Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

50 tổ chức VN và quốc tế đòi tự do cho MS Nguyễn Công Chính

01/06/201721:50:00(Xem: 4063)

50 tổ chức Việt Nam và quốc tế đòi hỏi tự do cho MS Nguyễn Công Chính

LTS: Ngay lúc Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc của Việt Nam bước vào Toà Bạch Ốc để hội kiến Tổng Thống Donald Trump của Hoa Kỳ, Hội Phụ Nữ Nhân Quyền Việt Nam công bố thư ngỏ gửi giới lãnh đạo chính quyền Việt Nam để đòi tự do ngay tức khắc và vô điều kiện cho Mục Sư Nguyễn Công Chính và chấm dứt mọi hành vi đàn áp hay sách nhiễu đối với Bà Trần Thị Hồng, vợ của Mục Sư Chính và cũng là thành viên của Hội Phụ Nữ Nhân Quyền Việt Nam

http://machsongmedia.com

 

Thông cáo Báo chí

Ngày 31 tháng 5 năm 2017

 

Nhân cuộc gặp gỡ của Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc với Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump ở Toà Bạch Ốc, hôm nay Hội Phụ Nữ Nhân Quyền Việt Nam (VNWHR) công bố Thư Ngỏ gởi cho các nhà lãnh đạo Chính quyền Việt Nam kêu gọi trả tự do lập tức và vô điều kiện cho Mục sư Tin lành Lutheran Nguyễn Công Chính, người đang thọ án 11 năm tù vì hoạt động bảo vệ và phát huy quyền Tự do tôn giáo ở Cao nguyên Trung phần Việt Nam. Thư ngỏ này cũng lên án những sách nhiễu như: tra tấn và ngược đãi nhắm vào vợ ông, bà Trần Thị Hồng.

Năm mươi tổ chức và cá nhân ủng hộ Nhân quyền trên khắp thế giới đã ủng hộ Thư ngỏ này. Lá thư được gởi trực tiếp cho Chủ tịch nước Việt Nam Trần Đại Quang, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân:

"Chúng tôi khẩn thiết thúc giục Chính quyền của quý vị trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho mục sư Nguyễn Công Chính và phục hồi hoàn toàn các quyền hợp pháp của ông, thực hiện các điều tra hiệu quả, độc lập, không thiên vị và kịp thời đối với những viện dẫn về việc tra tấn và những ngược đãi khác nhắm vào mục sư Chính và vợ ông, bà Hồng và mang bất kỳ thủ phạm được xác định nào ra trước Công lý với những phiên toà công bằng và bồi thường cho Mục sư Chính và bà Hồng phù hợp với những nghĩa vụ mà Việt Nam đã ký kết trong Công Ước Quốc Tế về Quyền Dân Sự và Chính Trị (ICCPR) và Công Ước LHQ về Chống Tra Tấn (CAT); tôn trọng luật và các chuẩn mực nhân quyền nói chung, và các quyền tự do tư tưởng, lương tâm, tôn giáo, ngôn luận, tụ tập ôn hoà, lập hội nói riêng."

Những tổ chức và cá nhân ở 20 quốc gia đã ký tên, tái khẳng định quyết tâm tiếp tục những nỗ lực vận động cho đến khi Mục sư Chính được trả tự do và công lý được trả lại cho ông và bà Hồng:

"Cộng đồng các tổ chức xã hội dân sự và các nhà vận động nhân quyền ở Đông Nam Á và trên khắp thế giới tiếp tục theo dõi sát sao tình trạng của bà Trần Thị Hồng và Mục sư Nguyễn Công Chính, và chúng tôi sẽ tiếp tục như thế cho đến khi ông ấy được thả và các cáo buộc đối với ông bị xoá bỏ thông qua tiến trình pháp lý thích đáng."

Ngay sau cuộc gặp gỡ của bà với phái đoàn Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ vào ngày 30 tháng 3 năm 2016 nhằm tìm kiếm sự can thiệp cho trường hợp của chồng bà, bà Hồng đã bị tra tấn, đánh đập, sách nhiễu và đe doạ qua những "buổi làm việc" với an ninh tỉnh Gia Lai trong gần hai tháng.

Bà Hồng là thành viên đồng sáng lập quan trọng của Hội Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam.

===========================

Thư Ngỏ

Việt Nam phải trả tự do ngay lập tức cho tù nhân lương tâm Mục sư Nguyễn Công Chính và dừng ngay việc quấy rối gia đình ông

23 tháng 5 năm 2017

Kính gửi: Chủ tịch nước Trần Đại Quang,
Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, và
Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thi Kim Ngân
của nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam

Chúng tôi, các tổ chức và cá nhân ký tên dưới đây, kêu gọi Chính phủ nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam hãy trả tự do vô điều kiện, ngay lập tức cho Mục sư Nguyễn Công Chính; tiến hành một cuộc điều tra kịp thời, khách quan, độc lập và có hiệu quả về những cáo buộc về sự ngược đãi ông đã chịu trong lao tù và vợ ông, bà Trần Thị Hồng, đã bị tra tấn bởi chính quyền địa phương Phường Hoa Lư, Thành phố Pleiku, Tỉnh Gia Lai khi bà bị họ giam giữ trong năm 2016; đưa ra công lý bất cứ những thủ phạm nào được xác định, và bồi thường cho Mục sư Nguyễn Công Chính và bà Trần Thị Hồng đầy đủ theo đúng các nghĩa vụ của Việt Nam theo Công Ước Quốc Tế Về Các Quyền Dân Sự Và Chính Trị (ICCPR) và Quy Ước Chống Tra Tấn Và Những Sự Đối Xử hay Hình Phạt Tàn Nhẫn, Phi Nhân hay Hạ Nhân Phẩm (CAT).

Mục sư Tin Lành Nguyễn Công Chính đã bị kết án 11 năm tù vào năm 2012 sau khi bị ghép tội "phá hoại chính sách đoàn kết dân tộc" theo Điều 87 của Bộ luật Hình sự của Việt Nam "bằng cách duy trì mối quan hệ với các nhóm bất đồng chính kiến và phân phối tài liệu bị cho là vu khống nhà cầm quyền". Ông bị bắt giam và cầm tù một cách tuỳ tiện chỉ vì thực hành đức tin một cách ôn hòa và thực hiện các quyền con người của mình như tự do tư tưởng, lương tâm, tôn giáo và tự do ngôn luận. Chính quyền không thể biện minh cho việc giam giữ, ngược đãi và phủ nhận các quyền của ông trong trại giam dựa trên những hoạt động bất bạo động của ông trong việc chỉ trích chính sách của chính phủ. Những ngược đãi bao gồm việc ông bị hành hạ tinh thần và thể xác bởi các tù nhân khác có sự thông đồng hoặc không có sự can thiệp của ban quản giáo; không được điều trị bệnh, bị biệt giam trong một thời gian dài và không được thực hành tôn giáo của mình cũng như không được mua thêm thực phẩm từ căng tin để bổ sung chế độ ăn uống thiếu thốn của nhà tù. Tóm lại, những cáo buộc về cách ông bị đối xử trong tù được coi như là một hình thức tra tấn hoặc những hành động tàn ác, vô nhân đạo và có tính cách nhục mạ đều bị cấm theo ICCPR, CAT và các tiêu chuẩn tối thiểu của Liên Hiệp Quốc về Đối xử với Tù nhân (Quy tắc Nelson Mandela).

Ngoài ra, các thành viên trong gia đình Mục sư Chính, trong đó có vợ ông là bà Hồng Trần, cũng là nạn nhân bị sách nhiễu, tra tấn hoặc ngược đãi. Ngày 14 tháng 4 năm 2016 tại phường Hoa Lư, thành phố Pleiku, tỉnh Gia Lai, Việt Nam, bà Hồng cáo buộc rằng có một số người đàn ông không xác định được nhân thân - những người mà bà tin là nhân viên an ninh - ép buộc bà vào xe và đưa bà đến Văn phòng Ủy ban Nhân dân. Chính tại nơi đây bà nói rằng bà đã bị tra tấn dã man trong hơn ba tiếng đồng hồ khi họ tra hỏi về cuộc gặp mặt với một phái đoàn Hoa Kỳ về Tự do Tôn giáo Quốc tế tổ chức vào ngày 30 tháng 3 năm 2016. Bà cũng cáo buộc bà là nạn nhân của một số vụ hành hung khác đã xảy ra trong tháng 5 năm đó trong khi bị thẩm vấn về những hoạt động của bà.

Theo các điều ước quốc tế ràng buộc nhà nước, việc tra tấn và các hình thức đối xử hay trừng phạt độc ác, vô nhân đạo hoặc có tính cách hạ nhục đều bị cấm trong mọi trường hợp và tra tấn là tội phạm theo luật quốc tế. Theo Hiến pháp mới nhất (năm 2013), nhà nước "thừa nhận, tôn trọng, bảo vệ và bảo đảm nhân quyền" đảm bảo rằng "công dân sẽ được hưởng quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, tập hợp, thành lập các hiệp hội và tổ chức các cuộc biểu tình" , trong khi Điều 24 bảo đảm "tự do tín ngưỡng và tôn giáo"và bình đẳng của tất cả các tôn giáo trước pháp luật

Trong vai trò của những vị lãnh đạo chính phủ của nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, quý vị có quyền hạn để đảm bảo rằng luật pháp của quốc gia tuân thủ các nghĩa vụ quốc tế và luật pháp đó phải được thực thi một cách nghiêm túc.

Chúng tôi trân trọng yêu cầu chính phủ của quý vị trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho Mục sư Nguyễn Công Chính và hoàn toàn khôi phục các quyền hợp pháp của ông; tiến hành một cuộc điều tra kịp thời, khách quan, độc lập và có hiệu quả về những cáo buộc về sự ngược đãi và tra tấn mà ông và vợ là bà Trần Thị Hồng đã và đang gánh chịu, cùng lúc đưa ra công lý bất cứ những thủ phạm nào được xác định, và bồi thường cho Mục sư Nguyễn Công Chính và bà Trần Thị Hồng đầy đủ theo đúng các nghĩa vụ của Việt Nam theo Công Ước Quốc Tế ICCPR và CAT; và hãy tôn trọng các tiêu chuẩn và luật nhân quyền quốc tế như quyền tự do tư tưởng, lương tâm, tôn giáo và tự do ngôn luận, quyền tụ tập ôn hòa và lập hội.
Cộng đồng của các tổ chức xã hội dân sự và những nhà ủng hộ nhân quyền ở khu vực Đông Nam Á và trên toàn thế giới vẫn tiếp tục theo dõi tình hình của Bà Trần Thị Hồng và Mục sư Nguyễn Công Chính với mối quan tâm sâu sắc, và chúng tôi sẽ tiếp tục quan tâm cho đến khi ông được thả ra và và những thủ phạm được đưa ra công lý thông qua các quy trình pháp lý thích hợp.

 

ĐỒNG KÝ TÊN:
1. Vietnamese Women for Human Rights (Hội Phụ Nữ Nhân Quyền Việt Nam) – VIET NAM
2. Amnesty International – UNITED KINGDOM
3. Anushani Alagarajah, Researcher and Activist – SRI LANKA
4. Aravinth. S, Activist – SRI LANKA
5. Bàn Tròn Đa Tôn Giáo Việt Nam (Vietnam Multi-Faith Roundtable) – VIET NAM
6. Bhawana Bhatta, Women Dialogue Forum – NEPAL
7. Boat People SOS – UNITED STATES OF AMERICA
8. C. Nasser Ahmad – UNITED STATES OF AMERICA
9. Campaign to Abolish Torture in Vietnam – UNITED STATES OF AMERICA
10. Center for Inquiry – UNITED STATES OF AMERICA
11. Chihiro Muranaka – JAPAN
12. Christian Solidarity Worldwide – UNITED KINGDOM
13. Church of Scientology National Affairs Office – WASHINGTON, DC
14. Civil Rights Defenders – SWEDEN
15. Coalition for a Free and Democratic Vietnam – UNITED STATES OF AMERICA 
16. Committee for Religious Freedom in Vietnam – UNITED STATES OF AMERICA
17. Con Dau Parishioners Association – VIET NAM
18. Dhruba Basu, Participatory Research in Asia – INDIA
19. Dr. Aurora Parong, Medical Action Group – PHILIPPINES
20. Đinh Đức Long, Hội Hỗ Trợ Nạn Nhân Bạo Hành Việt Nam (Association for Support Victims of Torture) – VIET NAM
21. Freedom House – UNITED STATES OF AMERICA
22. Gerelee Odonchimed – MONGOLIA
23. Greg Mitchell, Co-Chair, International Religious Freedom Roundtable; President, The Mitchell Firm – UNITED STATES OF AMERICA
24. Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị và Tôn Giáo (Vietnamese Political & Religious Prisoners Friendship Association) – VIET NAM
25. Hội Phát Huy Tự Do Tôn Giáo hay Niềm Tin Việt Nam (Association to Freedom of Religion or Belief in Vietnam) – VIET NAM
26. Hội Thánh Tin Lành Đấng Christ Tây Nguyên (Central High Montagnard Evangelical Church Of Christ) – VIET NAM
27. International Commission of Jurists – GENEVA, SWITZERLAND
28. International Institute for Religious Freedom – (BONN - BRASILIA - CAPE TOWN - COLOMBO)
29. Jinshiro Motoyama – JAPAN
30. Jubilee Campaign USA – UNITED STATES OF AMERICA
31. Khối Nhơn Sanh Đạo Cao Đài (Popular Council of Cao Dai Religion) – VIET NAM
32. Lester Shum – HONG-KONG
33. Liên Minh Chống Tra Tấn (Vietnam – Coalition Against Torture (VN-CAT)) – VIET NAM
34. Montagnard Human Rights Organization – NC, UNITED STATES OF AMERICA
35. Mory Sar, Cambodia Youth Network – CAMBODIA
36. Nguyễn Đan Quế, Hội Cựu Tù Nhân Lương Tâm (Former Vietnamese Prisoners of Conscience) – VIET NAM
37. Nhóm Linh Mục Nguyễn Kim Điền (The Nguyen Kim Dien Priests Group - Linh Mục Phan Văn Lợi) – VIET NAM
38. Nhóm Người Bảo Vệ Nhân quyền (Defend the Defenders) – VIET NAM
39. Norwegian Helsinki Committee – NORWAY
40. Quê Me: Vietnam Committee on Human Rights – FRANCE
41. Quỹ Tù Nhân Lương Tâm Úc Châu (Prisoners Of Conscience Fund) – AUSTRALIA 
42. Religious Freedom Institute – UNITED STATES OF AMERICA
43. Shreen Abdul Saroor, Activist – SRI LANKA
44. Shui Meng Ng, Sombath Initiative – LAOS
45. Tanathorn Tananont, Human Rights Lawyer – THAILAND
46. The Russian Orthodox Church of America – UNITED STATES OF AMERICA
47. Việt Thức Foundation – UNITED STATES OF AMERICA
48. Vietnamese Unified Buddhist Sangha – VIET NAM
49. Vũ Quốc Ngữ & Huỳnh Thục Vy, Mạng Lưới Các Tổ Chức Xã Hội Dân Sự Độc Lập Việt Nam – (Vietnamese Independent Civil Society Network (VICSON)) – VIET NAM
50. William Nicholas Gomes, Human Rights Defender and Freelance Journalist – UNITED KINGDOM

  
Nguồn: http://machsongmedia.com/vietnam/nhanquyen/1221-2017-06-02-01-48-45.html

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Năm 17 tuổi, đang khi học thi tú tài, tôi bỗng nhiên bị suyễn. Căn bệnh này – vào cuối thế kỷ trước, ở miền Nam – vẫn bị coi là loại nan y, vô phương chữa trị. Từ đó, thỉnh thoảng, tôi lại phải trải qua vài ba cơn suyễn thập tử nhất sinh. Những lúc ngồi (hay nằm) thoi thóp tôi mới ý thức được rằng sinh mệnh của chúng ta mong manh lắm, và chỉ cần được hít thở bình thường thôi cũng đã là một điều hạnh phúc lắm rồi. If you can't breathe, nothing else matters!
Một người không có trí nhớ, hoặc mất trí nhớ, cuộc đời người ấy sẽ ra sao? Giả thiết người ấy là ta, cuộc đời ta sẽ như thế nào? Ai cũng có thể tự đặt câu hỏi như vậy và tự cảm nghiệm về ý nghĩa của câu hỏi ấy. Sinh hoạt của một người, trong từng giây phút, không thể không có trí nhớ. Cho đến một sinh vật hạ đẳng mà chúng ta có thể biết, cũng không thể tồn tại nếu nó không có trí nhớ. Trí nhớ, Sanskrit nói là smṛti, Pāli nói là sati, và từ Hán tương đương là niệm, cũng gọi là ức niệm, tùy niệm. Nói theo ngôn ngữ thường dùng hiện đại, niệm là ký ức. Đó là khả năng ghi nhớ những gì đã xảy ra, thậm chí trong thời gian ngắn nhất, một sát-na, mà ý thức thô phù của ta không thể đo được.
Ba mươi năm trước tôi là thành viên hội đồng quản trị của một cơ quan xã hội giúp người tị nạn trong khu vực phía đông Vịnh San Francisco (East Bay) nên khi đó đã có dịp tiếp xúc với người tị nạn Afghan. Nhiều người Afghan đã đến Mỹ theo diện tị nạn cộng sản sau khi Hồng quân Liên Xô xâm chiếm đất nước của họ và cũng có người tị nạn vì bị chính quyền Taliban đàn áp. Người Afghan là nạn nhân của hai chế độ khác nhau trên quê hương, chế độ cộng sản và chế độ Hồi giáo cực đoan.
Bà Merkel là một người đàn bà giản dị và khiêm tốn, nhưng nhiều đối thủ chính trị lại rất nể trọng bà, họ đã truyền cho nhau một kinh nghiệm quý báu là “Không bao giờ được đánh giá thấp bà Merkel”.
Hai cụm từ trọng cung (supply-side) và trọng cầu (demand-side) thường dùng cho chính sách kinh tế trong nước Mỹ (đảng Cộng Hòa trọng cung, Dân Chủ trọng cầu) nhưng đồng thời cũng thể hiện hai mô hình phát triển của Hoa Kỳ (trọng cầu) và Trung Quốc (trọng cung). Bài viết này sẽ tìm hiểu cả hai trường hợp. Trọng cung là chủ trương kinh tế của đảng Cộng Hoà từ thời Tổng Thống Ronald Reagan nhằm cắt giảm thuế má để khuyến khích người có tiền tăng gia đầu tư sản xuất. Mức cung tăng (sản xuất tăng) vừa hạ thấp giá cả hàng hóa và dịch vụ lại tạo thêm công ăn việc làm mới. Nhờ vậy mức cầu theo đó cũng tăng giúp cho kinh tế phát triển để mang lại lợi ích cho mọi thành phần trong xã hội. Giảm thuế lại thêm đồng nghĩa với hạn chế vai trò của nhà nước, tức là thu nhỏ khu vực công mà phát huy khu vực tư.
Gần đây, chỉ một tấm ảnh của nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ – Nicole Gee – ôm em bé người Afghan với thái độ đầy thương cảm thì nhiều cơ quan truyền thông quốc tế đều phổ biến và ca ngợi! Nhân loại chỉ tôn trọng sự thật, trân quý những tâm hồn cao thượng và những trái tim biết rung động vì tình người – như nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ, Nicole Gee – chứ nhân loại không bao giờ thán phục hoặc ca ngợi sự tàn ác, dã man, như những gì người csVN đã và đang áp đặt lên thân phận người Việt Nam!
Tôi vừa mới nghe ông Trần Văn Chánh phàn nàn: “Cũng như các hội nghề nghiệp khác, chưa từng thấy Hội nhà giáo Việt Nam, giới giáo chức đại học có một lời tuyên bố hay kiến nghị tập thể gì liên quan những vấn đề quốc kế dân sinh hệ trọng; thậm chí nhiều lần Trung Quốc lấn hiếp Việt Nam ở Biển Đông trong khoảng chục năm gần đây cũng thấy họ im phăng phắc, thủ khẩu như bình…”
Thế giới chưa an toàn và sẽ không an toàn chừng nào các lực lượng khủng bố trên thế giới vẫn còn tồn tại, một nhà báo, cựu phóng viên đài VOA từ Washington D.C. nói với BBC News Tiếng Việt hôm thứ Năm. Sự kiện nước Mỹ bị tấn công vào ngày 11 tháng 09 năm 2001 đã thức tỉnh thế giới về một chủ nghĩa khủng bố Hồi giáo cực đoan đang tồn tại trong lòng các nước Trung Đông. Giờ đây, sau 20 năm, liệu người Mỹ có cảm thấy an toàn hơn hay họ vẫn lo sợ về một cuộc tấn công khủng bố khác trên đất nước Hoa Kỳ hay nhằm vào công dân Mỹ ở nước ngoài.
Vào ngày 11 tháng 9 năm 2001, những kẻ khủng bố Hồi giáo thuộc tổ chức mạng lưới Al-Qaida đã dùng bốn phi cơ dân sự làm thành một loại vũ khí quân sự để tấn công vào Trung tâm Thương mại Thế giới ở New York và Lầu Năm Góc ở Washington D.C. Các sự kiện không tặc loại này là lần đầu tiên trong lịch sử chiến tranh của nhân loại và đã có hậu quả nghiêm trọng nhất trong lịch sử cận đại.
Thứ Bảy, ngày 11/09/2021, nước Mỹ tưởng niệm 20 năm vụ tấn công khủng bố thảm khốc nhắm vào tòa tháp đôi World Trade Center ở New York, bộ Quốc Phòng Mỹ ở gần Washington và ở Shanksville tại Pennsylvania. Gần 3.000 người chết, hơn 6.000 người bị thương. Hai mươi năm đã trôi qua, vẫn còn hơn 1.000 người chết đã không thể nhận dạng. Chấn thương tinh thần vẫn còn đó. Mối họa khủng bố vẫn đeo dai dẳng. Lễ tưởng niệm 20 năm vụ khủng bố gây chấn động thế giới diễn ra như thế nào, nhất là trong bối cảnh Hoa Kỳ triệt thoái toàn bộ binh sĩ khỏi Afghanistan sau đúng 20 năm tham chiến ? Mời quý vị theo dõi cuộc phỏng vấn với nhà báo Phạm Trần từ Washington.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.