Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Đời Phiêu Bạt, Lời Khuyên Của Tía - Father Day 2011

06/02/201800:00:00(Xem: 3779)
DOI PHIEU BAT_ngua keo xe
Ngựa kéo xe, đời phiêu bạt.

Đường Bình
 

Sadec có biệt danh Đệ Nhứt An Ninh Lãnh Thổ của Việt Nam Cộng Hòa thời bấy giờ. Người dân ở đây rất vui tính, cởi mở. Họ không biết chiến tranh là gì. Dân chúng tối ngày lể lộc ăn nhậu. Một ông Xã Trưởng tuyên bố: Người không biết uống rượu, không đủ tư cách ở xứ này.

 Chúng tôi mướn căn phòng trên lầu hai căn nhà lầu sát cầu sắt. Căn phòng 3 thước tư vuông vừa nấu vừa ở cho vợ chồng con cái 5 người, suốt ngày căn phòng chật hẹp nóng như lửa đốt. Cháu Hoa đứa con lớn đi học lớp hai, hai thằng con trai còn nhỏ chưa đến tuổi đi học lây quây ở nhà chơi với Liễu. Lương lính đầu tháng lãnh lương đi chuộc sợi giây chuyền của hồi môn, giữa tháng phải đem đi cầm, nhờ Liễu biết gói ghém nên cuộc sống ở Sadec tạm yên.

Ngày ngày tôi đi thông dịch cho Đại Tá Tỉnh Trưởng Huỳnh Ngọc Diệp biệt danh "Cậu Bảy"  và Mr. Traister (Người Việt quen gọi là Anh Ti) - Cố Vấn Trưởng USAID Ông này nói tiếng Việt rành mạch hơn người Việt Nam, mở miệng ra là chưởi thề. Cuối tuần tôi lấy chiếc xe Jeep chở vợ con chạy xuống Lai Dung, đến lò gạch của đồng nghiệp Huỳnh Số, nằm bên bờ sông Bassac, thư giãng đến tối về. Hoạc mổi tháng tôi đưa Trung Tá Cố Vấn phó đi Philippines thăm vợ sẳn đó tôi chở vợ con về Saigon chơi cuối tuần, cuộc sống rất yên bình.

Trong lúc này, các đơn vị yểm trợ tác chiến của Mỷ rút khỏi Việt Nam, chương trình (Vietnamization) Việt Nam hóa Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa hoàn tất, ngành Thông Dịch Viên Quân Đội bị giải tán, hầu hết đồng nghiệp của tôi được đưa qua Truyền Tin, Pháo Binh và các ngành khác, tôi và Liễu định chọn Sadec làm quê hương thứ hai, nào ngờ, một buổi tối nọ, anh Ti, cố vấn trưởng kêu hết tất cã Thông Dịch Viên về cư xá uống rượu. Tôi là người biết pha rượu chứ không bao giờ uống rượu. Tôi từ chối, làm ông giận quá, ông chưởi thề lung tung, ông dọa sẽ đưa tôi xuống Cà Mau Năm Căn. Tôi cự lại rồi bỏ ra về,  làm mọi người tá hỏa. Một thằng bạn hoảng hốt chạy theo nới: Mày là thằng ngu. Uống rượu mời đâu có chết, mày đi Cà Mau Năm Căn là chết ngay.

Đêm đó tôi về nhà, gom hết tất cả đồ đạc sắp xếp đưa Liễu và ba đứa con trở về Saigon. tôi ở lại Sadec một mình để đương đầu với tình thế.

Tôi dặn Liễu, về đến Saigon, em đi báo tin này cho Lê Quang Phát, bạn đồng khóa với tôi.  Nhận được tin, Phát chạy qua Phòng 1 Tổng Tham Mưu, gặp Thiếu Tá Cố Vấn Spencer trình bày sự việc. Ông này lật sổ thấy có một chỗ trống, ông bảo Phát điện thoại xuống Sadec kêu tôi vể Saigon ngay lập tức. Nhận được điện thoại của Phát, tôi bỏ nhiệm sở chạy ra xe đò về Saigon, bắc chiếc Taxi đến cổng Tổng Tham Mưu Tân Sơn Nhứt, được Thiếu Tá Spencer chở thẳng vào Phòng Tổng Quản Trị. Trên đường đi, Thiếu Tá Spencer nói: Anh là người thông dịch viên cuối cùng của ngành Thông Dịch Viên Quân Đội, được biệt phái về DAO (Defense Attache Office - Phòng Tùy Viên Quân Sự Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ Saigon.)

Thiếu tá Spencer đưa tôi một sự vụ lệnh về trình diện cho Văn Phòng DAO.  Chỉ Huy Trưởng Quân Lực Mỹ Tại Việt Nam. Ông đưa tôi một bản mang về cho đơn vị trưởng Sadec ký tên, và lời chúc may mắn.

Tôi rụng rời tay chân vì vui mừng được trở về Saigon, thoát khỏi sự đe dọa của anh Ti, Cố Vấn Trưởng Sadec.

Nhớ lại lời khuyên của Tía năm xưa, tôi lên chuyến tàu đêm phiêu bạc đến Saigon, hằng ngày tôi ngồi trên chiếc xe thổ mộ độc mã, lang thang khắp Saigon phát quảng cáo,  tôi  cũng nhớ lại cái ngày tôi bị bắt vô nhà lao quận 5 Chợ lớn vì cái tội trốn lính, nhưng hôm nay, mười tám tháng sau, và sau đơn vị đầu tiên ở Nha Trang, đến Dalat, Quy Nhơn, Cần Thơ, Sadec và bây giờ nhờ cái ly rượu mời không uống, nay tôi được trở lại Saigon một lần nữa, lần này tôi là một quân nhơn hiên ngan, hết sợ Cảnh Sát bắt lính.

Saigon Huy Hoàng

Trở về Saigon trong vai trò Thông Dịch Viên cho Phòng Tùy Viên Quân Sự Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ. Văn phòng làm việc nằm ngay trung tâm Saigon, trong một cao ốc sát bên khách sạn Continental nơi mà Tiểu Thuyết Gia Graham Greene viết ra quyển tiểu thuyết trứ danh Người Mỹ Thầm Lặng - The Quiet American.

Giờ thì tôi đi làm việc có tài xế, phòng làm việc có máy lạnh, khác hẵn với những ngày đi yểm trợ hành quân ở mặt trận. Công việc làm rất thích thú, như đi thông dịch cho Chỉ Huy Trưởng Quân Lực Mỹ tại Việt Nam. Hội Thân Hữu Saigon và Đô Trưởng Saigon. Những buổi hội họp tiếp tân tại các khách sạn Majestic, Caravel và bên Tòa Đại Sứ Mỹ. Thông dịch cho các buổi hội họp cấp chỉ huy tối cao dân sự và quân sự, phụ trách giải quyết mọi vần đề liên quan đến An Ninh - Xã Hội toàn cỏi Thủ Đô Saigon.

Sau khi Hội Thân Hữu Saigon giải tán, tôi đi công tác với Đoàn Kiểm Toán của Quốc Hội Mỹ (U.S General Accounting Office - Physical Audit) đi thanh tra đường tiếp liệu của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Hai năm đi khảo sát Khả Năng Tác Chiến - Combat Capabilities - khắp bốn vùng chiến thuật, đoàn Kiểm Toán rút về Washington D.C, tôi  trở về nhiệm sở của DAO Physical Security Division, Phòng Tùy Viên Quân Sự Hoa Kỳ.

Mấy mươi năm lặng lội tìm cuộc sống, không có một chổ nào sống yên ổn, đem hết nổ lực xây dựng được cái gia đình rồi một lần nữa, tháng Tư Một Chín Bảy Lăm, tôi và gia đình vội vàng qua Mỹ tỵ nạn, tiếp tục sống cuộc đời phiêu bạt. Bỏ lại Saigon Trăm Đắng Ngàn Cay Vạn Lệ Sầu.

Đời tôi hoàn toàn thay đổi từ lời khuyên của Ba tôi năm xưa.

Kỷ Niệm Ngày Lễ Phụ Thân - Father Day tại Hoa Kỳ.

Đường Bình

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoá ra “chế độ hồ sơ lý lịch” là sáng tác của bác Mao, và có nguồn gốc ở tận bên Tầu cơ đấy. Thật là qúi hoá. Khi qua đến nước ta, bác Hồ vận dụng sáng tạo thêm chút xíu cho hợp với văn hoá (“đậm đà bản sắc”) Việt Nam nên hồ sơ lý lịch không chỉ tính “cho đến hết đời” mà còn kéo dài cho đến đời con và đời cháu luôn.
Trong Tù Binh và Hòa Bình, được viết ngay khi các sự kiện đang xẩy ra, Nhà Văn Phan Nhật Nam qua một lăng kính đặc thù giúp người đọc thấy được cuộc chiến khắc nghiệt sau khi quân đội Mỹ rút lui và nỗi tuyệt vọng của Miền Nam trước nỗ lực ngăn chặn chiến thắng cuối cùng của cộng sản.(lời giới thiệu của Thượng Nghị Sĩ Hoa Kỳ, Ông James Webb)
Các nhà lập quốc Mỹ và Adam Smith, Roosevelt-Keynes và Reagan-Friedman sống cùng giai đoạn nên phải đối diện với những thách đố chung vào các khúc quanh lịch sử: cách mạng cơ khí, cách mạng Nga 1917, Đại Khủng Hoảng 1929, Hitler thập niên1930, Chiến Tranh Lạnh và Việt Nam 1950-80, toàn cầu hóa 1990…
Chính vì vậy, điểm lại một số chương trình dân sinh này là điều cần thiết và để thấy rằng hành trình phát triển của cộng đồng gốc Việt tại Hoa Kỳ đã có được, bên cạnh sự cố gắng thì một phần cũng nhờ vào các chính sách, sự trợ giúp bước đầu từ nhiều đời tổng thống tiền nhiệm khác nhau trong suốt 45 năm qua.
Khi Mai Thảo và Hoàng Anh Tuấn còn trên dương thế, thỉnh thoảng, tôi cũng vẫn nghe hai ông thở ra (“anh buồn quá Tiến ơi”) y chang như thế. Chỉ có điều khác là ông nhà văn khi buồn thì thích đi uống rượu, ông thi sĩ lúc buồn lại đòi đi … ăn phở, còn bây giờ thì ông nhạc sĩ (lúc buồn) chỉ ưa nhâm nhi một tách cà phê nóng. Ai sao tui cũng chịu, miễn đến chỗ nào (cứ) có bia bọt chút đỉnh là được!
Tờ The Washington Post hôm 12/9/2020 đưa tin Thượng Nghị sỹ Bernie Sanders công khai tuyên bố nếu chiến dịch tranh cử của đảng Dân Chủ tiếp tục tập trung vào việc chỉ trích cá nhân ông Trump, ông Joe Biden có thể thua ông Trump, như bà Clinton đã thua vào năm 2016.
Đây là thời kỳ bất ổn nhất tại Hoa Kỳ, với đại dịch, biểu tình đòi bình đẳng chủng tộc, cảnh sát bạo hành và bầu cử tổng thống tất cả những điều này đã khống chế sự chú ý của người dân, theo Jonathan Obert, Phó Giáo Sư dạy về Khoa Học Chính Trị tại Trường Cao Đẳng Amberst cho biết trong bài viết đăng trên trang mạng www.theconversation.com hôm 9 tháng 7 năm 2020. Với tất cả căng thẳng đó có thể dường như làm cho người dân đang ngày càng nắm lấy luật pháp vào trong tay của họ thường xuyên hơn. Không chỉ tại thành phố Kenosha của tiểu bang Wisconsin. Trong những tháng gần đây, đã có nhiều cuộc đối đầu qua việc gỡ bỏ tượng đài Liên Minh Miền Nam, các cuộc đụng độ qua việc sử dụng khẩu trang, các nỗ lực biểu tình chống đối – hay hăm dọa – những người biểu tình Black Lives Matter và thậm chí là sự quan tâm mới trong “những cuộc bắt bớ công dân.” Một số trong những sự kiện này đã biến thành bạo động và chết chóc một cách thảm khốc.
Để thực hiện Giấc mộng Trung Hoa, Trung Quốc nổ lực cố nắm lấy vai trò là một siêu cường lãnh đạo thế giới. Tập Cận Bình đưa ra chiến lược Một Vành Đai-Một Con Đường (Nhất Đới-Nhất Lộ), dùng đồng tiền để viện trợ, cho vay và đầu tư vào các quốc gia đang phát triển trên vành đai từ Châu Á đến Trung Đông, Châu Phi và Châu Âu.
Ông Bùi Nhật Tiến, tức nhà văn Nhật Tiến và cũng là một nhà giáo, một tên tuổi trên văn đàn Việt Nam Cộng Hoà vừa qua đời. Ông ra đi để lại tiếc thương trong lòng nhiều người Việt đã sống và lớn lên tại miền Nam.
Mấy bữa nay hơi rảnh, ngồi soạn giấy tờ cũ, tình cờ thấy lại bản nháp tạp ghi nầy. Tờ giấy cũ viết lại những suy nghĩ vụn vặt trong 7 ngày dự khóa tu mùa Hè năm 2000, tại tu viện Lộc Uyển – Nam California. Khóa tu do Thiền sư Thích Nhất Hạnh và Tăng đoàn Làng Mai hướng dẫn.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.