Hôm nay,  

Những Cảm Nghĩ Rời Trên Hải Đảo Pulau Bidong

16/04/201810:44:00(Xem: 4471)

Tôi đã đi rất nhiều trong suốt 12 năm đời quân ngũ. Tôi đã sống qua những núi đồi chập chùng của miền Trung khô cằn sỏi đá. Huế đô cổ kính thơ mông nhưng buồn muôn thuở với dòng sông Hương êm ả ngược xuôi . Núi Ngự Bình nằm trơ gan cùng tuế nguyệt . Điện Bàn nhí nhô qua âm thanh cứng ngắt và khét nghẹt của mùi thuốc rê Cẩm Lệ . Châu Ổ, Sa Huỳnh, Phù Cát cát vàng nóng bỏng chạy đua với biển cả trông chừng mút mắt . Và miền cao nguyên muôn trùng địa danh hào hùng bất khuất mà tôi không làm sao nhớ xiết . Tôi cũng đã băng qua những rừng cao su ngun ngút của miền Đông đất đỏ, trữ tình, dấu ái nhưng không thiếu chi những bẫy rập giết người của giặc thù với Bình Long, Đồng Xoài, Lộc Ninh, Sông Bé, của Củ Chi, Trảng Bàng, Quán Chim, Bình Giã . Nhưng những bước chân phiêu bạt đó đâu làm tôi phải bận tâm cho lắm và nếu thân không ngã ở sa trường thì dù ở đầu sông góc núi, cuối bãi trên gành nơi nào cũng là Việt Nam quê hương muôn đời của tôi, cho nên thế nào tôi cũng phải quay về .

 

         Nhưng hỡi ôi ! Hôm nay trên muôn dặm rủi may đi tìm đất sống . Lần đầu tiên tôi phải bắt buộc rời xa quê hương, tôi đã thực sự chối bỏ mọi ân tình để dấn thân vào con đường mịt mù cát bụi . Tự dưng tôi bỗng thấy bồi hồi và chua xót .

 

         Tôi đến hải đảo Pulau Bidong vào một sáng mùa đông buồn hiu quạnh trên một con thuyền xa lạ và một cuộc hải trình không lý thú . Chúng tôi 34 người Việt Nam vừa mất nước, tan nhà, như những tên tội đồ im lặng đi vào đất người với hành trang mang theo từ đất Mẹ . Đó là những di chúc cuối cùng, vói dặn kẻ ra đi phải mau trở về với niềm vui cho quê hương . Ngày nào giặc còn là ngày đó chúng ta còn phải liều thân tranh đấu . Ôi hai tiếng đấu tranh làm cho hồn tôi thêm nghẹn ngào tức tưởi . Bao nhiêu người đã bao nhiêu năm khổ đau cùng với quê hương quyết một lòng tranh đấu nhưng cuối cùng phải trốn chạy để tháng năm sống vất vưởng ở quê người .

 

         Tôi buồn bã rời con tàu Mã Lai để bước chân lên hoang đảo như thầm nghẹn hiểu rằng, tôi đã vĩnh viễn rời xa biển, chẳng còn hy vọng để trở về nguồn . Ôi nhìn màu nước biển xanh thẩm, trong mát với hương vị mặn nồng đã khiến cho tôi thèm nhớ quê hương

 

         Tôi đã sinh ra ở Phan Thiết, bao nhiêu năm sống còn nhờ biển cả nấng nuôi và nay cũng từ Phan Thiết ra biển cả tìm sinh lộ . Tôi đã thực sự rơi nước mắt, sỏi đá gai nhọn và cát biển đã làm cho tôi hồi tỉnh . Tôi đã thành một tên Do Thái từ đây.

 

 . Pulau Bidong cái tên Mã Lai hoang dã đã làm cho tôi thêm cảm xúc . Tại sao nơi đây không phải là Hòn Rái, Hòn Rơm, Ly Sơn, Phú quý ? Trơ mắt nhìn cảnh mới mà thêm ngại ngùng . Trước mặt tôi đảo Bidong lạnh lùng như một bóng ma với bao nhiêu dị kỳ, bí mật, xa xa bên trong là ngọn núi xanh thăm thẳm, đó đây rải rác những bóng dừa cao vút, ngạo nghễ reo vang với tiếng sóng bể nhấp nhô gào thét y như bóng dáng đen đúa của những người Cảnh Sát Mã Lai với khẩu súng cầm tay, xí xô trước đám dân Việt rét run vì ướt át và tủi hận . Ôi đời lưu vong là thế đó

.

         Chợt tôi thấy hoa mắt, một hình ảnh đẹp nhất trong muôn ngàn hình ảnh đã theo tôi qua bảy ngày khổ đau đi tìm đất Hứa . Đó là hình ảnh của những người Việt Nam thân yêu của tôi, từ trung tâm đảo ào ào như thác đổ, vội vã chạy đến bao quanh chúng tôi để han hỏi, vui mừng, cầu chúc và chia sẻ bớt những giọt lệ tủi sầu đã lăn trên má của đám người từ đất chết trở về . Đó là kỷ niệm đầu tiên mà tôi ghi được . Tôi sẽ mang theo trên khắp các nẻo đường xa xứ từ đây để hiểu rằng dù một thực tại có phũ phàng cay đắng . Tôi vẫn còn được hưởng trọn vẹn tình cảm của đồng bào của quê Mẹ Việt Nam .

 

ĐÊM ĐẦU TIÊN NHỚ MẸ

 

 

         Có lẽ các em sẽ rất ngạc nhiên khi đọc qua những dòng chữ này để rồi tự hỏi : “Tại sai tác giả phải chờ đến đây mới “Nhớ Mẹ” còn những giây phút về trước thì sao ? Xin trả lời rằng : “Tôi không biết gì trong khoảng thời gian trốn chạy đầy đắng cay khổ đau trên biển cả, sự vất vả cùng tận đã thật sự bóp chết con tim rồi .

 

         Tôi đâu có ngờ tôi phải bỏ quê hương để trốn chạy một cách âm thầm tức tưởi như thế này . Bởi thế, lúc ra đi tôi đâu có nghe được lời mẹ dăn dò, khuyên bảo . Buổi tạ từ, tôi cũng không nhìn được mẹ già một lần sau cuối, để gói trọn hình ảnh mẹ già vào hành trang dành cho cuộc viễn hành vô hạn định . Ôi, tôi là đứa con đầy tội lỗi, tôi đã ích kỷ vì cuộc sống riêng tư mà không đoái hoài gì đến đời của Mẹ, một người mẹ mà suốt đời tôi tôn thờ yêu kính . Tôi còn nhớ thuở lên 18 tuổi, lần đầu tiên bước chân vào thế giới thi ca, tôi đã cùng nàng thơ bé bỏng của tôi ca tụng mẹ hiền với những thanh âm đầy tha thiết . Những điệp khúc đó nay đã 20 năm qua vẫn còn là những điệu ca réo rắt trong tâm hồn tôi .

 

         -“Mẹ hiền ơi, con yêu mẹ muôn đời

         Tình của mẹ là tình yêu bất diệt

         Con yêu mẹ cũng như yêu nước Việt

         Mẹ là nguồn suối ngọt giữa hồn con

 

                   Để rồi hôm nay tôi viết tiêp :

         Mẹ hiện về trong cuộc sống cô đơn

         Cho con những nụ cười trên đất khách

         Cho con hơi thở ấm yên, trong sạch

         Cho con tấm gương soi sáng muôn đời

         Mẹ hiền ơi, tình của mẹ tuyệt vời

         Con đã viết nhưng không sao viết hết

         Đẹp hơn ánh trăng rằm xanh biếc

         Đẹp hơn đôi mắt của giai nhân

         Con nguyện cầu mẹ mãi sống bình an

         Để hướng tay chèo về cố quốc

         Còn có Mẹ con không hề ngừng bước

         Mẹ là bến cuối của đời tôi

 

         Ba mươi bảy tuổi rồi, thế mà tôi vẫn xem như mình còn bé bỏng như thuở nào, giữa khung trời cô quạnh, tiếng một bé nhỏ nào khóc gọi mẹ trong đêm, đã khiến cho tôi bồi hồi xúc động . Tôi đã thét gào trong bóng tối để gọi to hai tiếng Mẹ ơi ! Tôi khóc vì mẹ tôi nay đã già rồi, như bóng đèn sóng lụn . Tôi khóc vì mình sẽ không còn dịp nào nữa để được vòi vĩnh mẹ già, để được nâng niu trìu mến và để được mẹ già chia sẻ nguồn hạnh phúc gia đình

.

         Rồi đây trên bước đường phiêu bạt, tôi chỉ là một con chim nhỏ lạc đàn, sống trơ trọi không nơi nương tựa, muốn còn thương nhớ mẹ chỉ còn biết hẹn trong những giấc mơ . Tôi sẽ gói trọn những hình ảnh thân yêu tôn kính của Mẹ tôi để muôn đời làm ngọn hải đăng soi sáng bước đường tương lai . Mẹ là tấm gương muôn đời cho tôi gạn lọc cuộc đời trong đục . Mẹ là bến về mà tôi chọn làm đường đến của thời gian .

 

         Hỡi những ai may mắn có Mẹ bên mình, hãy cho tôi san sẻ chút tình mẫu tử, hãy cho tôi một lần gọi tạm hai tiếng mẹ ơi, hãy mượn người mẹ già của bạn lau giùm tôi những dòng lệ khổ sầu mà tôi chợt trào ra khóe mắt . Hãy giúp tôi một lần sau chót, khi tâm hồn chưa ổn định với thời gian, khi hình ảnh của mẹ tôi chưa xóa mờ, khi tôi chỉ là đứa con đang bơ vơ đi tìm Mẹ .

 

Honolulu tháng 4-1979

Mường Giang

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Việc tòa án New York sẽ công bố mức án của Donald Trump vào ngày 11 tháng 7 năm 2024 và kết quả của cuộc bầu cử tổng thống vào ngày 5 tháng 11 năm 2024 là hai diễn biến nội chính trọng đại của nước Mỹ, nhưng cũng sẽ là thách thức mới dành cho các nước khắp thế giới. Nhiều nước đang quan tâm, theo dõi và chuẩn bị tìm cách đối phó, trong đó có cả châu Âu.
Đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) có nhiều chứng bệnh nan y vì chúng là máu thịt của cán bộ, đảng viên. Chúng tồn tại và sinh sôi nẩy nở thường xuyên từ thời ông Hồ Chí Minh còn sống. Đứng đầu trong số này là chứng “chủ nghĩa cá nhân” đã đẻ ra tham nhũng, tiêu cực và “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”.
Tôi may mắn được bằng hữu gửi cho cuốn băng ghi âm buổi nói chuyện (“Định Hướng Tương Lai Với Thế Hệ Tăng Sĩ Trẻ Ngày Nay”) của Thích Tuệ Sỹ, tại chùa Từ Hiếu. Khi đề cập đến sự “căng thẳng” giữa quý vị sư tăng bên Viện Hóa Đạo và nhà đương cuộc Hà Nội, về quyết định khai sinh ra Giáo Hội Phật Giáo Quốc Doanh – vào năm 1981 – Hòa Thượng có nhắc lại lời phát ngôn (rất độc đáo và thú vị) của một vị tướng lãnh trong của lực lượng công an
Nỗi buồn tận huyệt của những đầu óc cải cách lớn nhất của dân tộc cũng giống như nỗi lòng của người mẹ khi thấy đàn con ngày càng suy kiệt. Mà những thách thức họ từng đối phó cũng chính là chướng ngại của người mẹ vì sự nhỏ nhen, ghen tuông của những thứ “cha/dượng” nhỏ nhen, thậm chí chỉ đơn thuần là thứ tiểu nhân mơ làm cha, làm dượng.
Nhà báo thạo tin nội bộ đảng CSVN. Huy Đức (Trương Huy San, Osin Huy Đức) và Luật sư Trần Đình Triển, chuyên bênh vực Dân oan bị bắt tạm giam, theo tin chính thức của nhà nước CSVN ngày 07/06/2024...
Quý vị nghĩ sao nếu có người nói với quý vị rằng chính phủ và giới truyền thông Hoa Kỳ đang bị kiểm soát bởi một băng nhóm bí mật, nhóm người này tôn thờ ma quỷ và đứng sau hàng loạt các vụ bắt cóc trẻ em? Theo một cuộc khảo sát gần đây, 17% người dân Hoa Kỳ tin rằng thuyết âm mưu này là có thật.
Ngày 30 tháng 5, một bồi thẩm đoàn ở New York kết luận, cựu Tống thống Donald Trump phạm tất cả 34 tội danh. Đây là một sự kiện chưa từng xảy ra trong lịch sử nước Mỹ, khi lần đầu tiên một cựu tổng thống bị tuyên án nhiều tội đại hình trong một vụ án hình sự. Ông Trump bị kết tội làm làm giả hồ sơ kinh doanh để che giấu các khoản khoản thanh toán tiền bịt miệng cho cựu ngôi sao phim khiêu dâm Stormy Daniels, nhằm mục đích ém nhẹm các thông tin bất lợi trước cuộc bầu cử năm 2016, để cử tri bỏ phiếu cho ông ta.
Hôm rồi, cháu Út hỏi: Người mình hay nói “phải sống đàng hoàng tử tế”. Thế nào là “đàng hoàng”, hả bố ? Tôi lúng túng không biết trả lời sao cho gọn gàng và dễ hiểu nên đành phải kể lại cho con nghe mẩu chuyện ngăn ngắn, của một nhà báo lẫy lừng (Anh Ba Sàm) đọc được qua Thông Tấn Xã Vỉa Hè: “Sau 1975, có những thứ mà Sài Gòn, miền Nam làm cho hắn rất lạ và không thể quên. Một đêm, chạy xe máy về nhà (ông cậu), tới ngã tư đèn đỏ, ngó hai bên đường vắng hoe, hắn rồ ga tính vọt thẳng. Bất ngờ nghe bên tai tiếng thắng xe cái rẹc, liếc qua thấy ông lão với chiếc xích lô trống không. Quê quá, phải dừng theo!”
Nếu cái gì cũng có bước khởi đầu của nó thì -- ngoài công việc thường ngày là quan sát hành động của từng con người để có một phán xét cuối cùng vào thời điểm thích hợp -- đâu là việc làm đầu tiên của Thượng Đế? Câu trả lời, theo một câu chuyện chỉ để cười chơi, rất thích hợp với bộ máy chuyên tạo nên cảnh rối ren hỗn loạn trên đất nước chúng ta. Cái câu chuyện về một cảnh trà dư tửu hậu khi những nhà chức nghiệp cãi nhau rằng nghề của ai có trước, dựa trên những tín lý từ bộ kinh Cựu Uớc, đặc biệt là chương Sáng Thế Ký.
Đảng CSVN có nhiều chứng bệnh lây nhiễm trong thời kỳ “đổi mới” như tham nhũng, tiêu cực, lợi ích nhóm và chia rẽ, nhưng 3 chứng “nhận vơ”, “lười lao động” và “lười làm việc” của một bộ phận không nhỏ cán bộ đảng viên đã khiến Đảng lo sợ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.