Hôm nay,  

Thơ Lan Đàm Và Nỗi Chênh Vênh Giữa Thường Trụ Và Vô Thường Trong Bài Thơ Bài Xa Người

24/09/201809:37:00(Xem: 4655)

THƠ LAN ĐÀM VÀ  NỖI  CHÊNH VÊNH
GIỮA THƯỜNG TRỤ VÀ VÔ THƯỜNG TRONG

 

BÀI THƠ BÀI XA NGƯỜI (1)

 

Đào Ngọc Phong

 

 

Người xa như mây núi
Ta lũng thấp quẩn quanh
Chiều hoàng hôn rất vội
Sương sớm chĩu đầu cành

 

                        Tâm ta nhìn lại chính mình, thấy mình dao động giữa những đối cực, ta - người; mây núi trên cao-thung lũng dưới thấp; thể tĩnh lặng- chuyển động quẩn quanh;hoàng hôn-rạng đông. Chiều rơi nhanh, để chớp nhoáng sáng bừng ban mai, như chưa hề có năm canh trường thao thức. Như hài nhi môi thắm trong chớp mắt thành lão trượng nhăn nheo, như chưa hề trải  qua những năm tháng muộn phiền. Như mỹ nhân ngày nào nhìn gương bỗng thấy bà già xa lạ. Như mặt hồ trong lặng chiếu vầng trăng tròn vành vạnh, bỗng cơn gió vụt qua, trăng tan muôn mảnh. Tâm ta một đời quẩn quanh buồn vui, tự mình xé mình thành nhiều mảnh rồi lại mò mẫm tìm cách may vá mong tìm lại thể uyên nguyên tròn đầy. Vầng trăng tròn còn đó nhưng ở đâu đó xa tít, vốn là ta đấy nhưng đã trở thành xa lạ, xa cách, xa xăm, giống như đã là cái gì khác. Ta tự xé làm đôi rồi, như giòng nước trên khúc sông đục  ngầu vọng nhớ về nguồn suối trong trên đỉnh núi cao. Có một tình yêu, tình nhớ đầy khổ đau muốn trở về thể tĩnh lặng từ cõi biến động, trở về thể thường trụ từ chốn vô thường. Người đó, tưởng là xa lạ, chính là ta thôi. Đời ta trải qua, chẳng phải đã là vài chục năm, mà là ngàn  ngàn năm rồi, dưới muôn vàn hình tướng. Ta từng là cụm mây trắng đầu non, là cỏ xanh dưới đáy thung lũng, là tia nắng vàng chiều tà, là giọt sương mai nằm thảnh thơi trên cành liễu, là chú khỉ nhảy nhót đu cây, là cánh chim bạt ngàn …Nhưng ta muốn rũ bỏ vạn hình muôn tướng để trở về một bản tánh thuần nhất, bao la .Ta đã lạc đường quá xa rồi. Bản tánh ấy là ta nhưng hình như đã quên ta rồi. Chàng lãng tử lê gót tha phương tìm đường về quê, nhưng hình như quê nhà đã không nhận ta khiến ta cứ lận đận đường dài tử sinh :

 

Ta chờ người mấy kiếp
Chưa thoát vòng tử sinh
Đồi mịt mùng cỏ biếc
Chim mỏi cánh phiêu linh

 

                        Ta chờ người hay người đợi ta? Người vẫn đợi ta nhưng tiếng gọi của người bị lạc trong miên trường bão cát, tiếng gọi trong sa mạc. Tâm ta tán loạn trong phiền não, mong muốn an định bình yên như cánh chim phiêu du tìm một cành cây non đậu lại, nhưng trời đất mênh mông, đồi toàn cỏ biếc không một nhánh cây. Có những niềm hy vọng len lén trong nỗi tuyệt vọng. Ta biết ta hữu hạn mong manh nhưng ta cũng biết ta vốn vô cùng vô tận, nên hiện sinh ta bôn ba trong một tâm thức khổ đau xót xa vì ta tự tách mình ra khỏi bản tánh vĩnh cửu để rồi nuôi hoài vọng trở về.

 

Tóc người xưa lộng gió
Hồn ta thèm lênh đênh
Suối buồn trơ sỏi đá
Thương nhớ chợt mông mênh

 

                        Tâm ta tràn trề dục vọng, thèm khát không nguôi, bị bó chặt trong một thân xác nhỏ nhoi nhưng nhìn triền tóc em xõa dài tưởng như những làn sóng trên đại dương mênh mông …tóc em từng sợi nhỏ rớt xuống trần làm sóng lênh đênh. Ta muốn, muốn nhiều theo giòng nước ra khơi nhưng suối đã cạn, ta đành vời trông biển rộng . Giòng đời trong ta, quanh ta đã như giòng suối cạn, tình người như đá khô. Ta muốn trở lại bản tánh trong lành thênh thang trong ta nhưng chính vì vậy ta chịu những tai ương.

Người cho ta hoạn nạn
Nửa đời chìm vô minh
Nắng tàn bờ sông cạn
Hạt cát nào hồn mình  

 

                        Hồn ta vốn tròn đầy trong sáng bất giác sát na vô minh khởi đầu mười hai nhân duyên thành thân phận người sanh  lão bệnh tử triền miên. Có phải ta đang ở giữa đường luân hồi không? Hạt cát hồn ta còn có cơ may theo giòng sông trôi ra đại dương để tìm về thủy cung mênh mông tĩnh lặng không ? Nhưng coi kìa, sông đã cạn, nắng đã tàn, bóng tối đã phủ vây bưng kín lối về…

 

Người cuối tầm tay với
Ta hụt hẫng cũng đành
Khuya vườn trăng lạc lối
Bóng ngả, lạnh đêm xanh

 

                        Bóng đêm của vô minh khiến ta quanh quẩn trong mạng lưới đời, ta đành tìm niềm vui  trong tâm thức khổ đau chênh vênh giữa hoài vọng vĩnh cửu và thân phận mỏng manh.

 

 

1/ Trích từ tác phẩm THƠ LAN ĐÀM ---NHÀ XUẤT BẢN PHỤ NỮ VIỆT-2005 (trang 18)—California USA

                                                            

               Đào Ngọc Phong

 

   Westminster, CA ngày 24 tháng 9 năm 2018

    (Tiết Trung Thu)

                       

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thời đại Nguyễn Phú Trọng đã khép lại sau 57 năm chuyên chính vô sản và tiếp tục độc tài Cộng sản. Ông Trong qua đời ngày 19/07/2024, thọ 80 tuổi, đã để lại một gia sản dở dang “chống tham nhũng” và “xây dựng, chỉnh đốn Đảng”...
Làm thế nào để ngăn chặn Trung Quốc tiến hành một cuộc xâm lược quân sự toàn diện nhằm chiếm Đài Loan bằng vũ lực? Sau đây là một số suy nghĩ cá nhân về vấn đề quan trọng này, tôi trình bày với tư cách là một học giả về Trung Quốc và không phải là đại diện chính thức của chính phủ Úc...
Tôi không thân thiết, và cũng chả quen biết chi nhiều với Trương Văn Dũng (TVD). Thản hoặc, mới có chút chuyện cần – cần phải trao đổi đôi ba câu ngăn ngắn – thế thôi. Tuy thế, tôi hoàn toàn không ngạc nhiên khi nghe ông bị “túm”, và bị kết án tù. Dù rất ngại làm mất lòng thiên hạ (và cũng rất sợ gạch đá tán loạn, từ khắp bốn phương) nhưng tôi vẫn phải khách quan mà nhìn nhận rằng ông Tô Lâm chưa hề bắt “lộn” một nhân vật bất đồng chính kiến nào (ráo trọi) nhất là trường hợp của TVD!
Khi bài này đến với độc giả thì Tổng Bí thư đảng CSVN, Nguyễn Phú Trọng đã vắng mặt gần một tháng mà không có lời giải thích nào của Đảng và Nhà nước Việt Nam. Lần gần nhất công chúng Việt Nam nhìn thấy ông Trọng là khi ông tiếp Tổng thống Putin thăm Hà Nội ngày 20/06/2024. Sau đó ông đã vắng mặt tại các buổi họp quan trọng...
Không ai biết chắc khi nào một đế chế sẽ sụp đổ. Chẳng ai có thể xác định chính xác thời điểm Đế chế La Mã, Bồ Đào Nha, Ottoman hay Anh kết thúc. Trong bài thơ "Waiting for the Barbarians", nhà thơ Hy lạp Constantine P. Cavafy nhiều lần khẳng định rằng những kẻ man rợ sẽ đến hôm nay. Người ta chờ đợi, như thể đây là chuyện thường nhật như việc một công ty sẽ phá sản, hay một buổi lễ ra trường vậy. Nhưng một đế chế thì sao? Liệu vào thời của mình, nhà thơ Hy Lạp Cavafy có thuộc về một đế chế nào đáng để gọi là đế chế không?
Tôi hoàn toàn (và tuyệt đối) không có năng khiếu hay tham vọng gì ráo trong lãnh vực thơ văn/thi phú. Suốt đời chỉ ước mong sao có sách báo để đọc, để thưởng thức những lời hay ý đẹp của giới văn nhân thi sỹ, là vui thích lắm rồi. Sở thích, cùng niềm vui, tuy giản dị thế thôi nhưng đôi lúc tôi vẫn bị lôi thôi vì những câu cú (vô cùng) tối nghĩa:
Tệ nạn “dưới đẩy lên, trên đùn xuống” và “vô trách nhiệm” không mới trong cán bộ, đảng viên CSVN, nhưng số người “sáng vác ô đi tối vác về” vẫn khơi khơi trong hệ thống cầm quyền mới là điều lạ. Tổng Bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng từng nói:“Ai không làm thì đứng sang một bên cho người khác làm”, nhưng không ai muốn về vườn vì chứng bệnh nan y “tham quyền cố vị” đã có trong máu thịt Đảng...
Đảng CSVN đang bối rối về câu hỏi: Tại sao phải kiên định Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh để xây dựng đất nước? Lý do đơn giản, vì đảng sợ “dân chủ”, nhát “tự do” và lo phải đối phó với tình trạng “tự diễn biến, tự chuyển hóa” trong nội bộ đảng, đe dọa sự sống còn của chế độ...
BBC ái ngại loan tin: “Hôm 8/6, Đài Truyền hình Việt Nam (VTV) đã phát một video (‘Thông tin xuyên tạc ẩn tu của ông Thích Minh Tuệ’) có độ dài 3 phút 40 giây … Sau khi phóng sự được đăng tải trên các trang báo, cũng như các trang mạng xã hội, có không ít người nghi ngờ về độ chân thực của video”.
Hội nghị thượng đỉnh về hoà bình cho Ukraine tại Bürgenstock, Thụy Sĩ vào ngày 15 và 16 tháng 6 năm 2024 được coi là một thành công khiêm nhường cho Ukraine. 80 nước đã lên tiếng ủng hộ mạnh mẽ cho chính nghĩa đấu tranh của Ukraine, nhưng tiếp tục phát huy thành quả này sẽ là không chắc chắn.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.