Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Cái Giá Của Dự Luật Bán Đất 99 Năm Cho Tàu

16/06/201800:00:00(Xem: 3926)
Nguyễn Thị Cỏ May

 
Hôm Chủ nhựt 10 tháng 6/2018 vừa qua, trên cả nước Việt nam, từ Cà mau tới Hà Nội, dân chúng đồng loạt xuống đường biểu tình chống Dự Luật của đảng cộng sản Hà Nội bán đất cho Tàu 99 năm. Họ chống bán đất mạnh mẽ và đồng loạt như vậy vì từ trước giờ, chính họ là nạn nhơn trực tiếp trong những vụ đất đai của họ bị đảng cộng sản cướp giựt bán đi. Hình thức cướp đất cũng bằng luật pháp. «Đất đai thuộc sở hũu toàn dân», tức của đảng cộng sản – khi nhà nước cần thì thu hồi đất đai dưới hình thức qui hoạch.

Ẩn ức đè nặng lòng họ từ lâu, nay có cơ hội bùng nổ. Biểu tình vì vậy chỉ mới ở từng giải tỏa sự bất mãn tài sản bị nhà nước cướp giựt chớ chưa vươn lên tới từng ý thức mất nước. Hãy còn đông đảo đồng bào bình thản đứng trên lề đường giữ vai trò kháng giả và nghệ sĩ nhiếp ảnh vì họ không phải là nạn nhơn đất đai hoặc liên hệ xa gần với nạn nhơn. Chỉ khi mọi người đều thấy đất nước Việt nam đang bị đảng cộng sản ở Hà nội lần lượt bán rẻ từng phần cho Tàu, mà mất nước là mất tất cả, thì sẽ là lúc lòng dân mọi người như một sẽ đứng lên kết thúc vận mạng đảng cộng sản, giải phóng đất nước khỏi ách nô lệ cộng sản bản xứ và cả nô lệ  ngoại bang Tàu trước mắt.

Có lẽ vì vậy mà dân chúng tập trung chống Dự Luật bán đất 99 năm mạnh hơn chống luật an ninh mạng.

Nhưng tại sao Nguyễn Phú Trọng và phe cánh lại đưa ra Dự Luật bán đất lúc này? Tại sao Nguyễn Thị Kim Ngân lại quyết liệt phải thông qua cho bằng được Dự Luật? Phải có lý do rất mạnh chớ?

Nhìn lại Đại Hội đảng XII

Đại Hội đảng cộng sản, phải nói rõ cộng sản nào cũng như vậy, chỉ là cơ hội có tính chu kỳ để phân bố lại quyền lợi với nhau nhằm bảo đảm sự ổn định nội bộ. Nói cách khác, đó là một cách tái phân bố lao động để thay phiên nhau làm giàu mà không phải lao động!

Trong những ngày sắp khai mạc Đại Hội đảng XII, có tin tiết lộ là Nguyễn Phú Trọng nhận ở Tập Cận Bình 15,200 tỷ us$ để trang trải cho chi phí tổ chức Đại Hội, phát triển đảng, phát triển kinh tế,… Nhưng đâu là sự thật?

Nên nhớ văn hóa chánh trị của Tàu xưa nay vẫn không ngoài trao đổi trên căn bản tiền. Thật ra, chánh trị ngoại giao cũng không gì khác hơn là trao đổi quyền lợi với nhau. Nhờ biết khéo léo khai thác cái trìết lý chánh trị này mà người Tàu đi tới đâu cũng sống được, làm giàu được. Và nhờ đó mà người Tàu có mặt trên khắp thế giới. Từ hang cùng, ngỏ hẻm. Chỗ nào có oxy là có chú chệt.

Khi Bắc kinh dùng 16 chữ vàng ngụ ý nhắc nhở đảng cộng sản Hà Nội ở chữ VÀNG. Chớ "16 chữ" hay mấy chữ, đều không quan trọng.

Nhơn chuyện «Vàng» trong 16 chữ vàng, nhắc lại một câu chuyện cũ để thấy sự hữu hiệu của thứ chánh trị bạc cắc của Tàu. Những ngày đầu sau 30/04/4975, ở Chợ lớn nhà nhà đều treo cờ Trung cộng. Chỉ trong mấy ngày, sau đó, cờ Trung cộng đều bị hạ xuống, chủ nhà đem cất hết. Nhiều chú chệt, mặt mày phờ phạt.

Cỏ May tôi quen một người Tàu dạy học ở Trường Trung học Bác Ái, đường Nguyễn Trãi, Quận V, Sài gòn, có một cửa hàng bán hàng vải ở đường Khổng Tử, trước Bưu điện Chợ lớn, lúc này đã phải dẹp hàng vải, bày ra bán dụng cụ làm vườn, làm ruộng và thợ mộc.

Tôi lấy cái búa trên kệ, cầm đưa lên và nói với anh bạn chủ tiệm "Anh có cái này hộ mạng rồi. Còn lo gì nữa?". Anh ấy chụp cái liềm, tay kia cầm thêm cái búa, vừa trả lời tôi "Cái này đập không đủ thì cái này móc giựt lên. Chắcăn. Không chạy đâu cho khỏi".

Cả hai cùng cười với nhau. Sau đó, anh ấy mới nói, như để tự trấn an: "Đừng có lo. Mình chỉ bị khó khăn trong lúc đầu thôi. Mọi việc sẽ bình thường trở lại.

Anh nói tiếp, vừa đưa hai ngón tay vào miệng túi áo sơ-mi của anh như để minh họa thêm lời nói: "Nên nhớ chừng nào túi áo may miệng trút xuống thì mình mới sợ. Chớ túi áo còn mở ra hướng lên trên, thì đừng sợ vì như vậy, mình vẫn nhét vào được cái gì người ta muốn".

Anh cười: "Chó có bao giờ chê cứ... đâu! " (Dĩ nhiên, nói chó ở Việt nam).

Cái triết lý này ngày nay vẫn còn giá trị thực dụng. Và nhờ nó mà người Tàu tràn ngập ở Phi châu. Cả ở Âu châu. Ở Việt nam, ngày nay, nó cho phép người Tàu tự tung, tự tác như chủ nhà chớ không còn là "khách trú" nữa. Dĩ nhiên Tàu đang áp dụng triệt để văn hóa chánh trị bạc cắc của họ với đảng cộng sản Hà Nội. Mà đảng viên nào cũng mặc áo có nhiều túi và túi lớn nữa bởi gốc bần cố nông nay có cơ hội làm giàu thì làm sao giữ được lòng tham!.

Hơn 15 tỷ đô-la của Bắc kinh

"Năm 2015, Bắc kinh đưa cho đảng cộng sản Hà Nội 15,200 tỷ đô-la dưới nhiều hình thức như đầu tư, hợp tác, giúp những hoạt động trong khối Asean  và đưa trực tiếp các nhà lãnh đạo đảng ở Việt nam".

Câu chuyện này chưa ồn ào trong dư luận vì ít người biết tới tuy nó đã được phổ biến trên tập san Hérodote, số 157, chuyên về Việt nam, do nhà La Découverte, 9 bis, rue Abel-Hovelacque, 75013, Paris, phát hành giữa năm 2015.

Đây là tập san của nhóm nhà báo, nhà biên khảo có xu hướng khuynh tả do nhà biên khảo François Maspero chủ trương. Ông từng là bạn của Hà nội trong chiến tranh chống thực dân Pháp.

Tập Hérodote ấn bản quí II - 2015 với chủ đề "Những thách thức địa chánh của Việt nam" (Les enjeux géopolitiques du Viêtnam) qui tụ 18 nhà biên khảo chuyên về Vìệt nam và Á châu thực hiện dưới cùng trách nhiệm của Giám đốc nghiên cứu Benoit de Tréglodé, một chuyên viên tên tuổi lớn về Việt nam. Riêng phần ông, ông có bài mở đầu "Việt nam, Đảng, Quân đội và Nhơn dân". Ông lược qua tình hình chánh trị Việt Nam từ    "Đổi Mới", những khủng hoảng, nhấn mạnh vai trò lãnh đạo của "Nhà nước-Đảng" (Etat-Parti) và sự lệ thuộc chánh trị của đảng cộng sản Hà Nội với đảng cộng sản Bắc-Kinh. Về điểm này, ông phơi bày rất rõ:


“Những nhà lãnh đạo đảng ở Việt nam, họ cũng biết bổ nhiệm những chức vụ lãnh đạo tối cao như Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng, Bộ trưởng Quốc phòng luôn luôn phải có sự đồng ý trên thực tế của đảng cộng sản Bắc Kinh. Trong quan hệ chánh trị với Hà nội, việc đi đêm này tốn kém cho Bắc kinh khá lớn ”.

Đặc định một người ở chức vụ lãnh đạo ở Việt nam ngày nay đòi hỏi phải có quan hệ tốt với Tàu và có tiền để chia chác trong bộ máy cầm quyền. Nhờ sử dụng hành lang này mà quan hệ giữa hai Nhà nước-Đảng Tàu và Việt nam trở thành tốt đẹp, tránh được mọi mâu thuẫn, xung đột không cần thiết.

Đặc biệt những dự án kinh tế ở Việt nam, những chương trinh đầu tư vào Việt nam đều phải thông qua những thảo luận và duyệt xét của những nhà lãnh đạo chánh trị.

Như vậy phải chăng Đại Hội đảng cộng sản XII ở Hà nội được Bắc kinh mua trọn gói với giá 15,200 tỷ mỹ kim? Số tiền này được đưa cho đảng cộng sản Hà Nội dưới nhiều hình thức, nhưng đều đưa qua tay nhà lãnh đạo đảng cộng sản Hà Nội. Nghĩa là qua tay Nguyễn Phú Trọng vì ông là đảng trưởng.

Những khoảng tiền dành cho phát triển, hợp tác,... là bao nhiêu? Được sử dụng thật sự là bao nhiêu, còn bao nhiêu chạy vào túi của ai? Riêng khoản tiền "yểm trợ trực tiếp những nhà lãnh đạo Việt Nam” là bao nhiêu? Có bao nhiêu người được chia phần? Và những người này, mỗi ngưới được bao nhiêu? Riêng Nguyễn Phú Trọng bỏ túi được bao nhiêu? Và Nguyễn Tấn Dũng tới giờ chót chịu rút lui êm, nhận được bao nhiêu? Hay chỉ có lời dạy bảo ngụ ý răn đe của Tập Cận Bình "Nị hãy đi chỗ khác chơi. Ăn tới đây đủ rồi"?

Câu chuyện "hơn 15 tỷ đô-la" này có thể tin được. Không phải chỉ vì uy tín của nhà biên khảo lớn của Pháp, ông Benoit de Tréglodé, mà còn vì hiện tượng bất thường đã xảy ra ở những ngày sắp mở đại hội. Nguyễn Tấn Dũng đang trên đà chiếm ưu thế trong cuộc chạy đua chiếm ghế Tổng Bí thư bỗng tuyên bố rút lui. Đám đàn em thân tín của Dũng, chỉ trong một sớm một chiều, quay lưng lại với Dũng và chiếm được chỗ tốt như mong đợi. Nguyễn Phú Trọng ở lại một nhiệm kỳ nữa tuy theo nội qui đã quá tuổi. Lý do ở lại chức vụ vì sự “ổn định và sự đoàn kết trong đảng”. Thì nay Trọng đã dọn dẹp sạch sẽ “chuồng ngựa” và bắt đầu thi hành những điều khoản trong hợp đồng “hợp tác” giữa hai đảng anh em mà Dự Luật bán đất 99 năm và Luật an ninh mạng để bảo vệ chế độ chống lại mọi thông tin bất lợi nguy hiểm cho chế độ vừa bắt đầu. Người ta không biết 15,200 tỷ us$ chỉ là thù lao cho 2 vụ này hay còn nhiều món nữa? Trong vụ Dự luật 99 năm, Kim Ngân ăn được bao nhiêu mà hăn say tiến lên chết bỏ như vậy?

Sau cùng, xin đừng quên, theo triết lý “lượm bạc cắc” muôn đời của Tàu, thì đây vẫn là một vụ đầu tư lớn vào Việt nam qua đối tác tốt là đảng cộng sản Hà Nội thì bằng mọi giá, Tàu phải bảo vệ. Với quan hệ chặc chẽ giữa 2 đảng, Nguyễn Phú Trọng sẽ sẵn sàng mở cửa cho Tàu gởi lính qua thẳng tay dẹp biểu tình để bảo vệ an ninh xã hội, bảo vệ tài sản của họ ở Việt nam. Người biểu tình trang bị không đủ ý thức mất nước e sẽ thua cuộc thảm hại!

Những cái giá, Tàu mua đảng cộng sản Hà Nội

Cái triết lý "miệng túi áo mở ra phía trên" của văn hóa chánh trị Tàu đang được trìệt để áp dụng ở Việt nam và quả thật nhờ đó mà cái đảng cộng sản tồi tệ vẫn tồn tại. Hệ thống này ảnh hưởng tới nhiều người. Trong dân chúng, người ta bảo nhau. “Ai có tiền, hãy vào đảng. Vào đảng sẽ giàu thêm".

Mọi chức vụ và mọi quyết định của người ở chức vụ đều được trả giá. Theo tác giả Benoit de Tréglodé thì từ hai nhiệm kỳ đảng và chánh phủ gần đây, Thủ tướng muốn có đa số thì phải chi. Giá cho một Dân biểu bỏ phiếu thuận là 100 000 mỹ kim. Giá mua Ủy vìên Bộ chánh trị và Trung ương đảng cao hơn. Còn muốn làm Ủy viên Bộ Chánh trị phải trả hơn 1 triêu mỹ kim.

Như vậy quá hiển nhiên là Bắc kinh bỏ túi trọn đảng cộng sản ở Việt nam một cách êm ái. Ngược lại, đảng cộng sản ở Việt nam đã ăn thì phải ngoan và ngậm miệng để còn ăn nữa hoặc yên ổn để tiêu hóa. Việt nam có lên tiếng phản kháng Bắc kinh chiếm biển, uy hiếp chủ quyền, chỉ là nói cho có nói. Chớ thật sự hoàn toàn không nghĩ tới bảo vệ quyền lợi đất nước. Chỉ có  đàn áp, bắt bớ, đánh đập dân chúng biểu tình chống Tàu là thiệt. Cướp đất của dân, đàn áp nạn nhơn chống đối là làm chí tình. Và nay làm luật bán đất 99 năm cũng là thiệt.

Cả hai đảng cộng sản Bắc kinh và Hà nội ngày nay tồn tại nhờ biết dựa trên hai cột trụ vững chắc "quyền lực" làm sức mạnh và "tiền" làm lý tưởng.

Có một giai thoại rất thú vị. Nó có thể lột trần bản chất cộng sản ở Việt nam. Trùm Thổ Phỉ Chu Chồ Sền gặp Tướng cộng sản Chu văn Tấn, bảo "Chúng mày vì nghèo đi làm cách mạng. Chúng tao vì nghèo đi làm thổ phỉ.  Tụi mình giống nhau". Chu văn Tấn bảo "Không giống nhau nhưng không nói ra không giống ở điểm nào (Nguyễn Bình Phương, Xe lên, Xe xuống, xb Diễn Đàn Thế kỷ, Huê kỳ).

Người cộng sản vốn không có đất nước (*), Việt nam là một bộ phận của Tàu, nên họ không có gì thiêng liêng để mất. Họ chỉ có giai cấp mà giai cấp cộng sản ngày nay, ở Tàu cũng như ở Việt nam, là giai cấp tư sản!

(*) Hồ chí Minh viết: “Cái danh từ Tổ quốc là do các chánh trị gia đặt ra để đè đầu nhân dân, để buộc những người vô sản phải cầm vũ khí bảo vệ tài sản của địa chủ và quyền lợi của giai cấp tư sản. Thực ra chẳng có Tổ quốc, cũng chẳng có biên giới (Báo Thanh Niên, phát hành tại Quảng Châu, ngày 22/12/1926).

Nguyễn Thị Cỏ May

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Như vậy rõ ràng đã có những xung đột về quan niệm sáng tác của các Văn nghệ sỹ yêu chuộng tự do chống lại chủ trương kiểm soát, viết theo chỉ thị, hát theo viết sẵn của Tuyên giáo và của Tổng cực Chính trị quân đội. Hai lối đi này sẽ không bao giờ gặp nhau, dù đảng có quanh co, lèo lái thế nào cũng khó mà giữ chân được các Văn nghệ sỹ cấp tiến không bỏ đảng chạy lấy người.
Cũng vào ngày này, bà Angela Merkel sẽ từ giả chính trường, sau 16 năm làm Thủ tướng và 31 năm làm dân biểu. Nhưng một vấn đề là bà sẽ để lại những gì cho nước Đức? Liệu Đức sẽ có một khởi đầu mới đầy hứa hẹn hay lại trở thành kẻ ốm yếu của châu Âu trong 4 năm kế tiếp? Hầu hết các quan sát viên quốc tế đều có những các bình luận khác nhau mà sau đây là bản dịch những ý kiến tiêu biểu.
Mô hình phát triển của Trung Quốc có thể được tóm tắt như sau: (1) hạn chế tiêu thụ trong nước để (2) gom góp tiết kiệm trong dân chúng nhằm (3) hỗ trợ cho đầu tư. Nếu so sánh cho dễ hiểu thì mô hình này cũng giống kiểu nhà nghèo bớt tiêu xài (hạn chế tiêu thụ) để dành tiền (tăng tiết kiệm) đầu tư cho tương lai (giáo dục con cái, mở cửa hàng buôn bán).
“Mẹ nó bán ruộng, bán vườn để chung tiền cho nó đi, cứ mong nó mang đôla về chuộc đất, xây nhà như những người có thân nhân Việt kiều. Bây giờ nó chết, chưa kịp nhìn thấy tờ đôla xanh. Trước khi chết nó tựa vai em lầm bầm 'Mẹ ơi! Con không muốn làm Việt kiều. Con muốn về nhà. Con muốn cơ cực ở nhà với mẹ suốt đời.' Giọng nó như đứa trẻ con ba tuổi.” (Tâm Thanh. “Người Rơm”. Thế Kỷ 21, Jul. 2010). Đối với nhiều người dân Việt thì muốn sống như một ngư dân nghèo nơi vùng biển quê hương (như ông Dang) hay mong “muốn cơ cực ở nhà gần mẹ suốt đời” (như cô Tuyết) e đều chỉ là thứ ước mộng rất xa vời trong chế độ hiện hành.
Vụ «khủng hoảng thế kỷ» xảy ra đột ngột và gay gắt qua vụ tàu lặn Pháp-Úc tưởng chừng như khó mà hàn gắn lại được tình đồng minh kỳ cụu xưa nay nhưng rồi cũng thấy nhiều dấu hiệu tích cực để tin chắc trời sẽ lại sáng.
Nguyễn Khải, Nguyễn Mộng Giác, Võ Phiến đều đã đi vào cõi vĩnh hằng. Lớp người Việt kế tiếp, đám thường dân Bốn Thôi cỡ như thì sống cũng không khác xưa là mấy. Tuy không còn phải “né viên đạn của bên này, tránh viên đạn của bên kia, đỡ ngọn roi của bên nọ” như trong thời chiến nhưng cuộc sống của họ (xem ra) cũng không được an lành hay yên ổn gì cho cho lắm
Như vậy là bao trùm mọi lĩnh vực quốc phòng, an ninh xã hội có nhiệm vụ bảo vệ đảng và chế độ bằng mọi giá. Nhưng tại sao, giữa lúc tệ nạn tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, suy thoái đạo đức, lối sống và tình trạng “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong nội bộ vẫn còn ngổng ngang thì lại xẩy ra chuyện cán bộ nội chính lừng khừng trong nhiệm vụ?
Nhật báo Washington Post của Mỹ ghi nhận là: “Tổng thống Pháp Macron vốn dĩ đã rất tức giận khi được tham vấn tối thiểu trước khi Mỹ rút khỏi Afghanistan. Điều đó bây giờ đã tăng lên. Chính quyền Biden nên xem xét sự không hài lòng của Pháp một cách nghiêm túc. Hoa Kỳ cần các đối tác xuyên Đại Tây Dương vì đang ngày càng tập trung chính sách đối ngoại vào cuộc cạnh tranh cường quốc với Trung Quốc. Và trong số này, Pháp được cho là có khả năng quân sự cao nhất.
Sau khi tấm ảnh người đàn ông đi xe máy chở người chết cuốn chiếu, chạy qua đường phố của tỉnh Sơn La (vào hôm 12 tháng 9 năm 2016 ) được lưu truyền trên mạng, Thời Báo – Canada đã kêu gọi độc giả góp tay ủng hộ gia đình của nạn nhân. Số tiền nhận được là 1,800.00 Gia Kim, và đã được những thân hữu của toà soạn – ở VN – mang đến tận tay gia đình của người xấu số, ở Sơn La.
Công bằng mà nói, ngày càng có nhiều sự đồng thuận là chúng ta cần phải làm nhiều hơn nữa để ngăn chặn các hành động của Trung Quốc trong khu vực. Sự răn đe đòi hỏi những khả năng đáng tin cậy. Liên minh mới này phù hợp với lý luận đó.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.