Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tiếng Thơ Triệu Minh, Mặc Kệ Đời Như Giấc Chiêm Bao

08/06/201715:05:00(Xem: 10008)

TIẾNG THƠ TRIỆU MINH,
MẶC KỆ ĐỜI NHƯ GIẤC CHIÊM BAO

lê giang trần

 

Sầu riêng em đã chín vàng

Để lâu thêm nặng bẽ bàng, trơi vơi 

(Sầu Riêng, Triệu Minh)

 

Lâu lắm rồi tôi không bắt gặp một người thơ nữ làm thơ bày tỏ những trăn trở về đời sống lưu vong, mặc dù có đọc một số bài thơ về tình yêu có loáng thoáng tâm trạng ray rứt, muộn phiền trong cuộc sống tha hương nơi xứ người. Bất ngờ, Triệu Minh, một người nữ làm thơ, chuẩn bị in ấn tập thơ đầu tay với tựa đề "Lòng Này Gửi Mây Bay", và bằng tấm lòng, cô gửi đến tôi tập bản thảo để tôi đọc trước, nếu cảm hứng, mong tôi ghi ra sự cảm nhận về dòng thơ của Triệu Minh sẽ trình làng trong vườn thơ hải ngoại, một ngày gần đây.

 blank

Bài viết này ghi lại những cảm nhận chia sẻ khi đọc qua những dòng thơ trong tập "Lòng Này Gửi Mây Bay", những tâm tư mà người thơ Triệu Minh cưu mang rồi trải lòng, trải tâm hồn mình ra bàng bạc những tâm trạng bức xúc, trăn trở về đời sống, về tình yêu, về thân phận của người phụ nữ, về những kỷ niệm hay hoài niệm, đã khiến cho cõi lòng bâng khuâng suy tưởng... nơi sống cuộc sống trên xứ người.

 

Sớm sủa ở những bài thơ đầu của tập thơ, đã thể hiện tinh thần tiêu đề tập thơ, mở ra một tính chất của người thơ, thật thú vị qua bài thơ "Mặc Kệ" mà tôi thích một đoạn tiêu biểu:

 

Mặc kệ cái gọi là cơm áo

Đói năm ba bữa chết thằng nào

Không bia không rượu không túy lúy

Chẳng phải vậy là chết hay sao? 

Mặc kệ đời như giấc chiêm bao

Nằm mộng hay là vô cùng thật

(Mặc kệ)

 

"Mặc kệ đời như giấc chiêm bao", liền được tôi chọn câu thơ này làm tiêu đề cho bài viết vì bật lên cá tính thơ mộng ngông nghê của người làm thơ. Đời, không khác một giấc chiêm bao, người xưa đã có tích truyện "giấc mộng cối kê" để cảnh tỉnh cuộc đời là vô thường, đến rồi đi không khác một giấc chiêm bao. Nỗi "sầu riêng" của nàng đã chín vàng, trái sầu riêng phải rụng, nếu không, cây cành nội tâm cưu mang trái sẽ trơi vơi, thêm nặng bẽ bàng:

 

Sầu riêng em đã chín vàng

Để lâu thêm nặng bẽ bàng, trơi vơi 

(Sầu Riêng)

 

Đời sống nơi người thơ đang tạm dung, đang giang hồ phiêu bạt, chính là một đời sống lưu vong. Sống lưu vong rất khác với sống hòa nhập, mà dù có hòa nhập, nhưng thổ ngơi, cảnh vật, và con người nơi xứ sở nhận làm quê hương ấy, đôi khi vẫn có lúc đẩy con người tưởng đã hội nhập kia trở về vị thế lưu vong, một nhân cách rất đáng thương, làm cho con người lúc ấy cảm thấy mình rơi vào trạng thái hoang liêu cô quạnh. Sống lưu vong gần như là sống một cuộc sống của một con người có hai nhân cách luôn mâu thuẫn nhau. Muốn hóa giải hay triệt tiêu, cần xây dựng một nhân cách có tình yêu; nói rõ hơn, là bản thân cần có tình yêu, nhưng "tình yêu thực sự" thì rất khó tìm được. Triệu Minh nói với đối tượng của mình:

Chúng ta đã từng là hai kẻ lưu vong

Sống đời mình xây trên niềm tin người khác

Rồi thấy mình bọt bèo như hạt cát

Tan theo mưa nắng cuộc đời

Nếu ngày mai thảnh thơi

Kiếm tìm tình yêu đã mất

(Tự lòng)

 

Khi nhìn ra đời sống đang sống, đang va chạm, sao mà buồn thế! Ấy là lúc tâm hồn đang lưu vong. Có một bản nhạc về buồn, chào nỗi buồn đến với mình, có lẽ ai cũng đã nghe qua nhạc phẩm này với câu hát "Buồn ơi, ta xin chào mi, khi tình yêu đã bỏ ta đi..." Chào ở đây mang ý nghĩa chào buồn đến chứ không phải chào buồn đi. Một tâm thức đón nhận bao giờ cũng đẹp hơn một tâm trạng tiễn biệt. Và với những ai có chút máu "tiếu ngạo giang hồ" thì thường giải sầu cái nỗi buồn tìm đến mình bằng chất rượu, có lẽ vì rượu làm lâng lâng tâm hồn. Trong những khoảnh khắc khích thích túy lúy của men say tạo cho không còn sự sợ hãi nào, tâm hồn sẽ lãng đãng ngả nghiêng thuận theo nhịp điệu quay cuồng của sầu bi; nếu không, sẽ giống như một người trên tàu bị say sóng biển, sẽ không giữ được cân bằng bởi những vạt sóng nhấp nhô, hãy mặc cho tâm hồn lắc lư theo nỗi buồn, bồng bềnh theo những ngọn sóng sầu vươn cao chìm xuống...

Cứ say đi mai tiếc gì dĩ vãng

Uống ngông cuồng pha với đắng thời gian

Uống nát tan con tim kẻ hoang đàng

Trên thánh giá ta gục đầu thú tội 

(Môi Nào Phai Dấu)

 

Người Việt xa rời đất nước sống trôi dạt nơi phương trời góc biển, hầu như đều mang tâm trạng "một phương Đông", và những kỷ niệm còn tích lũy nơi phương trời ấy, nhất là tình yêu chia lìa vì mình bước chân ra đi, luôn là những hồi niệm ám ảnh ray rứt, não nùng, đôi khi còn gán cho mình tội tình đã dứt bỏ người yêu. Triệu Minh không khác, nơi bờ biển Đông ở lại, nhớ về bờ biển Tây xa tít có một tình yêu ra đi (hay ngược lại?).

 

Ngày bắt đầu khi mặt trời thức dậy

Em bắt đầu nhớ thì anh đã sắp quên

Ở bờ đông gởi về anh xa cách

Con chim chuyền cành hót tiếng gọi trời xanh 

Bên bờ tây chắc là anh vui lắm

Chỗ đông người đâu cần nhớ đến em

Thương cho lắm có lúc cũng cũ mèm

Tình nhiêu đủ cho hai bờ gần lại 

Em ra đi mới biết mình thừa thãi

Chốn không anh em trống hoác tâm hồn

Mỗi bình minh rượt đuổi hoàng hôn

Lòng em lạnh theo nhịp ngày rất vội 

......

(Bờ Đông - Bờ Tây)

 

Nếu ai từng một thời sống ở Sài Gòn, cái thủ đô miền Nam thật khó quên, giống như một người yêu trong đời sao có thể quên. Đôi khi trở về gặp lại người mình yêu, biến thành một "nỗi đau không tên", có lẽ vì tất cả hy vọng khi tái ngộ bị sụp đổ, người yêu đã thay đổi hoàn toàn theo cuộc sống, từ diện mạo đến tâm tính, những thứ đẹp đẽ nằm trong ký ức mình về người ấy bỗng trở thành dị dạng, bỗng trở thành một khoảng cách, dù có ôm vào lòng khi gặp lại nhưng giống như ôm một ngọn dao ấn vào tim... Triệu Minh nói ra cảm giác ấy:

...

Sài gòn ơi!

Ta đã đi

Và sẽ trở lại

Gục đầu xin em thứ tha

Một kẻ trốn chạy phong ba

Bỏ em oằn mình cơn sóng dữ 

 

Ta như con thú bị thương

Tìm cách nhanh nhứt trốn khỏi khu rừng 

Giờ đây kiếm một lối về

Lẽ nào ta chẳng thể quên em 

Sài Gòn ơi! 

(Sài Gòn Ngày Về)

 

Nhưng nỗi đau đáu ấy không thể oán trách, đó là nỗi đau của lịch sử sang trang, hay giống như cái gọi là "định mệnh", thứ mà con người dùng để tự an ủi mỗi khi ngoặt bước vào một ngã rẽ cuộc đời, trôi lăn vào dòng sống mới nhuộm đầy màu sắc thê lương hay bất hạnh, bỏ lại sau lưng "con đường xưa em đi", "vang bóng một thời". Chợt mùa thu, ôi chao, sao lá trổ màu lại giống như tuổi đời vàng úa? có lẽ vì thế mà thi nhân thường trầm mặc mỗi độ thu về?

 

Em đã lỡ mất mùa thu rồi anh biết không?

Lá đã vàng không chờ em đến kịp

Tại anh đó làm tim em lỡ nhịp

Chạy theo tình... thu cũng bỏ em đi 

 

Bàn tay non vác mảnh tình si

Em nuôi mộng thiên thu trong khoảnh khắc 

Chợt vỡ tan như lá rơi chiều tím ngắt

Chiếc lá rơi nghiêng nặng dốc ưu phiền

Biết đặt lầm bến đỗ không bình yên 

...

(Mùa Thu Đã Lỡ)

 

hay:

 

Mùa thu giấu em đi đâu? 

Cây không buồn vàng lá

Gió heo may thôi ca

Trời lơ đãng như là 

...

Em không trách Thu đâu! 

Đời như nước qua cầu 

Vàng chết trên màu lá 

Màu cuộc tình bể dâu. 

(Mùa Thu Đi Đâu)

 

Thi sĩ ngoài rực vàng của rừng thu còn bị rực vàng của ánh trăng quyến rũ. Cũng có thể do nguyệt vươn mầm tươi xanh rồi nguyệt chín no căng vàng, rồi nguyệt đỏ ối rồi nguyệt khuyết tàn nhợt nhạt, không khác mọi chu kỳ sinh diệt... Nguyệt đáng yêu đến độ Lý Bạch gieo mình xuống dòng sông như một cách nhập thể vào vầng trăng đang lộng lẫy mãn khai. Trăng trở thành sự gửi gấm tâm trạng yêu ái, lại đôi khi trở thành nhân chứng một mối tình nghiệt ngã, như Hàn Mặc Tử tả về trăng đầy ai oán khi hình hài ông mang bệnh nan y khiến tâm hồn ông rực cháy một tình yêu bi phẫn...

...

Ừ! Thôi nhé

Nguyệt tàn canh

Tình đà trở khúc mộng lành nát tan 

...

(Quảy Gánh Địa Đàng)

 

Tìm một con người lý tưởng cho mình, hầu như không có trên đời. Nhưng trong sâu thẳm của tâm hồn, của hy vọng ở một tương lai nào đó, vẫn mong mình sẽ gặp được... để rồi, người mình mong mỏi gặp lại chính là mình, nếu không muốn nói là nỗi cô đơn cô độc mới là cái thật sự oái oăm luôn ở với mình, còn tình yêu mơ mộng cứ đến cứ đi. Bấy giờ rất mỏi mệt, chỉ mong sao "bình yên một cõi riêng mình"...

...

Em khổ vì em mãi đi tìm

Một người không có thật 

Họ xem tim em làm bằng gốm 

Vỡ, dễ làm lại từ đầu

Nhưng thẳm sâu

Gốm nung từ lửa cao

Từ chịu đựng bền bỉ mà thành 

 

Từ đó...

Em mệt rồi anh

Nếu nung thêm lần nữa

Em phải chọn lựa

Một mình

Hay có anh

Và em chẳng chọn ai trong đời này

Nếu em phải chọn

Xin cho riêng em

Bình yên một cõi riêng mình. 

(Bình yên một cõi riêng mình)

 

Thân phận, khi mở miệng nói đến, có lẽ là những lúc cảm thấy cuộc đời trong những giây phút không tươi vui, trong khoảng thời gian đời mình rơi như rơi xuống hố thẳm, cảm giác tồi tệ như một con voi biến thành con chó... biết bao tư tưởng yếm thế muộn phiền miên man sầu thảm, chợt nhìn ra đời chỉ là quán trọ, chỉ là trạm người quá bước...

 

Đời chỉ là quán trọ

Trả phí bằng tháng năm 

Ta lỡ đường ở tạm

Vướng bận chi nhọc nhằn 

...

Đàn ơi tan vào đêm 

Trả ta bình yên cũ

...

 (Tiếng Đàn Đêm)

 

Và khi tâm trạng hụt hẫng điêu tàn nhất, chỉ có tình yêu hiện ra ủy lạo tâm hồn, trở thành chiếc bè đưa người qua con sông chảy siết sóng dữ. Tình yêu luôn là niềm an ủi thơ mộng đối với thi nhân, vì tình yêu không bao giờ là một kẻ sát nhân, ngược lại, giống như một vị Bồ Tát từ bi lắng nghe âm thanh sầu đau của mình rồi hiện đến chìa bàn tay nâng mình đứng lên để bước tiếp quảng đường đời.

...

Giữa ngàn người nhưng chỉ một ánh mắt

Giữa bao la chỉ một tiếng anh cười

Giữa đại ngàn thăm thẳm bóng anh thôi

Giữa muôn tình em qui về anh hết 

 

Yêu anh nhiều nhưng xin anh đừng biết 

Để lặng thầm con suối cứ mãi trôi

Để chim kia vẫn đến hát vang đồi

Tình em vẫn xa xôi màu kỷ niệm

(Về Anh Hết)

 

Nhưng tình yêu nếu không là đôi chim uyên khăng khít thì tình yêu ấy chỉ là trừu tượng bên cạnh nỗi cô đơn bất hạnh miên mãi dày dò trái tim, đến độ mình không biết gọi nỗi đơn quạnh khủng khiếp ấy là gì:

 

Tôi đi vào đám đông 

Tìm manh mối để đặt tên cho nỗi cô đơn của mình 

Nó khởi sinh và nên vóc tượng hình 

Theo năm tháng tôi dò dẫm trong cuộc đời với đôi mắt bão 

Tôi nuôi nó bằng những khát khao nóng vội 

Chưa kịp hiểu mình nên làm tội người ta 

...

Một cách thực thà, cho tôi được làm lại những gì đã qua 

Nhìn thấu mình qua lăng kính hội tụ xót xa và những điều giấu kín 

Mà đâu phải quay ngược kim giờ là bình minh ở lại 

Đâu phải hoàn trả yêu thương thì cay đắng không còn 

...

Tôi bắt gặp cô đơn trên con đường chạy trốn những niềm tin 

...

Âm thầm khoanh tay cho cô đơn dày xéo mỗi đêm thâu 

...

(Ngày Sau Sẽ Ra Sao)

 

Và người nữ thơ Triệu Minh còn đối thoại với nỗi cô đơn nghiệt ngã, đặt ra nhiều câu hỏi cho bản thân nên hành xử ra sao khi rơi vào tâm trạng ấy? Bài thơ "Cô Đơn" dưới đây lột tả tâm trạng đánh vật với cô đơn dày xéo cõi lòng:

 

Cô đơn

 

Khi không dám đối diện với cô đơn là mình bắt đầu sợ hãi 

Có góp nhặt bao nhiều niềm vui để lấp đầy khoảng không trống trải 

Cũng hoài phí

Thứ mình cần chỉ là một bàn tay

Trong thinh lặng của căn phòng

Mình ngồi đó mà tưởng mình không có

Ánh đèn vàng xuyên suốt tâm hồn mà mình không rõ 

Có cho cô đơn một cơ hội để bày tỏ 

Hay cứ giả vờ chẳng cần thấy gì trên đường đi của nó 

Mặc kệ mọi thứ rồi sẽ qua 

Như mình đã từng mặc kệ những yêu thương đến và đi một cách thật thà 

Ai cũng muốn bước đi trên con đường đầy cỏ hoa 

Ánh đèn vàng và thinh lặng không làm cho mình ngộ nhận 

Nhưng nếu được chọn lựa thì đâu còn là số phận 

Rằng cô đơn là phận số riêng mình. 

 

Để rồi khi lắng lòng nhìn lại, đôi khi nhận ra đó là điều dĩ nhiên, vì trên đời không có sự ngẫu nhiên nào, đều do duyên khởi duyên sinh, từ cái này phát sinh ra cái kia, tạm gọi là duyên nghiệp, do mình sao đó mà có những thứ đến với mình.

...

Hợp duyên gió nói dịu dàng

Trêu đùa ong bướm lỡ làng bay đi

Hợp duyên trời đổ mưa vì

Bờ vai em nhỏ nhu mì rưng rưng

(Duyên)

 

Dĩ Nhiên 

...

Dĩ nhiên người chẳng thương tôi 

Tự tay tôi rót một trời nhớ nhung 

 

Dĩ nhiên tình có riêng chung

Người ba tôi bảy, ngũ cung bẽ bàng 

Dĩ nhiên lấy lửa thử vàng

Tóc đen thử những gian nan bạc lòng

 

Dĩ nhiên xem nhẹ như không 

Phủi tay qua ải má hồng đa truân

...

 

Và trái tim cô gái bình tĩnh nói với chàng thanh niên mình trót yêu, trong ngày lễ Tình Yêu, rằng:

 

...

Nhìn ra ngoài

Ánh sáng là anh

Em âm thầm

Ươm cây cành

Đâm nhánh cô đơn

Nở hoa chịu đựng

Đơm trái sầu đau

Tỏa hương ngày ta gặp nhau 

Những gì nồng nàn nhất 

Như men rượu cất trăm năm 

...

Em ổn mà

Anh đừng lo. 

(Valentine Buồn)

 

*

...

Người yêu ơi! em không níu giữ 

Một trái tim đập khác nhịp tim em 

Bàn tay anh ấm trong bàn tay khác 

Trả lời đi: anh dám nhớ em không?

(Anh Dám Nhớ Em Không?)

 

*

...

Chia nhau một cốc rượu tàn

Cuộc tình nhấp chén sang ngang đoạn đành 

Vui là vui ở tuổi xanh

Buồn là buồn ở quẩn quanh cuộc tình 

(Giọt Thăng Trầm)

 

*

Được yêu thương đổi bằng lo sợ

Môn đại số có định lý thường hằng

Nhưng con tim là phương trình vô nghiệm

Giải hết tình cũng không hết ăn năn 

(Đánh Đổi)

 

*

Tôi trả đời tôi những bất cần

Yêu ghét rõ ràng chẳng lần khân

Ngọt đắng giàu nghèo nào cũng trải

Chân bước hiên ngang đạp cuộc trần 

(Trả Giá)

 

Đồng thời, nói với người yêu đầu đời, người đã khắc sâu vào lòng cô bé ngày xưa một tình yêu mà nàng luôn mang theo như hành trang, dù trải qua những mảng đời hóa thân thành những cô gái buông mình vào nếp sống nơi thành hoa đô hội, nếm trải bao cám dỗ của tuổi dậy thì bướm ong ve vãn, để rồi cuối cùng tình yêu trong sáng đầu đời được nhận chân đó mới chính là tình yêu.

 

...

Em đã thôi thắt bím rồi anh ạ

Mái tóc thề em bỏ chảy suông

Và thiệt lòng em cũng đã quên luôn 

Mối tình đầu thanh mai trúc mã

Em cuốn theo những trò vui mới lạ

Nhảy disco, lambada, chacha

Nơi em đến đèn đốm lập lòa

Nâng niu em là những chàng công tử

Áo quần bảnh bao túi tiền dự trữ

Chơi thâu đêm không cử trò gì

Vài cuộc tình kết thúc cũng lâm ly

Cũng đớn đau kèm cả trời nước mắt

Những lúc như thế em nhớ anh quay quắt

Nhớ ngày xưa anh nói chắc rằng

Anh sẽ là anh hùng cứu mỹ nhân

...

(Lên 5 Lên 3)

 

Trong khoảng sống khi cảm thấy đã trưởng thành, đã chững chạc, cũng là lúc giống như dừng bước chân giang hồ mà trở về nhìn lại bản lai diện mục của mình, nhận diện những mặt-nạ-người mà mình từng giả dung đổi nhan để tùy nghi cuộc sống đổi đời. Thời gian chậm rãi trôi nhanh ấy được nhìn lại, bất chợt thấy mình dường như đã phung phí tuổi thanh xuân vô bổ. Một sáng thức dậy, ngắm mặt trời lên, vầng dương quang ngời sáng giống như thứ ánh sáng đón nhận khi bước ra khỏi đường hầm, tạo một cảm giác yêu đời hồi sinh. Thiên nhiên và nhịp khúc của mùa màng bỗng tấu lên bản hòa âm tuyệt vời với tiếng xào xạc của lá cây, tiếng líu lo của chim trên cành, lung linh của những đóa hoa nở rộ, bầu trời trong xanh, không gian an bình... tất cả là sự sinh động của đời sống mà tâm hồn đúng ra luôn hòa vào nhịp nhàng sinh khí ấy. Thế mà tâm hồn đã bỏ lỡ biết bao dịp, chỉ vì chôn mình trong tháp ngà ái tình, cái mà người đời gọi là "thú đau thương", nhạc sĩ Lê Uyên Phương gọi là "Vũng lầy của chúng ta", nhà Phật gọi là "bể ái", và thi hào Nguyễn Du bảo khi tâm trạng gánh lấy hậu quả đau thương thì "người buồn cảnh có vui đâu bao giờ".

...

Chưa bao giờ tôi thấy mình hèn thế

Giả ngủ quên trong vỏ bọc ngoan hiền

Ghi mọi thứ trôi qua trong đáy mắt

Rồi ôm lòng tự an ủi từng đêm 

 

Chợt sáng nay tôi thấy mùa thu đến

Giật mình ra, đời cũng đã sang thu

Ánh sáng lóe lên xé toạt tối sương mù

Không thể để đời ta phung phí mãi

....

(Dám)

 

Tuy nhiên, bằng bản chất của người nữ, vốn có tính mẹ, có tính bao dung, tính ôm vào lòng, tính chung thủy, tính can đảm chấp nhận, nên nàng thú nhận nỗi quay quắt khôn nguôi về tình yêu:

 

Phải mà quên cũng dễ như uống rượu

Nốc một lần cho nhung nhớ tan ra

Say một đêm cho nát hết ta bà

Mai tỉnh giấc thấy tình như giấy mới

...

Chọn yêu đương là cái án chung thân

Nên suốt đời ta làm tên ngu ngốc

Cứ cố quên và phải không được khóc

Yêu càng lâu thì nhung nhớ càng sâu

 

Phải mà quên, phải mà... có được đâu

Tình dang dở gieo khúc tương tư sầu 

...

(Phải mà quên...)

 

Khi cảm thấy đã bày tỏ với tình yêu, với thân phận, tạm đủ, cô gái đặt cho mình một bút hiệu mà ai đọc truyện kiếm hiệp của Kim Dung tiên sinh đều biết tên nhân vật Triệu Minh, người được chàng anh hùng hảo hớn Trương Vô Kỵ yêu đắm đuối, từng đích tay chải tóc cho nàng. Triệu Minh tự dặn lòng bằng ví von:

 

Triệu Minh 

 

Về thôi Vô Kỵ đi rồi

Nhớ làm chi nữa bồi hồi Triệu Minh 

Ôm làm chi một bóng hình

Loay hoay mà hỏi nhân tình tôi đâu

 

Một khi đã bước vào vườn thơ, những đóa hoa trước mặt sẽ lôi cuốn tâm hồn mình mải mê dấn bước. Tâm hồn thi nhân không bao giờ dừng lại, dừng lại chỉ là dừng chân đứng ngắm "cái đang là", mà "cái đang là" xảy ra liên lỉ từng sát-na, đôi khi được nhà Phật ví từng sát-na như một kiếp, kiếp này vừa hiện tiền liền chuyển sang kiếp kia, sinh sinh diệt diệt, trùng trùng nối tiếp... Thời gian chỉ là một định nghĩa quy áp, cho nên trong thi ca có câu thơ đại ý diễn tả "chỉ trong chốc lát biến thành thiên thu" để nói khi ý thức nhận khoảnh khắc ấy, dù là hạnh phúc hay đau khổ, thiên đàng hay địa ngục, sẽ mang cảm giác ấy vĩnh viễn trong tâm trí (Do thế người ta mới nói "dễ dầu gì quên" hay "phải chi quên được"). Người phương Tây sớm hiểu ra "đạo lý" này, câu châm ngôn "sống" của họ là "bước tới, đừng quay đầu nhìn lại"(Go! Don't look back!), và thật ngộ nghĩnh, trùng hợp một cách kỳ bí, đức Phật Như Lai khuyên kẻ đi tìm đạo giác ngộ nên quên con thuyền đưa mình sang sông bước lên bến giác, bằng câu nói quyết liệt đơn giản: "qua sông quên thuyền"; cũng là quan niệm của nhà thơ đối với "đạo lý sống", nhà thơ luôn là kẻ "lên đường", chỉ ai lên đường mới nhìn thấy được cuộc đời luôn mới mẻ, hoát ngộ ra khỏi căn bệnh trầm kha "hội chứng" quá khứ. Ngoài ra, tôi còn rất yêu động từ ngắn gọn Hope, "Hy vọng" của người tây phương, mỗi khi họ rơi vào đường cùng, "hy vọng" luôn là một "ý lực" mạnh mẽ dũng cảm của con người "bước lên đường".

 

Là một người thả từ tâm hồn mình bay ra những cánh chim thi ngữ, tôi luôn cảm tạ cuộc đời những va chạm mà tôi hữu duyên có được. Tôi có nhiều đồng cảm với những nỗi niềm dàn trải trong thơ của Triệu Minh, mà theo cách nói của người thơ nữ này, như là "lòng gửi mây bay", gửi tất cả những gì cưu mang trong lòng theo mây bay đi; rồi có lúc mây sẽ thành mưa rơi xuống, thơ của nàng trở thành những hạt mưa tinh khiết gieo xuống thấm đẫm vào mọi thứ trên trái đất, giọt thơ rồi sẽ tiềm ẩn trong mọi sự sống, và thi ca sẽ mãi hình thành trong những tâm hồn có lăng kính nhìn ra nét đẹp tuyệt vời ngắn ngủi mà như thiên thu của mọi vô thường biến hiện, cái nào cũng có một vẻ đẹp viên mãn trong giai đoạn "đang là", trước khi hóa sinh thành một cái khác. Một nhà hiền triết cổ Hy Lạp đã cho đời sống một câu nói bất hủ: "Dòng sông không chảy lại hai lần."

 

"Mặc kệ đời như giấc chiêm bao

Nằm mộng hay là vô cùng thật"

 

Nói theo giọng điệu đời thường và giang hồ lãng tử một chút, tôi sẽ dùng câu thơ của Triệu Minh: "Mặc kệ đời như giấc chiêm bao" làm chủ thể, "Nằm mộng hay là vô cùng thật" giống như Trang Tử một sáng thức dậy còn nhớ giấc mơ hóa bướm, nghĩ ngợi trong lòng, tự hỏi, "mình đang là bướm hay bướm đang là mình?"

 

lê giang trần

(05-11, 2017. Và thơ Triệu Minh)



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nền âm nhạc Việt Nam đã mất đi những khuôn mặt tài hoa, nhân cách… nhưng, rất may đã gởi lại những ca khúc bất tử. Nhạc sĩ tài hoa của nhân loại Johann Sebastian Bach (1865-1750) cho rằng “Âm nhạc có thể giúp tinh thần rũ sạch mọi bụi trần của cuộc sống thường ngày” nên khi “đầu óc vẩn đục” hãy lắng nghe ca khúc của tác giả đã quý mến để rũ sạch bụi trần.
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
Nước Úc đã bước vào tiết Thu, khí trời lạnh, những chiếc lá đang đổi sang màu, cơn mưa đầu mùa làm lòng người se lại. Nhận tin báo từ quê nhà Thầy đã viên tịch, lòng con đau nhói vì không về được để đảnh lễ Kim Quan nhục thân Thầy, thọ tang Ân Sư Giáo Dưỡng. Nơi phương trời viễn xứ, con hướng về ngôi Chùa Bình An, Giác Linh Đài tâm tang thọ phục.
Tôi tin vào những điều không thể. Tưởng tượng bạn đang rất căm ghét một con người hay một con vật nào đó. Rồi bỗng dưng một ngày bạn thấy họ là chính mình. Bạn có cảm giác mình biết về họ rõ như biết về những đường chỉ trên bàn tay của mình. Thậm chí, bạn cảm được cái khát khao và thương nó như thương nỗi khát khao của mình ngày nào - đó là cái tình cảm lạ lùng mà tôi dành cho con chuột của con trai tôi.
Nước tìm chỗ trũng thì tiền cũng biết chạy vòng quanh thế giới kiếm lời. Thị trường nhà đất ở Nhật bị sụp vào đầu thập niên 1990 nên tiền chạy sang Đông Nam Á và Đông Âu tìm các con rồng sắp cất cánh. Khi Đông Á và Đông Âu bị khủng hoảng vào cuối thập niên 1990 tiền lại đổ vào Mỹ và Nam Âu bơm thành hai bong bóng địa ốc rồi vỡ tung năm 2007 (Mỹ) và 2010 (Nam Âu).
Tôi tình cờ tìm được ấn bản Lá Thư Về Làng của nhạc sỹ Thanh Bình, do nxb Lúa Mới phát hành, năm 1956. Vào thời điểm đó, tuy chưa đủ tuổi để cắp sách đến trường nhưng tôi cũng đã thuộc lời của nhạc phẩm này rồi vì nghe mấy bà chị và radio hay hát
Thới gian vẫn không ngừng trôi, hết xuân lại hạ, ngày tháng dần qua như nước chảy mây bay, sóng sau đè sóng trước, từng thế hệ lần lượt nối tiếp nhau. Ba chẳng mấy chốc giờ đã lên nội, ngoại. Tóc ba đã bạc trắng mái đầu, mỏi gối chồn chân… Thương ba nhưng đành chịu thôi, quy luật sinh – lão – bệnh – tử có chừa ai đâu!
Khi vừa nhận chức, Tổng thống Joe Biden đã phát biểu rằng dân chúng Mỹ sẽ có thể tụ họp ăn mừng Lễ Độc lập 4/7 trong hè sắp tới. Điều đó chắc sẽ xảy ra vì còn một tháng nữa là đến ngày 4/7, trong khi tiểu bang California là nơi đã có những giới hạn khắc khe nhất nước trong việc phòng chống Covid thì cũng đang mở cửa ra. Nhiều trường phổ thông và đại học đang tổ chức lễ tốt nghiệp, trong giãn cách xã hội và giới hạn khách tham dự là dấu hiệu đáng mừng cho sinh viên học sinh. Giờ N sắp điểm với Covid-19 ở California. Chiến thắng cơn đại dịch trên nước Mỹ cũng đã thật gần.
Nhưng ngặt nổi, cả 3 Văn kiện Cương lĩnh, Điều lệ đảng và Hiến pháp đều tập trung vào một mục tiêu là bảo vệ tuyệt đối quyền cai trị độc tôn và độc tài cho đảng. Cho nên, khi tình trạng “tự diễn biến, tự chuyển hóa” của cán bộ đảng vẫn “tưng bừng hoa lá cành” đe dọa vị trí cầm quyền của đảng và sự sống còn của chế độ thì “bảo vệ nội bộ” cũng chính là giữ cho đảng khỏi vỡ từ trong lòng Chế độ.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.