Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Câu Chuyện Trong Tù: Ra Đi Lành Lặn, Trở Về Phế Nhân

11/09/201800:00:00(Xem: 2143)
BUIPHU/VBMN

 
Nói về người tù cải tạo không bản án là phải kể đến chuyện dài nhiều tập quá bi thương, chia ly và khổ ải vô cùng tận không bao giờ diễn tả hết.

Thật vậy, sau khi Saigon sụp đổ 30 4 1975, CS cưỡng chiếm hoàn toàn miền Nam VN, ai nấy đều liên tưởng Saigon sẽ có một cuộc tắm máu như các báo chí ngoại quốc đã từng nhận định bởi vì khi họ liên tưởng đến việc CS đã gây ra cuộc thảm sát tập thể đồng bào Huế vô tội nhân dịp Tết Mậu Thân 1968 khi CS chỉ tạm chiếäm thành phố Huế có hơn 1 tháng trời và sau khi chúng tháo chạy vội vã bởi sự phản công mãnh liệt và kiêu hùng của Quân Lực VNCH đánh bật chúng ra khỏi Thành phố Huế, chúng đã để lại biết bao nhiêu đau thương mất mát cho người dân Huế vô tội với những mồ chôn tập thể rải rác khắp nơi. Sự kiện lịch sử này đã được Nhà Văn Nhã Ca, nhân chứng sống của lịch sử, đã cô đọng lại đầy đủ nội dung chi tiết xẩy ra trong cuốn hồi ký lịch sử mang tên:” Giải khăn sô cho Huế” được in lần thứ 1 tại Saigon năm 1969, và nhận lãnh giải thưởng Văn học Nghệ Thuật Quốc Gia năm 1970.của chánh phủ VNCH . Vì cố tình cưỡng chiếm cho được miền Nam VN, CS đã ngang nhiên vi phạm hiệp đinh Quốc tế Paris 1972 mà chúng mới ký kết nên CS không dám tái diễn cuộc thảm sát ở Thành phố Huế như chúng đã từng gây ra trước đây, nhưng chúng lại cố tình áp dụng một âm mưu sách lược còn thâm độc hơn bằng cách tập trung những Quân Dân, Cán Chính VNCH của chế độ cũ trong các lao tù CS với tên gọi mỹ miền là: ”Trại cải tạo” để cố tình đầy ải họ với khẩu phần ăn thiếu thốn, không thuốc men điều trị, sống cũng như bằng chết không ngoài mục đích giết người một cách khoa học không hơn không kém. Biết bao tù cải tạo vì chịu đưng kham khổ lao động khổ sai không nổi, cùng như chịu ảnh hưởng khí hậu độc địa nơi rừng sâu nước độc nên đã bất hạnh bỏ lại thân xác trong lao tù CSø, nếu có người may mắn được tha về sớm thì cũng thân tàn ma dại, cơ thể tiều tụy, suy dinh dưỡng nên cũng cần phải một thời gian điều trị, chăm sóc lâu dài mới mong ổn định lại được phần nào sức khỏe.

Ngoài ra có những anh em tù nhân bất hạnh khi được CS tha về lại trở thành phế nhân bất đắc dĩ do hậu quả sách lược thâm dộc của CS , điển hình như Trung Úy Bù, bị bệnh tâm thần thực sự, nhưng đã bị CS tàn nhẫn, vô lương tâm cho là anh giả điên rồi không ngần ngại đem nhốt anh nhiều lần trong Conex,lần sau cùng lâu nhất khoảng  3 tháng trời nên khi chúng thả anh  ra thìõ bất hạnh thay anh đã trở thành người mù lòa thực sự hoặc tù nhân T trong một công tác vô cùng nguy hiểm mà CS bắt buộc anh em tù nhân trong toán kéo hàng rào kẽm gai lẫn lộn, rải rác những trái mìn và trái phóng lựu còn sót lại trong hàng rào lâu ngày ở Trại tù An Dưỡng, anh T đã không may đạp phải trái mìn bất thần phát nổ nên phải bị cưa mất một chân, mà anh đã bị CS cưa sống chân anh (cưa dã chiến), không thuốc tê giảm đau mới tàn ác và khiếp đảm chứ! Khiến anhø đã phải cam tâm chịu cảnh hành hạ đau đớn, giẫy dụa đành đạch  y như trường hợp con gà bị cắt tiết khiến anh đã phải chết đi sống lại nhiều lần mới hồi tỉnh, sau này mỗi khi anh hồi tưởng lại sự việc tưởng chừng như đã trải qua một cơn ác mộng trong địa ngục trần gian . Các sự kiện nói trên đã được tường trình đầy đủ chi tiết trên những số tuần báo VBMN trước đây.

Nhưng chuyện kể đây lại là một trường hợp đặc biệt rất ngoại lệ mới thật là vô lý và vô duyên chứ! Một tù nhân bất hạnh vì vô ý, không ýù thức được việc làm nguy hiểm của mình nên đã để xẩy ra việc làm đáng tiếc là tự mình hủy hoại thân thể mình, anh đã vô tình hủy hoại một con mắt quý báu của mình ngoài ý muốn mà không hề hay biết. Đây là một cốt chuyện chỉ được nêu ra để chúng ta có nhận thức sáng suốt đề cao cảnh giác về việc làm vô ý thức đã làm thịệt hại ngay chính bản thân mình chứ hoàn toàn không có ý định làm tổn thương đến nỗi bất hạnh của tù nhân anh em.

Được biết trước năm 1975, chàng là một trung úy trai trẻ, đầy phong độ, từng đảm nhiệm chức vụ Trưởng cuộc CSQG Quận 5 thuộc BTL/CSQG trong chánh thể VNCH trước đây, lại là dân ăn chơi thứ thiệt, vang bóng một thời nên mọi người đã không ngần ngại đặt cho anh một danh xưng để nhớ đời: Cậu Ba Q. Nếu đất nước không có gì biến đổi, anh sẽ hưởng 1 cuộc sống vô cùng sung sướng và hạnh phúc cho đến cuối đời .Nhưng thật bất hạnh thay1 biến cố đổi đời đã xẩy ra sau 30-4-1975, anh cũng như bao nhiêu sĩ quan của chế độ trước đều phải trình diện đi ở tù trong các lao tù CS, Mọi người đều phải gánh chiu biết bao nhiêu khổ ải và bị kiềm chế mất hết tự do. Thật còn gì thấm thía hơn câu cổ nhân thường nói: nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại. Vì không ý thức được sự nguy hiểm của việc làm, lại không am tường về chất nổ cũng ví như là điếc không sợ súng, hơn nữa khi tham vọng cá nhân lại làm mờ lý trí, trung úy nhà ta nhân một buổi trưa hè nóng bức, chờ đến khi anh em bạn tù đang ngon giấc nghỉ trưa, anh bèn len lén đem theo ống phóng lựu M79 mà anh lượm được trong thời gian đi lao động bên ngoài, rồi ngồi bên gần cửa lán tù, khoan thai dùng cưa sắt cưa qua cưa lại làm sao cho đứt hẳn phần cuối ống phóng lựu có kíp nổ để có thểû chế biến làm thành ống thuốc lào, được gọi là: “điếu cầy” hầu có thể hút thuốc lào được tự do thoải mái bất cứ lúc nào không phải lệ thuộc hút ké anh em bạn tù như trước đây nữa.

Không ngờ đây chính là giây phút định mệnh mà anh phải nhận lãnh hậu quả vô cùng thảm khốc mà anh không lường trước được vì khi anh cưa chạm phải kíp nổ ống phóng lựu thì bất thần một tiếng nổ lớn phát ra làm rung động cả trại, đánh thức mọi người đang ngon giấc ngủ trưa, khói thuốc nổ tỏa ra  mù mịt bao phủ cả mặt mày khiến anh đau đớn hai tay ôm mặt ngã quỵ ngay bên cạnh cửa lán.

Nghe tiếng nổ lớn, mấy tên cán ngố hốt hoảng không hiểu chuyện gì xẩy ra, chúng bèn chạy vội vã ngay đến hiện trường không chậm trễ, khi đến nơi chúng thấy anh đang nằm sõng soài dưới mặt đất cạnh cửa lán tù, hai tay ôm mặt rên la thảm thiết, chúng bèn hối thúc anh em tù nhân trong lán khiêng anh lên ngay trạm xá trại cấp cứu kịp thời.

Tại đây, sau khi khám bệnh, cán bộ y tế trại nhận xét thấy một con mắt của anh đã bị khói chất nổ làm hư hỏng hoàn toàn vô phương cứu chữa, chúng bèn đề nghị anh nên móc con mắt hư hỏng ấy đi nếu không sau này sẽ ảnh hưởng không tốt đến con mắt1ành lặn hiện tại. Anh thật phân tâm, bối rối nên sau đôi phút trầm ngâm tính toán điều hơn lẽ thiệt, giả sử nếu móc đi một con mắt trông nó thật quái đản và dị hợm làm sao ấy, ngoài ra anh còn độc thân, lại sợ sẽ ảnh hưởng lớn lao trực tiếp đến tương lai của đời mình nên không cần đắn đo thêm nữa, anh quyết định không móc con mắt hư hỏng và chấp nhận cam tâm gánh chịu với số mạng không may của đời mình rồi sau này sẽ ra sao thì ra. Cuối cùng tên cán bộ y tế CS đành phải chấp thuận đáp ứng thỏa đáng lời yêu cầu của anh và tiếp tục giúp đỡ, cố gắng điều trị con mắt hư của anh cho đến khi lành bệnh.

Sau khi mãn án tù cũng như bao nhiêu anh em chiến hữu khác, có người gặp lại anh thấy anh ta vẫn còn phong độ, ăn mặc vẫn còn tươm tất sang trọng đâu có khác gì cậu Ba Q trước đây, nhưng bây giờ có điểm rất đặc biệt ít người quan tâm để ý, là anh thường xuyên đeo kiếng đenbản lớn trông rất ngầu, nhưng thấy vậy mà không phải vậy vì cậu Ba Q bây giờ chỉ còn độc nhất một con mắt mà thôi.

Còn gia cảnh anh được biết vẫn còn khá giả nên dù qua tuổi ngũ tuần anh vẫõn không khó khăn trong việc lập gia đình với cô vợ trẻ và có cuộc sống thật sung sướng và hạnh phúc với người hôn phối mà anh lựa chọn. Thời gian về sau, bạn bè và chiến hữu cùng ít gặp anh thường xuyên, có lẽ anh cũng có ý định lánh mặt mọi người và có thể anh đã di chuyển đến định cư ở một phương trời vô định nào đó hầu có thể được sống yên phận đầy tủi nhục với số phận tàn phế do chính bản thân anh gây ra mà anh phải cam tâm nhận lãnh hậu quả về việc làm vô ý của mình cho tới suốt cả cuộc đời.

BUIPHU/VBMN

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trước khi tiếp tục bàn về chính sách kinh tế tưởng cũng nên tìm hiểu giữa cái nghèo ở Việt Nam và ở Mỹ khác nhau như thế nào?
Diễn văn của Tổng thống (TT) Đức Frank-Walter Steinmeier ngày 13. 2. 2020 tại Dresden Kỉ niệm 75 năm ngày ném bom Dresden vào ngày 13 tháng 2 năm 1945 - Bài phát biểu tại Cung Văn hóa
Xoay quanh Hiệp định thương mại tự do EU - Việt Nam EVFTA, tôi thấy rất nhiều nhà trí thức cấp tiến, luật sư, tiến sĩ, nhà đấu tranh dân chủ tỏ ra vui mừng và “tràn đầy hy vọng” khi Hiệp định này được EU bỏ phiếu thông qua hôm 12/2 vừa rồi.
Đối với những kẻ “xảo trá với lịch sử, vô ơn với chiến sĩ” thì không có tư cách gì để đại diện cho dân tộc Việt Nam. Họ không được mời tham dự Lễ Kỷ Niệm Một Trăm Năm Kết Thúc Thế Chiến Thứ Nhất, theo tôi, là chuyện chả có gì đáng để phàn nàn cả.
Ngày 12/2/2020 Nghị viện châu Âu chính thức thông qua Hiệp định Thương mại Tự do EU-Việt Nam, với đa số ủng hộ là 401 phiếu, 192 phiếu chống, và 40 phiếu trắng.
Điều đáng nói là những tranh luận chính trị và kinh tế xem ra khô khan, xa vời và vô bổ nhưng lại tác động lên công ăn việc làm và tương lai của từng gia đình và mỗi chúng ta.
Nhưng các nghị viên EU tuyên bố rằng các thỏa ước thương mại với Viêt Nam có thể tạm ngưng nếu Việt Nam lại vi phạm nhân quyền. Điều đó có nghiã là các nghị viện EU không quan tâm đến những vụ vi phạm nhân quyền trong quá khứ của Nhà nước Việt Nam.
Đàn ông và Đàn bà là cả hai thế giới khác biệt nhau. Họ khác nhau về thể chất, về tinh thần, về cách suy nghĩ, cũng như về cách hành sự trong cuộc sống. Bởi những nguyên nhân này mà thường xảy ra biết bao nhiêu là chuyện hục hặc, hiểu lầm lẫn nhau, cơm không lành canh không ngọt, khắc khẩu, ảnh hưởng không nhỏ đến hạnh phúc gia đình…
Ở thời điểm 30/4/1975 chỉ có trên 1,000 người Việt tại Úc, gồm những phụ nữ lập gia đình với Úc, sinh viên du học ở lại Úc, sinh viên đang du học, viên chức đang làm việc hay tu nghiệp, tu sĩ công giáo tu học và trẻ mồ côi sang Úc vào tháng 4/1975.
Tôi nghe nhà báo Du Uyên kể chuyện pháo từ hôm trong Tết mà mãi tới bữa nay vẫn còn hơi bị ù tai: “Nguyễn Đức Khánh, 31tuổi, quê ở Nghệ An, làm việc tại một công ty kính cường lực ở Saigon hơn 10 năm nay. Vài năm nay, kinh tế vợ chồng anh ổn định hơn, nhất là khi mua được căn chung cư trả góp 15 năm. Để gia đình tự hào, anh hay... ‘chém gió’ vui vui mình lương cao, vài ba lần lỡ lời mình là giám đốc kinh doanh của công ty.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
XEM NHIỀU
(Xem: 50264)
Rất nhiều khách trở lại tiệm làm móng tay, than phiền vì móng bị tróc, hở , thường gọi là lift.
(Xem: 44035)
Đây là kinh nghiệm đi thi của một thí sinh thi đậu về kể lại. Xin chia xẻ với quí bạn.
(Xem: 38373)
Hội đồng Thẩm mỹ (HĐTM) sẽ gởi thơ báo trong thời gian hai tháng rưỡi
(Xem: 34346)
Chào quí anh chị trang Thẩm mỹ, Cho em hỏi là vợ em có bằng thẩm mỹ ở tiểu bang Florida, chuyển qua Michigan. Ở trên nầy họ bắt phải thi lại