩ ở đâu, hồi nào, môn gì?

Cái học của chế độ cộng sản ở Việt Nam có 3 hệ: tại chức, chuyên tu và chánh qui. Thường chánh qui chê tại chức và chuyên tu: «dốt như chuyên tu, ngu như tại chức». Nhưng tại chức và chuyên tu không chịu thua, phê bình lại: «chánh qui như cứt»!

Xưa nay, người đứng đầu nghành công an ở xứ cộng sản, không có ai có bàn tay sạch, tức không dính máu nhơn dân. Thành tích của Quang, thật ra không sáng chói bằng Đỗ Mười. Quang chỉ đàn áp, sát hại đồng bào ở Cao nguyên vì họ chống đảng cộng sản cướp đất đai của họ bán cho xí nghiệp tư xây cất cơ sở kỹ nghệ. Số nạn nhơn, có cả đàn bà, con nít, lên tới có hơn 3 ngàn người. Công an đàn áp các vụ biểu tình ở giáo xứ, bắt những người tranh đấu đòi dân chủ, nhơn quyền trên cả nước, cũng chỉ số ngàn. Những người bị bắt, bị tra tấn cực hình, số chết vì «tự tử» trong tù, cũng chỉ mới số trăm. Nhờ Việt Nam có ký Công ước chống tra tấn!

Bản chất công an cộng sản đã ác ôn nhưng chưa đủ, nên đảng cộng sản Hà Nội, ngày 21 tháng 1/2017, đã thỉnh trùm công an liên-xô đầu tiên, Félix Dzerzhinsky, đem về đặt trước Học viện Cảnh sát nhân dân ở Hà nội để công an Việt Nam học tập và hành nghề theo gương sáng của ông «phải dám giết, phải gian ác, phải tàn bạo» thì mới cai trị, bảo vệ và giữ vững chế độ được» (lời dạy của Lénine).

Đỗ Mười tuy không có một bằng cấp nào hết nhưng nắm giữ qua đủ các chức vụ từ nhỏ tới tột đỉnh trong Nhà nước và đảng cộng sản. Đỗ Mười không hề bị chê cười bằng cấp tại chức hay chuyên tu. Đỗ Mười đúng là mẫu người cộng sản tinh ròng, đặc sệt, không cần học qua trường lớp nào hết, tiến thân nhờ đảng. Ông ta không suy nghĩ gì khác hơn điều đảng đã nói. Hơi thở của ông là hơi thở của đảng. Ông chỉ thở lại hơi thở của đảng. Chính nhờ những đặc tính có một không hai này mà Đỗ Mười bốc lên tận cùng mây xanh.

Đỗ Mười, sở dĩ được đào tạo và thành công như vậy, phải nói là nhờ ở con người của ông, ngay từ nhỏ, đã hội đủ điều kiện để trở thành người cộng sản làm lãnh đạo. Cho tới năm 17 tuổi, Đỗ Mười mới bắt đầu học ê a ở một lớp học trong làng, do một người biết chút ít chữ dạy, nhờ sự giúp đỡ thiện nguyện của những người khá giả trong làng chung đậu. Trước đó, tối ngày, ông ta chỉ biết chạy theo chơi bời với đám trẻ du thủ du thực trong xóm. Không ở nhà giúp đỡ mẹ việc nhà hoặc phụ mẹ việc gồng gánh bán buôn. Đến lúc Hồ Chí Minh đem phong trào cộng sản về nước, ông liền chạy theo phong trào này. Hoạt động cộng sản với dao mác, gậy gộc và thoát ly khỏi nhà, thích hợp với ông. Thế là ông tiến lên từ đây.

Có làm Thủ tướng, Bộ trưởng, cái gốc du đãng không học vẫn không thể phai nhạt đi ở ông. Một hôm, hướng dẫn một đoàn cán bộ, nhơn viên đi thăm nhà máy dệt Nam Định, nhìn thấy một bộ phận máy dệt lạ, ông bèn bảo «Nhìn như cái l. đàn bà ấy»! (Ng.Dân, DLB)

Một dịp khác, cán bộ của Bộ Xây dựng của ông phải trình ông coi một đồ án vừa làm xong. Họ phải tới ban đêm mới gặp được ông. Ông giữ nguyên pyjama cháo lòng tiếp. Sau khi cán bộ trình bày đồ án xong, ông phán «Phải hiện đại, phải dân tộc, phải đáp ứng yêu cầu của tình hữu nghị Việt-Xô … » (như trên)!

Nghĩa là Đỗ Mười chỉ lặp lại y nguyên những lời đã được học qua ở cộng sản. Cũng may, ông ta còn nhớ.

Khi làm Cải tạo Công Thương nghiệp ở Miền Bắc, Đỗ Mười đánh sát ván những ai cao hơn mặt đất. Một lần đi công tác ở Hải phòng, trông thấy ngôi nhà 2 tầng của một thủy thủ viễn duyên, Đỗ Mười hét lên «Hãy tịch thu tất cả những nhà cao tầng của bất cứ ai, để làm công sở, nhà trẻ» (Đoàn Duy Thành, Hồi ký –Bùi Tiín cũng kể)

Sau 30/04/75, vào Miền Nam, Đỗ Mười cũng nắm giữ Cải tạo tư sản. Ông đúng là một thứ hung thần cùng hung cực ác. Nguyên Thạch phát thảo vài nét :

«Hãy đánh cho chúng te tua

Thắng xong ta phải gom lùa tập trung

Cải tạo cho chúng lùng bùng

Hành hạ cho chúng dở khùng dở điên

Hãy đánh cho chúng hết tiền

Đánh cho tư sản chủ điền banh thây

Đánh đêm tranh thủ đánh ngày

Đánh cho bọn chúng sạch tay thành bần… »

 
Bắt đầu là cướp ngân hàng. Không như ở ngoài Bắc, trong Nam có nhiều ngân hàng vừa công, vừa tư. Riêng ở Ngân Hàng Quốc gia, vc thâu được 16 tấn vàng, cả 5, 7 tấn vàng gởi ở ngân hàng Thụy sĩ. Riêng một số lớn những đồng tiền vàng cổ có giá trị cao hơn vàng ròng.

Cướp thêm vàng trong dân, tất cả lên tới 40 tấn. Theo thời giá 600 us$/once, tính được 650 triệu us$.

Sau khi tái lập bang giao với Huê kỳ, VC thu về thêm 396 triệu us$ nữa.

Tiếp theo là 3 lần đổi tiền, mật mã là X3 (22/9/75, 25/4/78 và 14/9/85) để vét túi dân chúng cho thật sạch.

Đánh tư sản cũng làm 2 lần, mật mã là X2 (10/9/75, 23/3/78). Chủ trương của vc là tịch thâu tài sản và bỏ tù những người có nhà cửa khang trang và có tiền, cơ sở làm ăn. Họ lên án "Bọn tư bản mại bản đã cấu kết với quân xâm lược Mỹ và chính quyền bù nhìn, máu của đồng bào ta càng đổ nhiều thì chúng càng giàu thêm. Chúng đã thành những ông vua như vua gạo, vua giây kẽm gai, vua vải, cà phê, sắt thép… Tội của chúng lớn tày đình và không thể nào tha thứ được. Chúng nhất định phải bị tiêu diệt…”. Những người bị qui chụp tư sản liền bị kết án tù từ 10 năm đến chung thân.

Trong đợt II, tư sản bị đánh dưới tên mới rất hiền lành «Cải tạo công thương nghiệp tư doanh”, nghĩa là chỉ nhằm xóa bỏ chế độ kinh doanh tư nhân để thiết lập chế đô kinh tế xã hội chủ nghĩa.

Kết quả: nếu tính trung bình nhà có 4 người, thì sơ khởi, có ngay 120000 dân Miền Nam trở thành vô sản, vô nghề nghiệp nên bị lùa đi kinh tế mới (Lâm văn Bé, Cướp Miền Nam, … 2018).

Không thể nào biết được chính xác sự thiệt hại của chánh sách đánh tư sản nầy nhưng thấy rõ toàn bộ nền kinh tế Miền Nam đã bị triệt tiêu, một số tài sản khổng lồ bị đảng viên lớn nhỏ tẩu tán, cả khối nguyên liệu, trang bị và cơ xưởng bị phế thải, hãng xưởng không hoạt động được bởi đám cán bộ chỉ quen cầm mã tấu từ Miền Bắc vào nắm lấy.

Sau đợt II này, có làm tổng kết. Đỗ Mười nhiệt liệt khen thưởng cán bộ và các Đội gồm thanh niên, sinh viên và học sinh đã lập thành tích xuất sắc chào mừng cách mạng sẽ từng bước đưa đất nước tiến lên chủ nghĩa xã hội. Và Đỗ Mười, trong lúc hăng say nói, đã nhấn mạnh để mọi người thấu hiểu tầm mức quan trọng của chiến dịch «…Bọn tư sản là những con chuột cống. Hể thấy chúng ló đầu lên ở đâu, ta phải đập ngay cho chết». Đỗ Mười vừa đập bàn tay xuống bàn cái rầm.

Người biết chuyện, như ông Bùi Tín và Võ Nhơn Trí (kinh tế gia, cán bộ Ủy Ban Khoa học Xã hội, Hà nội, 1960 – 1984), kể lại có vài lần Đỗ Mười nằm bịnh viện 108, Hà nội, đang đêm, y tá phát hiện Đỗ Mười không có nằm trên giường. Túa ra đi tìm, thấy ông đang ngồi tòn teng trên cây bàng nghêu ngao hát…  Các y tá chấp tay vang ông xuống «Lạy Cụ. Cụ leo xuống cho chúng con, … Chết chúng con mất!»

Chủ trương của cộng sản Hà Nội là đánh cướp sạch dân chúng Miền Nam. Một lần tại buổi học tập về chánh sách “Cải tạo tư sản Miền nam”, Đỗ Mười nói rõ “Cải tạo tư sản, thực chất là ta cướp sạch tài sản của chúng”. Nguyễn Hồng Đăng, cán bộ tấp kết về, con Cụ Nguyễn văn Trân, tập kết ra Bắc sau 54, lên tiếng phản đối “Thưa đồng chí, người cộng sản không cướp của ai hết”. Chỉ vài tháng sau, anh nhận được giấy báo nghỉ huu, chỉ vừa ngoài 50 tuổi. Như trường hợp của cha của anh, Nguyển văn Trân, ở Hà nội, phê bình Trường chinh lên lớp sai về Thanh niên Tiền phong trong Nam là công cụ của Nhựt bổn.

Khi Miền Nam đã đủ sơ xác, Hà nội sẽ ”đổi mới” theo kinh tế thị trường để họ trở thành tư sản mới. Và cộng sản đã thành công. Như ngày nay ta thấy. Đó là sự nghiệp của Đỗ Mười. Nhờ sự nghiệp vĩ đại này, ngày nay đảng và Nhà nước làm đám ma rình rang cho ông. Những người thương nước thiệt tình, nói lời phải cho đảng cộng sản nghe để kịp sáng mắt ra, như Trung tướng Trần Độ, khi chết, chẳng những không được đảng và Nhà nước làm tang lễ, mà còn bị bốc lột cà những câu phúng điều bình thường như “Vô cùng thương tiếc ”. Làm đám ma hoành tráng cho Đỗ Mười là để nhằm dạy mọi người hảy biết khôn mà ngoan ngoản đúng đường lối đảng.

Đây mới là giải phóng thật sự. Người cộng sản giải phóng cộng sản. Đỗ Mười cũng được giải phóng. Cả nhờ được giải phóng mà có con mọn với một nữ cán bộ hộ lý.

Một cái chết không mồ mả

Trong “Hội Nghị Hiệp Thương Chính Trị Thống Nhất” họp tại Sài Gòn hồi tháng 11 năm 1975, nhiều thành viên của Chính Phủ Cách Mạng Lâm Thời Miền Nam phát biểu “đồng ý nguyên tắc là phải thống nhất, nhưng cần thời gian để hai phần đất nước chia cắt có thời gian hòa hợp với nhau” (Huy Đức, tr. 251).

Huỳnh văn Nghệ phản đối chủ trương thống nhứt ngay, bị đau bụng, được đưa vào nhà thương Chợ Rẫy, theo lệnh của Ủy Ban Bảo vệ sức khỏe TW đảng, phải mổ để chữa trị vì bịnh hiểm nghèo. Dĩ nhiên ông chết vì mổ. Bác sĩ Dương Quỳnh Hoa biết rõ 8 Nghệ bị tụi nó sát hại, bà bèn trả thẻ đảng. Phạm văn Đồng thuyết phục bà không được, đành chấp nhận với điều kiện 10 năm sau, bà hãy công khai chuyện trả thẻ đảng. Đúng 10 năm sau, Bác sĩ Dương Quỳnh Hoa công bố trên nhựt báo Le Monde ở Paris.

Hôm 1/5/75, Bộ trưởng Tư pháp của Chánh phủ Cách mạnh Lâm thời Cộng hòa Mìền Nam, ông Trương Như Tảng, ngồi trên khán đài coi diễn binh chào mừng ngày giải phóng Miền Nam. Ông Tảng sốt ruột chờ coi Đoàn quân Giải phóng đi qua mà không thấy, bèn hỏi người ngồi bên cạnh là một bộ đội Miền Bắc “Sao tôi không thấy Quân đội Gỉai phóng đi diễn hành? Lễ sắp hết rồi”. Trả lời “Ủa quân đội ta đã thống nhứt tối hôm qua rồi, anh không biết sao?”.

Mặt Trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam, Quân đội Giải phóng, Chánh phủ cách mạng lâm thời Cộng hòa Miền Nam đều được chết ngay đêm 30/04/75. Nhưng không được như Trần Đại Quang và Đỗ Mười có một nấm mồ, có mộ bia ghi ngày chết và ghi “Nơi đây là mồ chôn …”

 

Nguyễn thị Cỏ May

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tôi rất hãnh diện đã ủng hộ đạo luật lịch sử, mang 130,000 người tị nạn đầu tiên từ các nước Việt Nam, Lào, và Campuchia đến Hoa Kỳ vào năm 1975 và đã thông qua nghị quyết chào đón họ. Tôi đã bỏ phiếu chấp thuận gia tăng ngân quỹ để giúp những người Việt mới đến định cư và sau này tôi đã đồng bảo trợ cho đạo luật dẫn đến sự hình thành của hệ thống di trú theo quy chế tị nạn hiện hành. Tinh thần cứu giúp người tị nạn, chào đón họ đến với tự do sau khi trốn thoát chế độ đàn áp, là giá trị nền tảng của chúng ta và của Hoa Kỳ. Cũng do giá trị đó mà nước Mỹ trở thành biểu tượng của tự do và hy vọng, dẫn đầu thế giới không chỉ bằng sức mạnh của một cường quốc mà bằng hành động cụ thể làm gương cho thế giới. Trong vai trò tổng thống, tôi cam kết sẽ giữ cho nước Mỹ là quốc gia luôn chào đón người tỵ nạn và di dân, và chúng ta ghi nhận sức mạnh phi thường của Hoa Kỳ đến từ xã hội đa dạng và đa sắc tộc của chúng ta.
Hai Dự thảo “Báo cáo Chính trị” (BCCT) và “Tổng kết công tác xây dựng Đảng và thi hành Điều lệ Đảng nhiệm kỳ Đại hội XII”, gọi ngắn là “Xây dựng, chỉnh đốn đảng”, dành cho Đại hội đảng XIII vào đầu tháng Giêng năm 2021, đã bộc lộ bản tính tham quyền cố vị và tư duy giáo điều
Tại Hoa Kỳ, tháng 10 được chọn là tháng nâng cao hiểu biết về ung thư vú. Theo thông tin từ trang web của Hiệp Hội Ung Thư Vú Quốc Gia (National Breast Cancer Foundation), trung bình cứ 2 phút thì có một phụ nữ được chẩn đoán bị ung thư vú tại đất nước có hệ thống y tế đứng đầu thế giới này. Theo trang web của Hội Ung Thư Việt Mỹ (Vietnamese American Cancer Foundation), ung thư vú là loại ung thư thường gặp nhất ở phụ nữ người Việt nhưng lại có rất ít thông tin về những gì người mắc bệnh đã từng trải qua. Đây một tổ chức vô vụ lợi có văn phòng tại miền Nam Cali được thành lập từ năm 2002 với sứ mệnh ủng hộ và tranh đấu cho quyền lợi của bệnh nhân ung thư.
Dân Việt Nam và các dân tộc trên thế giới tùy theo ảnh hưởng môi trường của nơi cư trú, văn hóa tập tục truyền từ đời này qua đời khác, cách sinh sống, tôn giáo khác nhau, họ có các hình thức mai táng khác biệt riêng mà tôi xin dần dà trình bày ra đây để gọi là góp thêm chút ý kiến với quý vị:
Mấy ngày qua nghe tin nước lụt ngập tràn miền Trung, tôi cứ cố "giả lơ" vì biết mình không thể cầm lòng được khi đối diện thêm lần nữa cảnh hoang tàn mùa lụt lội. Tôi xem lướt qua những hình ảnh nước ngập nhiều nơi ở miền Trung trong tâm trạng bất lực vì những điều tôi mong và muốn cho quê hương vẫn còn xa quá trong tầm với của tay mình.
Chị Phạm Thị Thập làm phu vác ở chợ Đồng Xuân đã được gần 10 năm. Người phu nữ đến từ Hưng Yên có gia đình và hai con nhỏ ở quê nhà, tuy nhiên phải đôi ba tháng chị mới về một lần. Những lúc nhàn rỗi chờ việc chị lại mang kim chỉ ra thêu thùa tranh và khăn dành tặng cho chồng con ở nhà.
Bác sĩ Anthony Fauci, Giám đốc Viện Quốc gia Mỹ về các bệnh dị ứng và truyền nhiễm, cảnh báo chính sách này có thể khiến nhiều người tử vong, ngay cả khi tỷ lệ người nhiễm không triệu chứng ở mức tương đối cao. “Với nạn béo phì, cao huyết áp và tiểu đường tại Mỹ, nếu mọi người bị nhiễm Covid-19, con số tử vong sẽ rất lớn và hoàn toàn không thể chấp nhận”, bác sĩ Fauci giải thích.
Một chi tiết khá thú vị cho sự thành công ngoài mặt trân của ông mà TT. Việt từng chia sẻ, đó là khi ra trận ông luôn nghe như có tiếng trống thúc quân Mê Linh của Hai Bà Trưng, tiếng trống thúc giục lòng yêu nước của quân sĩ chiến đấu để bảo vệ bờ cõi.
Các chuyên gia Việt nhìn thấy bất cập (giàu nghèo, môi trường, bất công, thất thoát…) nhưng đối với giới đầu tư ngoại quốc thì cơ hội đầu tư lại đến từ những mất cân đối trong số này (giá lương thấp, hư hại môi trường,…) Cho nên dù hai kết luận khác nhau nhưng nền kinh tế Việt Nam vẫn còn nhiều cơ hội cất cánh trong một thời gian dài.
Người ta nghi rằng nguồn gốc của triết lý tam không nói trên có lẽ đã được một nhà sư Phật gíáo thuộc tông phái Thiên thai (?) (Tiantai Zong), Trung Quốc đề cập đến trong tác phẩm của ông ta, "Không thấy, không nghe và không nói" vào koảng thế kỷ thứ VIII.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.