Hôm nay,  

Trung Cộng Mạnh Trong Thế Yếu

14/09/201813:32:00(Xem: 6366)
Trung Cộng Mạnh Trong Thế Yếu
 
Phạm Gia Đại

 

Nước Tầu dưới triều đại của “hoàng đế đỏ” Tập Cận Bình đang diệu võ giương oai rằng đến năm 2049, kỷ niệm 100 năm đảng cộng sản Trung Hoa chiếm được Hoa Lục, nước Tầu sẽ là cường quốc đứng đầu thế giới, sẽ vượt qua Mỹ, và Hoa Kỳ sẽ phải lùi xuống hàng thứ nhì.

Các bước tiến bành trướng cả về kinh tế lẫn quân sự trong hai thập niên qua để thực hiện chiến lược mưu đồ thống trị thế giới của họ Tập đã chứng minh tham vọng ấy của Trung Cộng. Thế nhưng, tham vọng đó có trở thành hiện thực được hay không còn tùy thuộc rất nhiều yếu tố khách quan và chủ quan, trong đó có yếu tố liệu Hoa Kỳ có ngồi khoanh tay nhìn Trung Cộng tìm cách phá hoại đồng đô la để thay thế bằng đồng nhân dân tệ? Có chấp nhận một nước Tầu đang đe dọa nền hòa bình thế giới? Các quốc gia ven biển Thái Bình Dương kể cả Mỹ có bàng quang nhìn Trung Cộng công khai nuốt trọn Biển Đông? Thực tế, mộng bá vương của họ Tập khó thành sự thực được, hay sẽ vẫn mãi là ảo vọng của “hoàng đế đỏ” bởi vì cốt lõi của Trung Cộng vẫn chỉ mạnh trong thế yếu.

Nhìn lại hai ngàn năm qua, nước Tầu luôn bị nạn đói hoành hành, nhưng nạn đói kinh hoàng nhất, chết nhiều người nhất, là một vết nhơ không thể tẩy rửa được trong lịch sử nước Tầu, đã xẩy ra dưới triều đại của Mao Trạch Đông, sau khi cộng sản đã chiến thắng đánh đuổi được Tưởng Giới Thạch ra khỏi Hoa Lục. Có nhiều sách báo đã đề cập đến nạn đói này từ năm 1958 đến 1961 khiến cho nhiều chục triệu người chết. Nhưng cuốn sách có nhiều giá trị về thảm trạng này nhất là cuốn:

La Grande Famine En Chine 1958-1961 (Nạn Đói Lớn Nhất nước Tầu 1958-1961)

36 Millions De Morts (36 triệu người chết)

Của Yang Jisheng

Xuất bản năm 2012 tại Paris, và tái bản lần thứ tư tại Hồng Kong.

Cuốn sách thường được biết dưới tên “Bia Mộ” của nhà báo kiêm sử gia Dương Kế Thằng (Yang Jisheng) mà ông đã bỏ ra 15 năm trời tìm kiếm các sử liệu, cho biết nạn đói thời kỳ 1958-1961 đã giết hại 36 triệu dân Tầu (có thể con số lên đến 50 triệu) do sự ngu xuẩn của chiến dịch Đại Nhẩy Vọt (The Great Leap) của Mao Trạch Đông gây ra. Cuốn sách này cũng là bia mộ ông dành cho người cha của ông đã chết năm 1959, và là bia mộ cho một chế độ phi nhân đã gây ra thảm kịch này. Chiến Dịch Nhẩy Vọt “vĩ đại” đó đã phá hủy và tiêu diệt toàn bộ nông thôn tại Hoa Lục để cứu dân thành thị. Tất cả phải vào hợp tác xã, và người nông dân không còn đến một cái soong nồi, và tất cả lúa gạo và lúa giống bị nhà nước tịch thu hết. Hàng ngàn làng xã chết không còn một bóng người, đi đến nạn con người trở nên điên loạn, ăn thịt lẫn nhau, tự tử hàng loạt, v.v... Trong khi đó Mao Trạch Đông tuyên bố nhà nước dư thừa lúa gạo để xuất cảng lấy ngoại tệ, và cấm mọi tin tức loan truyền ra ngoài về nạn đói do chiến dịch sai lầm nghiêm trọng của ông gây ra. Ông ra lệnh cho các cơ quan truyền thông loan tin nạn đói do hạn hán, và không cấp cứu hàng ngàn địa phương đang khẩn thiết kêu cứu.

Nước Tầu thời Mao Trạch Đông trở thành nước nghèo đói, lạc hậu, phi nhân nhất, tăm tối nhất trên thế giới, nằm sâu sau bức màn sắt, mà thế giới tự do ít biết đến nhất. Thế rồi trong một rừng không thể có hai chúa sơn lâm, cuộc đụng độ nẩy lửa giữa Nga-Tầu không những trên phương diện chính trị (vì Tầu không chịu đi theo đệ tam quốc tế do Liên Xô lãnh đạo) và còn trên bình diện quân sự. Vùng biên giới hai nước luôn căng thẳng với hàng chục sư đoàn luôn ứng trực hai bên biên giới cho một cuộc chiến có thể xẩy ra bất kỳ lúc nào. Trong chiến lược giảm sức mạnh của Liên Xô, Hoa Kỳ đã ngầm yểm trợ cho Mao Trạch Đông. Bộ mặt Hoa Lục đã biến đổi mạnh mẽ, nhất sau hiệp ước Thượng Hải giữa Mỹ-Hoa ký năm 1972.  Cùng với tây phương, Hoa Kỳ đã đầu tư, đem cả nền kỹ nghệ tân tiến cùng các công ty khổng lồ, và đồng đô la vào Hoa Lục, vì gía nhân công rẻ mạt. Tiền đã đổ vào Hoa lục, Trung Cộng nhờ đó đã dần được đôn lên thành cường quốc về kinh tế, tuy nhiên đại đa số người dân vẫn còn phải sống trong nghèo nàn lạc hậu vì toàn bộ tài nguyên và mậu dịch với thế giới bên ngoài do đảng và nhà nước quản lý.

Sự cường thịnh về kinh tế của Trung Cộng từ sự sao chép các kỹ thuật, là từ đánh cắp chất xám của phương tây để sản xuất ra các hàng hóa rẻ tiền, là o ép các công ty ngoại quốc phải trao cho người Tầu phương thức sản xuất để từ người gia công cho tây phương, Hoa Lục trong tương lai sẽ trở thành chủ nhân ông sản xuất chiếm lĩnh thị trường thế giới. Chính nhờ vậy mà Trung cộng đã gia tăng xuất khẩu từ con số zero thời Mao, lên đến 193.6 tỷ UDS (trong tháng 7-2017) và lên đến 215.57 tỷ USD (tháng 7-2018). Hiện nay vòi con bạch tuộc Trung Cộng vẫn đang cuốn hút các nước đang phát triển để tạo thêm sức mạnh cho mẫu quốc Tầu. Chưa bao giờ Trung Cộng đầu tư mạnh mẽ như bây giờ vào Châu Phi, và các nước Phi Châu đang mang nợ Hoa Lục lên đến 215 tỷ. Trung Cộng đang tìm mọi cơ hội phát triển sức mạnh của mình tại Châu Phi, cũng nằm trong chiến lược “Con Đường Tơ Lụa” từ Á sang Âu và sang Phi. Đã có 52 phái đoàn ngoại giao Trung Cộng được cử đến các nước Phi Châu (qua mặt Hoa kỳ với hơn 40 phái đoàn) - nơi Trung Cộng đang chiếm thế thượng phong qua đầu tư và cho vay, vì có đến 54 quốc gia tại Phi Châu sẵn sàng ủng hộ Trung Cộng trên lĩnh vực ngoại giao và chính trị tại Liên Hiệp Quốc.

Tuy nhiên, khác với Hoa Kỳ vươn lên thành cường quốc đứng đầu thế giới bằng chính nội lực tài nguyên và nhân tài của mình, Trung Cộng không có sức mạnh nội tại, và nền kinh tế thị trường tại Hoa Lục vẫn bị khống chế và kềm hãm bởi chuyên chính độc tài của chế độ cộng sản. Sức mạnh về kinh tế ngày nay mà Trung Cộng có được là hoàn toàn dựa vào tây phương và Mỹ, vào nguồn hàng xuất khẩu. Trung Cộng đang rất sợ hãi nếu xẩy ra một cuộc chiến tranh mậu dịch, hay bị tây phương cấm vận, vì nền kinh tế của Hoa Lục sẽ có nguy cơ sụp đổ.  Một ngày nào đó mà các nước phương Tây và Hoa kỳ rút các công ty của họ, đem các công việc làm đó về nước là ngày nền kinh tế Hoa Lục sẽ bị lung lay. Ngày nào mà các quốc gia Châu Á, Châu Phi biết tìm các thoát ra khỏi ảnh hưởng bị khống chế qua các đầu tư và cho vay của Trung Cộng, ngày đó mộng bá vương của Tập Cận Bình sẽ trở thành ảo mộng. Chính Hoa Thịnh Đốn đã đưa Bắc Kinh đi lên, và cũng chính Washington là nơi có thể đưa Beijing đi xuống. Cộng sản Việt chỉ là một chư hầu không có thực lực chạy quanh Bắc Kinh, ngày nào Hoa Lục sụp đổ cũng chính là ngày cáo chung của cộng sản Việt. (Tin Tổng Hợp).

Phạm Gia Đại



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Làm thế nào để ngăn chặn Trung Quốc tiến hành một cuộc xâm lược quân sự toàn diện nhằm chiếm Đài Loan bằng vũ lực? Sau đây là một số suy nghĩ cá nhân về vấn đề quan trọng này, tôi trình bày với tư cách là một học giả về Trung Quốc và không phải là đại diện chính thức của chính phủ Úc...
Tôi không thân thiết, và cũng chả quen biết chi nhiều với Trương Văn Dũng (TVD). Thản hoặc, mới có chút chuyện cần – cần phải trao đổi đôi ba câu ngăn ngắn – thế thôi. Tuy thế, tôi hoàn toàn không ngạc nhiên khi nghe ông bị “túm”, và bị kết án tù. Dù rất ngại làm mất lòng thiên hạ (và cũng rất sợ gạch đá tán loạn, từ khắp bốn phương) nhưng tôi vẫn phải khách quan mà nhìn nhận rằng ông Tô Lâm chưa hề bắt “lộn” một nhân vật bất đồng chính kiến nào (ráo trọi) nhất là trường hợp của TVD!
Khi bài này đến với độc giả thì Tổng Bí thư đảng CSVN, Nguyễn Phú Trọng đã vắng mặt gần một tháng mà không có lời giải thích nào của Đảng và Nhà nước Việt Nam. Lần gần nhất công chúng Việt Nam nhìn thấy ông Trọng là khi ông tiếp Tổng thống Putin thăm Hà Nội ngày 20/06/2024. Sau đó ông đã vắng mặt tại các buổi họp quan trọng...
Không ai biết chắc khi nào một đế chế sẽ sụp đổ. Chẳng ai có thể xác định chính xác thời điểm Đế chế La Mã, Bồ Đào Nha, Ottoman hay Anh kết thúc. Trong bài thơ "Waiting for the Barbarians", nhà thơ Hy lạp Constantine P. Cavafy nhiều lần khẳng định rằng những kẻ man rợ sẽ đến hôm nay. Người ta chờ đợi, như thể đây là chuyện thường nhật như việc một công ty sẽ phá sản, hay một buổi lễ ra trường vậy. Nhưng một đế chế thì sao? Liệu vào thời của mình, nhà thơ Hy Lạp Cavafy có thuộc về một đế chế nào đáng để gọi là đế chế không?
Tôi hoàn toàn (và tuyệt đối) không có năng khiếu hay tham vọng gì ráo trong lãnh vực thơ văn/thi phú. Suốt đời chỉ ước mong sao có sách báo để đọc, để thưởng thức những lời hay ý đẹp của giới văn nhân thi sỹ, là vui thích lắm rồi. Sở thích, cùng niềm vui, tuy giản dị thế thôi nhưng đôi lúc tôi vẫn bị lôi thôi vì những câu cú (vô cùng) tối nghĩa:
Tệ nạn “dưới đẩy lên, trên đùn xuống” và “vô trách nhiệm” không mới trong cán bộ, đảng viên CSVN, nhưng số người “sáng vác ô đi tối vác về” vẫn khơi khơi trong hệ thống cầm quyền mới là điều lạ. Tổng Bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng từng nói:“Ai không làm thì đứng sang một bên cho người khác làm”, nhưng không ai muốn về vườn vì chứng bệnh nan y “tham quyền cố vị” đã có trong máu thịt Đảng...
Đảng CSVN đang bối rối về câu hỏi: Tại sao phải kiên định Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh để xây dựng đất nước? Lý do đơn giản, vì đảng sợ “dân chủ”, nhát “tự do” và lo phải đối phó với tình trạng “tự diễn biến, tự chuyển hóa” trong nội bộ đảng, đe dọa sự sống còn của chế độ...
BBC ái ngại loan tin: “Hôm 8/6, Đài Truyền hình Việt Nam (VTV) đã phát một video (‘Thông tin xuyên tạc ẩn tu của ông Thích Minh Tuệ’) có độ dài 3 phút 40 giây … Sau khi phóng sự được đăng tải trên các trang báo, cũng như các trang mạng xã hội, có không ít người nghi ngờ về độ chân thực của video”.
Hội nghị thượng đỉnh về hoà bình cho Ukraine tại Bürgenstock, Thụy Sĩ vào ngày 15 và 16 tháng 6 năm 2024 được coi là một thành công khiêm nhường cho Ukraine. 80 nước đã lên tiếng ủng hộ mạnh mẽ cho chính nghĩa đấu tranh của Ukraine, nhưng tiếp tục phát huy thành quả này sẽ là không chắc chắn.
Cảnh người Mỹ tranh cãi và dọa dẫm kiện tụng liên quan đến “Thập giới” lại làm tôi nghĩ đến “Thập cửu giới” – tức “Mười chín điều đảng viên không được làm” trên đất Việt. Trên phương diện sử học thì “Thập giới”, hay “Mười điều răn”, chính là bộ luật hình sự đầu tiên của nhân loại. Theo Cựu ước thì bộ luật này được Thượng Đế ban cho Nhà tiên tri Moses trên đỉnh núi Sinai để thiết lập trật tự cho cộng đồng Do Thái. Cũng trên phương diện sử học thì Cựu ước chính là một “đại tự sự” – một “câu chuyện lớn” tương tự câu chuyện về Bốn ngàn năm văn hiến hay con Rồng cháu Tiên của chúng ta v.v.. – với ý hướng tạo một bản sắc chung để kết hợp các bộ lạc Do Thái lại với nhau.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.