Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chuyện Dài Dài Thẩm Mỹ: Mua Dùm, Ăn Dùm Và Để Nhớ...

01/04/201700:00:00(Xem: 2127)
Bạn chị Ngà thăm quê hương mới trở về, kể là “sao bây giờ họ giàu quá trời quá đất, giàu không thể tưởng tượng được. Nghe họ nói chuyện toàn bạc tỷ, xài đô la Mỹ, đeo hột xoàn lóng lánh… Dọc đường về lục tỉnh không còn thấy đồng ruộng ao hồ gì mà toàn là vila…

Chị Ngà cười, nói:

- Mà tôi cá với chị nghe, người nghèo thì vẫn nghèo như thường.

Bà bạn gật đầu nói:

- Ờ, đúng. Vô phía trong chút thì thấy mái lá xập xệ. Có khi một mái lá kẹt ngay chính giữa hai cái nhà lầu năm từng hai bên. Ngoài đường vẫn còn người buôn gánh bán bưng, lội bộ trên con đường có mấy cái siêu thị hay trung tâm buôn bán sang trọng, sang còn hơn nhiều cái Mall bên đây nữa.

Nghe bạn nói làm chị Ngà nhớ về dĩ vãng.

Vào khoảng năm 1966, một buổi sáng tôi đã bước trên con đường trơn trợt bùn, gần cầu Bình Triệu, ngang qua một nhóm chợ chòm hỏm nhà quê, tôi ngó quanh, thấy những gánh rau cải bí bầu xanh um, những nải chuối già chuối sứ chuối cao trên mấy tấm ni lông, nghe có tiếng ai mời: “Cô ơi mua dùm bà đi cô.” Tôi nhìn xuống. Xen giữa những gánh hàng là một cái mẹt và bà lão. Bà đang đưa lên cao, cái gì đó màu nâu nâu. Thấy tôi ngừng lại nhìn, bà cười, móm mém vì thiếu răng, bà tiếp: “Cô ăn dùm bà đi cô, củ chuối nè cô, còn nóng hổi, cô mua dùm bà đi cô, để bà lột cho cô ăn nghe, củ chuối ngọt lắm cô.”

Thiệt tình lúc đó tôi chưa từng biết củ chuối là củ gì, ăn ra sao, và đâu có đói bụng tới mức phải ăn ngoài đường ngoài xá như vậy, nhưng lỡ nhìn ngay ánh mắt của bà rồi, một ánh mắt tha thiết. Ánh mắt này tôi thấy lần thứ nhì, hôm trên chiếc xuồng nhỏ xíu do hai chị em bé gái 8 và 12 tuổi, chèo đưa chúng tôi thăm cảnh trí trong hang Trinh Nữ, lúc về ngang qua một chiếc ghe đang núp dưới tảng đá de ra từ một trong hơn ba ngàn hòn, đang chòng chành theo cơn sóng biển của vịnh Hạ Long, mui ghe rách bươm có phơi vài con cá lớn giỏi bằng ba ngón tay chụm lại, và một cụ già ngồi trong ghe nhìn theo, bà bận áo thâm đầu chít khăn mỏ quạ, tôi bắt gặp ánh mắt bà. Bà đã nhìn tôi với ánh mắt buồn, ảm đạm, cô đơn.

Ánh mắt cứ theo tôi suốt bao nhiêu năm, không làm sao quên.

Ánh mắt của bà lão trên con đường đất bùn năm xưa như nói thêm câu nữa “cô làm ơn mua dùm bà đi, bà bán hết những món trên cái mẹt này thì mới có tiền đong lon gạo cho bữa cơm chiều”.

Tôi nhớ đã nhìn cái mẹt nhỏ xiú trước mặt bà lão. Trên ấy có vài nhúm ớt hiểm trái đỏ trái xanh cột thành chùm, vài bó hành lá, vài bó rau húng cây, rau dền, một trái bầu tròn tươi xanh, một trái đu đủ và một mớ củ mà bà đang đưa mời tôi ăn.

Tôi đã mua mà không trả giá và ánh mắt bà vui hẳn lên, vội vàng lột lớp vỏ sần bên ngoài, phiá trong có màu trắng trong trong và hơi thâm thâm. Tôi đón lấy củ chuối từ bàn tay nhăn nheo cằn cổi của bà, đưa lên miệng cắn một miếng, ăn dùm, cho bà vui lòng.

Lần đầu tiên và cũng là lần duy nhứt tôi biết được cái vị lờ lợ của củ chuối.

Sau gần năm chục năm, nghe nói bây giờ vẫn còn những người gánh gồng bán dạo, tôi nhớ về bà lão bán củ chuối buổi sáng tinh sương ấy. Bà lão và cái mẹt nhỏ xíu với vài món hái trong vườn, chắc chắn là không dám ăn, gom góp lại cẩn thận để đem ra chợ bán, để đổi lấy nhúm gạo nuôi sống gia đình, mỗi ngày.

Khi qua Mỹ, trước cửa mấy chợ Việt Nam hay có những người, thường thường là người lớn tuổi, có những bó rau bó hành, vài loại trái cây, chắc chắn là từ sau vườn hái xuống đem ra bán dạo. Tôi thích mua những bó rau những trái cây ấy, như là mua dùm ăn dùm và để nhớ, để mãi mãi không quên những bà lão, như bà bán củ chuối của ngày xưa tôi đã từng gặp qua và giữ mãi trong lòng.

Bà lão ấy, giống như cái mái lá tả tơi ọp ẹp kẹt giữa hai ngôi nhà năm tầng lầu.

Bây giờ đọc tin trên mạng thấy bên nhà họ bắt đầu cấm bán vĩa hè. Rồi những gánh hàng rong những mẹt rau củ trái cây đi về đâu?

Trương Ngọc Bảo Xuân

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
Mỗi năm lên tuổi già đi, tưởng đâu đã được an nhàn, nào ngờ đảng Cộng sản Việt Nam vẫn phải tối mắt đấu tranh để tồn tại vì các chứng nan y: Suy thoái tư tưởng; Đạo đức xuống cấp; Tham nhũng; và, Lợi ích nhóm trong trong cán bộ,đảng viên.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.