Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thế giới nhiếp ảnh trắng đen trong “Fine Art Gala Night”

25/03/201709:51:00(Xem: 4078)

 Thế giới nhiếp ảnh trắng đen trong “Fine Art Gala Night”
 

Thứ Sáu, ngày 17 Tháng Ba, 2017 vừa qua, một buổi triển lãm nhiếp ảnh nghệ thuật đã được tổ chức tại Venue By Three Petals, Huntington Beach, CA. Buổi triển lãm "Fine Art Gala Night" này đã quy tụ nhiều nhiếp ảnh gia Việt Nam và ngoại quốc xoay quanh chủ đề nhiếp ảnh đen, trắng, nhưng cũng có các tác phẩm màu và hội hoạ sơn dầu trưng bày
 

Nằm giữa trung tâm của thành phố biển Huntington Beach, California, phòng hội Venue By Three Petals rộng rãi và trang nhã đã là nơi hội tụ tuyệt vời của các nhiếp ảnh gia hôm đó. Buổi triển lãm tuy ngắn ngủi chỉ xảy ra từ 12 giờ trưa đến 10 giờ đêm, nhưng không khí thật trang trọng, lịch sự và ấm cúng. Sau phần mở đầu ngắn gọn với phần giới thiệu cùng lời cảm ơn của trưởng ban tổ chức là Trần Trí và Jim Fitzgerald, quan khách đã có nhiều thời giờ để thưởng ngoạn rất nhiều bức ảnh nghệ thuật được sắp xếp hài hoà và đẹp mắt khắp phòng, trên tường, góc tường hay trên giá ảnh. Phần văn nghệ có tiếng đàn của guitarist Alex Thornton, harpist Catherine và cellist Marie Rose Croissett. Đặc biệt phòng hội có quầy rượu và thức ăn nhẹ tạo cảm giác nhẹ nhàng và thoải mái cho khách thưởng ngoạn nghệ thuật.
 blank

Pic 1. 12 nhiếp ảnh gia
  

Có tất cả 12 nhiếp ảnh gia tham gia trong buổi triển lãm này gồm có, Trần Trí, Jim Fitzgerald, Hugo Zhang, Michael Weitzman, Jodi Weitzman, Tim Scott, Sue Cong, Ngọc Chánh, Minh Nguyễn, Kiều Lưu, Peter Phạm và Minh Dung .
 blank

Pic 2. Nguyễn Minh và tác phẩm trắng đen
 
blank
Pic 3. Góc ảnh của nguyễn Minh
 

Dừng bên một góc ảnh có nhiều bức ảnh trắng đen rất ấn tượng, tôi được tiếp xúc với tác giả là nhiếp ảnh gia Nguyễn Minh, chủ tịch của câu lạc bộ nhiếp ảnh VN(VNPC), là người đã mở lớp dạy nhiếp ảnh ở thành phố Little Sài Gòn. Tôi nêu thắc mắc:

Hỏi: Thưa anh, xin anh cho biết chủ đề ảnh của anh thường là gì? người? vật? cảnh? tại sao anh lại chọn chủ đề đó?

Đáp: Thực ra tôi học nhiếp ảnh nhiều thể loại nhưng trong buổi triển lãm hôm nay tôi đưa ra 8 tác phẩm về con người hay còn gọi là đời thường. Mục đích chính là có những tấm ảnh được bố trí và những tấm ảnh không bố trí. Có bạn hỏi tôi rằng những tấm ảnh đời thường không cần bố trí được không? Tôi trả lời, được chứ miễn là nó hợp lý.

Hỏi: Tôi thấy anh có nhiều ảnh đen, trắng trong đó. Ngày xưa người ta dùng nhiếp ảnh trắng, đen để ghi hình và thực hiện nhiếp ảnh nghệ thuật. Ngày nay người ta vẫn thích nhiếp ảnh nghệ thuật trắng, đen. Xin anh cho biết sự khác biệt trong nhiếp ảnh nghệ thuật trắng, đen xưa và nay?

Đáp: Nói đến ảnh trắng, đen xưa, nay và sự khác biệt. Sự khác nhau ở chỗ, ngày nay kỹ thuật và máy ảnh digital giúp ích cho người chơi ảnh trắng đen rất nhiều. Nó có thể cho chúng ta sự khác biệt về sự tương phản trong sắc độ, rộng hơn và dễ dàng hơn cho nhiếp ảnh ngày nay. Các bạn chơi ảnh phải chú ý tới sắc độ trong một tấm ảnh và không để cho màu sắc chi phối bố cục. Do đó chơi ảnh trắng đen phải có một nghệ thuật thật dày và giàu kinh nghiệm mới chơi được.

Hỏi: Một bức ảnh trắng đen gây được ấn tượng cho người xem là một bức ảnh thế nào?

Đáp: Với trắng đen người chụp phải chuẩn bị và biết mình chụp cái gì, vì người xem họ nhìn thẳng vào chủ đề. Điều người chụp muốn nói cái gì phải được thể hiện thẳng trong bức ảnh trắng, đen, nếu không thì bức ảnh trở thành vô giá trị. Trong một bức ảnh màu, nhiều khi màu sắc chi phối bớt đi, nên người chơi ảnh trắng đen chụp ảnh theo đường nét, chụp phối cảnh và tất cả đường nét và phối cảnh đó phải có sẵn trong đầu người chụp trước khi bấm máy. Nội dung rất quan trọng, vì chụp trắng đen là chụp nội dung. Người chơi ảnh trắng đen mà không diễn tả được nội dung là sự thất bại trong trắng đen.

Hỏi: Chụp trắng đen có cần dùng thêm photoshop không?

Đáp: Thật ra thì photo shop đã có từ ngày xưa. Vào thập niên 1930, Ansel Adams, một người Mỹ đã nổi tiếng và thành danh với ảnh trắng đen nhờ phát triển kỹ thuật zone System. Ông đã xử dụng phòng tối với dụng cụ tạo nên sự tương phản giữa vùng sáng, vùng tối trong đó có sự khác nhau về sắc độ. Do đó ảnh trắng đen phải có yếu tố này nếu không sẽ trở nên mờ nhạt. Hơn nữa photo shop sẽ giúp cho tác phẩm đẹp, đặc biệt hay nổi trội hơn khi đi dự giải. Do đó tôi thường khuyên học sinh của tôi nên dùng thêm photoshop và mục đích của VNPC cũng giúp học viên đi vào dòng chính của nhiếp ảnh thế giới.

Trong một phút rảnh rang tôi được tiếp chuyện với Trần Trí, trưởng ban tổ chức, người có một góc ảnh với chiếc máy hình thời xưa to thật to bên góc tường. Tôi hỏi anh về cách tạo tác những tác phẩm rất lạ của anh như các bức ảnh được in trên kiếng màu và ảnh trắng đen có những màu rất ấm nhờ dát vàng trông như được in ra từ thời thế kỷ 18, 19.
 blank

Pic 4. Góc ảnh của Trần Trí
 

Đáp: Phần lớn thể loại ảnh của tôi là tĩnh vật và cảnh trí. Tuy nhiên cách làm ảnh của tôi ít người theo đuổi vì nó rất phức tạp, có tính thủ công, tỉ mỉ và làm bằng taỵ. Tôi hay dùng bạch kim, vàng 24k cẩn, hoặc pigment carbon để in ảnh. Bộ sưu tập nhiếp ảnh của tôi được tạo ra bằng cách sử dụng nhiều dụng cụ chế biến khác nhau mà thành hình như Platinum / Palladium Contact Print, Carbon Transfer Print, Platinum Gold Leaf. Tintype và Ambrotype về Kính Màu. Tôi muốn gìn giữ những gì quý báu của người xưa và muốn tạo ra những tấm ảnh thật khác biệt. Thí dụ, ảnh được in bằng bạch kim trên giấy pelure, khi hoàn thành, tấm ảnh có màu ấm áp hơn không tương phản quá mà nó có một dynamic range là sự khác biệt giữa vùng sáng và vùng tối như keyboard của một piano từ nốt thấp nhất đến nốt cao nhất. Điểm nổi bật này cộng với những cái đẹp sẽ tạo nên bức ảnh khác biệt.
 blank

Pic 5. Góc ảnh của Michael Weizman
 
blank
Pic 6. Bức Psychosis
 

Bức Psychosis của nhiếp ảnh gia người Mỹ Michael Weizman đã gây sự chú ý của tôi, nó bắt tôi phải dừng lại và suy nghĩ

Hỏi: Bức Psychosis của ông gây ấn tượng rất mạnh cho tôi, xin cho tôi biết tại sao ông lại đặt cho nó cái tên "Rối loạn tâm thần"?

Đáp: Nó nói về con người có một thứ tiếng nói mà họ không nghe thấy được. Tôi muốn nói đến một thứ khuyết tật. Ảnh của tôi có tính trừu tượng. Giống tranh trừu tượng, nó là cảm thụ riêng của người xem, họ  tưởng tượng nó là cái gì thì nó sẽ là cái đó. Khi tôi chụp, tôi không nghĩ nó ra thế này, nhưng khi làm xong nó lại mang một thông điệp khác. Một người trong ảnh chỉ ngón tay về phía người xem khiến người xem có thể nghĩ rằng  tác giả đang chụp một người rối loạn tâm thần hay ngược lại là người trong ảnh đang chỉ tay về phía người xem và khẳng định người xem chính là người bị rối loạn tâm thần. Phần lớn tác phẩm của tôi là trắng đen vì tôi thấy thể loại này giúp tôi dễ tiếp cận và tạo được sự tương tác với người xem, bắt họ động não và trí tưởng tượng.
 blank

Pic 7. Góc ảnh của Ngọc Chánh
 

Chính giữa phòng ngay cửa đi vào là ba bức ảnh màu phong cảnh phóng lớn của nhiếp ảnh gia Ngọc Chánh có màu sắc thật đẹp đập thẳng vào mắt người xem. Ông còn có những bức chụp phong cảnh khác với các vẻ hùng vĩ, bao la của đồi, núi, thác ngàn, muôn màu muôn sắc.

 

 blank

Pic 8. Góc ảnh của Sue Cong
 

Khi được hỏi giữa trắng đen và màu chị thích loại nào hơn, chị hay dùng ống kính nào? Chị bảo chị thích trắng đen vì nó cho chị nhiều cảm xúc khi thực hiện và sở dĩ chị thích vì khi học hỏi về trắng đen chị rất thú vị. Hơn nữa thầy chị có nhiều tác phẩm trắng đen rất đẹp gây cảm hứng cho chị. Chị hay dùng ống kính 28-300mm tiện lợi cho việc chụp gần hay xa đều được vì chị hay đi du lịch đó đây.
 blank

Pic 9 . Góc ảnh của Minh Dung
 

Đứng bên một tác phẩm ảnh màu chụp cảnh mùa đông rất đẹp ở  Yosemite, chị Minh Dung tâm sự “Bức này tôi chụp buổi ban mai, bằng Nikon D5 lúc cây rụng gần hết lá, chỉ còn vài lá khô trên cành. Sở thích của tôi là đi chụp ảnh, mỗi lần đi tôi rất vui, giỡn và nói chuyện với bạn bè, tôi không có ước vọng sống trong nghề này hay trở thành nhiếp ảnh gia vì thật sự tôi mới bước vào nghề.”

Ngoài ra còn rất nhiều ảnh của các nhiếp ảnh gia khác mà tôi không có dịp tiếp xúc. Người xem đến càng lúc càng đông, các hội viên của câu lạc bộ VNPC, Hội Bạn Ảnh, Hội Ảnh PSCVN cũng đến. Tôi nhận thấy có ông Evan Phillips Lippincott, đại diện hãng Aztek, ông Phillip Marquez, giám đốc phòng triển lãm của trường Santa Ana College đồng hiện diện. Khách xem tranh và yêu thích nhiếp ảnh tỏ ra thích thú và ngạc nhiên với buổi triển lãm có tính chuyên nghiệp và qui mô. Tôi ra về với một cảm nghĩ thật đẹp.

Trịnh Thanh Thủy thực hiện  

 

 

 

 

 



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Quốc gia nào cũng có nhà nước nên vai trò của chính quyền không thể tránh. Nhưng quả lắc khi nghiêng về nhà nước quá xa thì bóp nghẹt thị trường tự do còn khi chuyển sang tư nhân quá mức lại tạo ra bất ổn (khủng hoảng kinh tế) và hố sâu giàu nghèo. Một nghịch lý khác là khi xã hội xáo trộn, kinh tế suy trầm thì một bên là Mác Xít trỗi dậy, bên kia là Phát Xít nổi lên như xảy ra vào các thập niên 1930 hay 2010.
Trong cú sốc ban đầu do COVID-19 gây ra, các chính phủ và ngân hàng trung ương ứng phó bằng những đợt bơm tiền mặt khổng lồ là chuyện có thể dễ hiểu. Nhưng hiện nay, các nhà hoạch định chính sách cần lùi một bước và xem lại các hình thức kích hoạt nào thật sự cần thiết và nguy cơ nào gây nhiều hại hơn lợi. Các chính phủ trên khắp thế giới đang phản ứng mạnh mẽ với cuộc khủng hoảng COVID-19 bằng cách ứng phó kết hợp về tài chính và tiền tệ, nó đã đạt tới 10% GDP toàn cầu. Tuy nhiên, theo Cơ quan Kinh tế và Xã hội thuộc Liên Hiệp Quốc đánh giá tổng quát mới nhất, các biện pháp vực dậy này có thể không thúc đẩy cho tiêu dùng và đầu tư nhiều như các nhà hoạch định chính sách hy vọng.
Bạch Thái Bưởi, theo Wikipedia: “Là một doanh nhân người Việt đầu thế kỷ 20. Lúc sinh thời, ông được xếp vào danh sách bốn người giàu có nhất Việt Nam vào những năm đầu của thế kỷ 20 (nhất Sĩ, nhì Phương, tam Xường, tứ Bưởi)… Xuất thân từ tầng lớp nghèo, ông luôn quan tâm đến đời sống của giới thợ thuyền. Ông dành chế độ an sinh cho các nhân viên của mình. Ông trợ cấp cho học sinh nghèo có chí du học… Năm 1921, Bạch Thái Bưởi cho ra đời tờ báo hàng ngày mang tên Khai hóa nhật báo với tôn chỉ: ‘Một là giúp đồng bào ta tự khai hoá, dạy bảo lẫn nhau... mở mang con đường thực nghiệp. Hai là giãi bày cùng Chính phủ bảo hộ những yêu cầu thiết thực, chính đáng của quốc dân. Ba là diễn giải những ý kiến, những lợi ích, tác hại của các công việc Chính phủ đang làm...’
Sự căng thẳng thẳng giữa nước Mỹ và Trung cộng mỗi ngày mỗi gia tăng. Thật vậy, kể từ ngày 25-9-2018, tổng thống Donald Trump đọc trước Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc, kêu gọi các nước trên Thế giới: “Chống lại xã hội chủ nghĩa và những đau khổ do nó đã gây ra cho nhân loại.” Mời xem link: https://youtu.be/q6XXNWC5Koc?t=95. Từ đấy, khiến cho Trung cộng lo âu phập phồng vì cả Thế giới phê phán chủ nghĩa cộng sản gay gắt.
Kết quả bầu cử Thị xã vòng nhì hôm 28/6 vừa qua khoát cho nước Pháp bộ áo mới màu xanh. Bộ áo Pháp lần đầu tiên được mặc. Các Thị xã xưa nay do Thị trưởng xã hội, phe Hữu hay thuộc xu hướng khác nay phần lớn lọt vào tay đảng Xanh. Cả những Thị xã cho tới nay vẫn nằm trong tay cộng sản cũng bị đảng Xanh cướp mất. Giới chánh trị đều ngẩn ngơ trước thực tế hoàn toàn bất ngờ này. Nhiều nhà chánh trị học, nhà báo chánh trị bắt tay ngay vào việc tìm hiểu tại sao bổng nhiên xuất hiện làn sóng xanh chiếm gần hết các thành phố lớn nhỏ của Pháp? Tại sao chỉ có 4/10 người đi bầu? Vậy người được bầu thắng cử hay làn sóng cử tri vắng mặt mới thật sự thắng cử?
Những năm gần đây sự việc Trung Quốc chiếm đảo, vét cát dưới đáy biển xây dựng căn cứ quân sự, xây phi trường, đặt tên lửa tại biển Đông khiến người ta vô tâm quên mất rằng cánh tay dài của Đại Hán đã vươn qua biển thò đến tận Phnom Penh tự thuở nào. Dưới mắt nhiều quan sát viên quốc tế thì Campuchia ngày nay là một tỉnh của Trung Quốc, và Thủ tướng Hun Sen là một bí thư tỉnh ủy của Đảng Cộng sản Trung Quốc, không hơn không kém.Trung Quốc thiết lập căn cứ quân sự trên đất Campuchia là mối đe dọa nghiêm trọng cho các quốc gia khác trong vùng Đông Nam Á, và Hoa Kỳ chắc chắn không thể không nhận ra hiểm họa to lớn đó. Trong buổi tường trình lên Ủy ban Tình báo Thượng viện Hoa Kỳ hôm tháng Giêng năm 2019, Giám đốc Sở Tình báo Quốc gia, lúc đó là ông Dan Coats, đã cảnh báo rằng “Campuchia đang có nguy cơ biến thành một quốc gia độc tài, và điều đó sẽ mở đường cho Trung Quốc thiết lập các căn cứ quân sự trên miền đất ấy.”
Ngày 22 tháng 6 năm 2020, dự luật An Ninh Quốc Gia về Hồng Kông được đưa ra tại quốc hội của Đảng Cộng Sản Trung Hoa để thông qua, và đêm 30 tháng 6 rạng sáng ngày 1 tháng 7, 2020, sau một phiên họp kín của Ủy Ban Thường Vụ Đại Biểu Nhân Dân (mà thế giới gọi là quốc hội bù nhìn tại Bắc Kinh) dự luật này đã trở thành luật. Ngày mà Luật An Ninh Quốc Gia về Hồng Kông này ra đời cũng trùng ngày mà Hồng Kông được trao trả lại cho China 23 năm trước 01-07-1997 theo thể chế “một nước hai chế độ” (one country two systems). Theo đó Hồng Kông vẫn còn quyền tự trị trong 50 năm từ 1997 đến 2047, và trên lý thuyết Hồng Kông chỉ lệ thuộc vào Bắc Kinh về quân sự và ngoại giao mà thôi.
“Ngày 11/07/1995: Tổng thống Hoa Kỳ Bill Clinton và Thủ tướng Việt Nam Võ Văn Kiệt thông báo quyết định bình thường hóa quan hệ ngoại giao giữa 2 nước.” Với quyết định lịch sử này, Hoa Kỳ và Việt Nam Cộng sản đã ghi dấu “gác lại qúa khứ, hướng tới tương lai” được 25 năm vào ngày 11/07/2020. Nhưng thời gian ¼ Thế kỷ bang giao Mỹ-Việt đã đem lại những bài học nào cho hai nước cựu thù, hay Mỹ và Việt Nam Cộng sản vẫn còn những cách biệt không hàn gắn được ?
Trước 1975, ở bùng binh ngã Sáu (kế góc đường Gia Long và Lê Văn Duyệt) có cái biển nhỏ xíu xiu: Sài Gòn – Nam Vang 280 KM. Mỗi lần đi ngang qua đây, tôi đều nhớ đến cái câu ca dao mà mình được nghe từ thưở ấu thơ: Nam Vang đi dễ khó về… Bây giờ thì đi hay về từ Cambodia đều dễ ợt nhưng gần như không còn ma nào muốn hẻo lánh tới cái Xứ Chùa Tháp nghèo nàn này nữa. Cũng nhếch nhác ngột ngạt thấy bà luôn, ai mà tới đó làm chi… cho má nó khi. Thời buổi này phải đi Sing mới đã, dù qua đây rất khó và về thì cũng vậy – cũng chả dễ dàng gì.
Càng gần ngày tranh cử, càng nhiều người biểu lộ yêu mến Tổng thống Donald Trump và ngược lại cũng lắm người bày tỏ chán ghét ông Trump. Có những người ghét ông chỉ vì họ yêu chủ nghĩa xã hội, yêu chủ nghĩa vô chính phủ, lợi dụng cơ hội ông George Floyd bị cảnh sát đè cổ chết đã chiếm khu Capitol Hill, nội đô Seattle, tiểu bang Washington, trong suốt ba tuần trước khi bị giải tán. Nhân 244 năm người Mỹ giành được độc lập từ Anh Quốc, và sau biến cố George Floyd, thử xem nền dân chủ và chính trị Hoa Kỳ sẽ chuyển đổi ra sao?
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.