Hôm nay,  

Người Đã Đi Nhưng Người Vẫn Ở Bên Ta

23/04/201718:15:00(Xem: 6833)
NGƯỜI ĐÃ ĐI NHƯNG NGƯỜI VẪN Ở BÊN TA
 
KIỀU MỸ DUYÊN

          
Tôi vừa vào nhà thương thăm chị Hạnh Nhơn, trên đường về tôi khóc. Mẹ tôi mất 20 năm, đây là lần đầu tiên tôi khóc. Tôi thương chị Hạnh Nhơn lắm, cách đây hơn một tuần tôi có hỏi chị Hạnh Nhơn:

          - Chị có khỏe không?

Chị nói:

          - Cả tuần này mình không ăn được Duyên à, mình không cãi được số trời!

Giọng nói của tôi trùng xuống, tôi an ủi chị Hạnh Nhơn:

          - Chị còn sống lâu mà, thương phế binh, cô nhi, quả phụ cần đến chị, nhất định chị phải sống lâu.
          Một ngày tôi gọi cho chị Hạnh Nhơn, cho đến khi con gái chị ấy trả lời:

          - Mẹ cháu mệt lắm không nói chuyện được.

Sau đó, Tôi được cho biết chị Hạnh Nhơn được đưa vào nhà thương ngày thứ 4 cho đến hôm nay là 4 ngày, giải phẫu xong máu cứ chảy, sạn trong thận, lâu quá không chữa.

 blank

         
  Chị Hạnh Nhơn làm việc nhiều quá quên cả chính mình, chị hiền lành, phúc hậu. Cuối tuần chị tham gia sinh hoạt cộng đồng, có nhiều khi buổi sáng đi hội đoàn này, buổi tối đi hội đoàn khác, bao giờ cũng đến sớm về muộn, không bao giờ đến muộn về sớm, chị ấy rất lịch sự, ai cũng thương.

          Có nhiều lúc tôi nói: "Chị Hạnh Nhơn ơi, chị phải nghỉ ngơi chứ đi nhiều quá có hại cho sức khỏe của chị, nhất là chân của chị bị đau.

Chị Hạnh Nhơn nói: "nhiều hội đoàn giúp cho thương phế binh, bây giờ người ta mời mình không đi không được."

          Và bây giờ chị nằm ở ICU, các con, dâu, rể, cháu nội, cháu ngoại ở phòng chờ đợi, người nào mặt mày cũng hóc hác, khi tôi vừa vào tới cửa thì một anh cựu quân nhân nói:

          -Tôi ở đây từ sáng đến giờ. Khuôn mặt buồn bả

 

          Tôi không viết tiếp được nữa rồi, cầu Trời khẩn Phật cho chị thoát khỏi cơn nguy kịch này và trở về nhà sống vui vẻ với 4 thế hệ con cháu chít.

Cầu xin quý vị lãnh đạo tinh thần cầu nguyện cho chị Hạnh Nhơn.

 

 

NGÀY HÔM SAU

          Không biết bài hát ngọt ngào nào vẫn văng vẳng đâu đây có câu:

          - Người đi nhưng người vẫn còn ở bên ta.

Trung Tá Nguyễn Thị Hạnh Nhơn đã đi rồi, thật sự đã đi rồi, nhưng những người thương chị vẫn nghĩ chị vẫn còn ở đâu đây, vẫn tươi cười với mọi người.

Chiều thứ năm ngày 20 tháng 4, 2017 ở chùa Bảo Quang, thành phố Santa Ana, Hòa Thượng Thích Quảng Thanh làm lễ cầu siêu cho chị, trước một tuần chúng tôi đọc thông báo là lễ cầu an, lúc đó chị còn đang nằm trong bệnh viện Fountain Valley, nhưng sau đó vài ngày thì chị qua đời, nên lễ cầu an trở thành cầu siêu, mong linh hồn của chị sớm tiêu diêu nơi cõi Niết Bàn.

 

          Buổi lễ bắt đầu 6 giờ chiều nhưng 5 giờ, bà con đã đến rất đông ở sân chùa, ở phòng tiếp tân, mọi người im lặng không một tiếng nói, chỉ gật đầu chào nhau. Bàn thờ của chị Hạnh Nhơn trong chánh điện, hoa lan màu tím, màu trắng cũng buồn như đưa tiễn người đi không bao giờ trở lại.

 

          Các con của chị Hạnh Nhơn, con trai, con gái, dâu, rể, cháu nội, cháu ngoại, không ai khóc, có lẽ hết nước mắt vì khóc mấy ngày qua. Hòa Thượng Quảng Thanh bận rộn chuẩn bị cho buổi lễ, các anh chị em trong hội cứu trợ H.O. cứu trợ Thương Phế Binh, Đại Úy Nguyệt khóc nức nở kể:

          - Những ngày cuối của chị, em vào nhà thương một ngày 3 lần.

 

Thoa, Nguyệt, mang một chậu hoa thật to đem vào chùa. Chị Huy Lể, chị Hoa, chị nào mắt cũng đỏ hoe, chắc đã khóc quá nhiều, anh Nguyên Văn Úc, Nguyễn Phán, anh Nhựt....

          Tất cả đều im lặng, có lẽ nỗi đau đớn bất ngờ đến với anh chị em nên anh chị không còn cất tiếng nói.

          Tôi còn nhớ những lần họp đại hội nữ quân nhân thế giới thì các chị, dù có người làm bà nội, bà ngoại nhưng nói chuyện vui đùa như lúc còn trẻ thơ, riêng chị Hạnh Nhơn thì thường cười chứ không nghịch như các chị khác.

Các ký giả đến rất sớm có lẽ vì thương mến chị Hạnh Nhơn như Thanh Phong, báo Viễn Đông. Ký giả Thanh Phong nói:

          - Khi được tin chị Hạnh Nhơn ở nhà thương, tôi với vội vã vào thăm không ngờ là lần cuối.

Ký giả Thanh Phong nói với giọng ngậm ngùi, thương tiếc.

          Ký giả Lâm Hoàng Thạch, báo Người Việt, đến chùa thật sớm, và nhắc về những kỷ niệm với chị Hạnh Nhơn, ông Bùi Bỉnh Bân, mang máy thu hình, khuôn mặt buồn hiu.

Ký giả Nguyễn Thanh Huy, Việt Báo, không nói nên lời vì thương tiếc một người chị kính yêu đã qua đời.

          Hòa Thượng Chơn Thành đứng trước chánh điện, bà con thỉnh an thầy, thầy vui vẻ trả lời, giám sát Andrew Đô và luật sư Lê Công Tâm đứng cạnh Hòa Thượng Chơn Thành, có lẽ là những người quen nên những câu chuyện về chị Hạnh Nhơn có nhiều kỷ niệm để nói lắm. Có lần chị Hạnh Nhơn nói với tôi sau một buổi lễ ở chùa Bảo Quang:

          - Giám Sát Andrew Do rất lịch sự, Hòa Thượng Quảng Thanh mời giám sát và mình lên trước chánh điện, lúc đó tổ chức lễ ngoài trời, khi bước ra lối đi, thì giám sát nhường cho mình, mình nhường cho Giám Sát cuối cùng không ai chịu đi trước, cho nên mình phải đi trước vậy.

Ông bà mình thường nói:

          - Vô tri bất mộ

Hiểu nhau mới quý nhau.

Hôm nay mọi người tề tựu ở đây, để cầu siêu cho chị Hạnh Nhơn, gồm gia đình chị, Phật Tử chùa Bảo Quang, những người quen biết quý mến chị như Mục Sư Dabid Huỳnh của câu lạc bộ Tình yêu không biên giới, có người đạo Công Giáo, Tin Lành, Hòa Hảo, Cao Đài cũng có mặt, người già, người trẻ...chánh điện có thể chứa được 332 người, nhưng số người ngồi, và người đứng rất nhiều.

          Chị Hạnh Nhơn trước khi qua đời đã trăn trối với gia đình rằng, thỉnh Hòa Thượng Thích Quảng Thanh lo tang lễ cho chị và sau khi hỏa táng sẽ để tro cốt của chị ở chùa Bảo Quang, Hòa Thượng Quảng Thanh nhắc lại những lời trăn trối của chị. Hòa Thượng cũng đã vào bệnh viện tụng kinh cho chị trước ngày chị ra đi.

 

          Hòa Thượng Chơn Thành nói về chị Hạnh Nhơn và cuộc đời vô thường, về triết lý của nhà Phật, rất thâm thúy, Giám Sát Andrew Do ca ngợi công đức của chị Hạnh Nhơn, với Bắc Đẩu Huân Chương, và Báo Quôc Huân Chương trong quân lực VNCH, và giám sát cũng nhấn mạnh tuổi trẻ theo gương của trung tá Nguyễn Thị Hạnh Nhơn.

           Hòa Thượng Viện Chủ mời đại diện các hội đoàn, nhà báo lên phát biểu, hay các ca sĩ lên hát tặng cho chị Hạnh Nhơn nhưng tất cả đều im lặng, cho đến giờ tụng kinh.

          Trên bàn thời của chị, hình của chị tươi cười như đang ngồi đây để chứng kiến mọi người tỏ lòng thương yêu chị, tiếc thương chị. Mấy ngày nay đồng bào ở khắp nơi trên thế giới, kể cả ở Việt Nam cầu nguyện cho chị sớm tiêu diêu nơi cõi Niết Bàn.

          Hòa Thượng Minh Dung, viện chủ chùa Quang Thiện và Phật tử đêm đêm tụng kinh cầu siêu cho chị Hạnh Nhơn, chúng tôi ở đây 42 năm chưa bao giờ thấy một người ra đi mà được nhiều người cầu nguyện như thế.

          Khi nhắc đến chị Hạnh Nhơn, mọi người đều nhớ đến Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh, Người Thương Binh VNCH đã 10 lần, tất cả tiền thu được đều gởi về tặng cho thương phế binh và cô nhi quả phụ ở quê nhà, chị Hạnh Nhơn làm việc miệt mài không ngừng nghỉ.

          Chị Hạnh Nhơn ra đi để lại bao nhiêu tiếc thương cho nhiều người, tôi nghe tiếng nức nở ở trong chùa, có người vừa tụng kinh vừa khóc, một cư sĩ cầm tay chị vừa tụng kinh vừa khóc ở nhà thương, và cư sĩ này cũng vừa tụng kinh và nước mắt rơi ở trước chánh điện của chùa Bảo Quang.

          Hòa Thượng Quảng Thành rất chu đáo trong lễ cầu siêu này, thầy mời mọi người dùng cơm trước khi vào chánh điện vì thầy biết nhiều người đi làm xong đi thẳng về chùa, đâu có ăn trước khi tụng kinh. Thầy mời mọi người nhiều lần nhưng không ai chịu ăn tối, đợi sau khi tụng kinh một số người mời dùng cháo vào buổi tối và một số người ra về.

 

          Có người từ các quốc gia khác về đây thăm người nhà hoặc du lịch đến chùa gặp lúc tụng kinh chị Hạnh Nhơn, họ cùng cầu nguyện cho chị.

Một buổi lễ cầu siêu mà đầy đủ thành phần hiếm lắm. Trước khi vào nhà thương, trong một cuộc điện đàm chị nói với tôi:

          - Duyên ơi, mình yếu rồi, phái đoàn đến Arizona với Trúc Hồ để gặp Thượng Nghị Sĩ John McCain, nhờ ông ấy vận động với Quôc Hội Hoa Kỳ làm luật để đưa các anh thương phế binh VNCH sang định cư ở Hoa Kỳ, mình không đi được.

          Nhiều lần chị tâm sự nguyện vọng của chị là đưa anh em thương phế binh sang Hoa Kỳ, chị tha thiết với vấn đề này.

Và trước Tết chị cũng nói với chúng tôi, chị muốn Giám Sát Andrew Do và tổng hội sinh viên ngồi lại làm việc với nhau vì tuổi trẻ có sức mạnh. Điều chị nói, tôi đã có tâm tình với một số người thân của chúng tôi.

          Chị Hạnh Nhơn đã ra đi nhưng anh chị em trong hội H.O. sẽ tiếp tục làm việc, đại nhạc hội Cám Ơn Anh vẫn tiếp tục được tổ chức ở San Jose mùa hè này. Chị Hạnh Nhơn ở cõi Vĩnh Hằng chắc chắn sẽ phù hộ cho anh chị em, và phù hộ cho các anh thương phế binh, các chị quả phụ và các cháu cô nhi ở quê nhà, và hy vọng nguyện vọng của chị Hạnh Nhơn đưa được các anh em phế binh sang Hoa Kỳ định cư.

Đồng hương thương chị Hạnh Nhơn chắc chắn sẽ tiếp tục giúp đỡ cho hội H. O.    

 

          Chị Hạnh Nhơn làm việc cho đến khi được đưa vào nhà thương, 91 tuổi, 67 vào Hướng Đạo, suốt cuộc đời giúp người, có bao nhiêu người làm việc ở tuổi này? Chị Hạnh Nhơn ơi, mọi người thương chị, chị mĩm cười trên cõi Niết Bàn chị nhé. Xin đồng hương ở trong nước cũng như nước ngoài cầu nguyện cho chị.

 

          Ngày thứ hai, Như Hảo và tôi đến thăm chị Hạnh Nhơn, một cư sĩ đang cầu nguyện cho chị, vừa đọc kinh vừa nắm tay chị, giọng của họ nức nở, đau đớn làm cho mọi người xúc động. Như Hảo nắm tay chị Hạnh Nhơn một cách thân thiện, Như Hảo đưa cho tôi xem một tấm hình của chị Hạnh Nhơn, và nói:

          - Chị Hạnh Nhơn mới tặng cho em một tấm hình em và chị ấy chụp chung trong ngày đại hội kỷ niệm 120 năm Quốc Học, và 100 Đồng Khánh, hai người cười rất tươi.

          - Em cũng học Đồng Khánh, chị Hạnh Nhơn cũng học Đồng Khánh.

          Tôi tụng kinh trong lúc y tá vào, gỡ bịch máu, và gắn bịch khác vào, phải phẩu xong thì máu chảy ra nhiều. Đó là lý do đưa chị đến tử vong.

Như Hảo khóc ngay trong phòng ICU, ra khỏi phòng bệnh Như Hảo nói:

          - Khuôn mặt chị Hạnh Nhơn hồng hào không có vẻ gì là người bệnh, vẫn còn đẹp như thường ngày.

 

          Như Hảo khóc cho đến khi đi ra, và cho xe chạy vẫn còn nức nở, trước mắt là đèn đỏ, Như Hảo nhấn ga thêm, tôi la lên thắng, thắng, thắng, tôi không muốn chết trong lúc còn nhiều việc chưa hoàn tất.

         

          Tôi định ngày hôm sau đi thăm chị Hạnh Nhơn trước khi đến sở làm nhưng buổi sáng vừa thức dậy thì được tin chị đã qua đời, tôi vội vàng viết tin gởi đi cho tất cả mọi người để những người thân cầu nguyện cho chị Hạnh Nhơn được siêu thoát.

          Chị là cây cổ thụ, là bóng mát của nhiều người, không ngờ chị ra đi sớm quá, ai cũng nghĩ chị còn làm việc ít nhất chục năm nữa. Chị đẹp, nụ cười thật tươi, dù tóc bạc trắng, như bà tiên trong truyện cổ tích.

          Tôi muốn gào lên:

          - Chị Hạnh Nhơn ơi, chúng em thương chị lắm, sao chị nỡ bỏ chúng em mà đi? Nguyện cầu chị sớm về cõi Niết Bàn và phù hồ cho thương phế binh, cô nhi tu sĩ và phù hội cho mọi người thương yêu nhau chị nhé!

 

Quận Cam 20/4/2017 

 

KIỀU MỸ DUYÊN

 



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi may mắn được bằng hữu gửi cho cuốn băng ghi âm buổi nói chuyện (“Định Hướng Tương Lai Với Thế Hệ Tăng Sĩ Trẻ Ngày Nay”) của Thích Tuệ Sỹ, tại chùa Từ Hiếu. Khi đề cập đến sự “căng thẳng” giữa quý vị sư tăng bên Viện Hóa Đạo và nhà đương cuộc Hà Nội, về quyết định khai sinh ra Giáo Hội Phật Giáo Quốc Doanh – vào năm 1981 – Hòa Thượng có nhắc lại lời phát ngôn (rất độc đáo và thú vị) của một vị tướng lãnh trong của lực lượng công an
Nỗi buồn tận huyệt của những đầu óc cải cách lớn nhất của dân tộc cũng giống như nỗi lòng của người mẹ khi thấy đàn con ngày càng suy kiệt. Mà những thách thức họ từng đối phó cũng chính là chướng ngại của người mẹ vì sự nhỏ nhen, ghen tuông của những thứ “cha/dượng” nhỏ nhen, thậm chí chỉ đơn thuần là thứ tiểu nhân mơ làm cha, làm dượng.
Nhà báo thạo tin nội bộ đảng CSVN. Huy Đức (Trương Huy San, Osin Huy Đức) và Luật sư Trần Đình Triển, chuyên bênh vực Dân oan bị bắt tạm giam, theo tin chính thức của nhà nước CSVN ngày 07/06/2024...
Quý vị nghĩ sao nếu có người nói với quý vị rằng chính phủ và giới truyền thông Hoa Kỳ đang bị kiểm soát bởi một băng nhóm bí mật, nhóm người này tôn thờ ma quỷ và đứng sau hàng loạt các vụ bắt cóc trẻ em? Theo một cuộc khảo sát gần đây, 17% người dân Hoa Kỳ tin rằng thuyết âm mưu này là có thật.
Ngày 30 tháng 5, một bồi thẩm đoàn ở New York kết luận, cựu Tống thống Donald Trump phạm tất cả 34 tội danh. Đây là một sự kiện chưa từng xảy ra trong lịch sử nước Mỹ, khi lần đầu tiên một cựu tổng thống bị tuyên án nhiều tội đại hình trong một vụ án hình sự. Ông Trump bị kết tội làm làm giả hồ sơ kinh doanh để che giấu các khoản khoản thanh toán tiền bịt miệng cho cựu ngôi sao phim khiêu dâm Stormy Daniels, nhằm mục đích ém nhẹm các thông tin bất lợi trước cuộc bầu cử năm 2016, để cử tri bỏ phiếu cho ông ta.
Hôm rồi, cháu Út hỏi: Người mình hay nói “phải sống đàng hoàng tử tế”. Thế nào là “đàng hoàng”, hả bố ? Tôi lúng túng không biết trả lời sao cho gọn gàng và dễ hiểu nên đành phải kể lại cho con nghe mẩu chuyện ngăn ngắn, của một nhà báo lẫy lừng (Anh Ba Sàm) đọc được qua Thông Tấn Xã Vỉa Hè: “Sau 1975, có những thứ mà Sài Gòn, miền Nam làm cho hắn rất lạ và không thể quên. Một đêm, chạy xe máy về nhà (ông cậu), tới ngã tư đèn đỏ, ngó hai bên đường vắng hoe, hắn rồ ga tính vọt thẳng. Bất ngờ nghe bên tai tiếng thắng xe cái rẹc, liếc qua thấy ông lão với chiếc xích lô trống không. Quê quá, phải dừng theo!”
Nếu cái gì cũng có bước khởi đầu của nó thì -- ngoài công việc thường ngày là quan sát hành động của từng con người để có một phán xét cuối cùng vào thời điểm thích hợp -- đâu là việc làm đầu tiên của Thượng Đế? Câu trả lời, theo một câu chuyện chỉ để cười chơi, rất thích hợp với bộ máy chuyên tạo nên cảnh rối ren hỗn loạn trên đất nước chúng ta. Cái câu chuyện về một cảnh trà dư tửu hậu khi những nhà chức nghiệp cãi nhau rằng nghề của ai có trước, dựa trên những tín lý từ bộ kinh Cựu Uớc, đặc biệt là chương Sáng Thế Ký.
Đảng CSVN có nhiều chứng bệnh lây nhiễm trong thời kỳ “đổi mới” như tham nhũng, tiêu cực, lợi ích nhóm và chia rẽ, nhưng 3 chứng “nhận vơ”, “lười lao động” và “lười làm việc” của một bộ phận không nhỏ cán bộ đảng viên đã khiến Đảng lo sợ.
Bất ngờ sáng 30/05/24, TT Biden tuyên bố bỏ giới hạn sử dụng võ khí của Huê Kỳ cung cấp cho Ukraine đánh Nga. Đồng thời, Âu châu đã thỏa thuận một quyết định mới quan trọng là bỏ giới hạn đỏ, gởi huấn luyện viên quân sự qua Ukraine giúp quân đội Ukraine, cho phép Ukraine sử dụng các loại võ khí mạnh và có tầm hoạt động xa tới lãnh thổ Nga nhằm những mục tiêu quân sự. Riêng Anh đã bước tới trước, một số quân đội Anh đang hoạt động tại Ukraine.
“Que Sera Sera,” ca khúc này luôn gắn bó với tâm tư của cậu bé bảy tuổi. Đi xem xi-nê với mẹ, sau này mới biết là phim The Man Who Knew Too Much, về nhà tôi nhớ mãi cái giai điệu vui tươi và đôi môi nhảy múa, khi nữ diễn viên hát đoạn que sera sera. “Chuyện gì đến sẽ đến,” một câu nói đầy thơ mộng đối với cậu bé, rồi dần dần lớn lên biến thành câu nói chấp nhận chuyện ngày mai ‘Life is a crazy ride, and nothing is guaranteed. (Đời là chuyến đi điên rồ, không có gì bảo đảm. ‘Eminem’.) Dường như, có một chút bất cần, không quan tâm chuyện gì sẽ xảy đến. Tưởng chỉ là như vậy, ai ngờ, câu nói bỗng đứng dựng lên, lớn tiếng hỏi: “Chuyện gì đến sẽ đến là sao?” Đúng, “sẽ đến” thuộc về tương lai, thuộc về bí mật, nhưng “chuyện gì đến,” một phần đã bị khám phá, tìm thấy, công bố. Chúng ta, con người hiện tại, thế kỷ 21, may mắn có một khoa học khá trung thực và năng nổ, mở ra cho sự hiểu biết còn kém cỏi, nhiều nơi quá khứ còn tối tăm và nhiều nơi chờ ánh sánh rọi tới.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.