Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu Và Lớp Thanh Nhạc Mãn Khóa!

26/02/201813:48:00(Xem: 3374)


blank

 
THƯ VIỆN VIỆT NAM TOÀN CẦU

VÀ LỚP THANH NHẠC MÃN KHÓA!

letamanh

Ngày chúa nhật, 25 tháng 2 năm 2018, là ngày bận rộn quá sức đối với kẻ viết bài nầy. Thứ nhất , ngày này đúng vào ngày mồng Mười tháng Giêng năm Mậu Tuất, Hội Tây Sơn Bình Định cử hành lễ Chiến Thắng Trận Đống Đa vào buổi trưa; sau đó lúc 2 giờ đi họp với CLB Hùng Sử Việt về chuyện thực hiện cuốn sách thứ hai "Tự Điển Tiếng Việt". Lúc 4 giờ đến Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu dự bế mạc lớp Thanh Nhạc do NS Nghiêm Phú Phát đảm trách và cùng mừng Tết với Thư Viện.

blank

 Hợp Ca "Xuân Họp Mặt" của Học Viên lớp Thanh Nhạc


Vừa bước vào bên trong Thư Viện Viêt Nam Toàn Cầu, không khí ấm áp với những chào hỏi bắt tay trong lúc bên ngoài nhiệt độ, tuy buổi chiều nhưng vẫn lạnh. Người tôi bắt tay đầu tiên và đầy ngạc nhiên là ông Văn Dũng, em ruột Nhạc Sĩ Văn Phụng, năm nay đã vào tuổi 85. Ông tươi cười, giọng nói và nụ cười, cả bộ râu giống y chang người anh tài hoa của ông là Nhạc Sĩ Văn Phụng!

blank

                             Hội Trường TVVN Toàn Cầu

Nhạc Sĩ Nghiêm Phú Phát đang ngồi dạo đàn trên bục. Mọi người lăn xăn bạn rộn với nhiệm vụ của mình để chuẫn bị bắt đầu. Trong không khí thân mật đầm ấm, âm thanh và tiếng đàn điêu luyện, bản hợp ca "Xuân Họp Mặt của Văn Phụng đã làm không khí xuân về từng trong nốt nhạc lời ca và cả trên mỗi nụ cười của các thành viên lớp Thanh Nhạc. Có thể ta cảm giác đang tham dự một buổi ca nhạc thính phòng chứ không phải đang là mãn khóa hoc Thanh Nhạc với những "Học Viên" ở vào tuổi đời từ con số sáu. Người cao tuổi nhất của lớp thanh nhạc có thể là đã quá tám mươi lăm!

Nhạc Sĩ Nghiêm Phú Phát ngồi đàn cho học viên hát. Tiếng hát của từng người lên sân khấu quyện vào tiếng đàn và tiếng vỗ tay, không khí thật đầm ấm. Ông Bà Văn Dũng-Minh Châu, cả hai đều trên con số 80, song ca "Lâu Đài Tình Ái". Tôi có cảm tưởng đang thưởng thức lại tiếng thời gian những mùa xuân cũ ở Sài gòn. Với hai người, nay đã lớn tuổi, nhưng giọng ca hòa nhau, âm thanh vẫn trong và mạnh tuyệt vời!

blankblank

      Văn Dũng - Minh Châu                                   Ngọc Bích


Có thể tôi không đủ diễn tả hết, nhưng cứ ngồi thừ người ra kinh ngạc về tuổi đời của mỗi học viên, nhưng giọng ca và cách thể hiện vẫn mượt mà tình cảm. Chị Ngọc Bích, tôi độ chừng cũng phải cở tuổi 80, nhưng tiếng hát của chị rất có nội lực dủ hấp dẫn người nghe qua bài "Hận Đồ Bàn"...

"Thuở Ấy Có Em" với Văn Dũng - "Thương Về Miền Trung" với Loan Anh - "Nỗi Lòng" với Ngọc Oanh - "Lâu Đài Tình Ái" song ca với Minh Châu, Văn Dũng - "Trúc Đào" với Minh Châu - "Cánh Thiệp Đầu Xuân" với Sao Biển - "Rừng Lá Thấp" với Bích Liên - "Hận Đồ Bàn" với Ngọc Bích - "Anh Cho Em Mùa Xuân" song ca với Bích Liên, Sao Biển - "Đêm Tàn Bến Ngự" Với Nguyễn Cửu Lâm - "Lệ Đá" với Đoan Khánh - "Lạnh Lùng" với Tuyết Lan - "Đường Xưa" với Vũ Hương - "Những Bước Chân Âm Thầm" với tam ca: Cửu Lâm, Đoan Khánh, Sao Biển - "Dư Âm" với Tuyết Lan - "Nỗi Đau Muộn Màng" Vũ Hương - "Và Tôi Cũng Yêu Em" với Đoan Khánh - "Hà Nội Mùa Vắng Những Cơn Mưa" song ca: Loan Anh, Đoan Khánh - "Tâm Sự Ngày Xuân" với Bích Liên - "Đêm Nguyện Cầu" với Cửu Lâm - La Chanson D'Orphée" giọng ca Ngọc Bích - "Nếu Xuân Nầy Vắng Anh" với Minh Châu - "Because of you" với Ngọc Oanh - "Mưa Rừng" với Loan Anh...

blankblank

                 Loan Anh                                       Nguyễn Cữu Lâm


Kẻ viết bài nầy đi từ ngạc nhiên nầy đến ngạc nhiên khác về số tuổi so với giọng ca của từng học viên. Quả thật, nếu không chứng kiến buổi lễ mãn khóa học Thanh Nhạc và mừng Xuân Mậu Tuất tại Thư Viện Toàn Cầu, thì chẳng thể nào ta có thể tưởng tượng được "Máu Nghệ Sĩ" trong từng con người chúng ta! Hèn chi Nhạc Sĩ Nghiêm Phú Phát, lúc cầm micro đã có một nụ cười rất tươi và hãnh diện về học viên lớp Thanh Nhạc của mình.

Xin cám ơn toàn thể các anh chị em lớp Thanh Nhạc đã cho tôi một buỗi chiều Chúa Nhật thật ý nghĩa, được dịp thả hồn về thời xưa cũ đã vang bóng một thời.

25-2-2018

letamanh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong chiến tranh 1954-1975 vừa qua trên đất nước chúng ta, cả Bắc Việt Nam (BVN) và Nam Việt Nam (NVN) đều không sản xuất được võ khí và đều nhờ nước ngoài viện trợ. Nước viện trợ chính cho NVN là Hoa Kỳ; và một trong hai nước viện trợ chính cho BVN là Liên Xô. Những biến chuyển từ hai nước nầy ảnh hưởng rất lớn đến tình hình chiến tranh Việt Nam.
Nói một cách tóm tắt, hiểm hoạ lớn nhất của Việt Nam không phải là chế độ độc tài trong nước hay âm mưu xâm lấn biển đảo của Trung Quốc mà là sự dửng dưng của mọi người. Chính sự dửng dưng đến vô cảm của phần lớn dân chúng là điều đáng lo nhất hiện nay.
Bà Vivien Tsou, giám đốc Diễn đàn Phụ nữ Mỹ gốc Á Thái Bình Dương, cho biết: “Mặc dù trọng tâm là sự thù ghét người gốc Á, nhưng tất cả đều bắt nguồn từ quan điểm da trắng thượng đẳng, và bất cứ ai cũng có thể trở thành “Con dê tế thần bất cứ lúc nào”.
Tổ chức Người Bảo Vệ Nhân Quyền cho biết hiện có 276 tù nhân lương tâm đang bị giam giữ tại Việt Nam. Nhà đương cuộc Hà Nội đối xử với họ ra sao? Tồ Chức Ân Xá Quốc Tế nhận định: “Các nhà tù ở Việt Nam có tiếng là quá đông và không đáp ứng được các tiêu chuẩn quốc tế tối thiểu. Vietnamese jails are notoriously overcrowded and fail to meet minimum international standards.”
Nếu so sánh ta sẽ thấy các cuộc biểu tình giữa Việt Nam và ba nước kia khác nhau: ở Việt Nam, yếu tố Trung Quốc là mầm mất nước, nguyên nhân chánh làm bùng phát các cuộc biểu tình. Còn ở Miến Điện, Hồng Kông và Thái Lan, nguyên nhân thúc đẩy giới trẻ xuống đường là tinh thần dân chủ tự do, chống độc tài.
Ma túy đang là tệ nạn gây nhức nhối cho toàn xã hội Việt Nam, nhưng Đảng và Nhà nước Cộng sản chỉ biết tập trung nhân lực và tiền bạc vào công tác bảo vệ Chủ nghĩa Mác-Lenin và làm sao để đảng được độc tài cầm quyền mãi mãi.
Tôi sinh ra ở Sài Gòn, nơi vẫn được mệnh danh là Hòn Ngọc Viễn Đông. Chỉ tiếc có điều là ngay tại chỗ tôi mở mắt chào đời (Xóm Chiếu, Khánh Hội) thì lại không được danh giá hay ngọc ngà gì cho lắm.
Một ngày không có người Mexican có thể sẽ không dẫn đến tình trạng xáo trộn quá mức như cách bộ phim hài "A day without a Mexican" đã thể hiện nhưng quả thật là nước Mỹ sẽ rất khó khăn nếu thiếu vắng họ. Xã hội sẽ bớt phần nhộn nhịp vì sự tươi vui và tràn đầy sức sống của một sắc dân phần lớn là chân thật và chăm chỉ.
Công cuộc chống độc tài vẫn đang tiếp tục và đang trả những cái giá cần phải trả cho một tương lai tốt đẹp hơn. Chị là một trong số những người chấp nhận tự đóng góp vào những phí tổn đó cho toàn dân tộc. Chị là: NGUYỄN THÚY HẠNH.
Dưới thể chế Việt Nam Cộng Hòa người dân không chỉ bình đẳng về chính trị mà còn có cơ hội bình đẳng về kinh tế, nên mặc dù chiến tranh khoảng chênh lệch giàu nghèo giữa nông thôn và thành thị, giữa những người ở thành thị với nhau không mấy khác biệt.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.