Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Lễ Cúng Dường Trai Tăng Tại Mandalay, Miến Điện

25/09/201800:00:00(Xem: 1998)
MIEN DIEN cung duong trai tang
Lễ Cúng Dường Trai Tăng Mandalay Miến Điện.

 
Đường Bình

 
Tu viện Mahagandayon tọa lạc trong bang Mandalay Miến Điện. Tu viện thành lập năm 1908. Thơng tin địa phương cho biết đây là một trong những tu viện lớn nhứt trong nước. Ngày xưa là một viện tu Thiền cho các nhà sư trong rừng. Dân chúng rất sùng kính. Tu viện nổi tiếng trong nước và trên thế giới.

Lịch trình của chúng tơi hơm nay là ngày đi cúng dường trai tăng tại tu viện Mahagandayon. Đồn hành hương trong chuyến đi này rất hùng hậu, gồm cĩ 5 Thầy và 2 Sư cơ. Đồn viên cĩ 25 nam và nử đồng đạo tử nhiều nơi trên trái đất tới.

Đồn hướng dẩn bởi Hịa Thượng Thích Chơn Trí, Trụ trì chùa Pháp Vân, Panoma California. Thầy Thích Giác Đẵng Trụ Trì chùa Pháp Luân Houston Texas, Thượng Tọa Thích Nguyên Thảo Trụ trì chùa Hoa Nghiêm Canada, Thầy Thích Trí Tịnh chùa Phật Pháp, Saint Petersburg, Florida, Sư Thích Tuệ Dũng tu sinh Đại học bên Tích Lan, Sư cơ Thích Nữ Tịnh Thường, tịnh thất Thường Quang Sacramento California. Một cơ mà tơi khơng dám hỏi Pháp danh là cơ tu sinh Việt Nam đang học tại Đại học Theravada International University Myanmar. Cơ được mời cùng đi để giúp phiên dịch vì cả đồn người khơng cĩ ai biết đọc và biết nĩi tiếng Miến Điện.

Đồn tập trung ăn điểm tâm mau lẹ vội vàng ra đi cho kip giờ. Xe buýt đến mọi người hối hả lên xe vui vẽ trị chuyện ngày hơm qua, ngồi ra tơi khơng thấy ai mang theo mĩn quà gì thế mà gọi là đi cúng dường.

Chúng tơi đến tu viện thật sớm, mùa Xuân Miến Điện buổi sáng trời tối nhiều sương lạnh. Hạt sương ban mai cịn đọng trên tường cổng thành tu viện, bên trong tu viện vắng vẻ chỉ thấy cĩ một vị sư trẽ cầm chổi cán dài quét dọn sân chùa. Sư chậm rải gom gĩp lá vàng rơi rụng đêm qua. Mọi người xuống xe vào sân chùa yên tĩnh đợi lệnh. Thầy Giác Đẳng, trưởng đồn hành hương, cho biết đây là nơi sẽ cĩ buổi lể cúng dường trai tăng cho 1,200 tu sinh đang học tại đây. Thầy phát họa buổi lể cúng dường, giao phĩ cơng tác cho mổi người chúng tơi.

Lể cúng dường trai tăng hơm nay là ngày rất đặc biệt cho tơi là vì tơi đang ở cái tuổi 80+ đâu biết ngày nào mới cĩ dịp trở lại đây lần thứ hai, cho nên tơi cố gắng chụp nhiều hình ảnh đem về cho bà con thưởng lãm.

Tơi lang thang đĩ đây trong tu viện rộng lớn, lục lọi mọi ngõ ngách hy vọng sẻ tìm thấy những gì đặc biệt. Tu viện Mahagandhayon là một tu viện rộng lớn, bên trong tu viện cĩ chùa để chiêm bái tu tập, cĩ phịng học rộng lớn với vài ngọn đèn neon nhỏ lu mờ. Cĩ lớp học và máy vi tính, những dảy nhà nội trú cho học viên và đặc biệt là căn nhà ăn tập thể. Căn nhà ăn vĩ đại bên trong cĩ nhiều dẫy bàn bằng gỗ thật dài, hai bên bàn cĩ băng ghế ngồi cho mấy trăm người ăn cùng một lúc.

Cúng dường trai tăng khơng phải chỉ cĩ thức ăn cho hơm nay mà cĩ thể đồ dùng hằng ngày cho cá nhân và bánh kẹo đủ thứ. Ai cho gì củng nhận. Trên một vách tường cĩ một tấm bảng khổ lớn sơn màu xanh kẻ chử trắng ghi đầy danh hiệu nhiều cá nhơn và nhiều tổ chức thiện nguyện danh tiếng trên thế giới trợ giúp cho tu viện.

Lúc chúng tơi tới tu viện sân chùa cịn vắng vẻ, trong sân chưa thấy một cái bàn, chưa cĩ mơt bình nước uống, chúng tơi ngồi chung quanh sân tu viện chờ đợi, bỗng dưng thấy sư Tuệ Dũng cùng mấy thầy trẻ khiêng mấy cái bàn vào sân, sắp theo hàng lối, tiếp nối là mấy vị sư trẻ khác mang những thùng cơm nặng nề, hai ơng sư trẻ cầm cây gổ nặng nhọc xới cơm. Thùng cơm bốc hơi chứng tỏ cơm vừa mới nấu xong. Nhiều người súm lại khiêng mấy thùng thức ăn nĩng vào sân chùa. Nhiều thùng giấy đựng vật dụng và nước chai cũng được mấy anh thiện nguyện giúp khiêng vào sân. Chúng tơi tiếp tay sắp hết lên bàn, cái sân trống rỗng khi nảy bây giờ đầy nhĩc thức ăn và quà bánh khiến nhiều người hiện diện phải ngạc nhiên.


Từ giờ phút này, chúng tơi đứng vào vị trí chỉ định. Bên cạnh chúng tơi cũng cĩ mấy ơng, mấy bà và thanh niên người địa phương vận lể phục giàu sang tay mang quà cùng đứng vào hàng làm việc. Ngồi cổng cĩ đơng du khách, ký giã và các đài truyền hình ngoại quốc hoạt động sơi nổi. Mặt trời lên cao, tu sinh bắt đầu tụ tập, mọi người trố mắt theo dõi. Tu sinh khơng phân biệt tuổi tác cùng đứng sắp hàng bên nam và bên nử. Các tu sinh nam vận khăn chồng màu nâu đậm, chân khơng dày, hai tay ơm bình bát. Một khăn nhỏ khốc bên tay trái rất lịch sự. Tu sinh nữ vận màu trắng đi chân khơng, tay cầm bình bát, tay trái cĩ mang cái ca đựng nước uống. Trong hàng ngũ tu sinh nam nữ tuổi tác khác nhau, cĩ nhiều thanh niên trai trẻ và cĩ người cịn rất trẻ. Tất cả đều cĩ khuơn mặt bình thản nghiêm nghị khơng nĩi năng, khơng mở miệng cười vì đứng bên cạnh đang cĩ mấy trăm du khách đủ loại da màu và chủng tộc từ bốn phương trời mới đến. Họ châm chú theo dõi từng cử chỉ của tu sinh, họ tìm hiểu mọiï sinh hoạt của một tu viện Phật giáo Miến Điện sống dưới chế độ Quân Phiệt, và những ảnh hưởng của 25 năm nước này bị Mỹ Quốc cấm vận.

Giờ khai mạc bắt đầu, người tu sinh đầu tiên bước vào sân chùa nhận quà cúng dường là một thanh niên trẻ, anh bước theo nhịp thiền hành, chậm rải đến trước mặt người phát quà, cái giây phút tu sinh nhận xong mĩn quà rồi bước đi tơi ghi đậm cái giây phút thiêng liêng tràn đầy ý nghĩa của bốn chử Cúng Dường Trai Tăng, tơi rất cảm phục khi thấy nhiều gương mặt tuổi cịn rất trẽ mà đã biết hy sinh để xây dựng một xả hội lành mạnh. Một truyền thống cĩ từ ngày đức Phật cịn sanh tiền, hơn hai ngàn sáu trăm năm trước, Miến Điện được tặng ba sợi tóc của đức Phật, Vua Okkalapa cho xây ngơi chùa Swedagon cao nhứt Miến Điện để thờ xá lợi Phật, từ ngày đĩ cho đến ngày nay sau 25 năm cấm vận của Mỹ và đồng minh phương Tây,dù qua bao nhiêu thử thách Miến Điện vẩn khơng ngừng đầu tư vào xả hội một cách lành mạnh, khiến cho buổi lể Cúng Dường Trai Tăng ngày nay thật là thiêng liêng vàvô cùng trang trọng.

Thí chủ đặt quà vào bình bát, tu sinh bước đến người thí chủ thứ hai. Mổi thí chủ cho một mĩn quà khác nhau. Tu sinh tiếp tục bước đi cho đến người thí chủ cuối cùng. Bên hàng tu sinh nử cũng tiến hành theo nhịp điệu tự nhiên từng người một lần lượt theo sau.

Quà cúng dường tràn đầy bình bát, tu sinh khơng xin thêm, khơng bớt đi mà cũng khơng bỏ vào túi riêng. Tu sinh từng người mơt chỉnh tề đi qua rất trật tự. Cái bàn cuối cùng nằm bên nhà ăn tập thể, lảnh xong cúng dường, tu sinh đi thẳng vào nhà ăn tập thể gần đĩ. Lúc này trong nhà ăn đã cĩ mấy trăm tu sinh đã đến trước, trên bàn dài đã cĩ đầy thức ăn tất cả mọi người đứng bên bàn chờ người tu sinh cuối cùng bước vào nhà ăn, anh đặt cái bình bát đầy quà xuống bàn chia sẻ thức ăn đĩ là lúc tất cả mọi người trong nhà ăn làm theo thật là hy hữu.

Mặt trời lên cao, người tu sinh cuối cùng nhận lảnh cúng dường đã khuất, mấy mâm thức ăn đã cạn, hàng quà bánh hết sạch, ban tổ chức thu dọn, mọi việc tiến hành lanh lẹ thật là ngọạn mục. Buổi lể cúng dường trai tăng kết thúc đúng vào giờ Ngọ. Mọi người tán thán cơng đức cho nhau, ra về dưới bầu trời nắng ấm của mùa Xuân Myanmar.

Đường Bình

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Sau ngày 30/4/1975, nếu phe chiến thắng đã có những chính sách mang lại sự hoà giải quốc gia, đối xử nhân bản với bên thua trận, thay vì cải tạo học tập, càn quét và thiêu huỷ văn hoá miền Nam, đánh tư sản mại bản, thì đã không có hàng triệu người bỏ nước ra đi và người Việt sẽ chẳng mấy ai còn nhớ đến một đất nước của quá khứ, tuy chưa hoàn toàn tự do dân chủ nhưng so với Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam thì người dân đã được tự do hơn bây giờ rất nhiều.
Tất nhiên phải “thành công” vì đảng một mình một chợ, không có ai cạnh tranh hay đòi chia phần. Nhưng việc đảng chọn cho dân bầu chỉ để tuyên truyền cho phương châm “ý đảng lòng dân”, trong khi người dân không có lựa chọn nào khác mà buộc phải đi bỏ phiếu để tránh bị làm khó trong cuộc sống.
Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại.
Những bà mẹ Việt xưa nay rất chơn chất thật thà, rất đơn sơ giản dị cả đời lo cho chồng con quên cả thân mình. Sử Việt nghìn năm đương đầu với giặc Tàu, trăm năm chống giặc Tây. Những bà mẹ Việt bao lần âm thầm gạt lệ tiễn chồng con ra trận, người đi rất ít quay về. Những bà mẹ âm thầm ôm nỗi đau, nỗi nhớ thương da diết.
Trước công luận, Eisenhower lập luận là cuộc chiến không còn nằm trong khuôn khổ chống thực dân mà mang một hình thức chiến tranh ủy nhiệm để chống phong trào Cộng Sản đang đe doạ khắp thế giới. Dân chúng cần nhận chân ra vấn đề bản chất của Việt Minh là Cộng Sản và chỉ nhân danh đấu tranh giành độc lập cho Việt Nam; quan trọng nhất là phải xem ông Hồ chí Minh là một cánh tay nối dài của Liên Xô. Đó là lý do cộng đồng quốc tế cần phải tiếp tục hỗ trợ cho Pháp chiến đấu.
Dù vẫn còn tại thế e Trúc Phương cũng không có cơ hội để dự buổi toạ đàm (“Sự Trở Lại Của Văn Học Đô Thị Miền Nam”) vào ngày 19 tháng 4 vừa qua. Ban Tổ Chức làm sao gửi thiệp mời đến một kẻ vô gia cư, sống ở đầu đường xó chợ được chớ? Mà lỡ có được ai quen biết nhắn tin về các buổi hội thảo (tọa đàm về văn học nghệ thuật miền Nam trước 1975) chăng nữa, chưa chắc ông Nguyễn Thế Kỷ – Chủ Tịch Hội Đồng Lý Luận, Phê Bình Văn Học, Nghệ Thuật – đã đồng ý cho phép Trúc Phương đến tham dự với đôi dép nhựa dưới chân. Tâm địa thì ác độc, lòng dạ thì hẹp hòi (chắc chỉ nhỏ như sợi chỉ hoặc cỡ cây tăm là hết cỡ) mà tính chuyện hoà hợp hay hoà giải thì hoà được với ai, và huề sao được chớ!
Lời người dịch: Trong bài này, Joseph S. Nye không đưa ra một kịch bản tồi tệ nhất khi Hoa Kỳ và Trung Quốc không còn kiềm chế lý trí trong việc giải quyết các tranh chấp hiện nay: chiến tranh nguyên tử có thể xảy ra cho nhân loại. Với 8000 đầu đạn hạt nhân của Nga, khoảng 270 của Trung Quốc, với 7000 của Mỹ, việc xung đột hai nước, nếu không có giải pháp, sẽ là nghiêm trọng hơn thời Chiến tranh Lạnh.
Kính thưa mẹ, Cứ mỗi tháng 5 về, nước Mỹ dành ngày Chủ Nhật của tuần đầu tiên làm Ngày của Mẹ (Mother's Day), ngày để tôn vinh tất cả những người Mẹ, những người đã mang nặng đẻ đau, suốt đời thầm lặng chịu thương, chịu khó và chịu khổ để nuôi những đứa con lớn khôn thành người.
Khoảng 4.500 người đã được phỏng vấn, trong đó có khoảng 700 người gốc Á. 49% những người được hỏi có nguồn gốc châu Á đã từng trải qua sự phân biệt chủng tộc trong đại dịch. Trong 62 phần trăm các trường hợp, đó là các cuộc tấn công bằng lời nói. Tuy nhiên, 11% cũng bị bạo hành thể xác (koerperliche Gewalt) như khạc nhổ, xô đẩy hoặc xịt (phun) thuốc khử trùng.
Nguyệt Quỳnh: Anh còn điều gì khác muốn chia sẻ thêm? Trịnh Bá Phương: Trong cuộc đấu tranh giữ đất, nhóm chúng tôi đã tham gia các phong trào khác như bảo vệ cây xanh, bảo vệ môi trường, tham gia biểu tình đòi tự do cho các nhà yêu nước, tham gia các phiên toà xét xử người yêu nước bị nhà nước cộng sản bắt giam tuỳ tiện. Và hướng về biển đông, chống sự bành trướng của Bắc Kinh khi đã cướp Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam! Và mới đây là phản đối bè lũ bán nước đã đưa ra dự luật đặc khu và dự luật an ninh mạng.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.