Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Trần Khải Thanh Thủy Mời Dự Ra Mắt Sách

25/05/201712:04:00(Xem: 5363)

Trần Khải Thanh Thủy

MỜI DỰ RA MẮT SÁCH

blank

 

(XIN MỜI DỰ RA MẮT SÁCH: “Trong Chết, Cười... Ngặt  Nghẽo (Ở Tù Cộng Sản - Đố Ai Không Cười)” của Trần Khải Thanh Thủy, lúc 2:00PM Thứ Bảy 27/5/2017 tại NB Người Việt 14771 Moran St., Westminster CA 92683.)

 

 Lẽ ra cuốn sách đã làm tròn sứ mệnh của mình như điều tác giả tâm niệm: “Tác phẩm phải rời ta như con thuyền rời bến” để đến với bờ bến xanh trong là cộng đồng người Việt Nam tại Hải Ngoại và ít nhiều neo đậu vào bến bờ tâm cảm của người đọc về một góc khuất nhỏ nhoi tại nhà tù B14 của  bộ công an( trong tổng số hơn chín trăm nhà tù các loại). Cũng là hiểu rõ hơn về cá tính, tâm hồn, quan điểm, lập trường, phương pháp tư duy của tác giả  trong quãng đời tù oan nghiệt đầu tiên...Ngay khi ra mắt tập I với nhan đề “Ở tù cộng sản, đố ai không cười” (2008) tái bản 2010 (khi tác giả phải ở tù lần hai) tác giả đã được số đông bạn đọc thương cảm và ủng hộ hết lòng.

 Sau khi được bà ngọai trưởng Hillary can thiệp để sang định cư tại Mỹ, gặp laị một số độc giả dù thân hay sơ . Câu đầu  tiên mà tác giả  được nghe - như một lời khích lệ là: - Sắp có ở tù cộng sản  đố ai không cười tập II chưa dzậy? Tôi đọc mà cười chết luôn .

Hoặc:

- “Không lẽ tui lại bỏ tiền ra mua hai cuốn, vì vợ chồng tui giành nhau hoài. Lúc đầu tui định mua ủng hộ  để ông Đỗ Thông Minh lấy tiền gửi về trong tù cho bà thôi. Không ngờ đọc vào vui thật, bả nhà tui còn bảo: “Chuyện phòng the của chị Thủy này chắc là nghịch lắm. Ai sống với chỉ cũng phải cười lăn ...v.v”

 Có thể trích dẫn vài chục lời nhận xét của độc giả Hải Ngoại dành cho tập đầu của cuốn sách này, nhưng thôi “hữu xạ tự nhiên hương”. Văn chương ghét kẻ gặp may, càng ghét những kẻ “thùng rỗng kêu to” vì thế tác giả khi đã qua tuổi  “tri thiên mệnh” ( biết mệnh  trời ) rồi không dại dột đi vào vết xe đổ của một số ít nhà văn tự phong khác. “Chữ vô nghĩa ở trên bờ...vô nghĩa” lại cứ háo danh, ảo tưởng rằng  mình bình đẳng với  Chúa trời trong việc tạo lập ngôn ngữ: Biến những con chữ vô bổ, tầm thường trong đời sống hàng ngày thành những âm tiết nở hoa trong tâm trí người đọc. Khi không được độc giả đón nhận lại thở than“ chữ đa nghĩa ở trên bờ...vô nghĩa”. Tuy không đến nỗi cay nghiệt như các tác phẩm văn học trong quốc nội: “Đầu năm ăn bánh vẽ, cuối năm húp cháo lừa” nên quanh năm cứ phải múa bút theo cây gậy chỉ huy của đảng”, cũng ê chề, cay đắng: “Đầu năm hy vọng chứa chan, cuối năm ngửa cổ chán chưa hở giời... một mình múa gậy vừơn hoang, văn chương không một tiếng  vọng...

  Không ngờ, sau khi sang Mỹ được một năm, hình ảnh, ý tưởng còn vương vấn, quấn quýt trong đầu, tác giả bắt tay vào viết phần hai...Tưởng tất cả  đã thành gai cào trong ký ức, không thể bỏ qua được dù  là sự lãng quên có chủ định trong từng giây từng phút, nhưng cuộc sống luôn có những điều bất ổn diễn ra không đúng với  những ý định ban đầu của con người. Khi đã đi gần hết ba trăm trang của tập hai thì “ông chồng xã hội chủ nghĩa” lò dò sang. Thế là “khởi đầu của một niềm hạnh phúc mới cũng là bắt đầu của một nỗi bất hạnh mới, nghìn lần cay đắng hơn”...Đó là sự mơ hồ, hoảng hốt trước tương lai, sự lúng túng, nghèo nàn, bất ổn trong hiện tại: Không nhà cửa, tiền bạc, vốn liếng, cũng như không nghề nghiệp, lại còn bất đồng về ngôn ngữ...Tất cả là một con số không tròn trĩnh. Bình thường trong cuộc “vây giáp tình thương” của cộng sản bằng bom phân, bằng bắt nóng, bắt nguội, triền miên tịch thu điện thoại , máy ảnh, vi tính cùng các phương tiện làm việc, còn có cả hàng rào nhân ái của bà con Hải Ngoại bao bọc, cũng như hệ thống báo chí truyền thông bên ngoài chia xẻ... Khi bắt đầu sang Mỹ , một xu dính túi không có, nhưng hai mẹ con còn được hưởng tài trợ của chính phủ, được ở nhà thuê không mất tiền...Khi chồng sang, thoát cảnh “vọng phu” là tất cả chấm hết. Chỉ riêng số tiền thuê nhà hàng tháng đã chiếm luôn số tiền tài trợ , trong khi bao nhiêu  nhu cầu tự thân đặt ra, nào trả các loại bill mỗi tháng, nào xăng xe, chi tiêu, mua sắm v.v

  Để cứu gia đình nhỏ của mình khỏi sự bất tài, bất lực và bất mãn của chồng ( cả tâm bất tòng lực lẫn lực bất tòng tâm) trong điều kiện: “Gạo tiền níu thân sát đất” và sức khỏe hao vơi từng ngày (từ 116 pound còn 89 pound), tác giả đành phải cho in gấp hai tập “Chết ngoài kế hoạch” đã “thai nghén xong xuôi, để được bà con ủng hộ, cứu tế...Vì thế ý định ra tiếp tập hai “Ở tù cộng sản, đố ai không cười?” đành phải xếp lại, vì “người rầu chuyện có hay đâu bao giờ ?”

Cho đến giờ phút này, sau năm năm ở Mỹ (cuối tháng 6-2011 đến 6-2016). Cuốn “Chết ngoài kế hoạch” đã “sống” đúng “trong kế hoạch” của tác giả. Được độc giả ( đa phần ở độ tuổi tráng niên từ 60 trở lên) ủng hộ, mua giúp gần 2000 cuốn, đưa gia đình Thủy qua được khúc ngặt của những ngày đầu sống cuộc đời lưu vong trên đất Mỹ. Đồng thời sức khỏe cũng đã được “đại tu” trở lại. Từ 89 pound thành 98 Pound hiện tại. Không còn cảnh “điện yếu, cơ yếu, hơi ngắn, còi rè’ nữa nên kế hoạch “xóa đói giảm nghèo” lần thứ hai lại tiếp tục, cũng là đền đáp lại tấm lòng, sự nhắc nhở, ưu ái các chủ nhà sách ở Nam Cali  như Tự Lực, Tú Quỳnh, Văn bút:  “Chị in tiếp cuốn hai đi. Sách của chị thuộc diện túc tắc bán được ..”

Hy vọng những người yêu chữ trong cộng đồng người Việt ở Hải ngoại ( đặc biệt là ở Mỹ) tíếp tục ủng hộ Thủy qua việc mua sách, vừa góp vào quỹ “xóa đói giảm nghèo” cho tác giả còn tích cực “xóa tức, giảm buồn” cho mình  trong quãng đời xa xứ ( khi áp lực trong lúc “vịn vai đời để sống” tăng cao, hoặc  căm hận cộng sản mà không có cách nào giảm thiểu stress) khi đọc xong cuốn sách này sẽ thực sự được thư giãn sau chuỗi ngày than dữ, để tuổi thọ mà trời định cho cũng phải nới rộng ra. Không phải bảy mươi, tám mươi , chín mươi mà đạt tới con số một trăm hai mươi năm như khoa học đã phát hiện và chứng minh.

Nếu “Chết ngoài  kế hoạch” là bông hoa đời bật ra từ bãi rác xã hội chủ nghĩa thì “Trong chết, cười ngặt nghẽo” thực sự là đóa hoa cười  mọc lên trên nền tù tối tăm, hôi hám, nhơ nhớp và vô cùng ác độc của chế độ cộng sản. Những kẻ đã rắp tâm  đưa toàn dân vào một cuộc chiến đẫm máu, ngu xuẩn. Trong khi dân nghèo, nước yếu lại “đối thoại” với Mỹ (đồng minh của chính thể Việt Nam Cộng hòa) bằng  bom đạn, qua việc liếm bùa Trung Cộng và Nga xô để xin vũ khí, lương thực. Cho dù cộng sản cố tình lấp liếm là “Cuộc đấu tranh giải phóng Miền Nam, thống nhất đất nước”, thì  thực tế vẫn là một cuộc chiến tranh phi nghĩa, huynh đệ tương tàn.  Bởi xét cho cùng chẳng có cuộc chiến tranh nào là chính nghĩa cả và sự đối thoại bằng đạn, bom, bao giờ  cũng là sự đối thoại của  tột cùng  ngu xuẩn.

Máu đổ một giây, di họa đủ một đời, huống hồ máu đổ suốt tám mươi nhăm năm qua thì di họa biết bao nhiêu mà kể xiết ( Kể từ cuộc khởi nghĩa  Xô viết Nghệ Tĩnh năm 1931, đến cách mạng tháng tám 1945, cải cách ruộng đất 1953-1957, chiến dịch Mậu Thân tại Huế năm 1968. Mùa hè đỏ lửa tại thành cổ Quảng Trị  năm 1972. Cưỡng chiếm Miền Nam tháng tư năm 1975...Rồi các cuộc di dân, vượt biển, đi kinh tế mới...đưa số người chết lên tới cả chục triệu người... Cứ một người nằm xuống, cả đại gia đình trắng xóa xác khăn tang...Nỗi đau không chỉ thể hiện qua tiếng khóc, trên gương mặt người thân mà còn xoáy vào tim óc của triệu triệu người có lương tri trong và ngoài nước.  Đó cũng là lý do một người hiểu biết, có lương tâm văn học như Thủy “Không thể ngồi yên” để hưởng cơm thừa, canh cặn của đảng trong bối cảnh: “ Giang sơn chan chứa đôi hàng lệ” hoặc “Đảng nhất đinh thắng, dân nhất định thua”

Một lần nữa xin chân thành cám ơn độc giả gần xa đã âm thầm ủng hộ Thủy từ những ngày đầu  tiên tranh đấu với  những bút danh Thái Hoàng, Nại Dương*, Quý Dân, Mai Xuân Thưởng, Tuệ Minh, Đồ Nghệ, Nguyễn Hải, Võ Quế Dương v.v mà hầu hết cứ tưởng là ...đàn ông vì chất giọng  nam tính  cùng những bút danh cũng đặc biệt nam tính của mình.

Âu cũng là một kỷ niệm vui trong cuộc đời cầm bút tranh đấu và làm báo, viết sách của  tác giả. Một kỷ niệm mãi mãi không bao giờ  quên, cho đến khi chế độ cộng sản hoàn toàn sụp đổ trên quê mẹ Việt Nam... Ngày ấy, ngày ấy sẽ không xa, và dân tộc Việt Nam trong năm nay sẽ là người chiến thắng.

Sacramento  - 2017

                    Trần Khải Thanh Thủy

 

-----------------------------

Thái Hoàng: Nói lái từ “thoáng hài”. Ám chỉ cách viết thiên về hài hước, châm biếm của tác  giả. Chuyên rắc nấm cười vào các câu chữ, bắt mọi người phải...đếm răng  cùng mình.

Nại Dương: Ánh dương nhẫn nại chiếu sáng trên bầu trời( không phải đại Dương, như một số độc giả hiểu lầm là tác giả viết sai chính tả).

 

Mong nhận được sự ủng hộ hết mình từ các quý độc giả xa gần:

Điện thoại:  916 248 3414

Email: Honvongphu25@gmail.com

 

 

 



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Một tiểu tiết khá thú vị được ghi nhận trong cuộc gặp gỡ này là TT Biden đã đến biệt thự Villa La Grande, nơi tổ chức cuộc họp sau Putin. Theo bản tin của VOA Anh ngữ, dù Putin đã đến khá đúng giờ, nhưng đây là sắp xếp chu đáo của các nhân viên Bạch Ốc nhằm ngừa sự tái diễn như TT Donald Trump đã bị Putin cho đợi đến 30 phút trong cuộc họp thượng đỉnh tại Helsinki vào năm 2018, dù trước đó Trump đã đến muộn khi đến họp với NATO hay yết kiến Nữ Hoàng Anh.
Nền âm nhạc Việt Nam đã mất đi những khuôn mặt tài hoa, nhân cách… nhưng, rất may đã gởi lại những ca khúc bất tử. Nhạc sĩ tài hoa của nhân loại Johann Sebastian Bach (1865-1750) cho rằng “Âm nhạc có thể giúp tinh thần rũ sạch mọi bụi trần của cuộc sống thường ngày” nên khi “đầu óc vẩn đục” hãy lắng nghe ca khúc của tác giả đã quý mến để rũ sạch bụi trần.
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
Nước Úc đã bước vào tiết Thu, khí trời lạnh, những chiếc lá đang đổi sang màu, cơn mưa đầu mùa làm lòng người se lại. Nhận tin báo từ quê nhà Thầy đã viên tịch, lòng con đau nhói vì không về được để đảnh lễ Kim Quan nhục thân Thầy, thọ tang Ân Sư Giáo Dưỡng. Nơi phương trời viễn xứ, con hướng về ngôi Chùa Bình An, Giác Linh Đài tâm tang thọ phục.
Tôi tin vào những điều không thể. Tưởng tượng bạn đang rất căm ghét một con người hay một con vật nào đó. Rồi bỗng dưng một ngày bạn thấy họ là chính mình. Bạn có cảm giác mình biết về họ rõ như biết về những đường chỉ trên bàn tay của mình. Thậm chí, bạn cảm được cái khát khao và thương nó như thương nỗi khát khao của mình ngày nào - đó là cái tình cảm lạ lùng mà tôi dành cho con chuột của con trai tôi.
Nước tìm chỗ trũng thì tiền cũng biết chạy vòng quanh thế giới kiếm lời. Thị trường nhà đất ở Nhật bị sụp vào đầu thập niên 1990 nên tiền chạy sang Đông Nam Á và Đông Âu tìm các con rồng sắp cất cánh. Khi Đông Á và Đông Âu bị khủng hoảng vào cuối thập niên 1990 tiền lại đổ vào Mỹ và Nam Âu bơm thành hai bong bóng địa ốc rồi vỡ tung năm 2007 (Mỹ) và 2010 (Nam Âu).
Tôi tình cờ tìm được ấn bản Lá Thư Về Làng của nhạc sỹ Thanh Bình, do nxb Lúa Mới phát hành, năm 1956. Vào thời điểm đó, tuy chưa đủ tuổi để cắp sách đến trường nhưng tôi cũng đã thuộc lời của nhạc phẩm này rồi vì nghe mấy bà chị và radio hay hát
Thới gian vẫn không ngừng trôi, hết xuân lại hạ, ngày tháng dần qua như nước chảy mây bay, sóng sau đè sóng trước, từng thế hệ lần lượt nối tiếp nhau. Ba chẳng mấy chốc giờ đã lên nội, ngoại. Tóc ba đã bạc trắng mái đầu, mỏi gối chồn chân… Thương ba nhưng đành chịu thôi, quy luật sinh – lão – bệnh – tử có chừa ai đâu!
Khi vừa nhận chức, Tổng thống Joe Biden đã phát biểu rằng dân chúng Mỹ sẽ có thể tụ họp ăn mừng Lễ Độc lập 4/7 trong hè sắp tới. Điều đó chắc sẽ xảy ra vì còn một tháng nữa là đến ngày 4/7, trong khi tiểu bang California là nơi đã có những giới hạn khắc khe nhất nước trong việc phòng chống Covid thì cũng đang mở cửa ra. Nhiều trường phổ thông và đại học đang tổ chức lễ tốt nghiệp, trong giãn cách xã hội và giới hạn khách tham dự là dấu hiệu đáng mừng cho sinh viên học sinh. Giờ N sắp điểm với Covid-19 ở California. Chiến thắng cơn đại dịch trên nước Mỹ cũng đã thật gần.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.