Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thế Kỷ Của Máu, Di Sản 100 Năm Của Đế Quốc Cộng sản (Century of Blood - 100 Years of Communisms Bloody Legacy)

26/04/201700:00:00(Xem: 4709)

blank
Một trăm năm trước đây trong tháng này, một đoàn xe lửa kéo bởi đầu máy số 293 đến trạm Phần Lan ở Petrograd (St Petersburg). Mặc dù trời đã khuya, một đám đông chờ đợi vẫy cờ đỏ và hoa. Trong một toa xe lửa bít kín là một hành khách không bao lâu nữa sẽ trở thành nhà độc tài của nước Marxist đầu tiên trên thế giới: Vladimir Ilyich Ulyanov, được biết đến nhiều hơn là Lenin.

Trở về sau 10 năm lưu vong, ông được chào đón bởi các đồng chí xã hội chủ nghĩa, cũ và mới, một tháng trước đó họ đã lật đổ Hoàng Đế Nicholas II. Lenin tuyên bố tại trạm xe lửa "Cách mạng Nga bạn đạt được đã mở ra một kỷ nguyên mới." Một kỷ nguyên mới, thật sự như thế, nhưng chắc chắn không phải là một kỷ nguyên tốt hơn cho hơn 100 triệu người mà trong quá trình một thế kỷ tiếp theo, sẽ bị tra tấn, bách hại và bị giết chết dưới danh nghĩa cộng sản.

Thật bi thảm, những sự kiện này đang gây tranh cãi đối với một số người - và thậm chí không được nhiều người biết đến - vào năm 2017. Đặc biệt, một phần lớn của thế hệ thiên niên kỷ không ý thức và thờ ơ đối với những nỗi kinh hoàng và sự lừa dối của chủ nghĩa cộng sản cũng như ý thức hệ tập thể và chủ nghĩa xã hội đồng hành.

Một nghiên cứu gần đây do YouGov thực hiện cho thấy chỉ có 33 phần trăm của thế hệ thiên niên kỷ đã biết rõ về Lenin. Trong số những người này, 25 phần trăm xem ông ta thuận lợi. Cuộc nghiên cứu cũng cho thấy, trong số những hiểu biết sâu sắc đáng lo ngại khác, 32 phần trăm của hế hệ thiên niên kỷ tin rằng nhiều người đã bị chính quyền George W. Bush giết chết hơn chế độ của Joseph Stalin. Chế độ này làm không ít hơn 15 triệu người chết.

Bị ảnh hưởng bởi các hệ thống giáo dục và văn hoá chống lại các nền kinh tế thị trường tự do và sẵn sàng để tẩy trắng con người của chủ nghĩa Marx, người Mỹ trẻ ngày càng chuyển sang chủ nghĩa xã hội và các hình thức tư tưởng cực đoan khác. Trong cuộc thăm dò năm 2016 của Đại học Harvard, 33 phần trăm số người trả lời trong độ tuổi từ 18 đến 29 cho biết họ ủng hộ chủ nghĩa xã hội, trong khi 51 phần trăm cho biết họ phản đối chủ nghĩa tư bản. Sự kiện đáng báo động là những kết quả của cuộc tham dò cho thấy chỉ có 25 phần trăm của thế hệ thiên niên kỷ tin rằng sống trong một nền dân chủ là điều cần thiết, so với 75 phần trăm cho thế hệ của ông bà của họ.

Đồng thời, các cuộc thăm dò cho thấy những người trẻ tuổi đánh giá sự công bằng cao hơn là dân chủ. Từ những dữ liệu này chúng ta có thể suy ra rằng nhiều người thuộc thế hệ thiên niên kỷ quan tâm sâu sắc đến việc nhà nước chăm sóc họ, cho dù nếu nó làm suy yếu các quá trình dân chủ. Nói một cách ngắn gọn, chủ nghĩa tập thể.

Trên thực tế, tổ chức của chúng tôi đã theo dõi sự phát triển của hàng chục tổ chức tân Mác Xít trong các trường đại học và trong các phong trào phản kháng ở thành thị. Số thành viên của họ đang tăng lên và có thể lên tới vài trăm ngàn. Không có gì đáng ngạc nhiên, các nhóm này gồm những người theo chủ nghĩa xét lại về lịch sử Hoa Kỳ và phổ biến tuyên truyền thế kỷ 21 trên truyền thông xã hội Mỹ - những thông điệp được làm ra hoặc mượn từ những người truyền tải đi từ Havana, Bắc Kinh, và thậm chí cả Bình Nhưỡng.

Thượng nghị sĩ Bernie Sanders và các nhà lãnh đạo khác của một cánh tả mới nổi đã triển khai cụm từ "chủ nghĩa xã hội dân chủ" (democratic socialism) làm lý tưởng mới của họ. Tuy nhiên, một từ, chỉ là một sự bổ sung về tính hùng biện, có ý nghĩa cao quý và quản trị tốt, không thể đủ vì nó không cho thấy tầm nhìn của họ khác biệt như thế nào với chủ nghĩa xã hội đầy thảm khốc về kinh tế và đẫm máu mà gần 40 quốc gia đã trải qua trong vòng 100 năm qua.

Nhưng vấn đề biến dạng lịch sử và nhận thức sai lầm nghiêm trọng hơn nữa. Tháng trước, báo chí của Viện Công nghệ Massachusetts (Massachusetts Institute of Technology) - xếp hạng thứ 7 trong số những trường đại học tốt nhất trong nước theo U.S. News & World Report - đã phổ biến cuốn sách “Chủ Nghĩa Cộng Sản Cho Trẻ Em” của Bini Adamczak, nhà lý thuyết và nghệ sĩ xã hội có trụ sở tại Berlin. Cuốn sách "trình bày lý thuyết chính trị theo những thuật ngữ đơn giản của chuyện của trẻ em, cùng với các minh họa của những nhà cách mạng nhỏ đáng yêu trải qua sự đánh thức chính trị của họ". Những nhà cách mạng nhỏ bắt đầu từ Lenin, tiếp tục qua Che Guevara và Mao Trạch Đông, và ở lại với chúng ta ngày nay từ Bình Nhưỡng đến Caracas, đã gây ra đau khổ cho cuộc sống của hàng trăm triệu người.

Đất của ngu dốt và ghen tị không sanh ra hoa quả mà là gai.

Hôm nay, cờ búa liềm một lần nữa lại phất phới trên bán đảo Crimean. Ở Venezuela, các công nhân hiện nay đang bị buộc phải dời đến các nông trại tập thể bằng những biện pháp cưỡng chế để khắc phục nạn đói do con người tự gây ra cho đất nước trước đây thịnh vượng. Ở Hồng Kông, lần đầu tiên trong lịch sử, Mao được miêu tả trong sách giáo khoa như một anh hùng xã hội chủ nghĩa - không phải là một kẻ giết người hàng loạt. Chính việc sửa đổi chương trình lịch sử sửa đổi do Bắc Kinh ủy nhiệm đã gây ra những phản kháng của sinh viên vào năm 2014, được gọi là Phong Trào Ô Dù.

Vào năm 1919, hai năm sau khi Lenin trở lại Nga, Lincoln Steffens, người điều tra về tham nhũng chính trị nổi tiếng và là đồng sáng lập The American Magazine, đã dành ba tuần thăm viếng Liên Xô sau khi mới thành lập. Bị kích động bởi những gì ông đã chứng kiến, khi trở về Mỹ, ông đã khoe khoang "Tôi đã nhìn thấy tương lai và nó thành công." Tất nhiên, “nó” là chủ nghĩa cộng sản.

Không lâu, "thử nghiệm của Nga" đã chuyển sang chế độ độc tài chưa từng có với nạn đói, lao động cưỡng bức, xử án trình diễn và đàn áp tàn bạo phe đối lập. Mặc dù chính Steffen đã vứt bỏ chủ nghĩa cộng sản vào đầu thập niên 1930, ông sẽ mãi mãi phục vụ như một cái túi đấm cho lời tiên tri vụng về của ông.

Tuy nhiên, ông đã không hoàn toàn sai. Trong khi chủ nghĩa cộng sản rõ ràng thất bại trong việc mang lại những điều không tưởng, Steffens, một cách thảm hại, đã thực sự nghiên cứu trước "tương lai." Liên Xô kéo dài thêm bảy thập kỷ nữa và hiện nay 1/5 dân số thế giới vẫn sống dưới chế độ cộng sản độc đảng tại Trung Quốc, Cuba, Lào, Bắc Triều Tiên và Việt Nam. Thế kỷ của chủ nghĩa cộng sản bắt đầu cách đây 100 năm. Ý thức hệ, chịu trách nhiệm cho nhiều cái chết hơn bất kỳ hệ tư tưởng hay tôn giáo nào trong lịch sử loài người, vẫn tiếp tục gây ra thiệt hại nặng nề về sinh mạng con người.

Để bóp méo và làm hư hỏng khát vọng của Lincoln Steffens dành cho nước Mỹ, những chế độ này hoạt động hàng ngày để đảm bảo rằng các chính phủ của đảng, bởi đảng, cho đảng sẽ không bị hư mất khỏi trái đất.

Thêm nhiều người Mỹ cần phải đứng lên để bảo vệ sự thật về những gì đã xảy ra và những gì đang xảy ra khi nói đến những ý tưởng thất bại của chủ nghĩa tập thể, cả chủ nghĩa xã hội lẫn chủ nghĩa cộng sản. Chúng ta phải chiến đấu vì công lý khi có thể, đối với những người bị giết vì lý do tư tưởng và gia đình họ vẫn tiếp tục đau khổ. Và chúng ta phải chiến đấu để vun xới trí nhớ chính xác về lịch sử khó khăn này. Nếu không, sẽ không có sự thật và công bằng. Và dường như, nền dân chủ Mỹ cũng sẽ là nạn nhân.

+++++++

Việt Nam Mỹ Hoa Kỳ

Chị Dậu Năm 2017

Chu Tất Tiến

Nghe tiếng chân bước lẹp xẹp trước cửa, chị Dậu ngoái đầu ra, thấy anh Dậu đang lê từng bước mệt mỏi vào, chị vội vã đứng lên, bước tới đỡ lấy cánh tay anh Dậu, lo lắng hỏi:

- Nhà em làm sao thế? Có chuyện gì vậy?

Anh Dậu vật người ra chiếc chiếu cói, thở dài:

- Thì cũng việc cưỡng chế nhà ta đó!

Chị Dậu ngồi xụp xuống cạnh chồng, mở to mắt, miệng như mếu, hỏi tới tấp:

- Thế.. bác Cần, Chủ Tịch, nói sao? Ông ấy không lý gì đến tình trạng thương binh của nhà em à? Nhà em có đưa trình giấy thương binh ra không? Có nói là nhà mình là do cụ Cố tổ để lại không?

Anh Dậu vẫn nằm dài trên chiếu, lắc đầu:

- Thương binh thì ăn thua mẹ gì? Bác Cội ở xóm trên đưa cả giấy liệt sĩ của anh Cội, rồi Huân Chương Chống Mỹ nữa, mà cũng bị đuổi nữa là.

Chị Dậu đột nhiên nổi lôi đình;

- Thế thì còn thể thống gì nữa? Còn ác hơn cả thời Thực Dân Tây nữa à? Bọn nó có còn lương tâm không? Trời cao đấy dầy ạ!

Rồi chị quay ra cửa, khóc rống lên:

- Ối! Bác Hồ ơi! Bác lừa chúng cháu chết cả rồi!

Vừa lúc ấy, có tiếng chân nhiều người xầm xập chạy đến. Một số thanh niên gậy gộc, tay đao, tay súng, ồ ạt tiến vào. Tên đi đầu chỉ tay vào chị Dậu:

- Lày! Chị kia! Chị gọi Bác Hồ nàm rì thế? Chị muốn tuyên truyền phản động hả?

Như bếp than đang âm ỉ được một giọt dầu hôi đổ vào, chị Dậu đứng bật dậy, cũng chỉ tay vào tên cầm đầu:

- Tuyên truyền phản động hả? Mày nói sao? Tao mà tuyên truyền phản động hả? Mày có biết mày đang nói với ai không? Tao này! Tao là dân quân du kích xã Đồng Điếu đây! Tao tuyên truyền phản động ở cái lỗ nào?

Nghe vợ nói lớn, anh Dậu cố chống tay ngồi dậy, giơ tay can vợ:

- Thôi, mình ơi! Giữ mồm giữ miệng! Thời buổi này, con chó con mèo cũng không dám kêu nữa là! Mình nói hăng thế, chúng nó lại chụp mũ..

Một đứa con gái mặt rỗ chằng rỗ chịt, hùng hổ tiến lại, một tay chống bẹn, một tay xỉa váo mặt anh Dậu:

- Lày! Anh lói điêu ngoa thế? Anh lói anh chụp mũ nhà anh hả? Đây đéo thèm chụp mũ nhá! Đây muốn bắt ai thì bắt, muốn nhốt ai thì nhốt, đéo cần chụp mũ.

Chị Dậu nổi sung lên, bước một bước lại chỗ đứa con gái rỗ, vung tay tát nó một cái:

- Mày đừng có hỗn với chồng tao, đồ con đĩ non! Mày tưởng mày làm Ban Văn Hóa là mày muốn làm giời làm đất gì thì làm hả? Tao vả vỡ họng mày ra bây giờ! Lúc tao làm du kích, mày còn ở truồng tắm ao mà! Mày có nhớ lúc mày bị đỉa chui vào đít, mày khóc như cha chết, tao phải gắp đỉa ra cho mày mà…

Bị tát sung cả má, con nhỏ rỗ kia cũng nổi hung, té tát:

- Nhà chị dám đánh chính quyền hả!

Rồi quay lại đám lâu la đứng sau:

- Các đồng chí! Bắt nhốt con mẹ lày cho tao. Ló dám chống đối chính quyền! Tấn công nhà lước!

Vừa lúc ấy, một bóng lùn lùn mập mập tiến vào, gạt tay con bé rỗ ra, nói:

- Thôi, đồng chí Bê! Đồng chí không được nóng. Để tôi giải quyết.

Anh Dậu đang ngồi bệt dưới đấy, thấy người vừa tới, vội bật dậy, chắp tay vái:

- Chào đồng chí chủ tịch xã.

Người mới đến là Chủ Tịch Xã Đồng Điếu, dáng điệu thong thả hơn mấy tên du côn kia, nói chậm rãi:

- Anh chị phải hiều là đây chủ trương của Nhà Nước, không phải của chúng tôi. Xã được lệnh phải đổi diện đất của anh chị thành đất Quốc Phòng, để giải quyết tình trạng thiếu cơ sở hoạt động. Anh chị cứ nghe lời chúng tôi đi, nhận tiền bồi thường rồi chúng tôi sẽ giải quyết cho anh chị nơi ăn chốn ở mới tốt đẹp hơn.

Anh Dậu cười khẩy:

- Tốt đẹp hơn? Bồi thường à? Bồi thường được bao nhiêu? Đất của chúng tôi giá bốn trăm ngàn một thước vuông, xã bồi thường bốn chục ngàn một thước vuông, như vậy cũng coi như ăn cướp rồi. Nếu chúng tôi nhận tiền bồi thường rồi đi mua đất ở thành phố giá 4 triệu đồng môt thước, thế thì chúng tôi có đủ tiền để mua một cái nhà xí ở đó không? Không mua được nhà, không có chỗ ở thì chỉ lang thang ngủ bờ ngủ bụi cho đến khi công an đến bắt nhốt về tội du đãng hả?

Ông chủ tịch xã gãi đầu:

- Cái này.. cái này không phải do chúng tôi đặt ra. Nhà Nước đặt tiêu chuẩn rõ ràng rồi. Nếu đồng chí chịu chuyển chỗ ở, Nhà nước sẽ cấp sổ đỏ cho gia đình đồng chí ở chỗ mới, đừng lo!

Anh Dậu ngửa mặt lên trời, cười khằng khặc:

- Sổ đỏ? Cầm lấy cái sổ đỏ chết tiệt ấy để mang nợ suốt kiếp à! Mỗi gia đình nhận sổ đỏ, chưa biết chỗ ở mới có ở được không, đã phải viết giấy nợ Nhà Nước vài trăm triệu đồng! Lấy tiền đâu ra mà giả? Cởi truồng ra, bán cả quần xịp cũng không biết giả nợ đến mấy kiếp! Chúng tôi đang có nhà ở, khi khổng khi không bị nhà nước đuổi nhà, cho một miếng sổ đỏ bằng bàn tay, rồi biến thành thằng mang nợ phải trả nợ lãi mẹ lãi con. Mà cũng đéo đào đâu ra tiền mà trả. Tiền ăn không có lấy cái con cặc gì mà trả.

Càng nói, anh Dậu càng như mê đi:

- Mẹ kiếp! Tôi đi bộ đội, để lại mặt trận một nửa cái bàn chân, bây giờ què không ra què, đi thẳng không ra đi thẳng, có một miếng đất bằng cái lờ bà Nữ Oa cũng bị Nhà Nước đè ra, đòi lấy, nếu không giao cho nhà nước thì bị dán vào miệng cái bản án Chống đối người thi hành công vụ. Rồi bị kéo lê đi con chó. Mà con chó cũng còn hơn con người nhá! Con chó của ông chủ tịch Xã được ăn mỗi ngày một miếng thịt bò, tiền là tiền viện trợ xóa đói giảm nghèo đó mà! Còn tôi, thương tích đầy mình, đéo có khi nào được ăn một miếng thịt bò to như miếng thịt của con chó của ông chủ tịch!

Ông chủ tịch nghe đến đây thì xạm mặt, ấp úng:

- Tôi nói anh là vì tình đồng chí. Anh nên nhanh chóng giao nhà cửa cho nhà Nước, rồi lên tỉnh ở!

Nghe đến chữ “lên Tỉnh ở”, anh Dậu như nổi điên:

- Hà! Lên tỉnh ở hả? đã nói là đéo mua được một cái nhà xí ở trên tỉnh thì lên làm gì? Mà cho dù có mua được một cái nhà xí, thì làm gì mà ăn hả? Đời nhà tôi, bốn đời cố nông, chuyên làm ruộng thuê, nay lên tỉnh, đéo có nghề ngỗng gì, thì chỉ đi ăn mày! Mà nhà tôi không có mả ăn mày! Chỉ có ông Chủ Tịch Huyện, ngày trước 75 thì vẫn đi ăn mày, nay lên chủ tịch huyện thì nhà lớn, nhà nhỏ, vợ lớn, vợ nhỏ.. Tôi thì đéo biết làm gì chỉ biết cầy ruộng, rồi cầm sung, bây giờ lại tiếp tục đi cầy ruộng thuê cho người ta, cho bà vợ nhỏ của ông Bí Thư Huyện. Mà cũng đéo yên thân! Bây giờ lại bị đuổi đi..

Chị Dậu thấy chồng nổi nóng thì cũng nóng theo. Chị gào lớn:

- Ối giời cao đất dầy ơi! Ối làng nước ơi! Xem đây này. Bác Hồ bảo chúng tôi đi chiến đấu, thắng Mỹ ta sẽ xây lại bằng mưới, bây giờ chồng tôi là thương binh bậc một, mà nhà chúng tôi cũng bị cướp, lấy cái gì là mười đây? Có mười có lỗ đít! Mười cái l. què ấy!

Một tên ranh con, cầm khẩu súng Aka, hùng hổ chĩa vào chị Dậu:

- A! Cái con mụ lày! Cho ăn cơm không ăn, nại muốn ăn cứt!

Rồi nó hô lớn:

- Các đồng chí! Nhốt con mẹ này vào tù cho tao! Có gì thì tao chịu!

Anh Dậu tức tối chỉ tay vào mặt nó:

- Luật ở đâu ra mà đòi nhốt với giam, hả thằng công an con kia?

Tên Công an cười hì hì:

- Luật hả? Luật ở miệng tao này! Cái gì tao muốn làm là tự nhiên nó thành luật! Mày có tức không?

Chị Dậu xỉa xói vào mặt tên công an:

- Mả mẹ chúng mày nhá! Vào đồn công an hả? Vào đấy bằng chân, mà ra bằng cáng hả? Vào đấy thì hôm trước hôm sau, tụi mày đến nhà, báo cáo là anh ấy đã treo cổ tự tử bằng giây giầy rồi! Tao đây không có ngu mà vào đồn với chúng mày! Tao không vào mày làm gì tao? Ngày xưa bọn Lý trưởng, trương tuần còn không dám mó vào người tao nữa là bọn công an chúng mày…

Tên công an quắc mắt:

- Nhà chị không muốn vào cũng phải vào!

Rồi nó lẩm bẩm:

- Lý Trưởng, Trương Tuần đéo có quyền bằng tao.

Để chứng minh quyền lực, nó quay lại, hô lớn:

- Các đồng chi nghe lệnh tôi! Trói gô vợ chồng con mụ này lại vì chúng dó chống đối người thừa hành công vụ.

Tên Chủ tịch xã định giơ tay ngăn cản, nhưng lũ lâu la đã hùng hổ nhẩy vào trong nhà, tay đấm chân đá, lôi kéo anh Dậu, chị Dậu lê lết dưới đất, áo quần xổ bung. Anh Dậu cố chống cự lại nhưng bọn kia đông quá lại như lũ chó đói nên chỉ một lát là hại vợ chồng như hai cái xác bị nhóm công an cầm chân lôi xềnh xệch đi ra ngoài cồng. Chị Dậu cố tru tréo lên:

- Ối giời cao đất dầy ơi! Hàng xóm ơi! Coi bọn công an nó hãm hiếp tôi náy! Ối Bác Hồ ơi!

Anh Dậu đang bị lôi đi dưới đất, nghe chị Dậu gọi Bác Hồ, anh cố nhỏm dậy, gào lên:

- Bác Hồ cái con c. tao nè! Đ. Mẹ Bác Hồ và lũ ăn cướp! Đ. Mẹ chúng mày!

Một tên công an giơ chân đạp vào mồm anh Dậu, hằn học:

- Đ. Mẹ mày! Lũ dân ngu! Bây giờ mới biết bác Hồ là ai thì trễ rồi con ạ!

Phía sau, ông chủ tịch xã lẩm bẩm:

- Thế là xong một vụ cưỡng chế! Nhanh quá! Phen này báo cáo lên trên, thế nào cũng được thưởng!

Trong một căn buồng nhỏ, bổng có tiếng khóc òa lên của một đứa trẻ:

- Bố ơi! Mẹ ơi! Bố Mẹ …ẹ..e….e…

Xa xa có tiếng chó sủa ầm ĩ như một hội chợ chó dại..

Chu Tất Tiến

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Chỉ còn ba tháng nữa là đến ngày bầu cử tổng thống 2020 và một số các chức vụ dân cử khác, nước Mỹ đang bị phân rẽ hơn bao giờ hết kể từ cuộc chiến Việt Nam lồng trong bối cảnh của Chiến tranh Lạnh.
Mà nào có riêng chi thân phận của 41 sinh linh lớn bé mang dòng máu Việt. Biển Hồ cạn nước, tình hữu nghị Việt/Miên cũng đang cạn dần theo. Rồi ra, trong số 750.000 kiều bào ở Cambodia thì ít nhất cũng phải có đến hơn nửa sẽ phải tìm đường trở về cố quốc. Chứ còn nơi nao để mà dung thân nữa?
Phe Biden sẽ dựa vào ngoại giao, thương thuyết và liên minh (alliance) thay vì đánh bài thấu cáy như Trump. Ngược lại cánh diều hâu cho rằng Mỹ thương thuyết bị gạt từ 30 năm nay trong lúc liên minh kiểu ASEAN đã bị Bắc Kinh bẻ gãy. Mỹ không dễ dàng trở lại TPP khi bị cả hai cánh tả Bernie Sander lẫn hữu chống đối. Phần Trump chẳng nhờ cậy nước nào mà lại dấu kín lá bài tủ nên không ai biết Mỹ sẽ giải quyết căng thẳng với Trung Quốc như thế nào, thế giới lo sợ trâu bò húc nhau ruồi muỗi chết.
Ngày xửa ngày xưa, dưới chân Hy Mã Lạp Sơn có một vương quốc trù phú tên gọi Thắng Man. Dù là một vương quốc giàu mạnh nhưng lòng người ở đây không thành thật, sống trên những giá trị giả dối, phù phiếm. Tại ngôi chợ bên ngoài hoàng thành có một người đàn ông sống bằng nghề bán mũ. Mũ của anh chàng này rất đẹp nhưng không hiểu sao hàng ế ẩm nên anh chàng toan tính bỏ nghề, tìm nghề khác sinh sống.
Theo dõi các cuộc tranh luận cộng đồng trên các trang mạng xã hội, có lẽ cũng dễ dàng nhận ra một điều rằng: cộng đồng mạng của người Việt khá bạo lực. Một dạng bạo lực tâm lý, từ trong tâm tưởng và thể hiện qua những mẩu viết, lời bình trên Facebook hay dưới các bài báo. Đặc biệt khi liên quan đến các vấn đề chính trị xã hội, như về chính trường Hoa Kỳ hiện nay chẳng hạn.
Hôm nay, 6 tháng 8 năm 2020, thế giới kỷ niệm lần thứ 75 ngày hai quả bom nguyên tử được ném xuống hai thành phố lớn của Nhật bản: Hiroshima và Nagasaki. Tưởng không cần phải nhắc lại những thiệt hại về người, của và tinh thần người dân Nhật Bản và những hệ quả tai hại khôn lường từ 75 năm qua. Điều cần nói đến là sự quên lãng của nhân lọai về một tai họa nhãn tiền, một tai họa đã xẩy ra cách đây 75 năm, nhưng cũng có thể xẩy ra lần nữa vào bất cứ lúc nào và ở bất cứ nơi đâu.
Sau khi triều đại nhà Thanh sụp đổ và trước năm 1950, khu vực tương ứng với Vùng Tự Trị Tây Tạng (TAR) ngày nay thực tế là một quốc gia độc lập. Đất nước này [Tây Tạng] lúc đó đã tự phát hành tiền tệ và tem, và duy trì các mối quan hệ quốc tế. Tây Tạng tuyên bố có 3 tỉnh (Amdo, Kham và U-Tsang), nhưng chỉ kiểm soát tỉnh Kham phía tây và U-Tsang.
Như nhiều người khác, sự quý mến và ngưỡng mộ ông của tôi có lý do. Xem phim và đọc về ông, thỉnh thoảng lại dịch các bài viết xuất sắc của ông vốn dễ bắt gặp thì chúng thường là các bài nói chuyện sâu sắc, ý nghĩa, lan truyền niềm cảm hứng đến giới trẻ, người dân. Đặc biệt là những diễn từ với giới trẻ, tại các lễ ra trường đại học vào mỗi mùa bãi trường hàng năm.
Tiếng Việt của ta rất phong phú và có ý nghĩa thâm sâu. Khi áp dụng vào chính trị thì nghĩa chữ càng tím ruột, lộn gan lên đầu. Tỷ dụ như khi báo Nhân Dân, tiếng nói chính thức của Đảng và Nhà nước CSVN nghêu gao rằng “dân chủ là bản chất chế độ xã hội, vừa là mục tiêu, vừa là động lực của sự phát triển đất nước” (ngày 10/07/2020) thì dân Nam Kỳ Lục Tỉnh biết ngay đó là xạo ke, ba xạo, ba đía, hay là chuyện tào lao thiên địa, bá láp bá xàm.
Trong lịch sử cách mạng tranh đấu giành Độc lập Việt nam gần đây, có 2 Đảng Cách mạng có tuồi thọ cao nhứt là Việt nam Quốc dân Đảng và Đại việt Quốc dân Đảng. Đảng cộng sản tuy xuất hiện năm 1930, sau Việt nam Quốc dân Đảng, nhưng không phải là đảng tranh đấu cách mạng cho Độc lập dân tộc, mà tranh đấu cho quyền lợi của phong trào cộng sản quốc tế. Vì người cộng sản không có dân tộc và không có đất nước riêng của họ.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.