Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Trang Sử Việt: Nguyễn Thái Học

21/02/201700:01:00(Xem: 4413)
(Lời tâm tình: Bài viết về “Sử Việt” chỉ khái quát, không đi sâu từng chi tiết của mỗi nhân vật. Cuối mỗi bài viết, phần “Thiết nghĩ” nếu có chỉ là góp ý của tác giả, không ngoài mục đích làm sáng tỏ thêm về nội dung đã biên soạn. Trang Sử Việt luôn mong mỏi nhúm nhen tình tự dân tộc, niềm yêu thương quê hương và giữ gìn Việt ngữ cùng văn hóa Việt. Trang Sử Việt đăng trên Vietbao Online thứ Ba và thứ Sáu hằng tuần).
________________ 
NGUYỄN THÁI HỌC
 (1902 - 1930)
 
Nguyễn Thái Học quê phủ Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Yên (nay tỉnh Vĩnh Phúc). Lúc còn học trường Cao đẳng Sư phạm và Thương mại Đông Dương ở Hà Nội, ông đã gửi thư Toàn quyền Đông Dương là Alexandre Varrenne, đòi dân quyền cho dân tộc. Năm 1926, ông yêu cầu Pháp ban hành luật về tự do báo chí, tự do ngôn luận, Pháp vẫn lơ là. 
      Năm 1927, ông cùng: Hoàng Phạm Trân, Phạm Tuấn Tài... lập nhà xuất bản “Nam Đồng Thư xã” để truyền bá tư tưởng cách mạng và vạch trần tội ác của thực dân nên Pháp đóng cửa. 
 
Tháng 12 năm 1927, ông thành lập Việt Nam Quốc Dân Đảng (VNQDĐ), dùng võ lực để giành độc lập và được bầu làm đảng trưởng. Đảng kết nạp đảng viên ở mọi tầng lớp dân chúng và xây dựng nhiều cơ sở. Để tiện việc liên lạc và kinh tài, đảng đã thiết lập nhiều nhà hàng và khách sạn. 
Đến đầu năm 1929, VNQDĐ đã lập được 120 chi bộ tại Bắc Kỳ với khoảng 1500 đảng viên. Trong năm này, có cao trào mộ phu, đưa dân đi làm phu cho các đồn điền cao su ở các nơi, như: Miền Nam Việt Nam, Miên, Lào, Nouvelle-Calédonie và Nouvelles-Hébrides, mà những người phu này lại trở thành nô lệ cho các chủ đồn điền. Một trong những người mua nô lệ nổi tiếng tại Hà Nội là Bazin. Thấy vậy, 3 vị đảng viên thuộc một Thành bộ VNQDĐ: Nguyễn Văn Viên, Nguyễn Văn Lân, và Nguyễn Đức Lung đã tự ý ám sát Bazin vào ngày 9-2-1929, tại chợ Hôm, Hà Nội. Đáng tiếc, chưa được sự chấp thuận của Tổng Bộ đảng. Pháp bắt đầu lo sợ và lùng bắt nhiều đảng viên VNQDĐ đày đi Côn Đảo.
 
Trước áp lực nặng nề của Pháp, VNQDĐ quyết định tổng khởi nghĩa vào đêm ngày 9-2-1930. Ông nói: “Không thành công thì thành nhân.” (Nếu không thành công cuộc khởi nghĩa này, nó sẽ là nhân tố cho các cuộc khởi nghĩa khác ở tương lai). 
     Lúc đầu dự tính tổng khởi nghĩa ở Bắc Kỳ, Nguyễn Thái Học sẽ chỉ huy khởi nghĩa ở miền xuôi, Nguyễn Khắc Nhu và Phó Đức Chính sẽ chỉ huy khởi nghĩa ở miền núi. Gần tới ngày bùng nổ, cơ sở ở miền xuôi bị Pháp theo dõi gắt gao nên chuẩn bị không kịp cho ngày đồng khởi, Nguyễn Thái Học cử người báo cho Nguyễn Khắc Nhu hoãn cuộc khởi nghĩa tới ngày 15-2-1930, nhưng người liên lạc bị giặc bắt giữa đường. Vì vậy, cuộc khởi nghĩa vẫn nổ ra tại các địa điểm từ Sơn Tây, Phú Thọ cho tới Yên Bái vào đêm 9 rạng sáng ngày 10 tháng 2-1930.  Tuy cuộc tổng nổi nghĩa xảy ra nhiều nơi khác nhau, lịch sử vẫn đặt tên là Tổng khởi nghĩa Yên Bái. Quân khởi nghĩa đã chiếm được một phần đồn binh Pháp và làm chủ tỉnh lỵ Yên Bái gần hai ngày nhưng sau đấy Pháp phản công chiếm lại. 
 
      Mặc dù cuộc khởi nghĩa ở miền núi bị thất bại, Nguyễn Thái Học và cơ sở VNQDĐ vẫn quyết định khởi nghĩa ở miền xuôi như kế hoạch cũ. Tấn công giặc khắp nơi, đêm 11-2-1930, Nghĩa quân chiếm được huyện Phù Dực (Thái Bình). Đêm 12-2-1930, chiếm được huyện Vĩnh Hảo (Hải Dương). Nhưng sau đó bị quân Pháp phản công ác liệt nên thất bại. Ngày 20-2-1930, ông và một số chiến hữu bị bắt ở làng Cổ Vịt, huyện Đông Triều, Hải Dương. 
Sau đấy, ông chạm mặt tên Việt gian là Tổng đốc Hoàng Trọng Phu (con tay sai Hoàng Cao Khải), Phu hỏi xấc láo: “Sao lúc ở làng Cổ Am, thầy sẵn có khí giới, không giết bọn tuần phiên  mà để bị bắt?!”. Ông đáp: “Khí giới trong tay chúng tôi, dùng để giết bọn tham quan ô lại, bán nước hại dân. Chúng tôi nỡ nào làm hại những người vô tội”. 
  
     Sau cuộc tổng khởi nghĩa của VNQDĐ, Pháp trả thù tàn nhẫn và hèn hạ. Chúng cho máy bay thả bom thảm sát cả làng Cổ Am và các làng lân cận. 
     Sáng ngày 17-6-1930, Nguyễn Thái Học cùng 12 vị anh hùng, cũng là những yếu nhân VNQDĐ, Pháp đưa lên máy chém ở Yên Bái, gồm có:
  
 1- Phó Đức Chính              2- Nguyễn Đức Thịnh 
 3- Bùi Văn Chuẩn               4- Bùi Tư Toàn
 5- Nguyễn Văn Tiềm           6- Đỗ Văn Sứ
 7- Nguyễn Như Liên           8- Đào Văn Nhít
9- Ngô Văn Du                  10- Hà Văn Lạo
11- Bùi Văn Cửu                12- Nguyễn An
 
     Mọi người hô to “Việt Nam muôn năm” trên đoạn đầu đài, trước khi bị chém, có người hô chưa trọn câu đã bị chém. 
Trước khi bị chém, Nguyễn Thái Học ở trên đoạn đầu đài, khí khái ngâm thơ sang sảng bằng tiếng Pháp:
 
“Mourir pour sa patrie
C’est le sort le plus beau
Le plus digne... d’ envie...”
    Nghĩa là:  Chết vì tổ quốc
             Là chết vinh quang
             Lòng ta sung sướng
             Trí ta nhẹ nhàng
  
Nhà ái quốc Nguyễn Thái Học hy sinh khi 29 tuổi. 
 
 *- Thiết nghĩ: Các vị anh hùng Yên Bái, vì mong mỏi độc lập cho đất nước Việt Nam mà phải bí mật, sắt son chống Pháp, đến khi bị thực dân Pháp bắt lên đoạn đầu đài, vẫn hiên ngang, kiên tâm không khuất phục với quân xâm lăng cướp nước. Dõng dạc hô to “Việt Nam muôn năm”, thế nên 13 vị anh hùng của VNQDĐ đã ghi lại trang sử Việt rạng rỡ. Riêng anh hùng Nguyễn Thái Học, xem sự hy sinh vì tổ quốc thì nhẹ tợ hồng mao, ông vẫn ngâm thơ hào hùng trên đoạn đầu đài, người Việt vừa kính phục vừa thương tiếc.
  
     Tôi xin trân trọng thắp nén hương lòng kính dâng đến các vị Anh hùng Yên Bái, bằng hai câu:
“Anh hùng Yên Bái, nghìn thu lưu luyến mãi
 Sử sách Việt Nam, muôn thuở khắc ghi hoài”.
 
                Cảm phục: Nguyễn Thái Học
  
Nguyễn Thái Học, yêu nước chứa chan !
Lo lường chống Pháp, cứu giang san!
“Quốc Dân Đảng” giữ gìn nòi giống
Quân ngoại xâm thiêu hủy xóm làng! 
Giúp nước, vẫy vùng dù khốn khó  
Thương dân, tranh đấu mặc gian nan?!
Pháp trường, lẫm liệt kinh trời đất!
Thần chết lạnh lùng, cũng nể nang?!
 
Nguyễn Lộc Yên  


Ý kiến bạn đọc
23/02/201723:14:30
Khách
" Việt Nam Quốc Dân Đảng"- Hoàng Văn Đào: Nguyễn Thái Học có 4 người em:

***Nguyễn Văn Nho cũng theo anh dấn thân vào công cuộc chống Pháp. Bị Hội Đồng Đề Hình kết án tử hình vì hai tội: giết Phạm Huy Du và làm kinh tài cho Đảng.
Chú của Nguyễn Thái Học là Nguyễn Quang Triểu ném bom ở Hà nội đêm mồng 10 tháng 2 năm 1930 cùng bị lên máy chém với Nguyễn Văn Nho.
***Nguyễn Văn Lâm bị Pháp bắt được ở làng Thổ Tang ( tỉnh Vĩnh Yên). Pháp dụ hàng. Lâm mắng lại: " Gia đình tao là gia đình cách mạng, hai anh tao đã chết bởi bàn tay chúng mày; tao không bao giờ lại đi theo quân cướp nước". Pháp nhất định giết. Lâm trả lời : " Nếu chúng mày nhất định giết tao, thì đưa tao về nhà hãy giết".
Pháp đưa Lâm về nhà. Đứng dưới cây dâu già, Lâm vạch áo cho Pháp bắn. Hôm đó là ngày 19 tháng 11 năm 1947.
***Nguyễn Văn Nỉ: Vì còn nhỏ tuổi, nên mãi đến năm 1945, mới tham gia cách mạng. Năm 1948, rút sang Trung Hoa. Năm 1949, Trung Hoa rơi vào tay Cộng sản. Nỉ và một số bạn bị mắc kẹt bên đó.
23/02/201720:21:45
Khách
Dũng Khí Yên Bái

Đầu rơi, tiếng thét giữa màn tang:
"Vạn tuế Việt Nam" trỗi nhịp nhàng
Chí sỹ đền ân mày quắc thước
Anh hùng tuẫn quốc dáng hiên ngang
Cô Giang lặng lẽ nhìn mây bạc
Thái Học ung dung cưỡi hạc vàng
Yên Bái thiên thu hồn bất tử
Ngàn đời sáng rọi bóng thiều quang

Bửu Tùng
17/06/2015


Thương Nhớ Liệt Nữ Cô Giang

Một nén hương lòng kính dâng liệt nữ Nguyễn Thị Giang nhân kỷ niệm 85 năm ngày bà tuẫn tiết cho tròn lời thề cùng anh hùng Nguyễn Thái Học.

Uất nghẹn trong tim nỗi phũ phàng
Ghi lời tuyệt mệnh chít khăn tang
Lòng nguyền tạ lỗi nơi dương thế
Trí quyết tầm phu cõi suối vàng
Lối nghĩa chung vai hòa trọn vẹn
Đường tình sánh bước mở thênh thang
Ngàn sau nước Việt hoài thương nhớ
Sử tích bi hùng Nguyễn Thị Giang

Bửu Tùng
18/06/2015
22/02/201705:21:07
Khách
Nhiêng mình Bái phục nhũng anh hùng khí khái vì non sông , tổ quốc.
22/02/201701:55:58
Khách
Đó mới là dân Nam

Ước chi sẽ có những Nguyễn Thái Học khi thời điểm đến và chín mùi, khi chúng ta sẽ cần rất nhiều NTH khác để đuổi tàu khựa ra khỏi đất nước VN
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nếu so sánh ta sẽ thấy các cuộc biểu tình giữa Việt Nam và ba nước kia khác nhau: ở Việt Nam, yếu tố Trung Quốc là mầm mất nước, nguyên nhân chánh làm bùng phát các cuộc biểu tình. Còn ở Miến Điện, Hồng Kông và Thái Lan, nguyên nhân thúc đẩy giới trẻ xuống đường là tinh thần dân chủ tự do, chống độc tài.
Ma túy đang là tệ nạn gây nhức nhối cho toàn xã hội Việt Nam, nhưng Đảng và Nhà nước Cộng sản chỉ biết tập trung nhân lực và tiền bạc vào công tác bảo vệ Chủ nghĩa Mác-Lenin và làm sao để đảng được độc tài cầm quyền mãi mãi.
Tôi sinh ra ở Sài Gòn, nơi vẫn được mệnh danh là Hòn Ngọc Viễn Đông. Chỉ tiếc có điều là ngay tại chỗ tôi mở mắt chào đời (Xóm Chiếu, Khánh Hội) thì lại không được danh giá hay ngọc ngà gì cho lắm.
Một ngày không có người Mexican có thể sẽ không dẫn đến tình trạng xáo trộn quá mức như cách bộ phim hài "A day without a Mexican" đã thể hiện nhưng quả thật là nước Mỹ sẽ rất khó khăn nếu thiếu vắng họ. Xã hội sẽ bớt phần nhộn nhịp vì sự tươi vui và tràn đầy sức sống của một sắc dân phần lớn là chân thật và chăm chỉ.
Công cuộc chống độc tài vẫn đang tiếp tục và đang trả những cái giá cần phải trả cho một tương lai tốt đẹp hơn. Chị là một trong số những người chấp nhận tự đóng góp vào những phí tổn đó cho toàn dân tộc. Chị là: NGUYỄN THÚY HẠNH.
Dưới thể chế Việt Nam Cộng Hòa người dân không chỉ bình đẳng về chính trị mà còn có cơ hội bình đẳng về kinh tế, nên mặc dù chiến tranh khoảng chênh lệch giàu nghèo giữa nông thôn và thành thị, giữa những người ở thành thị với nhau không mấy khác biệt.
Nếu so sánh với nuôi con thì có 2 việc là cho ăn và dạy dỗ. Ăn uống phải đầy đủ và điều độ (không mặn, ngọt, béo v.v…) để cơ thể khỏe mạnh. Giáo dục không gò bó thì trẻ hoặc hư hay cương cường tự lập, trái lại rầy la đánh đập hay nuông chiều thì trẻ sinh ra nhút nhát, kém tự tin hoặc ỷ lại. NHTƯ ví với bàn tay Midas nuôi dưỡng thức ăn (tiền) cho nền kinh tế, trong khi bàn tay hữu hình (hay thô bạo) của nhà nước (gồm Hành Pháp và Quốc Hội ở Mỹ) có quyền hạn thả lỏng hay siết chặc thị trường.
Bắt đầu từ đây thì xu hướng nịnh nọt nở rộ và tràn lan ra khỏi lãnh vực thơ văn, vào đến tận nhà vệ sinh công cộng – theo ghi nhận của nhà báo Bút Bi : Thấy tóc sếp đen thì nịnh: “Anh lo nghĩ nhiều mà giữ được tóc đen vậy thì tài tình quá!”, tóc sếp bạc thì âu lo: “Anh suy tư công việc nhiều quá nên để lại dấu ấn trên mái tóc anh”. Sếp ốm: “Quanh năm suốt tháng lo cho người khác nên anh chẳng nghĩ đến tấm thân gầy guộc của mình”. Sếp mập: “Anh quả là khổ, làm việc nhiều quá đến không có thời gian tập thể dục...”
Mau quá anh nhỉ! Mới đó đã hai mươi chín năm. Không ngờ đi ăn cưới người cháu vợ ở Cali, gặp lại anh ở phố Bolsa sau gần ba mươi năm. Nhớ ngày nào bốn anh em: Ngọc, Nhất, Tâm, Thể, coi như tứ trụ vây quanh người anh đầu đàn, anh Lê Văn.
Sáng 30 tháng 4, khoảng 6 giờ 30, lệnh gọi tất cả sĩ quan và nhân viên chiến hạm đang sửa chữa tại Hải-Quân Công-Xưởng tập họp tại Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội. Một sĩ quan cao cấp Hải-Quân tuyên bố rã ngũ. Từ Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội trở lại HQ 402, với tư cách sĩ quan thâm niên hiện diện, Trung-Úy Cao Thế Hùng ra lệnh Thiếu-Úy Ninh – sĩ quan an ninh – bắn vỡ ổ khóa phòng Hạm-Trưởng, lấy tiền trong tủ sắt phát cho nhân viên để họ tùy nghi. Nhân viên ngậm ngùi rời chiến hạm, chỉ còn một hạ sĩ, một hạ sĩ nhất, một hạ sĩ quan tiếp liệu, vì nhà xa không về được.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.