Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Từ Quận Cam Nhìn sang Đông Á

29/06/201709:36:00(Xem: 3759)

Từ Quận Cam Nhìn sang Đông Á
 
Giám Sát Viên Andrew Đỗ
 
So sánh với các quốc gia khác, tiểu bang California của Hoa Kỳ có tổng sản lượng kinh tế đứng hàng thứ 6 của thế giới, sau Hoa Kỳ, Trung Quốc, Nhật Bản, Đức Quốc và Anh Quốc, nhưng cao hơn sản lượng của nhiều nước như Pháp, Nga, Ý, Ấn Độ, Canada, v.v. Về lãnh thổ, Quận Cam, California, với hơn ba triệu dân cũng có nhiều ưu thế hơn 22 tiểu bang trong nước Mỹ về dân số, kinh doanh, thương mại và canh nông, nhưng nổi tiếng với người Việt chúng ta vì được gọi là “thủ đô tỵ nạn”...
 

California và Quận Cam vì nằm bên Thái Bình Dương có buôn bán rất nhiều với các nước Đông Á, chưa kể Trung Mỹ và Nam Mỹ, và khi nói đến Thái Bình Dương thì người Việt ta trong khu vực Quận Cam không khỏi bùi ngùi, vì vùng biển Đông Á và Việt Nam vẫn chưa có thái bình.

Hôm thứ Tư 14 vừa qua, trong buổi điều trần trước một Tiểu ban của Hạ viện Hoa Kỳ, Ngoại trưởng Rex Tillerson cho biết ông đã cảnh báo Ngoại trưởng Trung Quốc rằng chính sách ngoại giao hiện nay của Bắc Kinh “sẽ đưa chúng ta đến xung đột trên khu vực Thái Bình Dương” ("We have told them, ‘you are creating instability throughout the Pacific region that will bring us into conflict; please don't do that.'")
 

Qua lời nói này, chúng ta không thể coi nhẹ lời cảnh cáo của Ngoại trưởng Hoa Kỳ. Ông Rex Tillerson trình bày với giới Lập pháp tại Hạ viện rằng quan hệ giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc đang đi vào thời nguy hiểm (an inflection point). Ngoại trưởng Hoa Kỳ nhận định như vậy khi được một Dân biểu hỏi về nguy cơ chiến tranh giữa một cường quốc vững mạnh như Hoa Kỳ với một cường quốc mới nổi là Trung Quốc. Giới nghiên cứu về lịch sử có thể coi hiện tượng chiến tranh đó là một “Chiến thắng Pyrrhic” (Pyrrhic Victory), khiến thắng bại gì thì cũng thiệt hại.
 

Ngoại trưởng Tillerson còn nhận định rằng “chúng ta không thể cản trở đà tăng trưởng của họ (Trung Quốc) và phải dung hợp với thực tế ấy. Nhưng khi mức tăng trưởng kinh tế ấy lại dẫn họ tới sự bành trướng vùng ảnh hưởng và bắt đầu đe dọa an ninh của chúng ta thì nó bắt đầu phá vỡ những điều kiện khiến hai nước đã không có xung đột trong 50 năm qua.” Lợ̀i này đã đi theo những xuy nghĩ của TT Trump là sự tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc đã đạt được qua những lợi dụng kinh tế và bóc lột không công bằng trong những thập niên qua.
 

Một giới chức cầm đầu ngành ngoại giao của Hoa Kỳ mà nhận định như vậy thì làm sao chúng ta không quan ngại? Vì Việt Nam nằm trong khu vực Thái Bình Dương đó và tiếp cận với lãnh thổ Trung Quốc, có nền kinh tế đang buôn bán trong thế bất lợi với nước láng giềng nhiều tham vọng và đã ngang nhiên tước đoạt nhiều quần đảo và lãnh hải của Việt Nam. Nếu xung đột bùng nổ giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc, Việt Nam sẽ đứng ở đâu giữa hai lằn đạn?
 

Và người Việt chúng ta tại Hoa Kỳ, California hay Quận Cam có thể làm gì?

Hiện nay, Hoa Kỳ đang là một siêu cường và có lẽ là siêu cường duy nhất sẽ giữ thế mạnh này trong nhiều thập niên nữa, trong khi các nước kia, kể cả Trung Quốc hay Liên Bang Nga mới chỉ là cường quốc thôi. Hoa Kỳ có những quyền lợi kinh tế và an ninh lẫn lý tưởng của các dân tộc mong muốn tự do cần được bảo vệ. Chúng ta, là quốc dân Mỹ, phải tự nhắc mình là giới dân cử cao cấp nhất của xã hội Hoa Kỳ tại Hành pháp và Lập pháp Liên bang được bầu lên để bảo vệ những giá trị đó.

Trong lãnh vực này, họ có thể bất đồng hoặc tranh luận về những phương cách tốt nhất để hoàn thành mục tiêu, chứ mục tiêu ấy không thể dời đổi.

Khi quyền lợi an ninh và kinh tế của Hoa Kỳ bị Trung Quốc đe dọa, như Ngoại trưởng Tillerson đã phát biểu trước Hạ Viện, chúng ta nên theo dõi các cuộc tranh luận này. Và khi theo dõi thì vẫn không quên được số phận của nước Việt Nam chúng ta ngày nay, đang nằm trong vòng sinh sát của Bắc Kinh vì cái đảng độc tài, hèn hạ ở Hà Nội.

Ai sẽ nói ra sự thật đó cho giới lãnh đạo Hoa Kỳ nếu không là người Mỹ gốc Việt? Rồi làm sao để tiếng nói đó lan xa và có kết quả trong hệ thống lãnh đạo rất phức tạp của Hoa Kỳ? Bản thân chúng tôi là một Giám sát viên của Quận Cam rất trông đợi sự góp ý của bà con về chuyện này.

Chúng tôi không đi vào cuộc tranh luận của một số người khi nói là Chính quyền của Tổng thống Donald Trump sẽ vì quyền lợi kinh tế, hoặc vì nguy cơ khủng hoảng tại Bắc Hàn Cộng Sản mà thỏa hiệp với Bắc Kinh nên hy sinh các nước trong khu vực Đông Nam Á. Nếu nhìn vào thực tế, qua lời nhận định của Ngoại trưởng Rex Tillerson, hoặc Tổng trưởng Quốc phòng James Mattis tại Singapore, có thể thấy thái độ cương quyết và dứt khoát của Hoa Kỳ với Trung Quốc. Và quyền tự do lưu thông ngoài vùng biển Đông Nam Á, nơi có các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam, là một ưu tiên không thể thỏa nhượng của Hoa Kỳ. Các quốc gia trong khu vực Đông Nam Á nên an tâm hơn qua sự khẳng định ấy của lãnh đạo Hoa Kỳ.

Chúng ta tại California cũng vậy!
 

Nhìn vào tương lai ngắn hạn, tháng 11 này, Tổng thống Hoa Kỳ có chuyến công du tại Đông Nam Á, để tham dự hai thượng đỉnh. Ông tới Philippines vì thượng đỉnh của Hoa Kỳ với Hiệp Hội Các Quốc Gia Đông Nam Á (ASEAN), và tới Việt Nam vì thượng đỉnh của Diễn Đàn Hợp Tác Kinh Tế Á Châu Thái Bình Dương (APEC) tại Đà Nẵng. Không phải ngẫu nhiên mà Philippines và Việt Nam đang có tranh chấp với Trung Quốc về chủ quyền trên các quẩn đảo và lãnh hải. Chắc chắn là ông Donald Trump sẽ có những phát biểu về chánh sách ngoại giao của Hoa Kỳ tại khu vực đang mất thái bình này.

Nhưng chúng ta không chỉ nên theo dõi những phát biểu đó mà theo đúng quy cách dân chủ Hoa Kỳ, còn nên cho Chính quyền biết quan điểm của mình. Đây là điều có lợi cho người Việt vì vậy trong cương vị giám sát Viên Quận Cam, chúng tôi kêu gọi đồng hương, mỗi cá nhân chúng ta tùy hoàn cảnh và trường hợp làm sống lại tinh thần yêu nước của tiền nhân chúng ta bằng cách phản ảnh lời nói và nguyện vọng của chúng ta đến những thành phần lãnh đạo dân cử trong các ngành lập pháp và hành pháp Hoa Kỳ. Chúng ta phải gióng lên những tiếng nói về nguy cơ của một chủ nghĩa “tân thực dân“ của nhà cầm quyền Trung Quốc.
 

Chúng ta nên nhớ mình có nhiều việc thực tiển chúng ta có thể làm để lên tiếng chống lại nhà cầm quyền này chẳng hạn như tự chế trong việc mua sắm sử dụng các hàng hóa chế tạo từ Trung Quốc, hạn chế việc du lịch đến Trung Quốc, hãy nói cho những người láng giềng bản xứ về nguy cơ độc hại của những hàng hóa Trung Quốc đang xâm lấn dần dần thị trường tiêu thụ Hoa Kỳ và tạo ra những ảnh hưởng nguy hại về lâu về dài lên những thế hệ của người dân Hoa Kỳ trong nhiều lãnh vực.
 

blank
Giám Sát Viên Andrew Đỗ, Phó Chủ Tịch Hội Đồng Giám Sát Quận Cam, quản trị Địa Hạt 1 Quận Cam bao gồm các thành phố Garden Grove, Fountain Valley, Midway City, Santa Ana và Westminster. Là thế hệ di dân đầu tiên người Mỹ gốc Việt đầy hảnh diện, Luật Sư Andrew Đỗ đã phục vụ với tư cách phó biện lý Quận Cam, cựu nghị viên thành phố Garden Grove và thẩm phán chỉ định Quận Cam.



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nghệ An vừa bắn pháo hoa, vừa tổ chức đủ thứ lễ lạc/tiệc tùng, vừa lái những chiếc “ô tô xịn ngoại quốc bóng nhoáng,” và vừa xin cứu đói. Nghệ An ngày nay, nói nào ngay, chỉ là hình ảnh của một Việt Nam thu nhỏ. Em ơi, từ phương xa, làm sao chúng ta biết được “bi chừ bên nớ ra răng!”.
Giới khoa học QT, cũng như nhà cầm quyền TQ, đều ngầm biết rằng, tìm thấy nguồn gốc vi rút SARS-CoV-2 cũng là cơ hội để tìm ra manh mối có bàn tay người nhúng vào nguồn gốc thảm trạng hay không.
Bình trà cạn rồi mà chưa nghĩ ra được điều gì đáng đồng tiền bát gạo về hạnh phúc nhưng mình cảm thấy một điều rằng: Hạnh phúc là suối nguồn chung hưởng. Hạnh phúc đâu phải chỉ là khi đạt được điều mong muốn một mình.
Tiêu biểu cho chính sách đàn áp không chối cãi được là Đảng đã bức tử Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (Phật giáo Ấn Quang), từ sau ngày 30/4/1975, cho đến ngày Đức Đệ ngũ Tăng thống Thích Quảng Độ qua đời ngày 22/2/2020. Lý do Giáo hội này bị cho vào sổ đen, bị kiểm soát và bị ngăn cấm hoạt động vì các Tu sỹ Lãnh đạo nhất quyết không giải thể để gia nhập Tổ chức Giáo hội Phật giáo Việt Nam của nhà nước.
Thời Pháp thuộc, ở Nam kỳ nhiều người đều nghe danh Đơn Hùng Tính. Người cho là anh hùng hảo hớn, kẻ nguyền rủa đó là tên cướp tàn bạo, ác ôn. Những người biết chuyện lại liệt anh ta vào hàng “Đại ca” của giới giang hồ. Mà thật vì Đơn Hùng Tính là tay Anh Chị có dưới tay một số đàn em trung thành, chết sống có nhau, cùng nhau đi đánh người cướp của.
Như trong cuộc Hội luận sáng hôm nay, Thầy Thích Như Điển cũng như các diễn giả cùng phân tích và thảo luận rằng, khi tham khảo và phân tích những nhận định của Thầy Tuệ Sỹ trong Thư Chúc Tết, đường bay của Phật giáo là phương trời cao rộng của con chim đại bàng có đôi cánh: Cánh xuất gia và cánh tại gia. Nên dẫu bay tới phương trời nào và trong hoàn cảnh ra sao cũng không lo cánh mềm, lạc hướng.
Không tính đại dịch Covid-19, bão tuyết tại Texas là thiên tai đầu tiên trong nhiệm kỳ tổng thống của TT Joe Biden, người cần chứng tỏ là một cấp lãnh đạo quốc gia như thế nào trong tình trạng khẩn cấp quốc gia. Đây là cơ hội và một phép thử để người dân thấy được ông quan tâm đến họ ra sao, cũng như khả năng đối phó của ông và nội các thế nào.
Một cách tổng quát, mục đích của nền giáo dục là đào tạo con người tương lai cho đất nước. Khi đã xác định được mục đích đào tạo con người như thế nào, thì tất cả những phương tiện liên hệ cần thiết được xử dụng để đạt được mục đích đã nêu ra. Cụ thể là nội dung giáo dục, phương pháp giảng dạy, sách giáo khoa, thành phần giáo chức, học cụ, thời khóa biểu ghi số ngày, giờ cho những môn học. Chế độ chính trị nào thì có triết lý giáo dục của nó.
Dư luận, trong cũng như ngoài nước, cứ tha hồ mà dậy sóng. Sóng gió trong những tách nước trà nào có ảnh hưởng chi nhiều. Giới lãnh đạo CSVN (chắc chắn) sẽ còn tạo ra nhiều thách thức ngang ngược và bạo ngược khác nữa, trong những ngày tháng tới, như họ đã từng làm từ hơn hai phần ba thế kỷ qua. Câu hỏi đặt ra là dân tộc này sẽ còn cam chịu để cứ bị tiếp tục “thách thức” thêm bao lâu nữa?
Thiên tai là vấn đề khoa học chứ không phải câu chuyện chính trị nên cần giải quyết bằng khoa học cùng các chính sách mang tính khoa học và chiến lược. Nó không thể biến mất nhờ những lời nói dối hay đổ lỗi cho nhau. Nếu Texas không học bài học này thì đợt lạnh dài ngày hơn trong lần tới sẽ là một đại họa cho chính những người dân tiểu bang này.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.