Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

“Hãy Để Mặc Tôi Yêu Em” Trong Những Ca Khúc Diệu Hương

20/05/201719:10:00(Xem: 6890)

“HÃY ĐỂ MẶC TÔI YÊU EM” TRONG NHỮNG CA KHÚC DIỆU HƯƠNG
 

Chu Tất Tiến
 

Có lẽ khi Thượng Đế thổi hơi vào nắm đất để biến đất thành Con Người, Ngài đã thổi luôn vào tâm hồn loài người nỗi cô đơn, để từ những cô đơn, mà Con Người mới khao khát đi tìm hạnh phúc. Vì thế, mà luôn luôn, trong mỗi Con Người, đều có Cô Đơn, Khát Vọng, và Hạnh Phúc chen lẫn với nhau. Tùy theo cá nhân, hoàn cảnh mà yếu tố này vượt trội hơn yếu tố khác, để tự sâu thẳm trong trái tim, những dấu hiệu Cô Đơn hay Hạnh Phúc thể hiện ra bề ngoài qua nụ cười hay qua nước mắt. Bên cạnh những dấu chỉ dễ nhận ra đó, lại có những mâu thuẫn khó giải trừ, như trong nụ cười đôi khi lại lẫn nước mắt, ngược lại đôi khi lệ đang tuôn chẩy, một nỗi mừng vui tràn ngập khiến nước mắt rạng rỡ như những hạt ngọc long lanh.

Âm nhạc của Diệu Hương là như thế đó. Trong hầu hết các sáng tác của Diệu Hương người thưởng ngoạn đều thấy những phản đề chan hòa trong từng câu nhạc. CD “Hãy để mặc tôi yêu em” là một thể hiện rõ nét những tương phản đau đớn như tiếng vặn mình của cây cối trong những cơn mưa bão, khi lá và thân cần nước để vươn lên, nhưng cũng đồng thời sợ hãi thái độ vũ phu của cơn bão có thể làm cây ngạt thở.
 
blank 
Diệu Hương viết: “Hãy để mặc tôi yêu em. Tình yêu là những ước mơ trong từng đêm chờ…Hãy để mặc tôi lênh đênh. Trên biển vô ngàn dịu dàng cơn sóng êm… Hãy để mặc cho con tim. Đi tìm giấc mộng còn trong viễn vông. Ôm niềm khát vọng buồn theo gió đông. Đêm tàn hoa rụng lòng thôi ước mong. Nhưng hãy để mặc tôi yêu người.” Tại sao lại phải yêu một cách thôi thúc như vậy chứ? Tại sao lại phải năn nỉ tình yêu, môt tình yêu mông lung, không điểm khởi đầu và không có kết thúc? Ôi chao! Tình yêu là chi mà con người cứ phải đi tìm? Có thể chỉ là những điểm nóng trong tâm hồn của mỗi người, từ khi trở thành người biết nhớ, biết chờ thì tình yêu chợt nở hoa. Giản dị như thế thôi. Tại sao lại không nhỉ? Diệu Hương đã gói tình yêu vào trong trái ô mai, vào một cánh hoa phượng đỏ và tự mình trả lời, như trong bài “Tại sao là không?” như sau: “Sao không là cánh chim tìm về? Sao không là tiếng vui tràn trề? Sao đi về những đêm buồn bã hoang mê? Sao không là giấc mơ một đời? Sao không còn với nhau một thời? Sao không và tại sao là không?” Đúng thế! Tại sao lại không yêu nhỉ? Con chim nhỏ bé kia còn biết yêu nữa là con người!

Nhưng, tình yêu có phải chỉ là ly rượu vang đỏ không? Không! Những giọt vang đỏ hay  những cơn mưa buồn chính là những giọt nước mắt. “Nhớ bao ngày đã qua, đêm nay ta vẫn trông chờ một dòng sông xưa. Bước chân người đã xa. Ra đi mang theo điều dối trá!... Trên môi dòng mưa tuôn. Hay nước mắt một người cô đơn?” Vậy, tình yêu không là hoa hồng sao? Nếu không là hồng, là phượng, sao con người mãi khát vọng tình yêu, như một điểm hẹn xa vời? Có lẽ, theo Diệu Hương, tình yêu nào cũng là đau thương, là tan vỡ, là những giả dối: “Tình ta ôi chia lối yêu thương chìm sâu. Níu tay chào nhau để một kiếp đời đớn đau.”

Thôi, thế thì chia tay nhau đi, để cho tháng ngày lặng thinh, chờ đợi một kết cục buồn bã, với những câu hỏi xé lòng: “Khi nhắm mắt tôi sẽ mang theo được những gì? Mang theo tôi, con tim đớn đau cho cuộc tình cuối. Tôi không biết từng ngày sẽ như đêm. Tôi đâu biết cuộc đời trắng hay đen. Trong bóng tối, đường mở lối thênh thang. Theo tôi về nơi chốn buồn cỏ hoang.”

Thế thì tình yêu chỉ là não nề, là thất vọng hay sao? Tình yêu chỉ là một món quà cần có cho một con người sống hay sao? Thế thì tình yêu ích kỷ quá! Không, không phải đâu! Tình yêu của Diệu Hương là một tình yêu mênh mông của một người có trái tim dễ rung động theo nhịp đập của thiên nhiên mà thôi: “Trên con sóng, thuyền vẫn ngược dòng trôi xa. Trong con tim tình ấy, môt trời bao la. Cho em thôi hờ hững cuộc đời xa lạ. Và trong cô đơn còn có bóng mát hiền hòa”.

Tình yêu trong nhạc của Diệu Hương, thật sự đáng quý vì không chỉ nhìn vào bản thân mà còn nhìn vào những tâm hồn khác, đang đau đáu với những kỷ niệm chập chùng. Tình yêu của Diệu Hương đầy thứ tha, đầy rộng lượng. Vậy, những ai muốn nghe nhạc Diệu Hương, muốn tìm gặp tác giả để thấy những dòng nhạc thật sự qua tiếng hát của Diệu Hương thì xin mời đến gặp tác giả trong ngày văn nghệ “Tìm Về Kỷ Niệm”, được tổ chức tại Saigon Performing Arts Center, 16149 Brookhurst St, thành phố Foutain Valley vào lúc 7 giờ tối, ngày 2 tháng 6, với sự trình diễn của những giọng ca thật quyến rũ của Thanh Hà, Trần Thái Hòa, Don Hồ, Trọng Bắc, Vy Hà, Như Ý, Vũ Anh, và Diệu Hương. Trong chiều văn nghệ “Tìm Về Kỷ Niệm” này, khán giả sẽ thấy tài hoa của người nhạc sĩ sẽ sắp xếp những bản tình ca nồng nàn một thuở nào theo môt sáng kiến độc đáo khó có thể tìm thấy ở nơi nào khác, ngoài các chương trình của Diệu Hương, người nhạc sĩ, ca sĩ của Tình Yêu.

  



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Báo chí tự phong “cách mạng” của Cộng sản ở Việt Nam đã hiện nguyên hình là cái loa tuyên truyền cho đảng để phủ nhận quyền tự do ngôn luận và tự do báo chí của dân. Việc này đã, một lần nữa, được chứng minh vào dịp kỷ niệm 96 năm của điều gọi là “ngày báo chí cách mạng Việt Nam” (21/6/-1925 – 21/6/2021). Ngày 21/6 được chọn để đánh dấu việc ông Hồ Chí Minh đã một mình thành lập và biên tập Báo Thanh niên - cơ quan của Hội Việt Nam Cách mạng Thanh Niên - tại Quảng Châu (Trung Quốc) để truyền bá chủ nghĩa Mác - Lê-nin vào Việt Nam.
Sartre là con người hoài nghi muôn thuở nổi trôi giữa hai cực Hiên Hữu và Hư Vô- L'Être et Le Néant. Chủ thuyết Existentialisme của Jean Paul Sartre là hiện thân của nước Pháp và Châu Âu ở hậu bán thế kỷ thứ XX. Charles De Gaule có lý khi ông bảo Sartre là nước Pháp- "Sartre, c'est la France"./.
Chúng ta nên công nhận rằng "cuộc tranh luận về lạm phát" hiện nay như là những gì mà nó đang là: một dấu vết sai lầm được đặt ra bởi những người tìm cách cản trở những nỗ lực của chính quyền Biden để giải quyết một số vấn đề cơ bản nhất của Mỹ. Thành công đòi hỏi nhiều công chi. Cuối cùng, Hoa Kỳ cũng may mắn có được giới lãnh đạo kinh tế mà họ sẽ không chịu khuất phục trước nỗi sợ hãi.
Trước khi hạ cánh an toàn, Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh đã không quên bầy tỏ sự quan ngại sâu sắc về cái mối tình hữu nghị (rất) mong manh giữa nước ta và nước bạn: “Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già có xu thế ghét Trung Quốc.”
Hôm nay tôi và quý vị là người được đón nhận ngày lễ quốc gia đầu tiên để ghi nhớ ngày Juneteenth. Chúng ta hãy cùng nhau đi vào lịch sử để ôn và tìm hiểu thêm về ngày này và hi vọng từ đó chúng ta sẽ có những bài học sẽ làm cho cuộc sống ta thêm phần ý nghĩa về tình người cũng như đạo đức.
Cuộc họp thượng đỉnh giữa hai tổng thống Biden và Putin được báo chí quốc tế quan tâm và tin tức về cuộc họp này được loan tải rộng rãi. Phần tóm lược sau dựa vào các bản tin và bình luận của các cơ quan truyên thông Anh, Pháp, Nga và Trung Quốc về cuộc họp này.
Một tiểu tiết khá thú vị được ghi nhận trong cuộc gặp gỡ này là TT Biden đã đến biệt thự Villa La Grande, nơi tổ chức cuộc họp sau Putin. Theo bản tin của VOA Anh ngữ, dù Putin đã đến khá đúng giờ, nhưng đây là sắp xếp chu đáo của các nhân viên Bạch Ốc nhằm ngừa sự tái diễn như TT Donald Trump đã bị Putin cho đợi đến 30 phút trong cuộc họp thượng đỉnh tại Helsinki vào năm 2018, dù trước đó Trump đã đến muộn khi đến họp với NATO hay yết kiến Nữ Hoàng Anh.
Nền âm nhạc Việt Nam đã mất đi những khuôn mặt tài hoa, nhân cách… nhưng, rất may đã gởi lại những ca khúc bất tử. Nhạc sĩ tài hoa của nhân loại Johann Sebastian Bach (1865-1750) cho rằng “Âm nhạc có thể giúp tinh thần rũ sạch mọi bụi trần của cuộc sống thường ngày” nên khi “đầu óc vẩn đục” hãy lắng nghe ca khúc của tác giả đã quý mến để rũ sạch bụi trần.
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.