Hôm nay,  

Thế Giới Này Luôn Luôn “Đối Đãi”

01/09/201814:23:00(Xem: 3780)
Thế Giới Này Luôn Luôn “Đối Đãi”
  
Mâu đâm thủng áo giáp,
Người rao hàng nói thế.
Nhưng lại có thuẫn làm mẻ đầu mâu.
Tàu ngầm lại có máy bay sát thủ tàu ngầm.
Máy bay ném bom, bắn phá,
Lại có súng, hỏa tiễn phòng không bắn hạ máy bay.
Chiến hạm bắn phá tơi bời,
Lại có hỏa tiễn diệt hạm và thủy lôi phá tan chiến hạm.
Ra-đa phát hiện máy bay,
Lại có hệ thống làm ra-đa “mù mắt”.
Hỏa tiễn tầm ngắn, tầm trung và liên lục địa,
Lại có thệ thống lá chắn phòng ngừa.
Vệ tinh điều khiển dưới đất lại có vệ tinh bắn vệ tinh tan xác..
Tàng hình lại có hệ thống chống tàng hình.
Xe tăng - nữ hoàng chiến địa,
Lại có hỏa tiễn vác vai.
Lúc đó xe tăng biến thành “cua rang muối”. 
Trực thăng vận lại có kế hoạch phá trực thăng.
Vỏ quýt dày lại có móng tay nhọn.
Mưu kế lại có tương kế tựu kế.
Kẻ cắp lại có bà già.
Đoàn kết lại có kế hoạch phá tan đoàn kết.
Liên minh lại có kế hoạch phá liên minh.
Hợp tung lại có liên hoành.
Ăn cướp lại có cảnh sát truy lùng ăn cướp.
Khủng bố lại có kế hoạch triệt tiêu khủng bố,
Gián điệp lại có phản gián lùng tìm.
Tuyên truyền lại có phản tuyên truyền đối phó.
Bệnh quỷ lại có thuốc tiên.
Đạo binh khổng lồ lại có du kích quân quấy rối,
 “Dĩ đoản binh phá trường trận”.
Siêu cường lại có siêu cường đọ sức.
Thế võ hiểm hóc cách mấy rồi cũng ngày bị phá.
Võ sĩ vô địch nếu không giải nghệ, sớm muộn cũng bị người ta quật ngã,
 “Cao nhân tất hữu cao nhân trị”.
Thế giới này luôn luôn đối nghịch.
Luôn luôn xung khắc.
Hễ mình nói Không sẽ có người nói Có.
Hễ mình nói đúng tất có người nói sai.
Hễ mình khen tất có người chê bai.
Hễ mình nói phải tất có người nói trái.
Hễ mình nói yêu thì tất có người nói ghét.
Hễ mình nói đẹp thì tất có người nói xấu.
Hễ mình nói đen thì tất có người nói trắng.
Nếu mai đây chúng sinh không bệnh tật,
Thì bác sĩ, dược sư cũng biến mất trên đời.
Nếu lưu manh, trộm cắp chết đi rồi.
Thì cảnh sát giúp gì cho xã hội?
Vạn vật không có gì độc lập.
Phải nương tựa vào nhau mà hiện hữu.
Nếu A và B phải dựa vào nhau mà tồn tại,
Thì A và B đều giả.
Chúng ta đang sống trong một thế giới mộng ảo.
Có đó rồi mất đó,
Trôi lăn trong nẻo Vô Thường.
Năm nghìn năm với những biến động kinh hoàng.
Nay nhớ lại, còn chăng vài hạt bụi.
Cho nên bậc Đại Trí không chấp vào tất cả,
Cả những gì đang hiện hữu chung quanh.
Đang lăng xăng lớn tiếng.
Ngày nay hình tướng gái trai chưa hẳn muôn đời là như thế?
Vạn vật do duyên-giả-hợp mà thành.
Đàn ông con trai cắt xẻo đi thì gọi là gì?
Đàn bà con gái cắt xẻo đi thì gọi là gì ?
Thôi tạm gọi “ái nam ái nữ”?
Khi hai người chưa yêu nhau còn gọi “đôi trai gái”.
Khi yêu nhau rồi liền gọi “tình nhân”.
Trong đám cưới hai người thành “cô dâu, chú rể”.
Đám cưới vừa xong bỗng hóa “vợ chồng”.
Ở được vài năm chia tay, nhìn nhau xa lạ.
May mắn lắm “cố nhân” ơi ta gọi.
Có khi thù, gọi”trái chủ, oan gia”.
Chém giết, phân thây để không còn nhìn  nhau nữa!
Vạn vật chuyển động và đổi thay trong chớp mắt.
Loạn sinh ra rồi loạn diệt mất (*)
Như “hoa đóm” giữa hư không.  (*)
Trong thế giới “trùng trùng duyên khởi”.
Thế nhưng khi hành giả đã đi vào Chánh Định,
Sẽ thấy bản thể của muôn loài.
Chẳng sinh ra mà cũng chẳng diệt mất.
Chẳng phải Không mà cũng chẳng phải Có.
Nó như vậy là vì nó như vậy,
Mà kinh điển gọi là “như thị”.
Lúc đó “thân và tâm đều vắng lặng”. (*)
Đó là chỗ chứng đắc của ba đời chư Phật,
Hiện tại, quá khứ, vị lai.
Khi hành giả còn chấp Không hay chấp Có,
Chấp Đúng hay chấp Sai.
Thì không bao giờ thấy Phật.
Bởi vì Đúng-Sai là do tâm quay đảo.
Cũng như người mắt đỏ thấy “Hoa đóm giữa hư không”. (*)
Bản thể của sự vật từ vô thủy vô chung,
Chẳng có sai hay đúng,
Và cũng chẳng hề có “hoa đóm”.
Muốn thấy Phật thì Tâm phải như gương sáng.
Thấy hết, biết hết mà không bao giờ khởi niệm.
Bởi vì một niệm sinh ra tất có đối đãi.
Đối đãi sinh khổ đau và phiễn não.
Và trôi lăn trong sinh-tử, luân hồi.

Đào Văn Bình
(Mùa Vu Lan 2018-PL.2562)
  
(*) Kinh Viên Giác

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Làm thế nào để ngăn chặn Trung Quốc tiến hành một cuộc xâm lược quân sự toàn diện nhằm chiếm Đài Loan bằng vũ lực? Sau đây là một số suy nghĩ cá nhân về vấn đề quan trọng này, tôi trình bày với tư cách là một học giả về Trung Quốc và không phải là đại diện chính thức của chính phủ Úc...
Tôi không thân thiết, và cũng chả quen biết chi nhiều với Trương Văn Dũng (TVD). Thản hoặc, mới có chút chuyện cần – cần phải trao đổi đôi ba câu ngăn ngắn – thế thôi. Tuy thế, tôi hoàn toàn không ngạc nhiên khi nghe ông bị “túm”, và bị kết án tù. Dù rất ngại làm mất lòng thiên hạ (và cũng rất sợ gạch đá tán loạn, từ khắp bốn phương) nhưng tôi vẫn phải khách quan mà nhìn nhận rằng ông Tô Lâm chưa hề bắt “lộn” một nhân vật bất đồng chính kiến nào (ráo trọi) nhất là trường hợp của TVD!
Khi bài này đến với độc giả thì Tổng Bí thư đảng CSVN, Nguyễn Phú Trọng đã vắng mặt gần một tháng mà không có lời giải thích nào của Đảng và Nhà nước Việt Nam. Lần gần nhất công chúng Việt Nam nhìn thấy ông Trọng là khi ông tiếp Tổng thống Putin thăm Hà Nội ngày 20/06/2024. Sau đó ông đã vắng mặt tại các buổi họp quan trọng...
Không ai biết chắc khi nào một đế chế sẽ sụp đổ. Chẳng ai có thể xác định chính xác thời điểm Đế chế La Mã, Bồ Đào Nha, Ottoman hay Anh kết thúc. Trong bài thơ "Waiting for the Barbarians", nhà thơ Hy lạp Constantine P. Cavafy nhiều lần khẳng định rằng những kẻ man rợ sẽ đến hôm nay. Người ta chờ đợi, như thể đây là chuyện thường nhật như việc một công ty sẽ phá sản, hay một buổi lễ ra trường vậy. Nhưng một đế chế thì sao? Liệu vào thời của mình, nhà thơ Hy Lạp Cavafy có thuộc về một đế chế nào đáng để gọi là đế chế không?
Tôi hoàn toàn (và tuyệt đối) không có năng khiếu hay tham vọng gì ráo trong lãnh vực thơ văn/thi phú. Suốt đời chỉ ước mong sao có sách báo để đọc, để thưởng thức những lời hay ý đẹp của giới văn nhân thi sỹ, là vui thích lắm rồi. Sở thích, cùng niềm vui, tuy giản dị thế thôi nhưng đôi lúc tôi vẫn bị lôi thôi vì những câu cú (vô cùng) tối nghĩa:
Tệ nạn “dưới đẩy lên, trên đùn xuống” và “vô trách nhiệm” không mới trong cán bộ, đảng viên CSVN, nhưng số người “sáng vác ô đi tối vác về” vẫn khơi khơi trong hệ thống cầm quyền mới là điều lạ. Tổng Bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng từng nói:“Ai không làm thì đứng sang một bên cho người khác làm”, nhưng không ai muốn về vườn vì chứng bệnh nan y “tham quyền cố vị” đã có trong máu thịt Đảng...
Đảng CSVN đang bối rối về câu hỏi: Tại sao phải kiên định Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh để xây dựng đất nước? Lý do đơn giản, vì đảng sợ “dân chủ”, nhát “tự do” và lo phải đối phó với tình trạng “tự diễn biến, tự chuyển hóa” trong nội bộ đảng, đe dọa sự sống còn của chế độ...
BBC ái ngại loan tin: “Hôm 8/6, Đài Truyền hình Việt Nam (VTV) đã phát một video (‘Thông tin xuyên tạc ẩn tu của ông Thích Minh Tuệ’) có độ dài 3 phút 40 giây … Sau khi phóng sự được đăng tải trên các trang báo, cũng như các trang mạng xã hội, có không ít người nghi ngờ về độ chân thực của video”.
Hội nghị thượng đỉnh về hoà bình cho Ukraine tại Bürgenstock, Thụy Sĩ vào ngày 15 và 16 tháng 6 năm 2024 được coi là một thành công khiêm nhường cho Ukraine. 80 nước đã lên tiếng ủng hộ mạnh mẽ cho chính nghĩa đấu tranh của Ukraine, nhưng tiếp tục phát huy thành quả này sẽ là không chắc chắn.
Cảnh người Mỹ tranh cãi và dọa dẫm kiện tụng liên quan đến “Thập giới” lại làm tôi nghĩ đến “Thập cửu giới” – tức “Mười chín điều đảng viên không được làm” trên đất Việt. Trên phương diện sử học thì “Thập giới”, hay “Mười điều răn”, chính là bộ luật hình sự đầu tiên của nhân loại. Theo Cựu ước thì bộ luật này được Thượng Đế ban cho Nhà tiên tri Moses trên đỉnh núi Sinai để thiết lập trật tự cho cộng đồng Do Thái. Cũng trên phương diện sử học thì Cựu ước chính là một “đại tự sự” – một “câu chuyện lớn” tương tự câu chuyện về Bốn ngàn năm văn hiến hay con Rồng cháu Tiên của chúng ta v.v.. – với ý hướng tạo một bản sắc chung để kết hợp các bộ lạc Do Thái lại với nhau.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.