Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chuyển tin tháng 6: Khi người vợ lính ra đi

08/06/201704:05:00(Xem: 5714)

Chuyển tin tháng 6.

.

Thấm thoát đã nửa năm 2017.. Ở Hoa Kỳ vừa mới qua năm 2016 bầu cử tổng thống rất sôi nổi, bây giờ lại nửa năm của nhiệm kỳ đầu mà tình hình chính trị vẫn sôi nổi.  Xin tạm nghỉ chuyện chính trường để tôi gửi các bạn hai đề tài tháng 6. Bài tạp ghi tôi viết để tưởng nhớ một gia đình thân hữu của chúng tôi đã ra đi.  Anh Chồng hiền lành mất trước. Người vợ vừa ra đi. Chị là người vợ lính chúng tôi rất kính trọng. Trong tình quen biết riêng là một chuyện. Nhưng người phụ nữ này đã giúp chúng tôi góp phần xây dựng Viện Bảo tàng. Bài viết có cả lời cảm ơn ân nhân của Việt Museum. Xin các bạn đọc , hãy đọc dùm tôi.

                 .

       Khi người vợ lính ra đi.

Giao Chỉ, San Jose.  

Khóa Cương Quyết Đà Lạt của chúng tôi năm 1954 vào trường có 300 sinh viên. Kỳ họp khóa 2004 kỷ niệm 50 năm còn 70 người tham dự. Thời gian trôi qua. Dù sống ở Hoa Kỳ nhưng quân số cũng rơi rụng dần dần. Chị Ngô Quang Thiều và anh Vũ Thượng Đôn nói rằng đang bị đau nặng. Sẽ sớm từ giã anh em. Nhưng phương ngôn đã có câu. Sinh hữu hạn, tử bất kỳ. ai ngờ anh Ngô Quang Thiều lại đi trước. Rồi đến chị Vũ Thượng Đôn. Anh Thiều là người hiền lành nhất khóa lại ra đi sớm vào năm 2005. Mười ba năm sau, cuối tháng 5-2017 vừa qua, chúng tôi xuống Nam CA làm lễ tưởng niệm cho chị Ngô Quang Thiều. Cũng lại thêm một lần họp khóa. Dù chẳng còn lại bao nhiêu. Bài này viết cho cô Lương thị Lạc là vợ anh Thiều. Dù là người vợ hiền của khóa sĩ quan chúng tôi, nhưng chị thực sự là người vợ lính nhảy dù của tiểu đoàn 6 Mũ Đỏ. Từ khi lấy chồng gần 20 năm dài nhà ở trại gia binh. Anh chị có 5 người con. Tất cả đều sinh ra và lớn lên trong trại lính  Vũng Tàu. Các cháu Cẩm Tú, Quang Đoài, Đan Thanh, Cẩm Hương và Nhật Tú. Tên các em như lấy từ bài Đường Thi trong thư viện. Trưởng thành trong trại lính cùng gia đình binh sĩ. Chứng kiến các anh chiến binh Mũ đỏ ra đi khi trời vừa sáng và đón những di hài từ chiến trường trở về. Bây giờ hơn 40 năm sau các bạn cùng khóa chúng tôi chia buồn cùng những đứa con anh chị từ bốn phương trời đoàn tụ trong ngày đưa tiễn mẹ về với cha. Tháng 5 là ngày của mẹ vừa qua, Tháng 6 là ngày của cha chưa đến. Tháng 5 vào ngày Memorial Day các con quỳ lạy mẹ bên mộ phần của cha. Rồi những cánh chim non của trại gia binh Vũng tàu ngày xưa sẽ lại bay đi bốn phương trời. Cẩm Tú, Quang Đoài về Nevada. Đan Thanh trở lại Nữu Ước. Cẩm Hương theo chồng về Paris. Chỉ còn cô Út Nhật Tú ở lại quận Cam. Cũng như biết bao tuổi trẻ Việt Nam tại Hoa Kỳ được nuôi dưỡng trong tay người vợ Lính, đến khi trưởng thành đám con thân yêu trở thành công dân của thế giới. Gặp lại các con cháu của khóa chúng tôi lần này, xin nhắc lại cái chết của anh Bắc Kỳ, Ngô Quang Thiều, để những đứa con của người vợ lính ghi công ơn của bà mẹ Nam Kỳ. Nàng đã nuôi cả chồng lẫn con trong suốt 50 năm. Câu chuyện rất cũ tuyên dương người vợ lính bình thường đã vươn lên từ một trại gia binh để hoàn tất sứ mạng của bà mẹ Việt Nam làm dâu Bắc Kỳ rất muộn màng ngay cả sau khi người chồng đã ra đi.  Ngày 9 tháng 7 năm 2005 có một người lính nhẩy dù ra đi, tang lễ cử hành tại miền Nam California. Các chiến binh mũ đỏ khiêng quan tài. Phần lớn đều là bạn cùng khóa một thời oanh liệt. Đa số đều là sĩ quan của tiểu đoàn 6 nhẩy dù Việt Nam. Đại tá Vũ thế Quang, từ DC. Đại tá Phạm huy Sảnh từ Seattle. Trung tá Nguyễn Thế Thứ, trung tá Ngô Lê Tĩnh, trung tá Cung cùng ở quận Cam và trung tá Hoàng Thọ, San Diego. Nguyễn Hữu Luyện về từ Boston. Đại tá Phạm văn Chung, nguyên lữ đoàn trưởng TQLC hướng dẫn toán chào kính. Thiếu tướng Trần văn Nhật, tư lệnh sư đoàn 2 bộ binh đọc điếu văn. Rất nhiều bạn cùng khóa Cương Quyết 2, Đà Lạt. Người ra đi là thiếu úy Ngô Quang Thiều, tác giả thiên ký sự Mũ đỏ lênh đênh. Tại sao chiến hữu lại từ các nơi về bầy tỏ tấm lòng ưu ái như vậy. Vì người ra đi là bạn quân trường trẻ trung nhất, hiền lành nhất, tử tế nhất và cũng lênh đênh nhất.  Bởi vì ông có người vợ hết sức quảng giao và hiền thục.   Ông Thiều quê ở làng Quế Lâm, Kiến An, Hải Phòng, Bắc Việt. Ông vào võ bị Đà Lạt 1954, số phận lênh đênh, ra trường cấp trung sĩ. Trong khi các bạn cùng khóa ra trường thiếu úy và lên đến đại tá, chuẩn tướng thì ông Thiều mất 21 năm mới lên cấp thiếu úy. Suốt cuộc đời quân ngũ ông phục vụ cho một tiểu đoàn. Đó là tiểu đoàn 6 nhẩy dù tại Vũng Tàu. Dù là trung sĩ, hay thiếu úy, chức vụ lâu dài nhất của ông vẫn là sĩ quan thường vụ tiểu đoàn. Vì vậy khi ông qua đời, các bạn cùng khóa đã về khiêng quan tài của thầy Master tiểu đoàn 6 nhẩy dù. Ông nhập ngũ 1954 sau trận đánh Bình Xuyên, mũ đỏ Ngô Quang Thiều được đề cử trong toán nhẩy dù nhận vòng hoa chiến thắng. Cô nữ sinh Sài Gòn xuất thân từ Tha La xóm đạo Tây Ninh là người đẹp trao hoa. Rồi tình Bắc duyên Nam. Ngày 10 tháng 12-1960 anh Thiều kết duyên cùng cô nữ sinh áo trắng.  Chị Lạc, gần 20 năm theo chồng trong đời sống gia binh, thêm gần 30 năm xây dựng gia đình tỵ nạn. Một lòng chung thủy, quán xuyến gia đình 5 con với một chồng. Từ trại gia binh Vũng Tầu lên đến các chung cư cao ốc Nữu Ước. Ba mươi năm dài tại Mỹ, vợ chồng bên nhau, nuôi con trưởng thành.  Rồi những cánh chim non bay khắp bốn phương trời. Những đứa con của anh chị là thành quả của một gia đình nhỏ bé gửi cho thế hệ tương lai. Tháng 3 năm 2004 khóa Cương quyết Đà Lạt hội ngộ 50 năm tại Quận Cam. Chị Ngô Quang Thiều nay đã là phụ tá quản trị viên cho một hãng chuyên về tài chánh và đầu tư danh tiếng tại Nữu Ước. Chị lên sân khấu choàng lại vòng hoa tình cảm cho người chồng yêu dấu. Năm sau tháng 7-2005 thì anh Thiều ra đi, mũ đỏ lênh đênh đã về miền vĩnh cữu. Chôn cất xong tháng 8 năm 2005 chị Thiều cùng các con về lại Kiến An chính thức làm lễ 49 ngày cho chồng. Nhân danh nàng dâu Nam Kỳ từ Tha La xóm đạo chị về họp mặt với đại gia đình họ Ngô.  Năm 1954 Ngô Quang Thiều ra đi để lại cha mẹ, mười anh em, hàng trăm bà con xa gần. Trải qua 21 năm chia lìa Nam Bắc, rồi sau đó đến 1975 xa cách cả đại dương. Hình ảnh anh Thiều mờ dần trong lòng người họ Ngô tại Quế Lâm. Bây giờ thay thế bằng hình ảnh nàng dâu Nam Kỳ. Từ đó, mỗi năm vào tháng 7, lại có cô Việt kiều Sài Gòn từ Mỹ về làng Quế Lâm, tỉnh Kiến An làm giỗ cho chồng.. Năm 2007, bà Thiều đã đưa tất cả anh chị em vào thăm Saigon.  Đi thăm dinh Độc lập, nơi xưa kia chị Thiều đã sống những ngày thơ ấu trong sở nội dịch phủ tổng thống. Đi thăm Vũng Tàu nơi tiểu đoàn 6 nhẩy dù của Ngô Quang Thiều đóng quân. Những cậu em, cô em của anh Thiều dù đã ngoài sáu lăm bẩy chục nhưng suốt đời chưa ra khỏi lũy tre xanh, nay được chị dâu Sài Gòn cho đi máy bay lên chín từng mây vào thăm xứ Nam Kỳ, ra tắm biển Vũng Tầu, chợt thấy thương ông anh mũ đỏ biết chừng nào.  Bà Thiều kể lại cuộc đời lênh đênh của một người làm vợ lính nhẩy dù 45 năm từ trại gia binh Vũng Tàu đến miền đất mới Hoa Kỳ. Tại Nữu Ước, bà làm nhân viên tài chính cho hãng danh tiếng, nhưng vẫn không quên trách nhiệm làm dâu họ Ngô sau gần 60 năm cách biệt. Thiếu úy Ngô Quang Thiều, tiểu đoàn 6 nhẩy dù khi ra đi đã để lại một tình khúc bất hủ thể hiện tình đầu trở thành tình cuối. Từ khúc khải hoàn ca khi choàng vòng hoa chiến thắng trận Rừng Sát tại Sài Gòn cho đến tiếng kèn truy điệu tại nghĩa trang Westminster tại Cali. Tình Bắc duyên Nam, số phận tình cờ, hạnh phúc lênh đênh, chung thủy một đời và lưu luyến chia tay. Người vợ làm tròn bổn phận khi sống bên nhau và làm tròn bổn phận khi chồng đã ra đi. Làm vợ, làm mẹ và làm dâu rất muộn  màng ..Bây giờ người vợ lính ra đi. Những đứa con trong tang lễ đưa mẹ về với cha. Khóa chúng tôi, trước sau rồi sẽ chẳng còn ai, nhưng đàn con cháu, dù ở bốn phương trời mãi mãi vẫn nhớ về những bà mẹ một thời là vợ chiến binh...  

Giao Chỉ, San Jose.      

         .

Phần thứ hai, tôi xin giới thiệu một loạt tác phẩm xin gọi là Album của nhiếp ảnh gia Vũ Công Hiển. Một thân hữu trong tình gia đình.

Mở đầu là bản nhạc Hà Nội Ngày Tháng Cũ của Song Ngọc do Nhật Hạ hát. Lời ca nhẹ nhàng như sương khói phủ trên những tác phẩm nhiếp ảnh đầy nghệ thuật. Từ một giáo sư toán trung học tại San Francisco, VCH về hưu sớm, bỏ phấn trắng bảng đen, cầm máy hình đi ngàn dặm đường săn hàng trăm ngàn tấm hình để dùng cho nghệ thuật giao duyên giữa Nhiếp Ảnh và Âm Nhạc.

Tác phẩm của VCH là sự phối hợp cao điểm của công phu và đơn giản. Những bài ca được chọn lọc, giọng ca được cân nhắc và hình ảnh hết sức nghệ thuật được đặt vào đúng chỗ. Tuyệt nhiên lời ca không làm vướng bận tác phẩm. Ống kính theo đuổi từng hơi thở của ca sĩ và nhiếp ảnh như đọc được tâm tư của nhạc sĩ. Hình bóng và lời ca luôn luôn tách bạch mà vẫn quấn quýt bên nhau. VCH đóng góp phần hình ảnh thực sự của chính tác giả những đồng thời phải lựa chọn bài ca của nhiều nhạc sĩ, nhiều thể loại với những đề tài trải rộng khắp quê hương cùng với tiếng ca thích hợp nhất. Xin quý vị bắt đầu với bài giới thiệu của bạn Trịnh như Toàn rồi nghe bản Ngày tháng cũ. Rồi lần lượt nối tiếp tự nhiên với các tác phẩm địa danh từ Bắc vào nam.. Những bài ca của một thời đã qua nhưng mãi mãi còn ở lại bên chúng ta....

.
Gioi thieu cua TNT

Trắng Đen, hình ảnh xưa cũ quá khứ một thời.
Hà Nội trong tâm tưởng những ai đã từng sống hay biết qua, vẫn Tháp Rùa Hồ Gươm rủ bóng, Đền Ngọc Sơn, Chùa Một Cột, Phủ Tây Hồ khói hương nghi ngút quanh năm...Khách thập phương nào ai chẳng biết đến.
Hà Nội tuổi học trò, những buổi Cinema đầu đời nơi rạp Lửa Hồng, những cây Cà Rem Cẩm Bình, những chuyến Xe Điện leng keng đến trường mỗi sáng, Hà Nội của một thời trai thanh gái lịch..vv..
Tất cả nay còn tìm thấy lại đâu ?
Hà Nội cổ kính "Đền cũ lâu đài bóng tịch dương", với bao biến đổi thăng trầm, bao thế hệ đã qua đi, nhưng "Đá vẫn trơ gan cùng Tuế Nguyệt. Nước còn cau mặt với tang thương..."
Người xưa trở lại, lạc lõng xa lạ như kẻ đứng bên lề, khu phố cổ căn nhà xưa còn đó nhưng đã biến dạng, âm hưởng những giọng nói xưa lảnh lót dịu ngọt hiếm còn.. Quả như...
"Nghìn năm gương cũ soi kim cổ.
Cảnh đấy người đây luống đoạn trường..."
 
"Hà Nội Ngày Tháng Cũ", VCH cảm xúc, trong bộ những tấm hình săn chụp Hà Nội, anh đã trải lòng mình theo từng rung cảm, từng cảm nghĩ về Hà Nội xưa cũ của nhạc sĩ Song Ngọc, anh dầy công chọn lựa, cố sắp xếp từng tấm hình để dẫn người nghe trở về khung cảnh xa xăm, anh chọn trắng đen, mầu sắc của hoài niệm, "bàng bạc gây thương nhớ", sao cũng thấy có cả "ánh trăng vàng soi lối đi" trên cao nơi Hồ Gươm cho những hẹn hò đôi lứa nên thơ soi bên dòng nước...
Khung cảnh "Hà Nội Ngày Tháng cũ" quả thêm tuyệt vời.

Giọng  Ngọc Hạ từ "Thuyền Viễn Xứ" ra tới "Giòng Sông Xanh" đã mỗi ngày mỗi điêu luyện, mượt mà hơn để ra tới biển rộng sông dài trong nghiệp ca hát của mình.

Xin cám ơn, cám ơn nghệ thuật VCH. TNT
 .
 

Xin bấm vào link dưới đây:
Nhạc sĩ: Song Ngọc – Ca sĩ: Ngọc Hạ

Hà Nội ngày tháng cũ 
Có bóng trăng thơ in trên mặt hồ 
Hà Nội ngày tháng cũ 
Có tiếng oanh ca bên bờ tường vi 

Hà Nội ngày tháng cũ 
Có dáng em tôi áo trắng nghiêng nghiêng đường chiều 
Tiếng guốc lưa thưa lao xao khua trên vỉa hè 
Mùa thu nghe gió heo may 

Hà Nội người có nhớ 
Tháp Bút chơ vơ liễu xanh vật vờ 
Hà Nội người có nhớ 
Hương lan vương vương bên hồ Thuyền Quang 

Hà Nội người có nhớ 
Chiếc áo xanh lam thơ ngây cô em học trò 
Áo trắng Trưng Vương Tây Sơn em tan trường về 
Đường qua nẻo phố hẹn hò 

Ai ra đi mà không nhớ về 
Tràng Thi ngày ấy ta bên nhau 
Ai ra đi mà không nhớ về 
Hồ Gươm mù tối gương xưa 

Nhớ Hàng Bạc, nhớ qua Hàng Đào 
Nhớ cơn mưa phùn chạy ngang thành phố 
Bên em cùng đội mưa mà đi 
Đội mưa mà đi ... mà đi 

Hà Nội ngày tháng cũ 
Mãi mãi theo tôi trôi trên biển đời 
Hà Nội ngày tháng cũ 
Như mây như mưa trong cuộc tình tôi 

Hà Nội còn sống mãi 
Chiếc ao xanh lam áo trắng nghiêng nghiêng mặt hồ 
Chiếc lá cô đơn lang thang trôi trên vỉa hè 
Nửa đường xưa vắng... ai chờ.
 

Giao Chi San Jose.   giaochi12@gmail.com  (408) 316 8393 

 



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
Nước Úc đã bước vào tiết Thu, khí trời lạnh, những chiếc lá đang đổi sang màu, cơn mưa đầu mùa làm lòng người se lại. Nhận tin báo từ quê nhà Thầy đã viên tịch, lòng con đau nhói vì không về được để đảnh lễ Kim Quan nhục thân Thầy, thọ tang Ân Sư Giáo Dưỡng. Nơi phương trời viễn xứ, con hướng về ngôi Chùa Bình An, Giác Linh Đài tâm tang thọ phục.
Tôi tin vào những điều không thể. Tưởng tượng bạn đang rất căm ghét một con người hay một con vật nào đó. Rồi bỗng dưng một ngày bạn thấy họ là chính mình. Bạn có cảm giác mình biết về họ rõ như biết về những đường chỉ trên bàn tay của mình. Thậm chí, bạn cảm được cái khát khao và thương nó như thương nỗi khát khao của mình ngày nào - đó là cái tình cảm lạ lùng mà tôi dành cho con chuột của con trai tôi.
Nước tìm chỗ trũng thì tiền cũng biết chạy vòng quanh thế giới kiếm lời. Thị trường nhà đất ở Nhật bị sụp vào đầu thập niên 1990 nên tiền chạy sang Đông Nam Á và Đông Âu tìm các con rồng sắp cất cánh. Khi Đông Á và Đông Âu bị khủng hoảng vào cuối thập niên 1990 tiền lại đổ vào Mỹ và Nam Âu bơm thành hai bong bóng địa ốc rồi vỡ tung năm 2007 (Mỹ) và 2010 (Nam Âu).
Tôi tình cờ tìm được ấn bản Lá Thư Về Làng của nhạc sỹ Thanh Bình, do nxb Lúa Mới phát hành, năm 1956. Vào thời điểm đó, tuy chưa đủ tuổi để cắp sách đến trường nhưng tôi cũng đã thuộc lời của nhạc phẩm này rồi vì nghe mấy bà chị và radio hay hát
Thới gian vẫn không ngừng trôi, hết xuân lại hạ, ngày tháng dần qua như nước chảy mây bay, sóng sau đè sóng trước, từng thế hệ lần lượt nối tiếp nhau. Ba chẳng mấy chốc giờ đã lên nội, ngoại. Tóc ba đã bạc trắng mái đầu, mỏi gối chồn chân… Thương ba nhưng đành chịu thôi, quy luật sinh – lão – bệnh – tử có chừa ai đâu!
Khi vừa nhận chức, Tổng thống Joe Biden đã phát biểu rằng dân chúng Mỹ sẽ có thể tụ họp ăn mừng Lễ Độc lập 4/7 trong hè sắp tới. Điều đó chắc sẽ xảy ra vì còn một tháng nữa là đến ngày 4/7, trong khi tiểu bang California là nơi đã có những giới hạn khắc khe nhất nước trong việc phòng chống Covid thì cũng đang mở cửa ra. Nhiều trường phổ thông và đại học đang tổ chức lễ tốt nghiệp, trong giãn cách xã hội và giới hạn khách tham dự là dấu hiệu đáng mừng cho sinh viên học sinh. Giờ N sắp điểm với Covid-19 ở California. Chiến thắng cơn đại dịch trên nước Mỹ cũng đã thật gần.
Nhưng ngặt nổi, cả 3 Văn kiện Cương lĩnh, Điều lệ đảng và Hiến pháp đều tập trung vào một mục tiêu là bảo vệ tuyệt đối quyền cai trị độc tôn và độc tài cho đảng. Cho nên, khi tình trạng “tự diễn biến, tự chuyển hóa” của cán bộ đảng vẫn “tưng bừng hoa lá cành” đe dọa vị trí cầm quyền của đảng và sự sống còn của chế độ thì “bảo vệ nội bộ” cũng chính là giữ cho đảng khỏi vỡ từ trong lòng Chế độ.
Tuần này đã mang đến một sự thay đổi đầy ngạc nhiên trong cuộc tranh luận về dịch Covid. Tổng thống Biden đã ký một sắc lệnh hành pháp ra lệnh cho giới tình báo Hoa Kỳ tái xét cuộc điều tra về nguồn gốc của virus. Lệnh xảy ra sau khi Avril Haines, Giám đốc Cơ quan Tình báo Quốc gia, thừa nhận là chúng ta không kết luận được căn bệnh khởi phát như thế nào.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.