Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Bốn Mươi Năm Dang Dở: Huyền Thoại Diệp Năng Hải

27/06/201700:00:00(Xem: 5413)

Sau khi quân đội Mỹ rút khỏi Việt Nam, tôi về làm việc cho Phòng Tùy Viên Quân Sự Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ (DAO). Tôi được giao nhiệm vụ phối họp và thông dịch cho văn phòng Kiểm Toán General Accounting Office (GAO) của Quốc Hội Hoa Kỳ. Với nhiệm vụ kiểm toán, tôi cùng đi với hai viên chức Mỹ đi nhiều nơi trên giải đất miền nam để thanh tra hệ thống tiếp kiệu của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Công việc của đoàn kiểm toán có lúc thật là nguy hiểm, như bay trực thăng tìm chiến xa ở tiền tuyến, có lúc phải bay khẩn cấp ra cửa Thuận An, Huế để quan sát tàu Hải Quân bị hư hỏng trong trận hải chiến với Trung Quốc ở Trường Sa, một lần khác chúng tôi đến căn cứ Không Quân Đà Năng xem chiến đấu cở A-37, F-5 mới toanh chỉ vì thiếu cái bình điện mà phải nằm ụ trong hangar. Chúng tôi gặp rất nhiều người, từ chiến trường cho đến hậu phương, và từ cấp Tướng chỉ huy đơn vị xuống đến anh binh nhì, cần gặp người nào là phải đi gặp cho bằng được. Với tất cả phương tiện như máy bay lớn để đi xa, Cessna để đi về Cần Thơ hay mấy tỉnh lân cận, chổ nào mà đường bay ngắn quá thì dùng loại chuồng chuồng chỉ chở được hai hành khách thôi. Đi gần thì có xe, có tài xế, xa hơn thì dùng trực thăng và đi bất cứ nơi nào cần đi. Nhiều đêm ngủ ở khách sạn thấy cô đơn, tôi mong gặp được một người quen cùng quê để sau giờ làm việc hàn huyên cho vui, nhưng suốt hai năm dài đi đây đó, tôi chưa hề gặp một người nào quen.

Một hôm, tôi cùng hai viên chức Mỹ đi kiểm toán căn cứ Hải Quân Rạch Sỏi. Từ Saigon bay xuống, vừa bay vào không phận thuộc đài kiểm soát khôngg lưu Cần Thơ thì chúng tôi được cảnh báo phải bay cao mấy ngàn bộ, khi đến Rạch Sỏi, trực thăng phải bay trong một phạm vi rất hẹp để tránh hỏa tiển SAM từ biên giới Miên bắng qua.

Vào mùa lũ, căn cứ Rạch Sỏi nằm cheo leo giữa biển nước mên mong, chung quanh trại không một cây cao bóng mát, giữa trưa, trời nắng chan không một cụm mây, trên không trung nhìn xuống thấy rỏ ràng mấy căn nhà nhỏ lợp mái tole, một cầu tàu dài chạy mút ra biển, hai chiếc tàu đổ bộ neo tại bến, kế bên cầu tàu là một bải đáp trực thăng, gần bải đáp có chiếc xe Jeep, cần ănten xỉ lên trời cao, vì sợ hoả tiển SAM nên trực thăng phải xoáy trôn ốc để xuống. Từ trên cao nhìn thẳng xuống, tôi thấy có hai người đứng gần bải đáp, một người đứng gần chiếc xe Jeep đang liên lạc truyền tin, người kia ra hiệu cho trực thăng đáp xuống. Chiếc trực thăng cứ bay vòng tròn như chiếc lá rụng lúc trời không gió, dần dần hạ xuống thấp, anh bạn Mỹ ngồi bên tôi chỉ ngón tay xuống dưới đất, anh hỏi tôi cái người trên đầu không tóc có phải là người Mỹ không? tôi lắc đầu, vì tất cả cố vấn Mỹ đã rút khỏi Việt Nam từ lâu rồi.

Nhìn cái đầu không tóc của anh này tôi sực nhớ lại dĩ vảng, lúc nhỏ còn đi học ở trường Binh Hòa Ninh Hòa, cả trường mấy trăm học trò chỉ có hai anh em sanh ra và lớn lên không có tóc. Sau khi tôi rời trường Binh Hòa, chúng tôi mỗi người đi một nơi không còn gặp nhau nửa, thậm chí không còn nhớ tên. Rời trực thăng, chúng tôi mau mau chạy khỏi bải đáp để tránh bụi, trực thăng cất cánh bay về Cần Thơ hẹn chiều sẽ ra rước chúng tôi về Saigon.

Căn cứ Rạch Sỏi rất nhỏ, ngoài hai chiếc tàu ra cái gì củng ít nên chỉ xem qua một ít giấy tờ, hỏi hang vài câu chuyện, đi dạo một vòng là xong hết chuyện làm. Chúng tôi được mời vào bên trong phòng chỉ huy uống nước. Trong phòng nhỏ hẹp, một anh Mỹ lo duyệt lại hồ sơ, người kia lo gọi máy liên lạc kêu trực thăng đến rướt trước giờ hẹn, tôi lạm dụng thời gian xoay qua anh chàng không có tốc này hỏi chuyện riêng tư. Hai chúng tôi nhìn nhau với vẽ mặt quen nhau, nhưng không biết bắc đầu như thế nào, ngừng giây lát, tôi bắc đầu nói chuyện xưa ở Ninh Hòa, khi tôi nói đến hai chử Ninh Hòa thì thấy cặp mắt của anh ta sáng rở.

Hải và tôi là người cùng quê Ninh Hòa, Hải người gốc ở Ngã Ba Mù U, Quang Đông, tôi thì ở đường Trần Quý cáp trước chợ Dinh, lúc nhỏ thời còn đi học chung trường Bình Hòa bên Vỉnh Phú, lâu lâu tôi lên nhà Hải có anh Liêm và Giang hai người anh của Hải. Giang và Hải có khuôn mặt giống nhau, cả hai củng không có tóc. Có một lần đến nhà của Hải, thấy một con Cù Lần đứng trên cây trứng cá trước nhà của Hải, cả đám la hét để đuổi con vật, nhưng nó không thấy đường chạy, sợ quá chừng.

Câu chuyện vừa bắc đầu thì tiếng trực thăng cũng bắc đầu vang dội, vài phút sau thì bụi bay tứ tung nên hai anh em vội vàng chia tay mà không một lời hẹn hò.

Sau khi từ giã nhà trường, Hải nhập ngũ ngành Hải Quân, ra đơn vị, anh xong pha ngang dọc Sông Nước Miền Tây Nam Bộ, cho đến ngày tàn cuộc chiến, Hải trở vê quê cũ, mong sẽ có một cuộc sống thanh bình, gặp lại bạn bè, nghe lại tiếng cười của trẽ thơ như ngày xưa, nào ngờ, cuộc sống trở nên quá giang nang nên một hôm anh lấy hết lòng can đảm, anh âm thầm ra đi, bỏ lại quê hương đầu đời, xuôi dòng Sông Dinh ra biển cả mong tìm được mảnh đất mới, thật là may mắn, Hải đã tìm được một quê hương thứ hai và đã xây được một tổ ấm ở thành phố Worthing bên bờ Đại Tây Dương Anh Quốc.

Nhớ lại khi xưa còn ở Việt Nam, trong thời chiến cũng như thời bình, già trẻ bé lớn dù có đi đâu xa xôi, nhưng vào dịp Tết cũng lần mò về Ninh Hòa ăn Tết, gặp lại bạn bè vui ơi là vui, giờ ở xứ người và mấy mươi năm qua, chúng tôi đâu còn biết Tết là gì.

Giờ thì tôi và Hải mỗi người mỗi nơi xa nhau ngàn dặm, chỉ nghe tiếng nói, mặc dù vậy, nó cũng mang đến một niềm vui cho tôi. Trên điện thoại, Hải nhắc lại cuộc gặp gở giữa tôi và Hải ở căn cứ Hải Quận Rạch Sỏi, từ ngày đó đến nay đã bốn mươi năm tròn, thấy thời gian đi qua mau mà lòng thêm buồn. Tôi rất mong đến ngày gặp lại Hải, tay bắt mặt mừng để nối lại câu chuyện đã dở dang bốn mươi năm tròn.

Đường Bình

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Một tiểu tiết khá thú vị được ghi nhận trong cuộc gặp gỡ này là TT Biden đã đến biệt thự Villa La Grande, nơi tổ chức cuộc họp sau Putin. Theo bản tin của VOA Anh ngữ, dù Putin đã đến khá đúng giờ, nhưng đây là sắp xếp chu đáo của các nhân viên Bạch Ốc nhằm ngừa sự tái diễn như TT Donald Trump đã bị Putin cho đợi đến 30 phút trong cuộc họp thượng đỉnh tại Helsinki vào năm 2018, dù trước đó Trump đã đến muộn khi đến họp với NATO hay yết kiến Nữ Hoàng Anh.
Nền âm nhạc Việt Nam đã mất đi những khuôn mặt tài hoa, nhân cách… nhưng, rất may đã gởi lại những ca khúc bất tử. Nhạc sĩ tài hoa của nhân loại Johann Sebastian Bach (1865-1750) cho rằng “Âm nhạc có thể giúp tinh thần rũ sạch mọi bụi trần của cuộc sống thường ngày” nên khi “đầu óc vẩn đục” hãy lắng nghe ca khúc của tác giả đã quý mến để rũ sạch bụi trần.
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
Nước Úc đã bước vào tiết Thu, khí trời lạnh, những chiếc lá đang đổi sang màu, cơn mưa đầu mùa làm lòng người se lại. Nhận tin báo từ quê nhà Thầy đã viên tịch, lòng con đau nhói vì không về được để đảnh lễ Kim Quan nhục thân Thầy, thọ tang Ân Sư Giáo Dưỡng. Nơi phương trời viễn xứ, con hướng về ngôi Chùa Bình An, Giác Linh Đài tâm tang thọ phục.
Tôi tin vào những điều không thể. Tưởng tượng bạn đang rất căm ghét một con người hay một con vật nào đó. Rồi bỗng dưng một ngày bạn thấy họ là chính mình. Bạn có cảm giác mình biết về họ rõ như biết về những đường chỉ trên bàn tay của mình. Thậm chí, bạn cảm được cái khát khao và thương nó như thương nỗi khát khao của mình ngày nào - đó là cái tình cảm lạ lùng mà tôi dành cho con chuột của con trai tôi.
Nước tìm chỗ trũng thì tiền cũng biết chạy vòng quanh thế giới kiếm lời. Thị trường nhà đất ở Nhật bị sụp vào đầu thập niên 1990 nên tiền chạy sang Đông Nam Á và Đông Âu tìm các con rồng sắp cất cánh. Khi Đông Á và Đông Âu bị khủng hoảng vào cuối thập niên 1990 tiền lại đổ vào Mỹ và Nam Âu bơm thành hai bong bóng địa ốc rồi vỡ tung năm 2007 (Mỹ) và 2010 (Nam Âu).
Tôi tình cờ tìm được ấn bản Lá Thư Về Làng của nhạc sỹ Thanh Bình, do nxb Lúa Mới phát hành, năm 1956. Vào thời điểm đó, tuy chưa đủ tuổi để cắp sách đến trường nhưng tôi cũng đã thuộc lời của nhạc phẩm này rồi vì nghe mấy bà chị và radio hay hát
Thới gian vẫn không ngừng trôi, hết xuân lại hạ, ngày tháng dần qua như nước chảy mây bay, sóng sau đè sóng trước, từng thế hệ lần lượt nối tiếp nhau. Ba chẳng mấy chốc giờ đã lên nội, ngoại. Tóc ba đã bạc trắng mái đầu, mỏi gối chồn chân… Thương ba nhưng đành chịu thôi, quy luật sinh – lão – bệnh – tử có chừa ai đâu!
Khi vừa nhận chức, Tổng thống Joe Biden đã phát biểu rằng dân chúng Mỹ sẽ có thể tụ họp ăn mừng Lễ Độc lập 4/7 trong hè sắp tới. Điều đó chắc sẽ xảy ra vì còn một tháng nữa là đến ngày 4/7, trong khi tiểu bang California là nơi đã có những giới hạn khắc khe nhất nước trong việc phòng chống Covid thì cũng đang mở cửa ra. Nhiều trường phổ thông và đại học đang tổ chức lễ tốt nghiệp, trong giãn cách xã hội và giới hạn khách tham dự là dấu hiệu đáng mừng cho sinh viên học sinh. Giờ N sắp điểm với Covid-19 ở California. Chiến thắng cơn đại dịch trên nước Mỹ cũng đã thật gần.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.