Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Không Có Lý Do Gì Để Oán Trách Cha Mẹ

10/08/201800:00:00(Xem: 2359)
Hàn Long Ẩn

 
 Có rất nhiều bạn trên thế giới hiện nay hoặc vì một lý do nào đó, có thể chủ quan hoặc khách quan, đã mang tâm oán hận cha mẹ, người đã rứt ruột sinh ra mình.

Thưa các bạn, tôi muốn nói rằng, chúng ta không có một lý do chính đáng nào đủ luận lý để chúng ta oán trách cha mẹ cả. Cho dù rằng, cha mẹ các bạn bỏ rơi các bạn từ khi mới lọt lòng hoặc gởi vào Cô Nhi Viện hoặc giao cho người thân nuôi dưỡng hay có thể là nuôi các bạn khôn lớn nhưng cha mẹ phạm phải những sai lầm nào đó, v.v... và v.v...

Xin thưa rằng, cho dù cha mẹ có làm như thế các bạn cũng không đủ tư cách để trách móc hay oán hận. Vì sao ư? Ngay từ cái duyên đầu tiên là cha mẹ có ý muốn sinh ta ra trên cuộc đời này (dù khi đó chúng ta chưa nằm trong bào thai), thì chúng ta đã mang ơn cha mẹ rồi. Đó là chưa kể 9 tháng cưu mang: giữ gìn, bao bọc, sợ nắng, ngại mưa, đến bệnh viện, đi bác sĩ khám, xét đủ điều...lo cho ngày chúng ta chào đời một cách an toàn và mạnh khỏe.

Các bạn thử nghĩ xem, chúng ta từ khi chào đời cho đến năm 16 tuổi hoặc nhiều tuổi hơn thế đã làm gì cho cha mẹ chúng ta hay chúng ta chỉ đến cuộc đời này bằng một cục thịt đỏ hỏn và cái miệng há hốc, chỉ biết la làng và khóc oe oe? Chỉ với ý muốn cho chúng ta có mặt ở cuộc đời và 9 tháng cưu mang thôi là chúng ta đã mang nợ cha mẹ suốt kiếp này mà không thể nào trả hết rồi. Tại sao chúng ta chỉ biết trách móc và oán giận người khác khi chúng ta chưa làm được gì cho họ cả? Không ai trong cuộc đời này phải có trách nhiệm thương yêu, giúp đỡ hay phục vụ cho chúng ta cả! Sự thương yêu, giúp đỡ hay ban ơn cho chúng ta là tuỳ nơi lòng bi mẫn tự nguyện của họ. Cha mẹ cũng vậy, đối với con cái họ có quyền thương yêu hay không thương yêu; họ có quyền nuôi dưỡng hay không nuôi dưỡng.

Có nhiều bạn lý luận rằng, “Nếu sinh tôi ra mà không có trách nhiệm thì trước đây đừng sinh tôi”. Ai, ai có đủ thẩm quyền để đặt ra nguyên tắc như thế!? Các bạn thử đặt trường hợp các bạn làm cha mẹ mà con bạn cắc cớ nói vậy thì bạn trả lời sao? Vả lại, trước khi cha mẹ bạn sinh ra bạn, cha mẹ có biết ngày mai sẽ ra sao không, trong khi cuộc sống, môi trường, hoàn cảnh, con người... lại thay đổi từng giờ từng phút!?


Nếu chúng ta sinh ra mà được cha mẹ thương yêu, nuôi dưỡng là điều phước lành, còn nếu không được thương yêu, nuôi dưỡng thì chúng ta cũng không có gì phải oán trách và căm ghét. Và nếu rơi vào trường hợp không được cha mẹ thương yêu, nuôi dưỡng thì chỉ nên xét lại nghiệp lực của mình và cố gắng sống tốt, tạo nhân lành bằng cách yêu thương con mình nhiều hơn để sau này mình cũng được yêu thương như thế. Ca dao tục ngữ Việt Nam có câu:

 
“Nếu mình có hiếu mẹ cha

Mai sau con hiếu với ta khác gì

Nếu mình ăn ở vô nghì

Đừng mong con hiếu làm gì uổng công”.

 
Thưa các bạn, những mối quan hệ trong cuộc đời này, nếu mất đi chúng ta có thể tìm lại được, nhưng mối quan hệ giữa con cái với hai đấng sanh thành là chỉ một và chỉ một mà thôi, nếu mất đi thì suốt đời này ta sẽ không bao giờ tìm lại được nữa. Tôi muốn nhấn mạnh điều này là vì muốn tất cả chúng ta hãy biết thương yêu và quý trọng bậc làm cha làm mẹ - người mà chúng ta đã mang ơn ngay từ giây phút ban đầu khi đến với cuộc đời này. Trả ơn hay không là quyền của các bạn, nhưng xin đừng mang tâm oán hờn và căm ghét! Đó là tôi chưa muốn nói đến lòng bao dung và độ lượng của con người. Một số các bạn có chọn cho mình một tôn giáo nào đó thì tôi tin rằng đạo lý của tôn giáo đó cũng đều khuyến khích lòng bao dung và độ lượng nơi mỗi tín đồ; một số các bạn khác dù không theo tôn giáo nào, nhưng lòng trắc ẩn bên trong mỗi con người chắc hẵn bạn nào cũng có. Nếu ta bao dung và tha thứ được với người khác thì tại sao ta lại không làm được điều đó với cha mẹ của mình!? Trong khi đó, cha mẹ là người mà chúng ta cần phải quan tâm trước nhất trên thế gian này.

Hãy loại bỏ lòng thù hận và oán trách với cha mẹ, người thân của mình mà phát huy lòng yêu thương, bao dung và độ lượng với họ!

Con đường chúng ta đi, chật hẹp hay thênh thang, bó buộc hay rộng mở là do chính chúng ta, chỉ có chúng ta mới có thể sắp xếp cuộc đời chúng ta mà thôi!

Hoa Kỳ, Cali - San Jose, Chùa Thiên Trúc, tháng 6/2018

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Người ta không thể hiểu được. Có nhiều cặp vừa yêu nhau nay bị ngăn cách, bị xa nhau. Thật chưa bao giờ có trong lịch sử tình yêu nhơn loại: « từ ít lắm 35 000 năm qua người ta biết sống thành vợ chồng, chúng tôi chưa bao giờ sống như hoàn cảnh hiện nay!», theo lời của nhà nhơn chủng học Philippe Brenot.
Khác với quan điểm của tác giả, dịch giả cho rằng bài diễn văn của Tập Cận Bình tại Davos là một sự sĩ nhục nặng nề cho chính giới các nước phương Tây tham dự, vì không ai can đảm lên tiếng cáo buộc Trung Quốc vi phạm luật thương mại quốc tế và các tham vọng lãnh thổ. Tập cũng không có tư cách để thuyết giảng các kinh nghiệm về giá trị cao đẹp của nền kinh tế thị trường, tinh thần trọng pháp và hợp tác quốc tế.
Phong trào bài Lenin, Stalin không phải dễ dàng, nó kéo dài qua nhiều thập niên tại Liên Xô hay nước Nga sau này. Hiện tượng Donald Trump chắc chắn sẽ còn là một đề tài phân tích sâu hơn cho những nhà lịch sử và xã hội học trong tương lai.
Thương người, đây là giá trị tinh thần quan trọng lắm. Thương người không phải chỉ cho họ thức ăn. Ở đây thức ăn nhiều quá, ai cũng sợ ăn nhiều rồi mập. Mập thì dễ sinh bệnh, cao mỡ, cao máu, cao đường. Thương người nên cho họ những gì thuộc về tinh thần: một lời cầu nguyện chân thành, những nụ cười hiền lành, tiếng cười giòn tan.
Nghệ An vừa bắn pháo hoa, vừa tổ chức đủ thứ lễ lạc/tiệc tùng, vừa lái những chiếc “ô tô xịn ngoại quốc bóng nhoáng,” và vừa xin cứu đói. Nghệ An ngày nay, nói nào ngay, chỉ là hình ảnh của một Việt Nam thu nhỏ. Em ơi, từ phương xa, làm sao chúng ta biết được “bi chừ bên nớ ra răng!”.
Giới khoa học QT, cũng như nhà cầm quyền TQ, đều ngầm biết rằng, tìm thấy nguồn gốc vi rút SARS-CoV-2 cũng là cơ hội để tìm ra manh mối có bàn tay người nhúng vào nguồn gốc thảm trạng hay không.
Bình trà cạn rồi mà chưa nghĩ ra được điều gì đáng đồng tiền bát gạo về hạnh phúc nhưng mình cảm thấy một điều rằng: Hạnh phúc là suối nguồn chung hưởng. Hạnh phúc đâu phải chỉ là khi đạt được điều mong muốn một mình.
Tiêu biểu cho chính sách đàn áp không chối cãi được là Đảng đã bức tử Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (Phật giáo Ấn Quang), từ sau ngày 30/4/1975, cho đến ngày Đức Đệ ngũ Tăng thống Thích Quảng Độ qua đời ngày 22/2/2020. Lý do Giáo hội này bị cho vào sổ đen, bị kiểm soát và bị ngăn cấm hoạt động vì các Tu sỹ Lãnh đạo nhất quyết không giải thể để gia nhập Tổ chức Giáo hội Phật giáo Việt Nam của nhà nước.
Thời Pháp thuộc, ở Nam kỳ nhiều người đều nghe danh Đơn Hùng Tính. Người cho là anh hùng hảo hớn, kẻ nguyền rủa đó là tên cướp tàn bạo, ác ôn. Những người biết chuyện lại liệt anh ta vào hàng “Đại ca” của giới giang hồ. Mà thật vì Đơn Hùng Tính là tay Anh Chị có dưới tay một số đàn em trung thành, chết sống có nhau, cùng nhau đi đánh người cướp của.
Như trong cuộc Hội luận sáng hôm nay, Thầy Thích Như Điển cũng như các diễn giả cùng phân tích và thảo luận rằng, khi tham khảo và phân tích những nhận định của Thầy Tuệ Sỹ trong Thư Chúc Tết, đường bay của Phật giáo là phương trời cao rộng của con chim đại bàng có đôi cánh: Cánh xuất gia và cánh tại gia. Nên dẫu bay tới phương trời nào và trong hoàn cảnh ra sao cũng không lo cánh mềm, lạc hướng.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.