Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tháng 11 2017 nhớ về tháng 11 năm 1956

24/11/201708:32:00(Xem: 4587)

 2017-11-23: Tháng 11 2017 nhớ về tháng 11 năm 1956:

 

 Budapest dân Hung, Quỳnh Lưu, dân Việt cùng mơ tự do! Mơ người đã toại, mơ mình vẫn mong...

 

Phan Văn Song

 

Tháng 11 năm nay 2017, tháng của những hoài vọng, nhớ thướng, cảm nghĩ, tháng của cả các xứ Âu Mỹ cảm xúc, thương về những chiến binh cha ông mình, đã bỏ mình cho cuộc Đại chiến lần thứ nhứt: một cuộc Đại chiến vô nghĩa, tối tân lần đầu tiên trong lịch sử của thời đại mới của loài người, Trên 80 quốc gia tham dự, với một số thương vong tử sĩ khổng lồ – ở Pháp, ở Đức không một làng nào không có bản tử sĩ của làng ấy - Ngày nay tháng 11 đến, dân văn hóa Anh Mỹ đều gài cánh hoa poppies đỏ trên vai áo, dân thuộc văn hóa Pháp gài hoa cánh hoa muguet xanh. Những cánh hoa biểu tượng kỷ niệm và thương nhớ của thời Đại chiến ấy nói lên cái vô lý của một cuộc chiến vô nghĩa: sự đụng chạm giữa hai khối biểu tượng hai quyền lực.

Trái lại, 61 năm về trước, năm 1956, cũng trong tháng 11, tại hai quốc gia hạng nhì, hai dân tộc, một bên âu, một bên á, cùng thuộc khối cộng sản, cùng bị che khuất bởi một bức màn sắt kín đáo, cùng bị cả một hệ thống chế độ độc tài, với một chủ nghĩa khát máu, với một chánh sách bàn tay sắt, kềm kẹp, cùng nổi dậy, cùng đòi dân chủ, cùng đòi quyền tự quyết, tự do… cả hai đều bị đàn áp trong biển máu, và cả hai đều bị thế giới tự do bỏ rơi, và ngày nay quên lững. Hôm nay, xin nhắc lại, gọi là đốt nén hương tưởng niệm các anh hùng đã bỏ mình vì chánh nghĩa, vì tự do, vì dân chủ.

 

1/ Cuộc nổi dậy Budapest, Hung gia Lợi:

 

1956, chỉ trong 6 ngày của đầu tháng 11, từ 4 đến 10, 61 năm trước, hàng trăm xe tăng T-54 và nhiều sư đoàn Liên Sô tấn công vào Hungary để tiêu diệt cuộc cách mạng vì tự do dân chủ của nhơn dân Hung.

 

Trong 6 ngày, máu của hàng ngàn người dân của thành phố Budapest, của nhơn dân Hungary đã nhuộm đỏ đường phố thủ đô Budapest. Imre Nagy, người  được toàn dân Hung dân chủ lựa chọn bầu lên làm thủ tướng và tuyên bố thành lập chánh phủ đa đảng, bị bắt và hai năm sau, bị xử bắn.


János Kádár, một lãnh tụ Đảng Cộng Sản Hung gia Lợi, được chỉ thị Đảng Cộng Sản Sô Viết lên nắm quyền và tái lập chế độ Cộng Sản – giữ quyền lực, trong đàn áp và độc tài, cho đến ngày cả khối Cộng Sản Đông Âu cùng nhau sụp đổ  năm 1989.

 

Cuộc chiến không cân bằng giữa những người kháng chiến, gồm chánh quyền cách mạng của các nhà dân chủ tranh đấu chống chế độ Cộng Sản, những thanh niên, trai gái, yêu dân chủ, yêu Độc lập quốc gia mình, yêu tự do, tình nguyện, dù vũ trang sơ sài với súng săn, với súng đạn, quân trang do quân đội nhơn dân Hungary cung cấp, dám đối mặt với hằng trăm xe tăng T-54, cùng 17 sư đoàn thiện chiến Liên Xô. Kết quả là cuộc khởi nghĩa bị dập tắt trong máu lửa.

Đây là một thiên hùng ca của dân tộc Hungary, là một gương sáng cho dân Việt Nam ngày nay nếu muốn đi tìm độc lập tự do! Một bài học đầu tiên, cho các đảng viên Đảng Cộng Sản Việt Nam, cùng các nhơn viên Công an Việt Nam và Quân đội Nhơn dân Việt Nam, nếu ngày mai, nếu phải đối mặt với Tàu Cộng và các tay sai Việt Nam, là năm 1956, tại Hungary, ngoại trừ một số rất ít sĩ quan đầy tớ quan thầy Liên Sô, đa số các đơn vị Công an, và Quân đội Nhơn dân Hung đều đứng về phía chánh phủ cách mạng. Không có đơn vị nào của Công an và Quân đội Nhơn dân Hung đã đàn áp nhơn dân họ. Họ bị quân Liên Sô bao vây và giải giới. Lực lượng không quân của Hung cũng bị vô hiệu hóa sớm.

 

Cái dại dột của Quân đội và Công an Hungary lúc bấy giờ là lưởng lự, thiếu ý chí, thiếu tình dân tộc, trung thành với Đảng. Và Bất Hiếu với Nước! Họ quá chần chờ, không ủng hộ hẳn, họ là không theo Thủ tướng Imre Nagy.

Nếu biết ủng hộ Imre Nagy, là phải tuyên chiến hẳn với Liên Sô. Nếu chiến tranh, thế giới sẽ cứu bồ vì là đất nước Hungary, nhỏ, bị  cưởng chiếm. Chớ không phải là Đảng Cộng Sản anh em Liên Sô giúp Đảng Cộng Sản đàn em Hungary dẹp loạn!

 

Một dịp may đã mất! Tiếc thật. Và đây cũng là một bài học cho Việt Nam tương lai. Phải khai chiến thực sự với Trng Cộng. Nếu không, sẽ tạo cớ cho Tàu Cộng kéo quân qua giúp đở đàn em dẹp loạn.

 

Một Bài học phải thuộc lòng để nhớ đời: Là cũng như bài học Việt Nam Cộng Hòa đã học: không tin tưởng vào Âu Mỹ, Liên Hiệp Quốc, ai ai cả…! Lúc bấy giờ, trước và trong khi Liên Xô tấn công Hungary, chánh phủ Imre Nagy đã liên tục cầu cứu Liên Hiệp Quốc và yêu cầu các chánh phủ tự do Âu Mỹ can thiệp. Ngoài các bản tin qua đài phát thanh Châu Âu Tự Do, vài tuyên bố, vài tuyên cáo đòi hỏi Liên Sô rút quân, các nước Mỹ, Anh, Pháp và Châu Âu dân chủ không có một phản ứng nào!

Tổng Thống Eisenhower, Huê Kỳ, theo tài liệu trong Văn khố Quốc Gia - National Security Archive Electronic Briefing Book, còn nói thêm là nhứt định không can thiệp, với lý do – xen vào nội bộ quốc gia độc lập – và còn giả dối, đạo đức giả hơn nữa, đưa ra giả thuyết rằng, e sợ, sẽ đưa thế giới vào một  cuộc thế chiến, có khả năng nguyên tử.

 

Ôi thế giới chánh trị Mỹ! Toàn Đạo đức giả! Thế mà người nay vẫn còn người tin tưởng bám vào!

 

Số thương vong: Số người Hungary bị quân Liên Sô giết ước lượng khoảng 2,500 người và 20,000 người khác bị thương. Khoảng một nửa số người bị thương là thanh niên dưới 30 tuổi và hơn một nửa số người bị giết là công nhơn. Nhiều ngàn người đã bị chế độ Cộng Sản do Liên Sô dựng lên bắt giam và trong số đó 229 người bị xử bắn. Ngoài một số lớn dân Hungary cũng vượt biên tỵ nạn ở các quốc gia Tây Âu và Huê kỳ Canada.

 

Một kỷ niệm, Sài gòn, sau ngày 30 tháng tư năm 1975. Một cặp vợ chồng trẻ người Pháp bạn với chúng tôi. Anh chồng còn trẻ trong tuổi quân dịch Pháp, đi phục vụ tại Việt Nam trong chương trình xã hội và văn hóa, làm việc ở Alliance française Sài gòn. Chị vợ, cùng tuổi, đang tập sự ở Sứ quán, chị là người Pháp gốc Hungary, sanh ở Pháp, trong một gia đình trốn bỏ Budapest sau tháng 11/ 1956, để tỵ nạn Pháp. Chị được nuôi dưỡng, dạy dổ trong không khí và tinh thần chống Cộng, biết rõ hiểu rõ thế nào là Cộng Sản. Chính chị đã khuyên với vợ chồng tôi là hãy giao cho vợ chồng anh chị thằng Cu lớn của chúng tôi để anh chị đem về Pháp. Và may quá, chúng tôi nghe lời chị. La nhơn viên ở Toà Lãnh sự, vợ tôi dễ dàng dán cái hình thằng Cu vào passeport-thông hành chị, và thế thằng bé di tản theo mẹ (giả) hồi hương Pháp. Chúng tôi, lúc ấy, vẫn còn dại dột tin tưởng vào những cái lỉnh kỉnh đàng hoàng, như luật lệ, như ngoại giao,… nhưng sao lúc ấy dám ăn gian? Sợ quá đâm bất thiện!

Và dù phải trãi qua phong ba bảo tố 4 năm tù tội cho cá nhơn tôi, và bà xã, 4 năm phục vụ ở Tòa Lãnh Sự Pháp đầy chông gai… Chúng tôi vẫn cám ơn Ơn Trên – và vợ chồng người bạn - đã cho chúng tôi gặp cô bạn gốc Hungary, hiểu rõ thế nào là Cộng Sản đã làm một hành động « ngoài luật lệ » để cứu thằng Con trai của chúng tôi. Xin cám ơn quý bạn đã chia sẻ câu chuyện nầy!

 


2. Cuộc nổi dậy Quỳnh Lưu, Nghệ An, Việt Nam:

Bối cảnh: 1956, 61 năm trước, sau cái gọi là Nghị quyết sửa sai của đảng CSVN về những đợt cải cách ruộng đất đẫm máu, các nạn nhơn đã tìm những cán bộ thanh toán món nợ truyền kiếp. Các đảng viên Cộng Sản Việt Nam trung kiên được thả về từ nhà tù, được khôi phục quyền hành, khôi phục đảng tịch, liền tìm ngay các đồng chí đã tố sai để trả thù. Do đó, tình trạng xung đột, giết chóc giữa đảng viên cũ và đảng viên mới lan rộng khắp mọi nơi. Uy tín của đảng bị sụp đổ, cán bộ hoang mang, lo sợ tột độ. Ở nông thôn, các đảng viên đi họp phải mang búa theo để thảo luận với nhau. Những địa chủ được tha về, thấy tình trạng làng xóm bất ổn như vậy, vội vàng chạy ra thành phố ở nhờ các gia đình tiểu tư sản hồi kháng chiến đã trú ngụ ở nhà mình. Các bần cố nông trót nghe lời đảng tố điêu nay bị sợ rạch mồm, cắt lưỡi, cũng vội vàng chạy ra thành phố để đạp xích lô và đi ở thuê. Một không khí căm thù ở nông thôn lan ra thành phố, ảnh hưởng đến giới công nhân, tiểu tư sản, sinh viên và trí thức, dùng báo chí lên tiếng chống đảng.

Do đó, cuộc nổi dậy Quỳnh Lưu đã làm đảng Cộng Sản Việt Nam rất lo sợ. Số là, toàn thể nhơn dân tỉnh Nghệ An, gồm đủ mọi thành phần giai cấp đã mở một đại hội để tố cáo những chánh sách cai trị do đấu tố tàn ác của chế độ. Ban tổ chức đại hội còn mời luôn cả cán bộ Việt Cộng thuộc cấp tỉnh và huyện đến tham dự để chứng minh tinh thần đấu tranh cho tự do của nhơn dân và yêu cầu trả danh dự và tài sản lại cho những gia đình nạn nhơn.


Giữa lúc tình hình nóng bỏng đó, được tin chiều ngày 9/11/1956, Ủy Ban Kiểm Soát Đình Chiến sẽ đi qua Cầu Giấy để lên Hà Nội. Hàng ngàn người đã kéo ra đường số một chờ đợị. Đồng bào đã góp đơn lại giao cho 6 thanh niên đại diện đưa thơ và kiến nghị. Mấy ngàn đồng bào đã nằm ngay trên đường để chận xe phái đoàn lại, 6 thanh niên đã đưa cho viên sĩ quan Ấn Độ trong Ủy Ban mấy vạn lá thư đựng trong bao bố. Viên sĩ quan này cho biết sẽ trình lại cấp trên và trả lời vào ngày thứ Bảy trong tuần.

Sau đó, ngày 10/11/1956, khoảng 10,000 nông dân đã mở đại hội lần thứ hai, để bàn thảo về ngày thứ bảỵ Mọi người đều tỏ ra hân hoan khi biết sắp sửa từ bỏ địa ngục trần gian. Nhưng ngay lúc đó, CSVN đã điều động 2 đại đội chủ lực và một đại đội công an võ trang để giải tán. Bạo động: Súng và lựu đạn nổ vang trờị Mặc dù tay không nhưng khí thế quần chúng quá mạnh. Những người phía sau tràn lên thay cho những người gục ngã phía trước. Cuối cùng, dân chúng đã bao vây bộ đội, công an vào giữa. Đêm hôm đó, Cộng Sản đưa thêm 2 trung đoàn về giải vây đồng bọn.

Sáng này 11/11/56, trống, mõ kêu gọi dân chúng quanh vùng đến tiếp cứu. Cuộc nổi dậy bộc phát quá lớn, ngoài sự tiên liệu. Hồ Chí Minh điên tiết: Nghê An là quê hắn, phải giải quyết để gỡ thể diện cho mình và đảng. Dân chúng cũng bắt đầu có một số lượng vũ khí đáng kể, tịch thu được từ bộ đội. Cuộc nổi dậy có đủ cả tất cả thành phần dân chúng, kể cả các đảng viên Đảng Cộng Sản.

Đêm 12/11/1956, một số nghĩa quân lén trở về Quỳnh Lưu yểm trợ. Cũng cùng đêm ấy, 3000 thanh niên các xã ven tỉnh Thanh Hóa, kéo vào tiếp viện nghĩa quân. 4g sáng cùng ngày, một Ủy Ban Biểu Dương Lực Lượng Nông Dân Quỳnh Lưu và Ủy Ban Tiếp Tế Nghĩa Quân được thành lập. Phụ nữ, trẻ em mang gạo, thực phẩm đến tiếp tế. Cuộc đấu tranh đã bước vào ngày thứ 3.
Rạng ngày 13/11/1956, một cuộc biểu tình vĩ đại với sự tham gia của gần 100.000 đồng bào tỉnh NghệAn. Cuộc biểu tình đã tuần hành tiến về Ty công an Nghệ An, hô thật to những khẩu hiệu.

Trước tình hình này, Hồ Chí Minh ra lệnh cho Văn Tiến Dũng điều động Sư đoàn 304 từ Thanh Hóa, về bao vây nghĩa quân. Sư đoàn này quy tụ nhiều bộ đội miền Nam tập kết. Hồ Chí Minh cho sử dụng Sư đoàn nầy, thay vì dùng bộ đội miền Bắc, để có dịp trút tội cho Sư đoàn người miền Nam. Buổi chiều cùng ngày, nghe tin dân quân bị Sư đoàn 304 vây, gần hàng chục ngàn người đã tiến về  tiếp cứu. đầy đủ lương thực, quyết tử trường kỳ đấu tranh.

Ngày 14/11/1956, Văn Tiến Dũng huy động thêm Sư đoàn 312 vào trận địa quyết tiêu diệt nhơn dân Quỳnh Lưu. Hồ Chí Minh quyết tâm ra lịnh phải dẹp cuộc nổi dậy nầy. Trước sức mạnh của bạo lực đó, nông dân vẫn cứ quyết tâm tử chiến ... Nhưng vì vũ khí quá thô sơ, nghĩa quân phải rút vào rừng. Sau khi trận chiến kết thúc, quân đội Việt Cộng đã xông vào các làng xã, bắt tất cả già trẻ lớn bé giải đi. Họ tra khảo từng người để tìm ra ban chỉ đạo đấu tranh nhưng vô hiệu.

Dù nhà cầm quyền Cộng Sản Hà nội, ngày nay vẫn tiếp tục cố tình che dấu, xuyên tạc cuộc nổi dậy của nhân dân Quỳnh Lưu. Dù họ đã đàn áp, giết hại và đày ải hơn 10,000 nông dân trong biến cố Quỳnh Lưu, nhưng tinh thần yêu nước, can trường của người dân các tỉnh miền Trung nói chung, và ở tỉnh Nghệ An nói riêng, đã và vẫn còn là gương sáng cho các thế hệ  tiếp nối.

Phải đòi cho được tự do, công bằng và tất cả những quyền căn bản của con người. Tiếng trống, tiếng mõ, oai hùng của đồng bào Quỳnh Lưu 61 năm về trước, nay, vẫn còn vọng về thúc dục người có lòng ái quốc, tiếp tục nhắn nhủ, kêu gọi người can trường đi tìm chơn lý của cuộc sống!

 Thay Lời Kết

Lịch sử cho thấy, dù trong một điều kiện vô cùng khó khăn, tinh thần tranh đấu của người dân Budapest, Hungary, của người nông dân Quỳnh Lưu, Nghệ An, Việt Nam, không chết, không tàn rụi trong cô đơn và không ngồi đó chờ đợi bàn tay Anh, Mỹ hay thế giới!


Riêng dân Hungary, ngọn lửa tự do vẫn cháy âm ỉ, để rồi 31 năm sau bộc phát thành cuộc cách mạng dân chủ đầu tiên giải phóng toàn thể các quốc gia Đông Âu, năm 1989.

Khác với dân Việt Nam,

Người dân Hungary không đợi ông tổng thống Mỹ nào đến để khuyên họ phải biết yêu nước, phải biết đấu tranh.

Người dân Hungary đã không đợi một Bill Clinton đến Budapest như ông đã đến Hà Nội ngày 17 tháng 11, 2000 để nhắc nhở “Tương lai của các bạn nên nằm trong đôi bàn tay của mình, đôi bàn tay của nhơn dân Việt Nam.”


Họ cũng không chờ một Barack Obama đến Hà nội, vừa làm bộ ăn phở, vừa để dạy khéo cho dân Việt rằng “Vận mệnh Việt Nam nằm trong tay người Việt” hay một Donald Trump, ma mãnh, chưởi khéo - dân Việt Nam – bằng bài học lịch sử với Hai Bà Trưng hùng cường – chống Tàu đuổi Hán và nhắc dân Việt ta bài học yêu nước khi kết luận rằng “Cuối cùng, đừng bao giờ quên rằng thế giới có nhiều nơi, nhiều ước mơ, và nhiều con đường. Nhưng trên khắp thế giới, không có nơi nào như nhà mình.” - Đau quá!

 


Tóm lại, các tổng thống Mỹ mỗi người một vẻ nhưng cùng nhắc toàn dân Việt Nam rằng: “Con người (tự trọng, và yêu nước ) phải biết đứng trên đôi chân của mình.”

Như Thánh Kinh Bible đã dạy: « Aide-toi, Dieu t’aidera - Hãy tự lo đi, Chúa sẽ lo cho bạn! Mỹ ngày nay nói « Aide toi, les USA t’aideront – Hãy tự lo, Mỹ sẽ lo cho bạn! »

 

Có thế thôi! Khỏi phải lo nữa!

Hồi Nhơn Sơn, tháng 11, đầy thương nhớ!

Phan Văn Song

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Lời người dịch: Trong bài này, Joseph S. Nye không đưa ra một kịch bản tồi tệ nhất khi Hoa Kỳ và Trung Quốc không còn kiềm chế lý trí trong việc giải quyết các tranh chấp hiện nay: chiến tranh nguyên tử có thể xảy ra cho nhân loại. Với 8000 đầu đạn hạt nhân của Nga, khoảng 270 của Trung Quốc, với 7000 của Mỹ, việc xung đột hai nước, nếu không có giải pháp, sẽ là nghiêm trọng hơn thời Chiến tranh Lạnh.
Kính thưa mẹ, Cứ mỗi tháng 5 về, nước Mỹ dành ngày Chủ Nhật của tuần đầu tiên làm Ngày của Mẹ (Mother's Day), ngày để tôn vinh tất cả những người Mẹ, những người đã mang nặng đẻ đau, suốt đời thầm lặng chịu thương, chịu khó và chịu khổ để nuôi những đứa con lớn khôn thành người.
Khoảng 4.500 người đã được phỏng vấn, trong đó có khoảng 700 người gốc Á. 49% những người được hỏi có nguồn gốc châu Á đã từng trải qua sự phân biệt chủng tộc trong đại dịch. Trong 62 phần trăm các trường hợp, đó là các cuộc tấn công bằng lời nói. Tuy nhiên, 11% cũng bị bạo hành thể xác (koerperliche Gewalt) như khạc nhổ, xô đẩy hoặc xịt (phun) thuốc khử trùng.
Nguyệt Quỳnh: Anh còn điều gì khác muốn chia sẻ thêm? Trịnh Bá Phương: Trong cuộc đấu tranh giữ đất, nhóm chúng tôi đã tham gia các phong trào khác như bảo vệ cây xanh, bảo vệ môi trường, tham gia biểu tình đòi tự do cho các nhà yêu nước, tham gia các phiên toà xét xử người yêu nước bị nhà nước cộng sản bắt giam tuỳ tiện. Và hướng về biển đông, chống sự bành trướng của Bắc Kinh khi đã cướp Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam! Và mới đây là phản đối bè lũ bán nước đã đưa ra dự luật đặc khu và dự luật an ninh mạng.
Có một câu thần chú mới mà các nhân viên FBI đã khuyên tất cả chúng ta phải học thuộc và nên áp dụng trong thời đại này. Thời đại của cao trào xả súng đang diễn ra khắp nơi ở Hoa Kỳ. Xin giới thiệu cùng bạn đọc một bài viết hữu ích của nữ ký giả Alaa Elassar của đài CNN đang được đăng tải trên liên mạng. Cô đã nêu ra những lời khuyên rất cần thiết cho chúng ta, căn bản dựa trên những video clips huấn luyện và đào tạo nhân viên của FBI.
Since I arrived in the United States in “Black April” of 1975 (the Fall of Saigon) and had been resettled in Oklahoma City to date, I have had two opportunities to go back to schools. The first one I studied at Oklahoma City University (OCU) for 5 years and received my degree in 1981. Having to work during day time, I could only go to school in the evening.
Như vậy, từ hiện tượng đảng viên “quay lưng” lại với đảng đến chuyện dân bỏ mặc mọi việc cho nhà nước lo cho tới chuyện thanh niên, rường cột của Tổ quốc, cũng “khô đoàn” và “nhạt đảng” thì điều được gọi là “nền tảng Tư tưởng đảng” có còn gốc rễ gì không, hay trốc hết rồi?
Niềm vui trong Ngày Hội Ngộ, với đặc san được quý nương “khen” còn mấy ông già chồng chỉ gật gù “mầy giữ gìn sức khỏe để tiếp tục”. Tháng 5 năm 2020 và tháng 5 năm nay vì cái dịch Covod-19, không có cơ hội gặp nhau. Dù “ghét cay ghét đắng” mấy ông già chồng hành hạ “con dâu” nầy nhưng không được dịp hội ngộ với nhau, nhớ nhiều.
Khi đối với cha mẹ có thể cung kính mà vui vẻ, mới là tận Hiếu. Chữ “Kính” nhấn mạnh việc không để xảy ra sơ suất dù rất nhỏ, phụng dưỡng cha mẹ già xuất phát từ nội tâm, với khuôn mặt vui vẻ, mới có thể nói là “Hiếu.” Người già không khác những đứa trẻ, nhiều khi hay tủi thân, hờn dỗi và dễ phiền muộn. Con cái có thể cho cha mẹ ăn uống, hầu hạ cha mẹ khuya sớm nhưng rất khó biết đến nỗi buồn của cha mẹ lúc về già.
Giáo hội xin tán thán tinh thần hộ đạo và tu đạo của quí Thiện nam Tín nữ trong hoàn cảnh tai ương đầy kinh hãi hiện nay. Tất cả năng lực và công đức lớn lao này của người đệ tử, chúng con xin dâng lên cúng dường đức Thế Tôn trong ngày Đản sinh. Hàng trăm ngàn trái tim, hàng vạn ngàn bàn tay siết chặt giữa những thương đau tràn ngập của nhân loại, chúng con nguyện quán chiếu thật sâu sự khổ nạn hiện nay để kiên nhẫn mà vượt qua.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.