Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thơ Lan Đàm Và Nỗi Chênh Vênh Giữa Thường Trụ Và Vô Thường Trong Bài Thơ Bài Xa Người

24/09/201809:37:00(Xem: 1819)

THƠ LAN ĐÀM VÀ  NỖI  CHÊNH VÊNH
GIỮA THƯỜNG TRỤ VÀ VÔ THƯỜNG TRONG

 

BÀI THƠ BÀI XA NGƯỜI (1)

 

Đào Ngọc Phong

 

 

Người xa như mây núi
Ta lũng thấp quẩn quanh
Chiều hoàng hôn rất vội
Sương sớm chĩu đầu cành

 

                        Tâm ta nhìn lại chính mình, thấy mình dao động giữa những đối cực, ta - người; mây núi trên cao-thung lũng dưới thấp; thể tĩnh lặng- chuyển động quẩn quanh;hoàng hôn-rạng đông. Chiều rơi nhanh, để chớp nhoáng sáng bừng ban mai, như chưa hề có năm canh trường thao thức. Như hài nhi môi thắm trong chớp mắt thành lão trượng nhăn nheo, như chưa hề trải  qua những năm tháng muộn phiền. Như mỹ nhân ngày nào nhìn gương bỗng thấy bà già xa lạ. Như mặt hồ trong lặng chiếu vầng trăng tròn vành vạnh, bỗng cơn gió vụt qua, trăng tan muôn mảnh. Tâm ta một đời quẩn quanh buồn vui, tự mình xé mình thành nhiều mảnh rồi lại mò mẫm tìm cách may vá mong tìm lại thể uyên nguyên tròn đầy. Vầng trăng tròn còn đó nhưng ở đâu đó xa tít, vốn là ta đấy nhưng đã trở thành xa lạ, xa cách, xa xăm, giống như đã là cái gì khác. Ta tự xé làm đôi rồi, như giòng nước trên khúc sông đục  ngầu vọng nhớ về nguồn suối trong trên đỉnh núi cao. Có một tình yêu, tình nhớ đầy khổ đau muốn trở về thể tĩnh lặng từ cõi biến động, trở về thể thường trụ từ chốn vô thường. Người đó, tưởng là xa lạ, chính là ta thôi. Đời ta trải qua, chẳng phải đã là vài chục năm, mà là ngàn  ngàn năm rồi, dưới muôn vàn hình tướng. Ta từng là cụm mây trắng đầu non, là cỏ xanh dưới đáy thung lũng, là tia nắng vàng chiều tà, là giọt sương mai nằm thảnh thơi trên cành liễu, là chú khỉ nhảy nhót đu cây, là cánh chim bạt ngàn …Nhưng ta muốn rũ bỏ vạn hình muôn tướng để trở về một bản tánh thuần nhất, bao la .Ta đã lạc đường quá xa rồi. Bản tánh ấy là ta nhưng hình như đã quên ta rồi. Chàng lãng tử lê gót tha phương tìm đường về quê, nhưng hình như quê nhà đã không nhận ta khiến ta cứ lận đận đường dài tử sinh :

 

Ta chờ người mấy kiếp
Chưa thoát vòng tử sinh
Đồi mịt mùng cỏ biếc
Chim mỏi cánh phiêu linh

 

                        Ta chờ người hay người đợi ta? Người vẫn đợi ta nhưng tiếng gọi của người bị lạc trong miên trường bão cát, tiếng gọi trong sa mạc. Tâm ta tán loạn trong phiền não, mong muốn an định bình yên như cánh chim phiêu du tìm một cành cây non đậu lại, nhưng trời đất mênh mông, đồi toàn cỏ biếc không một nhánh cây. Có những niềm hy vọng len lén trong nỗi tuyệt vọng. Ta biết ta hữu hạn mong manh nhưng ta cũng biết ta vốn vô cùng vô tận, nên hiện sinh ta bôn ba trong một tâm thức khổ đau xót xa vì ta tự tách mình ra khỏi bản tánh vĩnh cửu để rồi nuôi hoài vọng trở về.

 

Tóc người xưa lộng gió
Hồn ta thèm lênh đênh
Suối buồn trơ sỏi đá
Thương nhớ chợt mông mênh

 

                        Tâm ta tràn trề dục vọng, thèm khát không nguôi, bị bó chặt trong một thân xác nhỏ nhoi nhưng nhìn triền tóc em xõa dài tưởng như những làn sóng trên đại dương mênh mông …tóc em từng sợi nhỏ rớt xuống trần làm sóng lênh đênh. Ta muốn, muốn nhiều theo giòng nước ra khơi nhưng suối đã cạn, ta đành vời trông biển rộng . Giòng đời trong ta, quanh ta đã như giòng suối cạn, tình người như đá khô. Ta muốn trở lại bản tánh trong lành thênh thang trong ta nhưng chính vì vậy ta chịu những tai ương.

Người cho ta hoạn nạn
Nửa đời chìm vô minh
Nắng tàn bờ sông cạn
Hạt cát nào hồn mình  

 

                        Hồn ta vốn tròn đầy trong sáng bất giác sát na vô minh khởi đầu mười hai nhân duyên thành thân phận người sanh  lão bệnh tử triền miên. Có phải ta đang ở giữa đường luân hồi không? Hạt cát hồn ta còn có cơ may theo giòng sông trôi ra đại dương để tìm về thủy cung mênh mông tĩnh lặng không ? Nhưng coi kìa, sông đã cạn, nắng đã tàn, bóng tối đã phủ vây bưng kín lối về…

 

Người cuối tầm tay với
Ta hụt hẫng cũng đành
Khuya vườn trăng lạc lối
Bóng ngả, lạnh đêm xanh

 

                        Bóng đêm của vô minh khiến ta quanh quẩn trong mạng lưới đời, ta đành tìm niềm vui  trong tâm thức khổ đau chênh vênh giữa hoài vọng vĩnh cửu và thân phận mỏng manh.

 

 

1/ Trích từ tác phẩm THƠ LAN ĐÀM ---NHÀ XUẤT BẢN PHỤ NỮ VIỆT-2005 (trang 18)—California USA

                                                            

               Đào Ngọc Phong

 

   Westminster, CA ngày 24 tháng 9 năm 2018

    (Tiết Trung Thu)

                       

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Bà Vivien Tsou, giám đốc Diễn đàn Phụ nữ Mỹ gốc Á Thái Bình Dương, cho biết: “Mặc dù trọng tâm là sự thù ghét người gốc Á, nhưng tất cả đều bắt nguồn từ quan điểm da trắng thượng đẳng, và bất cứ ai cũng có thể trở thành “Con dê tế thần bất cứ lúc nào”.
Tổ chức Người Bảo Vệ Nhân Quyền cho biết hiện có 276 tù nhân lương tâm đang bị giam giữ tại Việt Nam. Nhà đương cuộc Hà Nội đối xử với họ ra sao? Tồ Chức Ân Xá Quốc Tế nhận định: “Các nhà tù ở Việt Nam có tiếng là quá đông và không đáp ứng được các tiêu chuẩn quốc tế tối thiểu. Vietnamese jails are notoriously overcrowded and fail to meet minimum international standards.”
Nếu so sánh ta sẽ thấy các cuộc biểu tình giữa Việt Nam và ba nước kia khác nhau: ở Việt Nam, yếu tố Trung Quốc là mầm mất nước, nguyên nhân chánh làm bùng phát các cuộc biểu tình. Còn ở Miến Điện, Hồng Kông và Thái Lan, nguyên nhân thúc đẩy giới trẻ xuống đường là tinh thần dân chủ tự do, chống độc tài.
Ma túy đang là tệ nạn gây nhức nhối cho toàn xã hội Việt Nam, nhưng Đảng và Nhà nước Cộng sản chỉ biết tập trung nhân lực và tiền bạc vào công tác bảo vệ Chủ nghĩa Mác-Lenin và làm sao để đảng được độc tài cầm quyền mãi mãi.
Tôi sinh ra ở Sài Gòn, nơi vẫn được mệnh danh là Hòn Ngọc Viễn Đông. Chỉ tiếc có điều là ngay tại chỗ tôi mở mắt chào đời (Xóm Chiếu, Khánh Hội) thì lại không được danh giá hay ngọc ngà gì cho lắm.
Một ngày không có người Mexican có thể sẽ không dẫn đến tình trạng xáo trộn quá mức như cách bộ phim hài "A day without a Mexican" đã thể hiện nhưng quả thật là nước Mỹ sẽ rất khó khăn nếu thiếu vắng họ. Xã hội sẽ bớt phần nhộn nhịp vì sự tươi vui và tràn đầy sức sống của một sắc dân phần lớn là chân thật và chăm chỉ.
Công cuộc chống độc tài vẫn đang tiếp tục và đang trả những cái giá cần phải trả cho một tương lai tốt đẹp hơn. Chị là một trong số những người chấp nhận tự đóng góp vào những phí tổn đó cho toàn dân tộc. Chị là: NGUYỄN THÚY HẠNH.
Dưới thể chế Việt Nam Cộng Hòa người dân không chỉ bình đẳng về chính trị mà còn có cơ hội bình đẳng về kinh tế, nên mặc dù chiến tranh khoảng chênh lệch giàu nghèo giữa nông thôn và thành thị, giữa những người ở thành thị với nhau không mấy khác biệt.
Nếu so sánh với nuôi con thì có 2 việc là cho ăn và dạy dỗ. Ăn uống phải đầy đủ và điều độ (không mặn, ngọt, béo v.v…) để cơ thể khỏe mạnh. Giáo dục không gò bó thì trẻ hoặc hư hay cương cường tự lập, trái lại rầy la đánh đập hay nuông chiều thì trẻ sinh ra nhút nhát, kém tự tin hoặc ỷ lại. NHTƯ ví với bàn tay Midas nuôi dưỡng thức ăn (tiền) cho nền kinh tế, trong khi bàn tay hữu hình (hay thô bạo) của nhà nước (gồm Hành Pháp và Quốc Hội ở Mỹ) có quyền hạn thả lỏng hay siết chặc thị trường.
Bắt đầu từ đây thì xu hướng nịnh nọt nở rộ và tràn lan ra khỏi lãnh vực thơ văn, vào đến tận nhà vệ sinh công cộng – theo ghi nhận của nhà báo Bút Bi : Thấy tóc sếp đen thì nịnh: “Anh lo nghĩ nhiều mà giữ được tóc đen vậy thì tài tình quá!”, tóc sếp bạc thì âu lo: “Anh suy tư công việc nhiều quá nên để lại dấu ấn trên mái tóc anh”. Sếp ốm: “Quanh năm suốt tháng lo cho người khác nên anh chẳng nghĩ đến tấm thân gầy guộc của mình”. Sếp mập: “Anh quả là khổ, làm việc nhiều quá đến không có thời gian tập thể dục...”
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.