Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

SỨC MẠNH CỦA ĐẠO – Lễ Khánh Thành Dinh Ông Thẻ Số 4

20/04/201700:01:00(Xem: 6062)

SỨC MẠNH CỦA ĐẠO Lễ Khánh Thành Dinh Ông Thẻ Số 4
 

Lê Minh Triết
(Cựu Tù Nhân Phật Giáo Hòa Hảo)

  

          Nghe tin Ông Thẻ số 4 được phép xây cất ngôi thờ tôn nghiêm tôi mừng vô hạn, định sẽ đến tận nơi xem hư thực thế nào. Nhân dịp Lễ kỷ niệm cúng giỗ Đức Cố Quản Cơ Trần Văn Thành ngày 21 – 22 tháng 2 âl năm 2017, ban tổ chức xây cất ngôi tôn nghiêm Ông thẻ số 4 làm lễ khánh thành ngay ngày cúng giỗ nói trên.

 

Từ vùng Cù Lao Ông Chưởng, 6 giờ 30 sáng ngày 21 tháng 2, tôi lên đường chỉ một xe một người thôi; tôi điều khiển xe chạy thẳng một mạch tới đền thờ Ông thẻ số 4 thuộc tỉnh Kiên Giang lúc mới 9 giờ 30. Đáng lẽ tôi phải đến sớm hơn nửa giờ nhưng trên đường bị kẹt xe từ trước chợ cầu số 5 đến gần cầu số 6. 

 blank

Hình 1: Cổng vào Đền Thờ Ông Thẻ số 4 trấn cái Ếm của quân Tàu

 

          Từ chợ cầu số 5 ra dinh Đức Cố Quản vùng Bảy Thưa có khoảng từ hai đến ba ngàn mét, lúc quân binh Gia Nghị rút hết về vùng Bảy Thưa lập chiến khu chống Pháp, Đức Cố Quản đặt tại đây cơ sở đúc chế súng đạn. Cũng vì di tích lịch sử nầy, hằng năm ngày giỗ cúng Ngài, bà con từ các nơi xa gần dồn về dâng hương kính bái, tham quan khu vực đúc chế súng đạn, khiến cho con lộ lớn liên huyện Tri Tôn và Châu Thành An Giang, xe và người bị kẹt cứng như nêm.

 

  Trong khi đó, trên dưới cầu số 5 có hai giao lộ bên nầy bên kia kênh Xáng thẳng ra dinh Đức Cố Quản, xe chạy nối đuôi thế mà không đủ sức rút thưa khách, giống như nước chảy chưa ra được bao nhiêu thì nước khác cứ châm vô hoài, đầy mãi. Xe hơi nhỏ lớn, xe mô tô… Tôi lọt vô vòng có lúc không nhút nhít được; bấy giờ công an địa phương phối hợp với công an giao thông hì hục công tác cho mở đường bằng cách đi dẹp những chiếc xe hai bánh của những chủ nhà đậu sát lề đường. Chiếc xe nào cũng bị đẩy vào trong nhà, những tấm bảng treo sát đường đề tên hiệu tiệm, buôn bán, sửa xe v.v.. có thể khuân vác được thì vác vào nhà, nhờ thế làm trống làn đường nhỏ sát bên trong, xe hai bánh thoát ra được thì xe hơi mới nhút nhít được.

 

          Tôi và những người đi xe không ghé viếng dinh Đức Cố Quản ở Bảy Thưa, thoát được chạy miết về Giồng Cát.

 

          Tưởng cũng nên nói, ngày chánh cúng giỗ Đức Cố Quản là ở vùng nhà láng “Bửu Hương Tự” nhưng tất cả những gì có liên quan đến hành nghiệp của Ngài như vâng lệnh Đức Phật Thầy Tây An đem 4 cây thẻ đi cắm ở 4 góc núi Cấm để trấn ếm cái ếm của quân Tàu thì các dinh Ông thẻ đều tổ chức cúng lớn cùng ngày. Khách lên đường kính bái Ông thẻ số 1, số 2, số 3 cũng thấy đông nghẹt xe người như vậy thôi.

 

          Lịch sử dân tộc Việt Nam có ghi: Đức Cố Quản là một tướng tài chống giặc Pháp, trung với nước, hiếu với dân. Khi đất nước bị rơi vào tay giặc, Ngài không chịu buông súng đầu hàng, kéo binh vào vùng Láng Linh, Bảy Thưa nơi rừng rậm sình lầy ém quân chờ thời cơ phục quốc. Thêm một điều, dân đi cúng bái kể cả Ban tổ chức đều là người đạo Bửu Sơn Kỳ Hương và Phật Giáo Hòa Hảo, thức ăn đãi khách hành hương đều nấu chay. Ta có thể đặt câu hỏi không? Tại sao người đạo trường chay lại đi thờ cúng một vị tướng quân đánh giặc cứu nước?

 

          Là một vị tướng lãnh, nhưng Đức Cố Quản đã quy y với đạo Bửu Sơn Kỳ Hương, là một trong 12 Đại đệ tử của Đức Phật Thầy Tây An. Theo quyển “Thất Sơn Mầu Nhiệm” của hai Ông Dật Sĩ và Nguyễn văn Hầu, thì cụ Quản cơ Trần văn Thành quy y với Đức Phật Thầy rất sớm, lúc Phật Thầy đang phát phù trị bệnh cho bá tánh ở vùng Xẻo Môn. Đức Phật Thầy bận lo trị bệnh cho dân làng, ngài Quản Cơ đến, ở chờ đợi ba ngày Đức Phật Thầy mới kêu cho thọ pháp quy y.

 

          “Khi Đức Phật Thầy bị dời về An Giang, rồi vào núi Sam, Ngài thu xếp nhà cửa và giao hết ruộng vườn (hầu hết đất ở làng Bình Thạnh Đông hồi ấy là của Ngài) lại cho Nguyễn văn Dõng (tục gọi là ông Tham Dõng) là người thân tộc rồi bỏ làng ra đi, theo đường đạo hạnh.

 

          Có lúc Đức Cố Quản đem cả gia cư lên núi Doi, và về sau Ngài được Đức Phật Thầy giao cho trọng trách đi cắm bốn cây thẻ quanh vùng Thất Sơn, cùng trở về coi sóc trại ruộng Bửu Hương Các ở Láng Linh.

 

          Trên đường hành đạo, có thể nói Ngài đạo đức rất cao siêu, có được nhiều bí pháp chân truyền của Đức Phật Thầy truyền dạy. Cái áo lá dà và một cây cờ dà mà lúc nào người ta cũng thấy Ngài không rời xa, ấy là những bảo vật mà Ngài đã được Đức Phật Thầy huệ tứ trong khi sắp dấn thân vào vòng tên đạn để phục vụ cho nước, cho dân vậy”.

 

          Sách xưa có câu “Sanh vi tướng, tử vi thần” (sống làm Tướng, thác thành Thần). Đức Cố Quản lúc sanh tiền làm Tướng, nên khi thác thành Thần là đương nhiên.  Đất nước Viết Nam có biết bao là tướng là thần, ta thấy rõ ràng lễ cúng các vị thần khác, về hình thức không giống như ngài Đức Cố Quản… Từ ý thức đó, người dân có đạo đến cúng bái Ngài với sự kính trọng một bậc tu hành, đệ tử Đức Phật Thầy Tây An, cúng đãi ăn toàn là món chay như cúng một vị chơn sư đắc đạo.

          Nơi Dinh Ông Thẻ số 4 được giống như ở giữa đồng mọc lên một đền thờ. Đền thờ không rộng lắm, trong đó thờ 3 ngôi: Ngôi tổ Hùng Vương, ngôi Quan Thượng Đẳng Đại Thần Nguyễn Trung Trực, ngôi thờ Quan Thẻ số 4. Bài vị đặt trước ngôi thờ đề vậy nhưng khi đọc tiểu sử thì nói ròng về sự nghiệp chống Pháp của Đức Cố Quản.

 

Hôm nay các nhà mạnh thường quân trong đạo đã tự động chở vật liệu tới để dựng lên những căn rạp tiền chế với bàn ghế, gạo, rau trái, nước tương, tàu hủ, bếp lò đầy đủ. Thật là trăm ngàn khó khăn đối với các vị từ xa đến dựng trại đãi cơm miễn phí. Như trại cơm của ông sáu Nhiều, phải hai, ba chiếc xe tải mới chở đủ đồ chuyên dùng.

 

Đền thờ Quan thẻ số 4 ở giữa đồng xa, ước chừng 10 cây số xe tải không thể đi được, phải đậu ngoài đường kênh T4 cho nhiều chiếc trẹt len vào. Một đội ngũ sức lực vác đồ từ trên xe tải xuống trẹt chạy hết kênh xuôi qua kênh ngang đoạn xa xa trẹt ghé lại, đội ngũ sức lực nói trên vác hết đồ đạc dưới các trẹt lên chất trên xe máy cày chạy khoảng một cây số nữa mới tới điểm nấu ăn. Thiệt là năm ngăn bảy nắp, nếu không phải có tấm lòng vàng với đạo, với Đức Cố Quản, một ngăn một nắp cũng không làm nỗi chứ đừng nói chi là năm ngăn bảy nắp, chịu cực chịu khổ như vậy. 

 blank

Hình 2: Không còn chỗ đâu xe nên phải đậu ngoài đồng sình lầy

 

          Đối diện phía trước đền thờ có một khu vườn rộng trồng xoài và dừa, xe ai đến trước thì được đậu trong vườn có bóng cây che mát mẻ, đến như tôi về sau chịu phiền đậu xe ngoài khu đất rạ sình lầy.

 

          Nhìn đền thờ tôi vui mừng cảm động muốn ứa nước mắt. Nhớ lại năm 2003 tính đến nay 2017 thời gian trải dài đến 14 năm. Thuở đó đất địa ở đây chưa có đường đi, đồng cỏ hoang vu, vì muốn tìm hiểu những điều chỉ nghe nói, chúng tôi vài người rủ nhau tìm Ông thẻ số 4, đi thí tới đâu thì tới. Lần đó may mắn gặp quý bà con ở địa phương tốt bụng, đưa chúng tôi từ con kênh T4 vào khu vực Giồng Cát bằng chiếc tắc ráng. Nhưng chỗ Ông thẻ số 4 đâu phải cập bờ xáng kênh ngang, chúng tôi phải lội thí lên đất hoang lâm chưa ruộng lúa khoảng tương đối một cây số; có khi đi trên sình lún, có lúc lội nước tới gối, tới háng.

 

Mệt mỏi lắm chúng tôi mới lên được Giồng Cát, nơi gọi Ông thẻ số 4, lúc đó chỉ là một nền đất trống chưa có cây Bồ Đề trước sân như hiện giờ. Chỗ để lư hương đặng cúng bái thì lư hương đã bị kẻ ác đến đập bể, liệng thành một đống vụn, tôi ước chừng, nếu lấy thúng giạ hốt đựng chắc phải hai thúng đầy. Bên cạnh có mấy tấm thiếc nằm ngổn ngang đen đúa với một đống tro than, có những khúc cây cột bị lửa đốt tách văng ra ngoài vùng cháy còn lại làm chứng.

          Sau nầy tôi hỏi thăm một số đồng đạo có đến đây trước tôi, về tình trạng đập lư hương, đốt nhà thờ, họ nói: không biết ai đâu chơi ác, từ nhiều năm qua, bà con có đạo, biết sự tích Ông thẻ, xứ Giồng Cát là nơi Đức Cố Quản vâng lệnh Đức Phật Thầy Tây An đến đây cắm Ông thẻ số 4. Bà con mang nhang đèn lư hương đến lập nơi thờ cúng. Họ đặt lư hương, thắp nhang cúng rồi về thì vài hôm sau có số người khác len lỏi vào lễ bái. Họ nói vượt khoảng 7 cây số đường đồng đến cúng bái thì chiếc lư hương của người mua mấy ngày trước đã bị đập bể manh mún. Thấy vậy người ta vẫn tiếp tục mua lư hương mới rồi cũng bị đập nữa. Đập mua, đập mua… cái cảnh kẻ sắm để cúng bái, người phá hoại nơi thờ phượng cứ tiếp tục mấy mươi năm , nhưng người biết đạo luôn kiên trì vẫn sắm cái mới và tiếp tục cúng viếng.  

 

          Nhà để thờ, cũng không biết bao nhiêu lần quân ác đến đốt. Tôi được vài người địa phương cho biết, cách nay khoảng hai hay ba năm, tại nơi nhà thờ bị đốt, con trai của ông chủ đất cưới vợ, cho cất nhà ở riêng, một căn nhà gỗ tạp sơ sài, vách dừng và lợp toàn bằng lá dừa nước. Cất xong, đôi vợ chồng trẻ ấy mang đồ đến ở thì suốt đêm họ đều không chợp mắt vì thấy các binh tướng rần rộ ngoài sân, trong nhà, có một vị quan lớn kêu đôi vợ chồng trẻ dời đi chỗ khác mà ở. Sáng lại, sau một đêm kinh hoàng, đôi vợ chồng trẻ nầy cuốn gói. Nhà trống, ông chủ đất kêu cho đồng đạo trưng dụng làm chỗ thờ phượng. Sau khi lập bàn thờ lên để cúng bái thì không bao lâu cũng bị đốt.

 

          Thấy chuyện cứ bị đập phá như vậy mãi, đồng đạo cũng có đôi người đứng ra xin phép với chánh quyền địa phương, nhưng phía nhà nước không ký nhận. Vài năm trở lại đây, có tin rằng muốn cất ngôi thờ với chính danh là không được, đề nghị phối hợp với BTS / PGHH địa phương, cất ngôi thờ Ông thẻ trá hình, ngoài dựng bảng BTS đỡ đầu về mặt pháp lý, còn bên trong thì coi đây là đền thờ Ông thẻ số 4, bá tánh tới với thâm tâm kính bái di tích không bị khó khăn về mặt an ninh. Đây chỉ là hướng giải pháp tạm thời cho những người có tâm nôn nóng, nhưng rốt cuộc giải pháp không khả thi vì qua thăm dò ý kiến của bà con đồng đạo các nơi phần nhiều không đồng ý sự vay mượn như vậy, phải có một đền thờ danh chánh ngôn thuận.  

 

          Từ đó trong đạo âm thầm lựa người đứng mũi chịu sào cử đến cơ quan nhà nước có thẩm quyền xin phép xây cất ngôi thờ Ông thẻ số 4, nhờ vận động bền bỉ việc xin phép mới được kết quả như ngày hôm nay.

 

Cuộc lễ cúng đền thờ Ông thẻ số 4 năm đầu tiên khá huy hoàng tráng lệ, có quý vị cơ quan nhà nước tham dự, nhiều công an đến giữ trật tự an ninh cho bà con dự lễ giữa cánh đồng vắng vẻ nầy.
 

          Từ khởi sự bị đập bể lư hương đến đốt nhà thờ, nếu tính ra thì chắc là nhiều năm nhiều vụ việc lắm. Đến nay, những vị xưa cố theo đuổi mục đích tín ngưỡng, nhiều lần mua lư hương, sắm nhang đèn, cất lại những nhà thờ bị đốt, không biết giờ đây ai còn ai mất. Nếu còn, nhìn thấy ngôi thờ khang trang chắc quý vị mừng lắm. Những vị đã chết thiêng chắc cũng thấy được sự nhiệm mầu của tôn giáo, sắp đặt qua sức kiên trì của nhà đạo, tín đồ; quý vị đã xây lên viên gạch đầu tiên để cho người đến sau tiếp tục chất lên thành.

 

          Tôi cúi mình trước Ban tổ chức xây cất đền thờ, Ban tổ chức cuộc lễ, Ban tổ chức đãi ăn và quý nhân viên phục vụ cho tổ chức xây cất, tổ chức cuộc lễ, tổ chức đãi ăn, nhờ quý vị làm hết sức mình mới có sự thành công rực rỡ thế nầy. Tôi là một trong số người đến vùng địa linh nầy hồi thuở hàn vi như đã nói trên, xin đại diện những anh, chị, em của thời xa xưa ấy, chân thành bày tỏ lòng biết ơn của chúng tôi đến tất cả quý vị.

 

LÊ MINH TRIẾT (25/3/2017)



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Lâu nay ta thường nghe nói thanh niên là rường cột của Quốc gia, nhưng tuổi trẻ Việt Nam thời Cộng sản đã xuống cấp trên mọi phương diện từ thể chất đến tinh thần và từ gia đình ra xã hội. Vậy đâu là nguyên nhân?
Rõ ràng toàn là những đòi hỏi quá đáng và … quá quắt. Ngay đến bác Hồ mà còn không bảo vệ được cả vợ lẫn con, bác Tôn cũng chỉ có mỗi một việc làm là… sửa xe đạp cho nó qua ngày đoạn tháng thì bác Quang biết làm sao hơn và làm gì khác được?
✱ VOA: Trên cương vị tổng thống, ông Trump đôi khi chia sẻ thông tin, bất kể mức độ nhạy cảm của nó. Ông ngẫu hứng cung cấp thông tin bảo mật cấp độ cao cho bộ trưởng ngoại giao Nga ✱ VOA: Những tài liệu này cần được bảo mật là việc rất nghiêm trọng- đặc biệt là đối với Mar-a-Lago, những khách nước ngoài ở đó - tạo ra một mối đe dọa đến an ninh quốc gia ✱ VOA: John Kelly khởi động một nỗ lực để cố gắng hạn chế những người có quyền tiếp cận ông Trump tại Mar-a-Lago, nhưng nỗ lực này thất bại khi Trump từ chối hợp tác...
Hôm thứ Sáu 23-9 trên tạp chí Project-Syndicate, nhà báo Laurence Tubiana cho rằng không có gì là hay, là tốt một khi châu Âu theo đuổi chính sách đa phương hóa theo tiêu chuẩn hai mặt (double standard) trong cuộc chiến Ukraine, vì cộng đồng Âu còn nhiều vấn đề ưu tiên giải quyết...
Đại Hội Đồng Liên Hiêp Quốc lần thứ 77 đã khai mạc tại New York hôm 20-9-2022, trong bối cảnh thế giới đối mặt với hàng loạt khủng hoảng, đang bị chia rẽ vì nhiều vấn đề: Cuộc chiến Ukraine, khủng hoảng khí hậu, mất an ninh lương thực, khủng hoảng năng lượng, và nạn dịch Covid-19 vẫn chưa chấm dứt...
Truyện dài chống tham nhũng, lãng phí ở Việt Nam đã được thi hành từ Trung ương xuống địa phương, nhưng tham nhũng cứ trơ ra là vì sao? Thắc mắc này không phải đến thời Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng mới có mà từ khuya lắm rồi, ít nhất cũng từ khóa đảng VII thời ông Đỗ Mười làm Tổng Bí thư (28 tháng 6 năm 1991 - 26 tháng 12 năm 1997). Nhưng tại sao tình trạng này cứ kéo dài mãi và không có dấu hiệu suy giảm mà còn biến chứng, lan nhanh mặc dù nhà nước đã tung ra nhiều biện pháp phòng ngừa và chữa trị...
Tôi đã trót có dăm ba lời về nón cối, mũ cối, và dép râu nên (lỡ trớn) cũng xin được thưa luôn, đôi câu, về cái nón tai bèo...
Bạn ơi, -Kẻ trí tuệ ít lỗi lầm và khi phạm lỗi thì nhận biết và tu sửa. Kẻ ngu si không biết lỗi lầm và khi nhận biết thì biện minh mà không hề tu sửa. -Kẻ trí tuệ trước mọi sự việc đều tìm hiểu và phân tích lợi-hại. Còn kẻ ngu si chỉ nhìn thấy lợi mà không thấy hại. -Kẻ trí tuệ biết đo lường thời thế. Còn kẻ ngu si thì làm bừa, khi thất bại lại đổ lỗi cho Trời. Tức khí nhảy ra đâm chém dễ. Nhẫn nhục chờ thời khó, “Khảng khái cần vương dị. Thung dung tựu nghĩa nan.” (Lý Trần Quán Tiến Sĩ đời Lê Trung Hưng)
Theo VOA Tiếng Việt hôm 9-9-2022 bà Aler Grubbs, giám đốc Quốc gia USAID Mỹ tại Việt Nam và ông Nguyễn Kim Sơn, Bộ trưởng GD&ĐT-VN đã ký kết bản ghi nhớ nâng cao chất lượng giáo dục Đại học và thúc đẩy xây dựng một nền Đại Học Tự Trị tại Việt Nam...
Trận đánh tái chiếm cổ thành Quảng Trị kéo dài 81 ngày trong mùa Hè đỏ lửa 1972 là một trong những trận đánh dài và khốc liệt nhất trong chiến tranh Việt Nam. Trong tạp chí tháng Tư trên trang mạng khảo cứu lịch sử historynet năm nay, Thiếu Tướng hồi hưu John D. Howard, một sĩ quan West Point và cựu cố vấn tại chiến trường Việt Nam vào năm 1972 đã kể lại diễn biến toàn bộ chiến dịch và trận tái chiếm lịch sử này. Xin giới thiệu lại bài viết này nhân kỷ niệm 50 năm trận tái chiếm cổ thành kết thúc vào ngày 16 tháng 9 năm 1972...
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.