Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Nghĩ gì qua cuộc chiến mậu dịch Mỹ-Trung

20/08/201800:15:00(Xem: 3515)
Nghĩ gì qua cuộc chiến mậu dịch Mỹ-Trung

 Nghiêm Nguyễn

 

  Các đời Tổng Thống Mỹ trước đây từ Bush cha, Clinton, Bush con, Obama đều áp dụng chính sách khá mềm dẻo, nhân nhượng với TQ. Có lẽ do sự tương tác với nhau của nền kinh tế toàn cầu, một khi nền kinh tế TQ bị sụp đổ, kinh tế thế giới có thể bị xáo trộn đưa đến nguy cơ khủng hoảng kinh tế  ở nhiều nước. Thêm vào đó giới tư bản tài phiệt ảnh hưởng, chi phối rất nhiều vào bàn cờ chính trị, đường lối chính sách của các Tổng Thống Hoa Kỳ.

Đến khi ông Trump lên cầm quyền,  mặc dù  nhiều lần lên tiếng chỉ trích, đe dọa TQ, đến bây giờ ông Trump cũng chỉ dám "đánh" TQ bằng cách áp thuế lên hàng hóa TQ. Chắc rằng ông Trump chỉ dám khai chiến và dừng lại ở chiến tranh mậu dịch với TQ thôi chứ không muốn mở một các cuộc chiến ở mặt trận nào khác. Có lẽ khi tăng mức thuế vào hàng hóa TQ, ông Trump chỉ đơn giản muốn cho cán cân mậu dịch giữa 2 nước được công bằng, chứ không nghĩ thêm gì sâu xa. Ông ta không chỉ tăng thuế lên hàng hóa TQ mà còn một số nước khác như Canada, Mexico,.... Việc hàng hóa TQ bị Mỹ tăng thuế, đưa đến chuyện kinh tế TQ bị khủng hoảng, lụn bại, sức mạnh quân sự TQ do đó sẽ bị suy yếu, không còn hoành hành trên vùng biển Đông và cuối cùng sẽ từ bỏ mộng làm bá chủ thế giới…. có lẽ chỉ là những suy diễn, suy đoán của nhiều người vì quá căm ghét trước tham vọng của chính quyền Bắc Kinh. Tuy nhiên nếu điều này xảy ra thì không còn gì tốt đẹp bằng.

 Hiện nay một số dấu hiệu cho thấy sự áp thuế của Mỹ  đã tạo nên một số hiệu ứng ở TQ. Kinh tế nước này bị chao đảo, thị trường chứng khoán xuống dốc, một số cơ sở kinh doanh bị phá sản vì thua lỗ. Tuy nhiên cuộc chiến mậu dịch có thể còn kéo dài, không thể kết thúc trong một sớm một chiều. Cuối cùng phần thắng có lẽ sẽ nghiêng về phía Hoa Kỳ vì có nền kinh tế vững chắc và ổn định hơn.

 Một số nhà kinh tế tiên đoán rằng để cứu vãn cho nhiều hãng xưởng, cơ sở kinh doanh khỏi bị phá sản vì lỗ lã, chính phủ TQ có thể sẽ trở lại thời bao cấp, bơm tiền trực tiếp vào các công ty tư nhân thay vì khuyến khích các ngân hàng cho vay tiền như từ trước đến giờ. Nhưng đây chỉ là sự tiên đoán, chúng ta cũng chưa biết rõ chính phủ TQ sẽ có những biện pháp gì, chiến thuật gì để phản công lại trong cuộc chiến mậu dịch với Hoa Kỳ. Người Tàu là một dân tộc rất giỏi trong việc kinh doanh buôn bán, họ rất quyền biến, nhiều mưu chước để đạt chiến thắng trên thương trường. Hơn nữa Tập Cận Bình là một kẻ nhiều mưu mô, lắm thủ đoạn, không dễ gì chịu thua trước đối thủ.



 Người tiêu dùng trong tương lai có thể sẽ gặp những trạng huống như sau. Sẽ có nhiều hơn những sản phẩm sản xuất tại Mỹ với giá cả mắc hơn gấp đôi, gấp ba nhưng đổi lại phẩm chất tốt hơn. Hoặc vẫn là sản phẩm của TQ nhưng với giá mắc hơn 20%,25% để bù vào mức thuế  gia tăng. Hay sẽ mua những sản phẩm của Tàu với giá cả không thay đổi mấy nhưng mang nhãn hiệu Made in VietNam, Made in Thailand....Nếu giá cả các món hàng tăng sẽ ảnh hưởng không ít vào nền kinh tế vì mãi lực sẽ giảm, dân chúng  ít mua sắm hơn .

   Gia tăng mức áp thuế vào hàng hóa nước ngoài chắc có lẽ đây là một trong những việc nhằm thực hành lời hứa “làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại” (make America great again) khi  ông Trump tranh cử Tổng Thống. Không phủ nhận là kinh tế Mỹ  đang tăng trưởng khá tốt đẹp, tỉ lệ thất nghiệp ở mức thấp nhất trong vòng mấy mươi năm qua. Tuy nhiên những kẻ ủng hộ ông Trump quên rằng những điều này đã xảy ra từ thời Tổng Thống Obama, ông Trump chỉ có công duy trì cái đà kinh tế đang tiến triển. Còn nhớ sau khi mãn nhiệm kỳ, ông Bush đã để lại cho ông Obama một di sản hết sức tệ hại. Kinh tế suy thoái, thất nghiệp tăng cao, thị trường chứng khoán sụt giảm mỗi ngày. Nếu ông Trump lên cầm quyền ngay sau nhiệm kỳ của Tổng Thống Bush, không biết ông ta có đưa được nền kinh tế phục hồi trở lại như Tổng Thống Obama đã làm không. 

 Những người ủng hộ ông Trump đồng tình với chính sách nghiêm khắc đối với di dân, đường lối bảo hộ mậu dịch, lời hứa mang công ăn việc làm lại cho giới thợ thuyền, lao động Mỹ. Riêng một số người Việt Nam, nhất là những người thuộc giới cao niên, trung niên cho đến nay vẫn mang định kiến rằng đảng Cộng Hòa có đường lối chống Cộng mạnh mẽ hơn so với đảng Dân Chủ.  Người chống đối ông thì không thích đầu óc kỳ thị của ông, chính sách tự cô lập của nước Mỹ…. Thêm vào đó sự thiếu phong cách của một nhà lãnh đạo với lối ăn nói bỗ bã, thiếu lịch sự, không kìm hãm được sự nóng giận khi bị chỉ trích, phê phán, phản ứng lại bằng những lời miệt thị, mạt sát thô lỗ, cộc cằn, hay bằng những đòn trả thù hơi tiểu nhân, khiến không ít người bất mãn. Câu nói "truyền thông là kẻ thù của nhân dân" tạo nên làn sóng phản đối mạnh mẽ từ giới báo chí, truyền thông trong đó có những cơ quan truyền thông từng ủng hộ ông Trump.

  Dù ủng hộ hay chống đối, nhưng hầu như ai cũng công nhận rằng ông Trump là Tổng Thống khiến người dân Mỹ bị phân hóa, chia rẽ, gây nhiều tranh cãi nhất trong nước Mỹ và trên thế giới.

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Người hạnh phúc và vui vẻ thì sống lâu, sức khỏe dồi dào, không đau bệnh. Người lạc quan, cười nhiều sống lâu hơn người hay than thở, chán nản. Ai cũng thích sống với người lạc quan hơn người bi quan. Hàng ngày, chúng tôi gặp nhiều người tươi cười như ngày hội Tết, lúc nào cũng cười, khuôn mặt tươi như hoa, tiếng nói như chim hót mùa Xuân. Những người này làm việc gì cũng thành công. Người thành công là người hạnh phúc, vì hạnh phúc nên thành công. Người lạc quan thì trẻ mãi không già. Sống vui, sống khỏe, sống hạnh phúc, ai cũng mong có đời sống như thế. Nhưng có bao nhiêu người trong chúng ta được đời sống hanh thông như thế?
Trong khi còn đang đối diện sự phẫn nộ của công luận trong vụ cúp điện nước với hàng loạt quan chức điện lực từ nhiệm hay bị sa thải, thống đốc bang Texas là Greg Abbott tuần này đã ra thông báo mở cửa hoàn toàn cả tiểu bang và không bắt buộc phải mang khẩu trang.
Nhưng hiện tại, hôn là bị phạt 135 euros tại chỗ. Tuần rồi, ở Paris, hai người bạn từ lúc trẻ tình cờ gặp nhau sau hơn mười năm không có dịp gặp lại. Họ đều vui mừng khôn xiết, liền lao vào nhau, ôm nhau, hôn nhau. Vừa buông nhau ra, hai chú cảnh sát tiến tới, lễ phép chào cô cậu, chìa sổ phạt, hạ bút biên ngay 135 euros, xé ra, chìa cho hai người. Cái hôn có đắt lắm không?
Trong cuộc khảo sát và thăm dò dư luận của PEW (Pew Research Center) năm 2020 thì tuổi trẻ (từ khoảng 5 đến 10 tuổi) ở Mỹ, có đến 60% đi theo phụ huynh đến các chùa viện tôn giáo, nhưng đến tuổi “teen” (teenager: 13-19… thirteen – nineteen) thì con số giới trẻ giảm dần còn 30%.
Việt Nam Cộng sản biết rõ ý đồ của Trung Cộng muốn ăn sống nuốt tươi mình ở Biển Đông, nhưng lãnh đạo đảng duy nhất cầm quyền tại Hà Nội chỉ biết tùy cơ ứng biến và cầu may được qúy nhân phù trợ khi bị Bắc Kinh tấn công quân sự. Lập trường này không mới, nhưng không bảo đảm giữ được chủ quyền, quyền chủ quyền và khối lượng tài nguyên khổng lồ và biển đảo của Việt Nam ở Biển Đông.
Nhắc lại chuyện xưa, vào năm 1971 TS Kissinger đến Trung quốc, và một năm sau 1972, TT Nixon cũng đến nơi đây để gặp gỡ với các nhà lãnh đạo Trung Cộng tại Bắc Kinh. Phần trình bày sau là trích đoạn các văn bản ghi lại cuộc đối thoại của hai nhà lãnh đạo Mỹ-Trung liên quan đến cuộc chiến tại Việt Nam, được giải mật và được công bố trên trang The Foreign Relations of the United States (FRUS) và trên Văn khố của Bộ Ngoại Giao (US Depart. Of States Archive).
Người ta không thể hiểu được. Có nhiều cặp vừa yêu nhau nay bị ngăn cách, bị xa nhau. Thật chưa bao giờ có trong lịch sử tình yêu nhơn loại: « từ ít lắm 35 000 năm qua người ta biết sống thành vợ chồng, chúng tôi chưa bao giờ sống như hoàn cảnh hiện nay!», theo lời của nhà nhơn chủng học Philippe Brenot.
Khác với quan điểm của tác giả, dịch giả cho rằng bài diễn văn của Tập Cận Bình tại Davos là một sự sĩ nhục nặng nề cho chính giới các nước phương Tây tham dự, vì không ai can đảm lên tiếng cáo buộc Trung Quốc vi phạm luật thương mại quốc tế và các tham vọng lãnh thổ. Tập cũng không có tư cách để thuyết giảng các kinh nghiệm về giá trị cao đẹp của nền kinh tế thị trường, tinh thần trọng pháp và hợp tác quốc tế.
Phong trào bài Lenin, Stalin không phải dễ dàng, nó kéo dài qua nhiều thập niên tại Liên Xô hay nước Nga sau này. Hiện tượng Donald Trump chắc chắn sẽ còn là một đề tài phân tích sâu hơn cho những nhà lịch sử và xã hội học trong tương lai.
Thương người, đây là giá trị tinh thần quan trọng lắm. Thương người không phải chỉ cho họ thức ăn. Ở đây thức ăn nhiều quá, ai cũng sợ ăn nhiều rồi mập. Mập thì dễ sinh bệnh, cao mỡ, cao máu, cao đường. Thương người nên cho họ những gì thuộc về tinh thần: một lời cầu nguyện chân thành, những nụ cười hiền lành, tiếng cười giòn tan.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.