Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Đinh Quang Anh Thái Viết “Ký”: 12 Người Giữa Trận Bão Lịch Sử

21/04/201800:00:00(Xem: 7591)
SACH_ky-thai-dinh-cover
Bìa sách “Ký”

Phan Tấn Hải
 

Nhà báo Đinh Quang Anh Thái vừa ấn hành tuyển tập nhan đề “Ký” -- dày 204 trang, nhà xuất bản Người Việt Books.

Tuyển tập “Ký” ghi lại nhiều nhân vật quen tên trên nhiều lĩnh vực chính trị, xã hội, văn hóa trong cộng đồng Việt.

Độc giả sẽ đọc thấy hình ảnh của một nhà  thơ Nguyễn Tất Nhiên, qua lần đầu tác giả Đinh Quang Anh Thái gặp là năm 1973 trong một đêm sinh hoạt du ca tại một hội trường quân đội VNCH tại Sài Gòn:

“...chàng cao lêu nghệu, ‘mặt vác lên trời’: Nguyễn Tất Nhiên,” với kiểu cười “Nhiên nhếch mép. nụ cười ‘kẻ cả’ lắm...” (Ký, trang 68-69)

Và rồi qua thời gian, tác giả  Đinh Quang Anh Thái nhận ra một:

“Nhiên kiêu lắm. Nhiều khi đến ngông cuồng...

Nhiên hiền, ít nói, khi cười, mặt hếch cao, nhe hàm răng lởm chởm...

Thân nhau, tôi có cảm tưởng Nhiên không sống ở cõi này...” (trang 69-71)

Và rồi năm 1992, một tuần lễ trước khi Nguyễn Tất Nhiên bước qua cõi bên kia, tác giả Đinh Quang Anh Thái ngồi với Nhiên bên lề đường  Moran, trước trụ sở  báo Người Việt... (trang 76-77)

Câu chuyện buồn như rất nhiều bài thơ của Nguyễn Tất Nhiên.

Tuyển tập “Ký” của Đinh Quang Anh Thái có rất nhiều kỷ niệm riêng tư như thế, chứ không thuần túy ghi lại người và việc trong cương vị một nhà báo. Có thể thấy trong tuyển tập cũng mang theo lời tâm sự từ một người viết kể lại nhiều nhân vật qua các chặng đường lịch sử của đất nước, nơi đó cả tác giả Đinh Quang Anh Thái và các nhân vật kể lại -- như Nguyễn Ngọc Bích, Hoàng Cơ Trường, Trần Văn Bá, Đỗ Ngọc Yến, Như Phong Lê Văn Tiến... -- đối mặt với trận bão lịch sử của quê nhà.

Họ bị giông bão vùi dập từ khi còn ở Việt Nam, bị lịch sử thổi tung ra khắp các phương trời với trong hồn đầy những ký ức kinh hoàng và ước mơ  đằm thắm về một Việt Nam tương lai. Và rồi, bó tay trước làn sóng đỏ. Và rồi, bây giờ ngồi kể lại cho nhau nghe.

Tiểu sử Đinh Quang Anh Thái trích lược như sau.

- Chào đời tại Hà Nội được 7 tháng thì mẹ ẵm vào Nam trong cuộc di cư năm 1954.

- Theo chân bố làm công chức, sống tại Đà Lạt, Sài Gòn, Biên Hòa, Mỹ Tho, Quảng Ngãi, Quảng Nam.

- Học xong trung học.

- Sau 1975, bị cộng sản bắt vì tham gia Mặt Trận Dân Tộc Tiến Bộ, in và phổ biến tờ báo bí mật Toàn Dân Vùng Dậy.

- Vượt biên năm 84, đến đảo Galang-Indonsia. Sang Mỹ định cư cuối năm 1984, kiếm sống bằng các nghề đánh cá, cắt cỏ, nhà in, lau nhà, giao hàng, lái taxi.

- Làm việc một thời gian tại các trại tỵ nạn Hongkong; lang thang các nước Đông Âu và Nga khi khối cộng sản sụp đổ năm 1989.

- Hai mươi lăm năm trở lại đây, làm trong ngành truyền thông.

Sau đây là trích một số nhận định về tuyển tập Ký.

Từ Nguyễn Mạnh Hùng:

“Đinh Quang Anh Thái từ thuở nhỏ đã có máu giang hồ và tính dân thân. Vì thế, anh có một cuộc đời chìm nổi. Vì thế, anh có dịp gặp và thân với môt số khuôn mặt của miền Nam cũng như của miền Bắc trong cuộc chiến huynh đệ tương tàn vừa qua.Vì thế, anh có những tin tức đặc biêt ít người có. Bằng cái nhìn tinh tế của nhà báo, một tâm hồn nhân hậu trời cho và tính bộc trực, Thái viết – với giọng văn khi bùi ngùi thương cảm khi dí dỏm cà tửng – về Nguyễn Chí Thiện, thi sĩ đi giữa hai lằn đạn, và về chín nhân vật đặc biệt có hành tung khác nguời của miền Nam, từ một học giả-chiến lược gia ảo tưởng ở trong tù đến một y sĩ lý tưởng dấn thân ở hải ngoại, từ một nhà báo năng động và khó hiểu đến một nhà báo-mưu sĩ mà tên tuổi ẩn hiện sau các cuộc binh biến ở miền Nam, từ một người bạn đa tài và đa tật, đến một nguời bạn đáng trách và đáng thương đã phản bội lý tưởng đời mình, từ một chiến sĩ sẵn sàng đi vào cõi chết đến một thi sĩ coi mình đã chết khi chưa chết. Đọc “Ký” của Thái không những để biết những nhân vật đa dạng của một miền Nam đã mất mà còn biết thêm về nhưng người trẻ phía bên kia, niềm cơ cực và ước mơ của họ khi cánh cửa tự do mở toang cho họ ở Đông Âu và Nga Xô.”


Từ Nhật Tiến:

“Nếu họa sĩ vẽ chân dung bằng cọ thì với tác phẩm này Đinh Quang Anh Thái đã hoàn tất được những bức chân dung bằng ngòi viết của mình qua nhiều nhân vật danh tiếng thuộc các lãnh vực chính trị, xã hội cũng như văn hóa. Để làm được công việc này, hẳn không phải dễ. Bởi điều trước hết là người viết phải thật trung thực khi cầm bút, nếu không, tác phẩm sẽ dễ rơi vào tình trạng viết ra để thù tạc. Rồi thứ đến, tác giả phải có liên hệ mật thiết với những nhân vật mình viết để mang lại cho chân dung những đường nét hiếm hoi, bất ngờ, khám phá. Và sau cùng, viết ra không phải chỉ là để đọc qua rồi bỏ mà còn là một sự gửi gấm những tâm tình, ghi gói những niềm ước mơ về tương lai còn ấp ủ của những nhân vật được khắc họa và gửi lại cho thế hệ sau những mảnh gương sáng ngời của thế hệ đi trước. Tất cả những điều kể trên, Đinh Quang Anh Thái đã thực hiện được trong tác phẩm này.”

Từ Ngô Thế Vinh:

“Ngoài đời Đinh Quang Anh Thái có dáng vẻ của một tay giang hồ, nhưng cũng rất kỷ luật và nguyên tắc. Bấy lâu, thính giả đã quen thuộc với một Đinh Quang Anh Thái có giọng nói nội lực, khúc triết qua các bản tin, phóng sự, phỏng vấn nhân vật bên trong và ngoài nước, cả với vai trò của một MC điều hợp chương trình trong các buổi lễ hội. Nay qua tập Ký, là hợp tuyển những bài viết mới được xuất bản, độc giả sẽ khá ngạc nhiên khi tiếp cận với một Đinh Quang Anh Thái khác. Ký vốn là một thể văn rộng rãi, nhưng với Đinh Quang Anh Thái chủ yếu là những ghi chép về nhân vật và sự kiện, qua những hoàn cảnh và các giai đoạn mà Đinh Quang Anh Thái có dịp tiếp xúc, trải qua và sống với. Chân dung các nhân vật được lột tả sống động, các sự kiện phong phú được ghi lại với một trí nhớ dễ nể và được viết với một văn phong bộc trực thô nhám nhưng không thiếu phần tinh tế.”

Từ Phạm Phú Thiện Giao:

“Hầu hết các bài trong tập sách được viết khi nhân vật vừa qua đời. Thấy nước mắt, nghe lời ai điếu, đôi khi cả lời xin lỗi kín đáo và muộn màng từ tác giả gởi người vừa nằm xuống. Tập sách như nén hương lòng thắp tạ những nhân vật của một thời!“

Từ Nguyễn Văn Tuấn:

“...Qua 12 bài kí sự trong cuốn sách, tác giả đã kể lại những cuộc tiếp kiến với những văn nghệ sĩ và nhà hoạt động nổi tiếng như Bùi Bảo Trúc, Đỗ Ngọc Yến, Đoàn Kế Tường, Hồ Hữu Tường, Hoàng Cơ Trường, Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Tất Nhiên, Lê Văn Tiến, Nguyễn Chí Thiện, Trần Văn Bá. Tất cả những nhân vật vừa kể đều đã ra người thiên cổ, sau một lần ở trọ trần gian. Thời gian ‘ở trọ’ của họ đã để cho thế hệ sau những bài học nhân thế, tình yêu quê hương, và niềm hi vọng về một ngày quê hương sẽ sáng chói. Quyển kí này là một lời giới thiệu tổng quan về những nhân vật trên mà thế hệ sau có thể tìm hiểu sâu hơn...”

Sách có bán tại các tiệm sách địa phương, tại tòa soạn Nhật Báo Người Việt hoặc trên online www.nguoivietshop.com

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Ma túy đang là tệ nạn gây nhức nhối cho toàn xã hội Việt Nam, nhưng Đảng và Nhà nước Cộng sản chỉ biết tập trung nhân lực và tiền bạc vào công tác bảo vệ Chủ nghĩa Mác-Lenin và làm sao để đảng được độc tài cầm quyền mãi mãi.
Tôi sinh ra ở Sài Gòn, nơi vẫn được mệnh danh là Hòn Ngọc Viễn Đông. Chỉ tiếc có điều là ngay tại chỗ tôi mở mắt chào đời (Xóm Chiếu, Khánh Hội) thì lại không được danh giá hay ngọc ngà gì cho lắm.
Một ngày không có người Mexican có thể sẽ không dẫn đến tình trạng xáo trộn quá mức như cách bộ phim hài "A day without a Mexican" đã thể hiện nhưng quả thật là nước Mỹ sẽ rất khó khăn nếu thiếu vắng họ. Xã hội sẽ bớt phần nhộn nhịp vì sự tươi vui và tràn đầy sức sống của một sắc dân phần lớn là chân thật và chăm chỉ.
Công cuộc chống độc tài vẫn đang tiếp tục và đang trả những cái giá cần phải trả cho một tương lai tốt đẹp hơn. Chị là một trong số những người chấp nhận tự đóng góp vào những phí tổn đó cho toàn dân tộc. Chị là: NGUYỄN THÚY HẠNH.
Dưới thể chế Việt Nam Cộng Hòa người dân không chỉ bình đẳng về chính trị mà còn có cơ hội bình đẳng về kinh tế, nên mặc dù chiến tranh khoảng chênh lệch giàu nghèo giữa nông thôn và thành thị, giữa những người ở thành thị với nhau không mấy khác biệt.
Nếu so sánh với nuôi con thì có 2 việc là cho ăn và dạy dỗ. Ăn uống phải đầy đủ và điều độ (không mặn, ngọt, béo v.v…) để cơ thể khỏe mạnh. Giáo dục không gò bó thì trẻ hoặc hư hay cương cường tự lập, trái lại rầy la đánh đập hay nuông chiều thì trẻ sinh ra nhút nhát, kém tự tin hoặc ỷ lại. NHTƯ ví với bàn tay Midas nuôi dưỡng thức ăn (tiền) cho nền kinh tế, trong khi bàn tay hữu hình (hay thô bạo) của nhà nước (gồm Hành Pháp và Quốc Hội ở Mỹ) có quyền hạn thả lỏng hay siết chặc thị trường.
Bắt đầu từ đây thì xu hướng nịnh nọt nở rộ và tràn lan ra khỏi lãnh vực thơ văn, vào đến tận nhà vệ sinh công cộng – theo ghi nhận của nhà báo Bút Bi : Thấy tóc sếp đen thì nịnh: “Anh lo nghĩ nhiều mà giữ được tóc đen vậy thì tài tình quá!”, tóc sếp bạc thì âu lo: “Anh suy tư công việc nhiều quá nên để lại dấu ấn trên mái tóc anh”. Sếp ốm: “Quanh năm suốt tháng lo cho người khác nên anh chẳng nghĩ đến tấm thân gầy guộc của mình”. Sếp mập: “Anh quả là khổ, làm việc nhiều quá đến không có thời gian tập thể dục...”
Mau quá anh nhỉ! Mới đó đã hai mươi chín năm. Không ngờ đi ăn cưới người cháu vợ ở Cali, gặp lại anh ở phố Bolsa sau gần ba mươi năm. Nhớ ngày nào bốn anh em: Ngọc, Nhất, Tâm, Thể, coi như tứ trụ vây quanh người anh đầu đàn, anh Lê Văn.
Sáng 30 tháng 4, khoảng 6 giờ 30, lệnh gọi tất cả sĩ quan và nhân viên chiến hạm đang sửa chữa tại Hải-Quân Công-Xưởng tập họp tại Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội. Một sĩ quan cao cấp Hải-Quân tuyên bố rã ngũ. Từ Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội trở lại HQ 402, với tư cách sĩ quan thâm niên hiện diện, Trung-Úy Cao Thế Hùng ra lệnh Thiếu-Úy Ninh – sĩ quan an ninh – bắn vỡ ổ khóa phòng Hạm-Trưởng, lấy tiền trong tủ sắt phát cho nhân viên để họ tùy nghi. Nhân viên ngậm ngùi rời chiến hạm, chỉ còn một hạ sĩ, một hạ sĩ nhất, một hạ sĩ quan tiếp liệu, vì nhà xa không về được.
Vấn đề, chả qua, là cả ba nhân vật thượng dẫn đều không thích cái thói xu nịnh và đã thẳng thắn nói lên những lời trung thực khiến ông Nguyễn Phú Trọng (và cả giới cầm quyền nghịch nhĩ) nên họ đành phải chịu họa – họa trung ngôn – giữa thời buổi nhiễu nhương. Trong một xã hội mà không có nhân cách người ta vẫn sống (thậm chí còn sống béo tốt hơn) thì những người chính trực bị giam trong Viện Tâm Thần … là phải!
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.