Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

80 Năm Tình Nghĩa Vợ Chồng

28/02/201800:00:00(Xem: 3963)
BS_NGUYEN_Y_DUC nguyen y du
Bác Sĩ Nguyễn Ý Đức

 
Ngày 8 tháng 2, 2013, tổ chức Worldwide Marriage Encounter, California, đã vinh danh ông bà John và Ann Betar ở thành phố Fairfield, Connecticutt là cặp vợ chồng khắng khít lâu nhất Hoa Kỳ. Họ đồng ý trao thân cho nhau vào ngày 25 tháng 11 năm 1932. Sau hơn 80 năm chung sống với tuổi 101 của ông và 97 tuổi của bà, hai người được 5 con, 14 cháu và 16 chắt.

Vinh danh có mục đích là để khích lệ những cặp vợ chồng mới cưới duy trì tình yêu phu thê, vì theo thống kê, các cuộc hôn nhân ở Hoa Kỳ chỉ kéo dài khoảng 25 năm.

Khi được hỏi về bí quyết duy trì hạnh phúc hôn nhân thì bà cho hay là nhờ ơn trên ông bà rất may mắn vui buồn chăm thương yêu lẫn nhau. Và ông nói bí quyết chỉ giản dị là hãy hòa hợp khoan dung với nhau và thỏa mãn với cái gì đang có.

Trong khi đó, cặp uyên ương 87 năm lâu nhất thế giới Karam và Katari Chand bên Anh lại có ý kiến như sau như sau để hôn nhân hạnh phúc kéo dài:

-“Luôn luôn dành cho nhau chọn vẹn tình yêu vợ chồng vì khi trao nhau nhẫn cưới đã có ước thề là sẽ hiến thân xác cho nhau dù là trong hoàn cảnh khó khăn.

-Luôn luôn tận tình chăm sóc lẫn nhau để cùng nhau thoải mái về tinh thần và thể chất dù chỉ là một cử chỉ cầm tay thân ái, một miếng ăn ngon lành, một nụ hôn nhẹ lên má…


-Hãy khoan dung tha thứ cho nhau vì mỗi người đều có những lỗi lầm lớn nhỏ.

-Hãy lắng nghe nhau để hiểu tâm sự vui buồn của nhau rồi tiếp tay nhau giải quyết.

-Tuân theo các giá trị xã hội, tín ngưỡng, đối xử với nhau như mình muốn được đối xử như vậy”.

Ông nói thêm, tôi luôn luôn tìm cách làm cho Katari cười bằng những mẩu chuyện vui rí rỏm vì nghe nói cười giúp ta sống lâu.

Hai ông bà có 8 con và 28 cháu nội ngoại. Ông ở tuổi 107 và bà vừa đúng 100.

Xét ra, hôn nhân nào chẳng có mâu thuẫn, bất hòa mà giải quyết những bất hòa đó đòi hỏi sự thường xuyên đối thoại với nhau, hòa hoãn, nhường nhịn với nhau. Vì người bình dân ta hằng ví rằng:

 
 “Đạo vợ chồng khó lắm bạn ơi,

Chẳng dễ như ong bướm, đậu rồi lại bay”.

 
Và liệu có nên áp dụng phương thức dân gian:
 

“Một người giận, một người làm lành,

Miệng cười hớn hở rằng mình giận chi.”

 
Để cho:
 

“Đôi chồng vợ ra vào khắng khít, mắm muối mà vui”.

như lão trượng Vương Hồng Sển thường nhắc nhở.

Và vợ chồng cùng an hưởng tuổi vàng, coi mỗi ngày của những năm tháng bên nhau là một Valentine Day.

Bác sĩ Nguyễn Ý Đức

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nói một cách tóm tắt, hiểm hoạ lớn nhất của Việt Nam không phải là chế độ độc tài trong nước hay âm mưu xâm lấn biển đảo của Trung Quốc mà là sự dửng dưng của mọi người. Chính sự dửng dưng đến vô cảm của phần lớn dân chúng là điều đáng lo nhất hiện nay.
Bà Vivien Tsou, giám đốc Diễn đàn Phụ nữ Mỹ gốc Á Thái Bình Dương, cho biết: “Mặc dù trọng tâm là sự thù ghét người gốc Á, nhưng tất cả đều bắt nguồn từ quan điểm da trắng thượng đẳng, và bất cứ ai cũng có thể trở thành “Con dê tế thần bất cứ lúc nào”.
Tổ chức Người Bảo Vệ Nhân Quyền cho biết hiện có 276 tù nhân lương tâm đang bị giam giữ tại Việt Nam. Nhà đương cuộc Hà Nội đối xử với họ ra sao? Tồ Chức Ân Xá Quốc Tế nhận định: “Các nhà tù ở Việt Nam có tiếng là quá đông và không đáp ứng được các tiêu chuẩn quốc tế tối thiểu. Vietnamese jails are notoriously overcrowded and fail to meet minimum international standards.”
Nếu so sánh ta sẽ thấy các cuộc biểu tình giữa Việt Nam và ba nước kia khác nhau: ở Việt Nam, yếu tố Trung Quốc là mầm mất nước, nguyên nhân chánh làm bùng phát các cuộc biểu tình. Còn ở Miến Điện, Hồng Kông và Thái Lan, nguyên nhân thúc đẩy giới trẻ xuống đường là tinh thần dân chủ tự do, chống độc tài.
Ma túy đang là tệ nạn gây nhức nhối cho toàn xã hội Việt Nam, nhưng Đảng và Nhà nước Cộng sản chỉ biết tập trung nhân lực và tiền bạc vào công tác bảo vệ Chủ nghĩa Mác-Lenin và làm sao để đảng được độc tài cầm quyền mãi mãi.
Tôi sinh ra ở Sài Gòn, nơi vẫn được mệnh danh là Hòn Ngọc Viễn Đông. Chỉ tiếc có điều là ngay tại chỗ tôi mở mắt chào đời (Xóm Chiếu, Khánh Hội) thì lại không được danh giá hay ngọc ngà gì cho lắm.
Một ngày không có người Mexican có thể sẽ không dẫn đến tình trạng xáo trộn quá mức như cách bộ phim hài "A day without a Mexican" đã thể hiện nhưng quả thật là nước Mỹ sẽ rất khó khăn nếu thiếu vắng họ. Xã hội sẽ bớt phần nhộn nhịp vì sự tươi vui và tràn đầy sức sống của một sắc dân phần lớn là chân thật và chăm chỉ.
Công cuộc chống độc tài vẫn đang tiếp tục và đang trả những cái giá cần phải trả cho một tương lai tốt đẹp hơn. Chị là một trong số những người chấp nhận tự đóng góp vào những phí tổn đó cho toàn dân tộc. Chị là: NGUYỄN THÚY HẠNH.
Dưới thể chế Việt Nam Cộng Hòa người dân không chỉ bình đẳng về chính trị mà còn có cơ hội bình đẳng về kinh tế, nên mặc dù chiến tranh khoảng chênh lệch giàu nghèo giữa nông thôn và thành thị, giữa những người ở thành thị với nhau không mấy khác biệt.
Nếu so sánh với nuôi con thì có 2 việc là cho ăn và dạy dỗ. Ăn uống phải đầy đủ và điều độ (không mặn, ngọt, béo v.v…) để cơ thể khỏe mạnh. Giáo dục không gò bó thì trẻ hoặc hư hay cương cường tự lập, trái lại rầy la đánh đập hay nuông chiều thì trẻ sinh ra nhút nhát, kém tự tin hoặc ỷ lại. NHTƯ ví với bàn tay Midas nuôi dưỡng thức ăn (tiền) cho nền kinh tế, trong khi bàn tay hữu hình (hay thô bạo) của nhà nước (gồm Hành Pháp và Quốc Hội ở Mỹ) có quyền hạn thả lỏng hay siết chặc thị trường.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.