Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Bé Viết Văn Việt/ Bài Dự Thi Số 1008: Bà Ngoại

29/07/201800:00:00(Xem: 2596)
Jolleen Truong Nha Thanh2018
Jolleen Trương Thanh Nhã

 
Năm này con lên chín tuổi. Con học lớp 4 trường Mỹ và lớp 2 trường Việt Ngữ. Con học chương trình GATE. Ba, mẹ con có một mình con, không có anh chị em gì hết và người thân trong nhà nữa là bà ngoại.

Bà ngoại và con có một liên hệ lớn. Bà luôn chắc chắn là con an toàn, bà cũng nấu cho con những món ngon nhất. Khi bà chăm sóc con bà hỏi con có đói không, bà luôn luôn có mền sẵn cho con sau khi con đi học về. Có khi bà quên nhiều việc thì con nhắc bà và có khi bà không hiểu hay cồn (cần) gì, con luôn luôn ở (bên) bà để giúp. Khi con ngủ bà mở nhạc cho con nghe.. Khi mẹ con đến nhà bà lúc giờ break thì bà nấu những món ăn ngon cho mẹ. Bà ngoại con là người tốt nhất, bà lo lắng, che chở. Con muốn bà về với con, bà là của con. Mẹ con, cậu con và con thương bà nhiều lắm. Bà ngoại con thương con nhiều. Bà đang ở trong bệnh viện bây giờ và con nhớ bà nhiều lắm. Lúc con thấy bà ngoại trong bệnh viện con rất buồn và con khóc nhiều. Con cầu nguyện cho bà và bà đã đỡ rồi. Có khi bà lo lắng quá một chút nhưng bà chỉ muốn chắc là an toàn. Bà ngoại có bốn lần mổ ở bệnh viện. Bà ngoại con có một cục bướu trong đầu và bà đã bị chảy máu trong đầu. Bà vào bệnh viện UCI và nhà người già là Garden Park. Bà thương mẹ con và con nhiều nhất.


Ba mẹ con là dược sĩ, ba mẹ con muốn con học bác sĩ nhưng con không muốn. Con thích làm dược sĩ giống ba mẹ con để lo thuốc cho người bệnh uống hết bệnh.

Con muốn bà ngoại uống thuốc để mau hết bệnh và về với con, để con nói tiếng Việt với bà ngoại và và đi tham dự những khi con diễn văn nghệ ở trường Việt ngữ và khi con lãnh giải thưởng.

Trương Thanh Nhã Jolleen

Lớp 2  trường Việt Ngữ Trung Tâm Văn Hóa Việt Nam

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.